Chương 154: Mỹ Nhân Ngư Nói, Nếu Tôi Không Yêu Cậu Ta Thì Cậu Ta Sẽ Chết (Phần 3)

Chương 154: Mỹ Nhân Ngư Nói, Nếu Tôi Không Yêu Cậu Ta Thì Cậu Ta Sẽ Chết (Phần 3)

 

Phòng livestream nổ tung.

 

Không chỉ bình luận bùng nổ, mà đường link cũng sập luôn.

 

Phòng livestream cứ thế tối đen như mực.

 

Hai phút sau, tổ chương trình như thể chưa có chuyện gì xảy ra, vội vàng đăng một bài Weibo, thông báo rằng buổi livestream cho chương trình tạp kỹ lần này đã kết thúc tốt đẹp, mời mọi người đón xem phiên bản cắt ghép trên kênh video hợp tác.

 

Khán giả như muốn phát điên.

 

Những khán giả còn đang ngơ ngác vì bị quả dưa rơi trúng đầu, chưa kịp bổ ra ăn cho thỏa thích thì đã thấy quả dưa mọc chân chạy mất, thử hỏi ai mà không sốt ruột cho được.

 

Dân tình phẫn nộ, ào ạt tràn vào Weibo của tổ chương trình, điên cuồng để lại bình luận, cầu mong bọn họ rủ lòng từ bi mà hé lộ những tình tiết còn lại.

 

Tiếc thay, tổ chương trình chẳng hề đếm xỉa gì, cứ làm như đoạn cuối chưa từng tồn tại, tỉnh bơ đăng các phân đoạn của chương trình để quảng bá cho bản cắt ghép.

 

Khán giả muốn hóng chuyện thì lại bị nhồi cho đầy một bụng những bài hát.

 

Lượt quan tâm của chương trình lần này đã đạt đến một tầm cao chưa từng có, và cùng lúc đó, lượng người hâm mộ cũng như độ chú ý dành cho tám người tham gia chương trình cũng tăng vọt.

 

Các khách mời tham gia lần này đều được tuyển chọn kỹ lưỡng, hoặc là người có thực lực vững vàng, hoặc là đang đi theo con đường lưu lượng cần sự chú ý. Giữa tâm bão, bọn họ đã dựa vào thực lực của bản thân để vững vàng đón nhận làn sóng nhiệt này, chuyển hướng sự chú ý của không ít người qua đường hóng chuyện sang những ca khúc được sáng tác trong chương trình, từ đó lại hướng về chính bản thân họ, thu về một lượng fan không nhỏ.

 

Chỉ cần đổi sang một nhóm người khác, chắc chắn sẽ không đạt được hiệu quả tốt đến thế.

 

Bởi vì quả dưa lần này thực sự quá lớn, nếu thực lực bản thân không đủ mạnh, hoặc độ quan tâm vốn không đủ cao, thì rất dễ bị quả dưa này đè bẹp, đè đến mức mất hết sự chú ý, thậm chí cả chương trình cũng sẽ biến thành một sân khấu hóng chuyện đơn thuần.

 

Những điều này đã được cân nhắc kỹ lưỡng ngay từ khâu chọn người, và các khách mời cũng đã được úp mở nhắc nhở trước.

 

Ba vị nghệ sĩ lão làng có thực lực đủ mạnh, đã xông pha giữa tâm bão mà chém ra một con đường máu, thu về một lượng fan đáng kể.

 

Còn anh chàng tiểu sinh lưu lượng, dù là ngoại hình hay nhân phẩm gì cũng đều có thể khiến người ta phải yêu mến mình, đã kiếm được một lượng lớn sự chú ý giữa tâm điểm của chủ đề.

 

Hai ca sĩ trẻ với phong cách mang đậm dấu ấn cá nhân cũng được nhiều người biết đến hơn.

 

Còn Dư Nhân, sau ba năm im hơi lặng tiếng đã có một màn tái xuất vô cùng ngoạn mục, trực tiếp làm sập cả Weibo.

 

Tất cả mọi người đều có được thứ mình muốn, chỉ có Trọng Hoan là nạn nhân duy nhất của chương trình lần này.

 

À đúng rồi, ngoài Trọng Hoan ra, công ty giải trí của hắn ta cũng bị tấn công.

 

Vô số người tràn vào Weibo của công ty đòi một lời giải thích.

