Chương 139: Nhật Ký Công Lược Của Tổng Tài (Phần 3)
Sau hơn hai trăm năm, bậc thầy chế tác đồng hồ lại một lần nữa chứng minh cho thế nhân thấy trình độ thiết kế siêu việt của mình.
Tôi nhìn gã người sói đang tru tréo, tức đến mức suýt nữa thì bật cười.
Hay lắm, “Trăng Trong Lòng Bàn Tay” quả nhiên danh bất hư truyền.
Gã người sói bị kích thích, giống như một con bò tót bị tấm vải đỏ dụ dỗ, điên cuồng tấn công vào tấm kính, khiến bức tường kính phát ra những tiếng va đập trầm đục.
May mà khi thiết kế nhà hàng cao cấp này, tôi đã cân nhắc đến vấn đề an toàn, nên toàn bộ đều sử dụng kính chống đạn. Bây giờ xem ra, chất lượng kính cũng khá tốt.
Trợ lý phản ứng cực nhanh, “Cạch” một tiếng, anh ta đóng nắp đồng hồ lại, trăng tròn lập tức biến mất. Gã người sói đang tru lên dữ dội bỗng bị cắt ngang đột ngột, tiếng hú của gã ta nghe như tiếng con gà bị bóp cổ, im bặt.
“Auuuu—— oẳng!”
Mất đi mục tiêu, gã người sói rơi vào trạng thái ngơ ngác hoang mang, ngay khoảnh khắc sau đó đã bị vệ sĩ dùng súng gây mê bắn cho thành một con nhím.
Để phòng trường hợp lớp lông dày sau lưng gã ta khiến kim tiêm không xuyên qua được, vệ sĩ còn nhắm vào bụng gã người sói đã ngã gục mà chích thêm mấy phát, đảm bảo gã ta sẽ ngủ mê man đến tận ngày mai.
Các thực khách trong nhà hàng cứ tưởng đây là một màn trình diễn của người có sở thích biến thái nào đó, ai nấy đều lắc đầu cảm thán thế thái nhân tình ngày càng suy đồi.
Gã người sói với cái đầu chỉ toàn “moon moon moon” bị vệ sĩ lôi đi, chỉ còn lại cậu trai chủ chó phải trả giá cho màn bùng nổ tính M này. Tay cậu ta đang cầm nửa sợi dây dắt chó còn lại, mặt cắt không còn một giọt máu, bất lực thanh minh, “Tôi không phải, tôi không có, tôi không hề, mẹ kiếp…”
Sau đó, cậu trai chủ chó cũng bị áp giải đi cùng.
Một vệ sĩ cúi đầu khẽ hỏi, “Thưa Tổng tài, tên người sói này phải xử lý thế nào?”
Sắc mặt tôi đen như đít nồi, “Gửi đến nhà máy nhiệt điện năng lượng âm thanh. Nhốt nó vào lồng, bật hình chiếu ba chiều vầng trăng tròn lên, để nó tham gia vào công cuộc sưởi ấm bằng âm thanh.”
Sau khi người sói bị đưa đi, tôi cũng chẳng còn lòng dạ nào để ăn nữa.
Trợ lý đưa chiếc đồng hồ lại trước mặt tôi.
“Cảm ơn Tổng tài, nhưng món quà này quý giá quá, tôi không thể nhận được.”
“Đã đưa cho anh thì anh cứ cầm đi.”
Thấy anh ta còn định nói gì đó, tôi bèn ra vẻ bá đạo, ngắt lời anh ta, “Đừng để tôi phải nói lần thứ hai.”
Trợ lý dở khóc dở cười, “Vậy thì cảm ơn ngài nhiều.”
“Ừm.”
Thấy anh ta nhận đồng hồ, tâm trạng tôi mới khá lên một chút.
Tên người sói này, mười phần thì hết chín phần là tên trộm heo gây náo loạn ở nhà Nam Cung rồi.
