Chương 148: Kinh Hoàng! Giáo Chủ Hắc Nguyệt Quang Ám Lại Chính Là Kẻ Giết Mỹ Nhân Ngư! (Hạ)
“Xin, xin lỗi!”
Cậu ta trông thấy tôi thì ngẩn người ra một lúc, cho đến khi tay tôi tóm lấy vai cậu ta, ngay trước giây phút định đẩy ra, cậu ta mới luống cuống đứng dậy khỏi người tôi. Thế nhưng ngay sau đó, chân cậu ta lại mềm nhũn rồi ngã nhào về phía tôi lần nữa.
Trên người cậu ta phảng phất một mùi hương muối biển rất trong lành, thanh mát.
Mùi hương này tôi rất thích, nó khiến tôi nhớ lại ngày tỏ tình thành công với Trợ lý. Cơn gió cuốn tung những cánh hoa trên mặt đất hôm ấy cũng mang theo hương vị thế này. Chính vì vậy, tôi đã kiên nhẫn hơn thường lệ một chút. Tôi tiện tay giữ lấy vai, đỡ cậu ta đứng thẳng dậy.
Cậu ta vừa rối rít cảm ơn tôi, vừa tay chân luống cuống đeo chiếc mặt nạ lên, cả khuôn mặt đã đỏ bừng.
Cậu ta sở hữu một vẻ đẹp tuyệt mỹ, dù chỉ mặc một bộ đồ trông như đồ ngủ, nhưng lại khiến người ta có cảm giác cậu ta tựa như một món châu báu được điêu khắc tỉ mỉ, làm toát lên khí chất “đắt giá” bẩm sinh.
Vẻ đẹp của cậu ta mang một khí chất giao thoa giữa tiên khí và yêu khí, ấy thế mà ánh mắt lại trong veo và sạch sẽ, trung hòa đi sự sắc bén vốn có của dung mạo này.
Đến gần hơn, tôi có thể chắc chắn rằng, gương mặt này của cậu ta là hoàn toàn tự nhiên, không trang điểm, cũng chưa từng qua phẫu thuật thẩm mỹ.
Với một nhan sắc như vậy, cộng thêm giọng hát kia, chỉ cần cho một chút tài nguyên là có thể nổi đình nổi đám, thậm chí còn chẳng cần công ty lăng xê.
Chỉ cần năm đó cậu ta không đạo nhạc, tôi có thể đảm bảo sẽ đưa cậu ta trở lại đỉnh cao trong vòng một năm.
Thế là, tôi đi thẳng vào vấn đề: “Cậu có hứng thú ký hợp đồng với công ty chúng tôi không?”
Cậu ta sững sờ: “…Ký hợp đồng?”
“Phải.”
“Nhưng mà tôi…” Cậu ta có chút xấu hổ, cúi thấp đầu xuống. “Xin, xin lỗi.”
Cậu ta quay người bỏ chạy, hệt như có mãnh thú đang đuổi theo sau lưng vậy.
Tôi nhận ra, hình như chân cẳng của cậu ta không được lanh lẹ cho lắm, đi bộ thì không sao, nhưng lúc chạy lên thì lại lộ ra rất rõ, bước chân loạng choạng.
“Tổng tài?”
Ở phía sau có người gọi tôi, vừa quay đầu lại, tôi trông thấy người vừa đến và bất giác nhướng mày.
Thật là trùng hợp.
Người đó không ai khác chính là tác giả gốc bị Dư Nhân “đạo nhạc”, người đã dùng bằng chứng đóng đinh Dư Nhân lên cây cột của sự ô nhục – Trọng Hoan.
Cùng lúc Dư Nhân thất thế, Trọng Hoan lại được tung hô lên tận mây xanh.
Với tư cách là một ca sĩ kiêm nhạc sĩ, độ nổi tiếng của Trọng Hoan trong mấy năm gần đây là cực cao.