 

Tất cả các sự kiện công khai mà nghệ sĩ ký hợp đồng với công ty tham dự đều có paparazzi đánh hơi kéo đến, mạnh dạn đặt câu hỏi, hòng có được tin tức mới nhất.

 

Công ty giải trí của Trọng Hoan vội vàng đưa ra một thông cáo, kèm theo một lá thư từ luật sư, tuyên bố rằng tất cả các bài hát của Trọng Hoan đều là sáng tác gốc, không hề có hành vi đạo nhái, và đã gửi thư luật sư đến những người tung tin đồn thất thiệt.

 

Tuy nhiên, khi Dư Nhân đi đầu, đăng một dòng Weibo “Sẽ đấu tranh với bóng tối đến cùng”, thì ngày càng có nhiều nhạc sĩ nhỏ lẻ đứng ra, cho biết từng có người liên lạc với mình và mua ca khúc từ chỗ mình.

 

Có người còn tung ra cả lịch sử chuyển khoản và đoạn ghi âm.

 

Có người lại tố cáo bài hát của mình bị Trọng Hoan đạo nhái, khi đến đòi lại công bằng thì đối phương lại chối bay chối biến, thậm chí còn cắn ngược lại, nói mình mới là kẻ đạo nhạc, rồi dẫn dắt fan hâm mộ tấn công trên mạng.

 

Mọi người đào lại thông tin thì phát hiện, năm đó quả thật có mấy ca sĩ nhỏ bị fan cuồng của Trọng Hoan tấn công mạng đến mức phải rút khỏi giới giải trí. Và hôm nay, mấy ca sĩ đã im hơi lặng tiếng từ lâu này lại chia sẻ bài đăng của Dư Nhân, không nghi ngờ gì nữa, đó chính là một lời tố cáo thầm lặng cho hành vi đê tiện của Trọng Hoan.

 

Dù sao thì những ca khúc được gọi là cực phẩm cũng có hạn, số bài hát mà Trọng Hoan nhớ được toàn bộ không nhiều, hơn nữa hắn ta cũng không thể xác định được thời gian sáng tác của mỗi bài. Loại bỏ những yếu tố không chắc chắn này, số bài hát có thể giúp hắn ta duy trì hình tượng thiên tài sáng tác thì lại quá ít.

 

Vì vậy, chắc chắn là hắn ta sẽ ra tay từ những hướng khác.

 

Những bài hát hắn ta mang về từ kiếp trước không có bằng chứng nào cho thấy hắn ta đạo nhạc, nhưng những bài hát mà hắn ta đạo nhái ở kiếp này thì chắc chắn có bằng chứng tồn tại.

 

Thật trùng hợp làm sao, hacker hàng đầu bên cạnh tôi không chỉ có một người.

 

Thực ra thì, ngay bây giờ trong tay tôi đã có bằng chứng có thể hạ gục Trọng Hoan ngay lập tức, nhưng như thế vẫn chưa đủ.

 

Bởi vì vấn đề thực sự của Trọng Hoan, là việc trọng sinh.

 

Hắn ta là một người trọng sinh từ tương lai về, không chỉ phải định tội cho những tội ác của hắn ta ở cả kiếp trước và kiếp này, mà còn phải phá vỡ lớp phòng bị của hắn ta, dụ dỗ hắn ta nói ra nhiều hơn về những chuyện ở kiếp trước. Do đó, các bằng chứng được tung ra từng cái một, nhịp độ được giữ ở mức khiến Trọng Hoan và công ty của hắn ta phải sứt đầu mẻ trán, nhưng vẫn le lói nhìn thấy hy vọng.

 

Thế là, vào một buổi chiều nọ, Trọng Hoan đã tìm đến tôi.

 

Áp lực những ngày gần đây khiến hắn ta trông không còn tươm tất như lần gặp trước nữa, quầng mắt thâm đen, lòng trắng mắt cũng hằn lên những tia máu không thể che giấu.

 

Hắn ta cố gắng tỏ ra lịch sự và phóng khoáng khi mỉm cười, đặt một chiếc hộp được gói tinh xảo lên bàn của tôi, “Tổng tài, tôi tình cờ có được một ngọn nến thơm, nghĩ rằng có lẽ ngài sẽ thích.”