Vốn dĩ chiều nay chúng tôi gặp mặt cũng là vì chuyện này, nhưng vì đã bắt được tên trộm heo, chỉ cần chờ xác nhận nữa thôi, nên tôi và gia chủ nhà Nam Cung đã hủy cuộc gặp mặt.
Buổi chiều, kết quả kiểm tra đã xác nhận, tên người sói này chính là tên đã trộm heo của nhà Nam Cung.
Khi ở hình dạng dã thú, gã người sói này dài hai mét rưỡi, vô cùng cường tráng.
Theo lời khai của đám ma cà rồng, người sói là một chủng tộc hung tàn và thù địch với loài người, chúng sống bằng cách ăn thịt người và gia súc do con người chăn nuôi. Việc trang trại chăn nuôi của nhà Nam Cung không có ai bị thương quả thực là một kỳ tích.
Vẻ mặt Thân vương Dracula vô cùng kinh ngạc, mồm thì liên tục thốt lên “unbelievable”, rồi lại “amazing”.
“Lũ người sói bạo ngược và ngu xuẩn này, tại sao lại có thể chống lại được bản năng săn mồi, để cho những sinh linh bé bỏng ngon miệng kia được nhìn thấy vầng trăng của ngày hôm sau?”
“Lẽ nào chúng đã có thể khống chế được sự bạo động trong huyết mạch rồi sao?”
Nhân viên đưa cho hắn ta xem bức ảnh hình dạng thú hóa của gã người sói.
“Anh có nhận ra gã ta không?”
Thân vương nhíu mày thành một cục, “Đây là cái gì? Một con lợn rừng ngu xuẩn? Hay một con gấu xám không có não?”
“Đây là người sói mà chúng tôi bắt được.”
Thân vương kinh ngạc trợn trừng đôi mắt đỏ như máu của mình, “Unbelievable! Tại sao gã đó lại có thể béo thế này! Khoan đã, hình như tôi có quen biết với con sói ngu ngốc béo ị này.”
Qua lời khai vô cùng hả hê của Thân vương, chúng tôi được biết, gã người sói này là một người sói thuần chủng có huyết thống quý giá nhất, tên là Black. Đôi mắt màu xanh biếc chính là bằng chứng tốt nhất cho huyết thống của gã ta.
Sau khi tỉnh lại, lúc đầu người sói có thái độ cực kỳ bất hợp tác, nhưng sau khi tôi nhốt gã ta vào nhà máy nhiệt điện năng lượng âm thanh hai ngày, và dọa sẽ đơn phương gia hạn hợp đồng lao động của gã ta lên hai trăm năm, nếu như gã ta không chịu thành thật khai báo, gã ta đã phải nhục nhã khuất phục.
Dù sao thì, Luật Lao động cũng đâu có bảo vệ người sói.
Sau khi người sói ngoan ngoãn nghe lời, những câu hỏi như tại sao người sói không tấn công con người, tại sao thân hình lại khác thường, cũng đã có lời giải đáp.
“Béo? Nói bậy! Đây là cơ bắp khỏe mạnh và bộ lông bồng bềnh của ta!”
“Mi cứ thử mỗi ngày ăn hai con heo xem, mi cũng sẽ cường tráng như ta thôi.”
“Ha ha, tấn công con người? Tấn công xong thì ai nuôi heo? Ta ăn cái gì? Có heo béo mập mạp, vừa ngu vừa dễ bắt không ăn, lại chạy ra ngoài gặm mấy con quái vật vỏ sắt đó à?”
“Nếu không phải trên mấy con bù nhìn hình thù kỳ quái đó có bạc, ta mới chẳng thèm rời đi.”
“Chủ của con chó? Mi đang nói đến tên nô bộc mà ta tự tìm cho mình à?”