Nếu xét về chất giọng, điều kiện của hắn ta trong giới giải trí chỉ có thể xem là tầm trung, nhưng nếu xét về khả năng sáng tác thì trong cả giới này không ai sánh bằng. Vô số ca sĩ đã cố gắng kết giao với hắn ta, chỉ mong có được một ca khúc độc quyền, nhưng vị thiên tài âm nhạc này lại cực kỳ kén chọn, chỉ viết ca khúc mới riêng cho vài người.
Trong số vài ca sĩ đó, có người là ngôi sao đã thành danh từ lâu, có người chỉ là ca sĩ hát quán bar vô danh, nhưng không có ngoại lệ, những bài hát Trọng Hoan viết cho bọn họ đều nổi như cồn chỉ sau một đêm.
Hắn ta đã trở thành nhà sản xuất âm nhạc quyền lực nhất trong giới, lăng xê ai thì người đó nổi.
Tôi gật đầu với Trọng Hoan.
Trọng Hoan thấy tôi, thân hình khựng lại một chút, rồi mới bước tới.
Có rất nhiều người đã kinh ngạc trước dung mạo của tôi trong lần đầu gặp mặt, cũng có rất nhiều người sợ tôi. Nhưng điều thú vị là, tôi lại nhìn ra được sự sợ hãi và dã tâm trộn lẫn trong mắt hắn ta.
Dã tâm nhắm vào tôi.
Có thứ gì đã chống đỡ cho hắn ta có được sự tự tin đó?
Máy dò hệ thống không hề sáng lên.
Hắn ta bước tới, người phụ trách giới thiệu với tôi: “Tổng tài, đây là Trọng Hoan, người đại diện cho dòng nước hoa ABO mà chúng ta ra mắt, cũng là người sáng tác ca khúc chủ đề.”
Trọng Hoan cúi đầu chào tôi: “Chào ngài, Tổng tài, thật vinh hạnh khi được làm người đại diện cho dòng nước hoa của công ty.”
“Chào cậu.”
Thấy tôi đáp lại, ánh mắt hắn ta khẽ sáng lên.
“Không biết tôi có vinh hạnh được mời ngài nghe thử ca khúc tôi viết cho dòng nước hoa này không ạ?”
…………….
Tôi đứng bên ngoài phòng thu, nghe Trọng Hoan thu âm ca khúc chủ đề quảng bá cho dòng nước hoa này.
Công bằng mà nói, bài hát này rất hay.
Bất kể là giai điệu sôi động hay ca từ gì cũng vậy, tất cả đều rất phù hợp với đặc tính của dòng nước hoa “Khu Rừng Mùa Hạ”. Điểm thiếu sót duy nhất chính là chất giọng của Trọng Hoan không hề ăn khớp với ca khúc.
Giai điệu nhẹ nhàng, linh động thế này, hợp với giọng nữ hơn.
Vì vậy khi Trọng Hoan thể hiện ca khúc này, nó tạo ra một cảm giác chia cắt kỳ lạ, mặc dù rất nhỏ.
Trọng Hoan hát xong một lượt, khóe miệng khẽ cong lên nở nụ cười.
Nhìn vẻ mặt của hắn ta là biết, hắn ta cảm thấy mình đã thể hiện rất tốt.
Thế nhưng, biểu cảm của các nhân viên lại có chút kỳ quái.
Cũng không thể trách bọn họ được, lại càng không thể trách Trọng Hoan. Chỉ có thể trách viên ngọc Dư Nhân đã ở ngay trước đó, ca khúc cậu ta hát hoàn hảo đến mức không thể bắt bẻ được nửa lời, thành ra lại khiến bài hát của Trọng Hoan không còn quá nổi bật nữa.
Trọng Hoan bước ra khỏi phòng thu, mỉm cười nói: “Tổng tài, xin ngài chỉ bảo nhiều hơn.”
Tôi gật đầu mỉm cười: “Không tệ.”
Trọng Hoan nở một nụ cười ngượng ngùng: “Ngài quá khen rồi, rất cảm ơn Tổng tài đã cho tôi cơ hội này, vì bản thân tôi cũng rất thích dòng nước hoa ABO.”