“Nô bộc của ta mỗi ngày đều chuẩn bị thịt tươi và nước cho ta, cho ta thỏa sức chạy nhảy bên ngoài, đáp ứng mọi yêu cầu của ta, trung thành hết mực, còn bản thân cậu ta thì mỗi ngày chỉ ăn những thức ăn đơn giản kém chất lượng để qua bữa. So với những nô bộc trung thành nhất trong thế giới của chúng ta còn trung thành hơn, tại sao ta phải xé xác cậu ta?”
“…Thiến? Có nghĩa là gì?”
“…”
“…”
“…”
“Chết tiệt! Ta phải ăn thịt tên nô bộc phản chủ đó! Dám cả gan động đến cái của quý của Lang chủ của cậu ta!!!”
Nhân viên bình tĩnh cất tờ giấy hẹn phẫu thuật triệt sản đi, “Người sói không hề hay biết gì về việc này, biểu hiện tính công kích cực kỳ mạnh mẽ, đề nghị cấm người và chó tiếp xúc trong thời gian quan sát.”
Nhân viên phụ trách cậu trai chủ chó cũng có giọng điệu bình tĩnh không kém, “Đã nhận, bên chủ chó cũng đang có cảm xúc cực kỳ kích động, liệu pháp tâm lý thu được hiệu quả rất thấp.”
Ở một nơi khác, cậu trai chủ chó đang vừa gào thét vừa khoa tay múa chân, “Nó ăn một chậu thịt to thế này này! To thế này! Toàn bộ tiền lương của tôi đều chui vào mồm nó hết! Mấy người có biết mỗi ngày nó ị ra bao nhiêu không?! Thể tích tương đương với ba con Teddy! Tôi đâu phải người hót phân, tôi là người gánh phân thì có!”
“Giờ thì hay rồi, các người bảo với tôi nó là người sói? Một người sói biết tự dùng bồn cầu?! Một người sói không có lông lá gì?!?”
“Biến lại đi! Mịa nó chứ, bảo nó biến lại thành chó cho tôi—!!!”
———–
Ngày thứ hai sau khi người sói xuất hiện, chế độ luyện võ bắt đầu được thực thi toàn diện, chính thức bước vào kỷ nguyên toàn dân luyện võ.
Thời khóa biểu của các trường học đều thay đổi, môn thể dục vốn có được đổi thành môn võ thuật.
Các thế gia cổ võ đồng loạt xuất sơn nhập thế, phân chia quản lý việc huấn luyện võ thuật ở các khu vực.
Đối với việc này, quần chúng nhân dân, những người đã từng bị kỷ nguyên Trí Não làm cho kinh ngạc một lần, nay lại được kinh ngạc thêm một lần nữa.
“Khoan đã, tôi tưởng chúng ta đang phát triển theo nhánh công nghệ, giờ đột nhiên ông bảo tôi phải luyện võ là sao?”
“Khinh công vượt nóc băng tường, Hấp tinh đại pháp, khinh công lướt trên mặt nước đều là thật à??”
“Ai cũng biết, công nghệ được đưa ra sử dụng là công nghệ đã lỗi thời. Khi nhà nước bắt đầu kêu gọi toàn dân luyện võ, thì chắc chắn đã có người bước vào cảnh giới tông sư rồi.”
“Tôi vốn định phát triển theo chuyên ngành xe bay, giờ xem ra giáo viên võ thuật tương lai cũng hot lắm đây, mẹ kiếp, năm nay rốt cuộc phải đăng ký nguyện vọng thế nào đây?!”
“Mấy chú cảnh sát giao thông sau này chắc bận tối mắt tối mũi, trên trời bay, dưới đất chạy— Bên này giới hạn tốc độ 80, mời người đi bộ đang chạy với tốc độ 90 km/h và chiếc xe bay đang bay với tốc độ 120 km/h bên kia tấp vào lề.”
“Trời đánh thánh vật tôi đi! Tôi biết ngay mà, bà nội của Tiểu Minh có thể chạy với tốc độ 420 km/h!”
Sau đó, những loại thuốc bổ não và thuốc tăng cường thể chất được tung ra, lại càng khiến mọi người chấn động hơn.