“Mùi hương giống như một chiếc hộp lưu giữ ký ức, cho dù đã qua rất lâu, chỉ cần ngửi lại mùi hương đã từng ngửi thấy, cũng sẽ nhớ lại tâm trạng lúc bấy giờ.”
“Vì vậy, tôi vẫn luôn rất hứng thú với các loại hương thơm.”
Chủ đề hắn ta chọn rất thú vị.
Mùi hương trên người mỗi người, giống như danh thiếp của người đó vậy.
Dường như Trọng Hoan rất am hiểu về các loại nước hoa, trên người hắn ta quả thật có một mùi hương rất trong lành, tựa như cơn gió thoảng qua núi rừng. Mùi hương trong lành này đã trung hòa rất tốt cái cảm giác “dầu mỡ” tinh vi do thể hiện có phần hơi lố của hắn ta.
Theo lời hắn ta nói thì, loại nước hoa này chính là do hắn ta đặc biệt điều chế cho bản thân.
Cuối cùng, hắn ta hỏi tôi: “Tổng tài, không biết loại nước hoa trên người ngài là tác phẩm của nhà điều chế hương nào vậy?”
“Tôi vẫn luôn cho rằng, nước hoa không có mùi khó ngửi, chỉ có mùi không phù hợp. Nhưng từ khi gặp ngài tôi mới biết, thì ra thật sự có người có thể phát huy đến cực điểm cả hai yếu tố ‘thơm’ và ‘phù hợp’.”
Ánh mắt hắn ta tha thiết, dường như thật sự rất hứng thú với nhà điều chế hương này.
“Xin lỗi, danh sách dài lắm.”
Nói xong, tôi đứng dậy, kết thúc cuộc đối thoại, chỉ để lại Trọng Hoan đứng ngơ ngác tại chỗ.
Nhưng thật ra, tôi không hề nói qua loa.
Tôi không thích dùng mùi hương giống người khác, vì vậy, tất cả các sản phẩm chăm sóc cá nhân tôi dùng đều đến từ một phòng nghiên cứu chỉ phục vụ riêng cho tôi.
Phòng nghiên cứu này có hơn một trăm nhân viên, còn có cả người dân tộc thiểu số và nhân viên nước ngoài với những cái tên rất dài, điểm danh một lần chắc cũng mất năm phút.
Thế nên thật kỳ lạ, tại sao hắn ta lại mặc định rằng, mùi hương trên người tôi nhất định phải đến từ một loại nước hoa do một nhà điều chế hương nào đó đặc biệt làm ra?
…………….
Cuối cùng, công ty vẫn ký được hợp đồng với Dư Nhân như mong muốn.
Bởi vì bản hợp đồng đưa ra quả thật rất hậu hĩnh.
Và cũng vì, Dư Nhân thật sự đã hết tiền rồi.
Hai năm trước, khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp thì cậu ta vướng scandal khiến sự nghiệp sụp đổ, tiền bồi thường hợp đồng quảng cáo đã ngốn sạch toàn bộ số tiền cậu ta kiếm được trong năm đó.
Bây giờ cậu ta tái xuất, ngoài việc vẫn còn một giấc mơ âm nhạc, có lẽ là vì tiền tiết kiệm đã cạn kiệt.
Sau khi ký hợp đồng với Dư Nhân, toàn bộ bộ phận pháp lý của công ty đã được huy động, bắt đầu điều tra sự thật của hai năm về trước.
Lúc nhận được tin này, tôi đang dỗ dành Chiêu Tài và Tránh Họa.
“Bây giờ trời lạnh lắm, không đi bơi được đâu, sẽ bị cảm đó.”
Chiêu Tài trông tội nghiệp hết sức, nó gác cái đầu to sụ lên đầu gối tôi. Cả cái đầu trắng khổng lồ vừa đặt lên đã che kín tầm mắt, khiến hai mắt tôi trắng xóa, chẳng nhìn thấy Tránh Họa đâu nữa.
Tránh Họa điềm tĩnh hơn Chiêu Tài rất nhiều, nó chỉ dùng đầu cọ vào hông tôi, phát ra những tiếng “ư ử” làm nũng.