Sau khi phong trào toàn dân luyện võ được quảng bá, không thể tránh khỏi việc tỷ lệ xung đột gia tăng.
Nhưng nhà nước đã sớm có đối sách cho việc này, huống hồ chi lại có sự hỗ trợ của Trí Não, những kẻ khí huyết bốc đồng này rất nhanh đã được vòng bạc giúp cho bình tĩnh trở lại.
Xã hội đã thích nghi cực nhanh với những ngày toàn dân đều biết võ.
Không ai biết, lần này có bao nhiêu người sói và ma cà rồng đã đến thế giới này, suy cho cùng thì việc toàn dân luyện võ cũng là để tự bảo vệ mình.
Trong làn sóng luyện võ mới, tôi bắt đầu chuẩn bị cho lời mời thứ ba của mình.
Tôi đã suy nghĩ kỹ lưỡng và cảm thấy rằng, nguyên nhân lớn nhất khiến cho hai lần trước thất bại là do địa điểm hẹn hò không tốt, quá đông người.
Đông người thì dễ xảy ra biến cố.
Đông chó cũng không được.
Vì vậy, lần này tôi dự định chọn địa điểm trên một chiếc du thuyền.
Nhưng mà, trước khi khởi hành, tôi đột nhiên nhận được một đoạn video của Khương Thanh Xu.
Khương Thanh Xu bây giờ đáng lẽ phải đang dùng “Nguyệt Quang” để cường hóa thuốc bổ não mới phải.
Tôi mở video ra.
Trong hình, Khương Thanh Xu đang ngồi bên cạnh một lò luyện đan, chăm chú cho thảo dược vào bên trong, dịch thuốc sủi lên những bọt nước màu xanh lục, trông vô cùng tà khí.
Đột nhiên, trên mặt đất xuất hiện một ngôi sao sáu cánh.
Ngôi sao sáu cánh phát ra ánh sáng âm u tối tăm, sau khi ánh sáng tắt đi, một người phụ nữ đội mũ chóp nhọn xuất hiện trong phòng luyện đan của Khương Thanh Xu.
Người phụ nữ này rất đẹp, nhưng làn da lại trắng bệch, trắng như người bị bệnh, ngoại hình và trang phục của cô ta cũng hoàn toàn khớp với ấn tượng rập khuôn về hình tượng “phù thủy”.
Cô ta nhìn thấy Khương Thanh Xu và lò luyện đan của cô ấy thì hai mắt liền sáng rực lên.
“Vận may không tồi, lại có thể gặp được một nữ phù thủy thứ hai.”
Khương Thanh Xu liếc nhìn dịch thuốc màu xanh u ám trong lò luyện đan, rồi lại nhìn những cây thảo dược có hình thù kỳ quái sau khi đã qua sơ chế trong tay mình, cô cố gắng nuốt ngược cơn tức vào lòng.
“Phải, tôi là phù thủy.”
Trên gò má trắng bệch của nữ phù thủy kia hiện lên một vệt ửng hồng như bị bệnh, “Tiếc là, cô không kịp nữa rồi.”
Cô ta lấy ra một lọ thuốc màu hồng, mê mẩn hôn lên viên pha lê lạnh lẽo.
“Mê tình dược của tôi đã hoàn thành rồi.”
“Tôi không thể chờ đợi thêm được nữa, tôi muốn chinh phục vị vua của thế giới này.”
“Anh ấy sẽ là của tôi.”
Video đột ngột kết thúc.
Tin nhắn của Khương Thanh Xu liên tiếp hiện lên.
【Mê tình dược mà cô ta nói có liên quan đến thuốc, có thể mang tính gây nghiện.】
【Khi cần thiết, có thể cấy Hồng Tuyến Cổ của anh vào cơ thể cô ta.】
【Để đề phòng bất trắc, hãy đi tìm Thánh Tử và Thánh Nữ!】
Hết chương 139.