Tôi xoa đầu Chiêu Tài một cái, từ trong đám lông xù tìm ra được tai nó rồi nhéo nhẹ một cái, vừa mềm vừa đàn hồi.
Chắc hẳn là An Lạc cũng nghĩ vậy, nó bới một cái ổ giữa đám lông của Tránh Họa rồi vùi mình vào trong, mặc kệ cái ổ mèo mà tôi đã cho người đặc biệt làm riêng cho nó, chứng minh sâu sắc cái gọi là, “ổ vàng ổ bạc cũng không bằng ổ chó của mình”.
An Lạc dùng móng vuốt hồng hồng vỗ nhẹ vào tai Tránh Họa, sau đó đặt đầu lên mu bàn tay tôi.
Tôi thở dài một tiếng: “Đúng là một đám yêu tinh phiền phức, đi thôi, đi bơi.”
Tôi hung hăng vò một vòng đám lông xù, rồi báo với quản gia rằng, tôi muốn đến căn biệt thự trên cao đã mua một năm trước.
Điểm ăn tiền của căn biệt thự trên cao này là trong sân có một hồ suối nước nóng. Nhưng vì trang viên tôi đang ở thường xuyên cũng có suối nước nóng, nên sau khi mua xong tôi chỉ đến ở vài lần.
Tôi đứng dậy, nhìn sắc trời bên ngoài cửa sổ, đột nhiên nghĩ, có lẽ có thể mời Trợ lý đến cùng ngâm mình.
Kể từ sau khi tỏ tình, dường như mối quan hệ giữa tôi và Trợ lý chẳng có thêm tiến triển nào cả, cách chúng tôi ở bên nhau thường ngày cũng không thay đổi, hình như chỉ là có thêm một danh phận so với trước kia.
Thế này thì không được.
【Dẫn mấy đứa nhỏ đi bơi cùng, anh có muốn đến ngâm suối nước nóng không?】
【Vâng, Tổng tài.】
Nhìn tin nhắn trả lời của Trợ lý, tôi có chút bực mình, bất giác dùng lưỡi đẩy má.
Tôi thật sự rất muốn biết, lúc bị tôi ép vào tường hôn đến không thở nổi, liệu câu trả lời của anh ta có còn chuẩn văn phong như thế này nữa không.
…………
Tôi lên xe, mang theo mấy cục bông cùng đến biệt thự.
Xe chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến cổng.
Trong sân vườn trống trải, ngay khi tôi vừa tháo dây xích, Chiêu Tài đã lao vút đi, xông thẳng về phía khu suối nước nóng ở sân sau.
Tránh Họa thì chậm rãi đi bên chân tôi, cùng tôi tiến vào trong.
Đột nhiên, Chiêu Tài gầm gừ một tiếng.
Tôi thầm nhíu mày, rảo bước nhanh hơn, vừa rẽ qua góc tường thì nhìn thấy khu suối nước nóng. Bên bờ hồ, cục bông trắng to sụ Chiêu Tài đang sủa inh ỏi về phía mặt nước.
Và trong hồ nước nóng, có một người đang ngâm mình.
Dư Nhân.
Dư Nhân thấy Chiêu Tài thì hoảng hốt, theo phản xạ lặn xuống dưới mặt nước. Giữa làn sương trắng bốc lên và mặt nước lấp lánh, một chiếc đuôi cá màu xanh biếc vẫy vùng làm bắn lên những tia nước, những giọt nước li ti phản chiếu ánh nắng vàng rực rỡ.
Phía sau có tiếng bước chân vang lên.
“Tổng tài, tôi thấy cổng không khóa nên đã đi vào.”
Trợ lý đi đến phía sau bên phải tôi, cũng đã nhìn thấy Dư Nhân trong hồ.
“Tổng tài, ngài không nói trong ‘mấy đứa nhỏ’ của ngài có thêm thành viên mới.”
Trợ lý mỉm cười, khẽ đẩy gọng kính.
Hết chương 148.