 

Hắn ta không đợi tôi trả lời mà đã có phần vội vã mở hộp, tôi cũng không ngăn cản. Một trong những lý do khiến tôi từng bước dồn ép hắn ta, chính là muốn xem xem con át chủ bài mà hắn ta tự cho là có thể nắm thóp được tôi là gì.

 

Khi chiếc hộp được mở ra từng lớp, một mùi hương thoang thoảng bay tới. Mùi hương này rất thanh nhã, có lẽ là còn có tác dụng an thần.

 

Phải thừa nhận rằng, món đồ hắn ta tặng rất hợp ý tôi.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Lần trước, chủ đề hắn ta chọn cũng chính là mùi hương.

 

Điều này khiến tôi có chút tò mò về hình tượng của mình trong kiếp đó của hắn ta.

 

Chẳng lẽ kiếp trước tôi là một ông trùm về nước hoa sao?

 

Thấy nét mặt tôi giãn ra, dường như hắn ta cũng có thêm vài phần điềm tĩnh, cười nói, “Mùi hương của ngọn nến này rất đặc biệt, tôi nghĩ có lẽ ngài sẽ thích.”

 

“Ừm, không tệ.”

 

Nghe tôi nói vậy, hắn ta như thể vừa nuốt được một viên thuốc an thần.

 

Sau vài câu hàn huyên đơn giản, hắn ta liền vội vã đi vào chủ đề chính.

 

“Tổng tài, ngài trăm công nghìn việc, có lẽ không biết những chuyện lặt vặt gần đây trong giới giải trí, công ty giải trí dưới trướng ngài đã ký hợp đồng với một nghệ sĩ kém chất lượng.”

 

Hắn ta đổi trắng thay đen, dựng nên hình ảnh bản thân là một người đáng thương trước mặt tôi, rồi lại biến Dư Nhân thành một kẻ đạo nhạc đáng ghét và đầy mưu mô. Hắn ta nói chắc như đinh đóng cột, nếu không phải toàn bộ chương trình này đều do một tay tôi sắp đặt, thì có lẽ tôi cũng đã tin những gì hắn ta nói là thật.

 

Sau khi hắn ta nói xong tất cả, tôi vẫn không tỏ thái độ gì, quả nhiên hắn ta tỏ ra có chút sốt ruột.

 

Như thể đã hạ quyết tâm, hắn ta liếc nhìn xung quanh, rồi hạ giọng nói với tôi, “Tổng tài, thực ra lần này tôi đến, còn có một bí mật muốn nói với ngài.”

 

Hắn ta đối diện với ánh mắt của tôi, ngón tay siết chặt lại, nói, “Thực ra, tôi là một người trọng sinh.”

 

Vẻ mặt tôi không có gì thay đổi, chỉ có ánh mắt là đúng lúc lộ ra một chút mỉa mai giễu cợt.

 

Hắn ta bị kích động, vội nói, “Những gì tôi nói đều là thật!”

 

Tôi lười biếng đáp, “Thật sao?”

 

Hắn ta vội vàng gật đầu lia lịa.

 

“Phải! Tôi còn có thể nói ra kế hoạch của chính phủ trong vài năm tới!”

 

Tôi liếc hắn ta một cái, nói, “Nói ra nghe thử xem.”

 

Hắn ta nở một nụ cười đầy toan tính, “Chuyện quan trọng như vậy, Tổng tài ngài…”

 

“Tôi không thể xác định được những gì cậu nói là thật hay giả. Nếu là thật, tôi sẽ không bạc đãi cậu.”

 

Tôi đan mười ngón tay vào nhau đặt trước ngực, thản nhiên nghĩ, xem ra ở kiếp trước, quy mô bành trướng thương mại của mình vẫn chưa đủ lớn, lại để cho hắn ta nghĩ rằng có thể dễ dàng dùng những thông tin này để khống chế mình.

 

Nhìn vẻ mặt của hắn ta, tôi lại nói, “Nếu cậu đã trọng sinh, vậy chuyện đạo nhạc là thật rồi? Điều đó không khớp với những gì cậu nói mười phút trước, tôi dựa vào đâu mà tin một kẻ quen thói đạo nhái?”

 

Bị tôi nói như vậy, hắn ta cũng không tức giận, “Sao có thể nói là đạo nhạc được? Những thứ tôi mang đến vốn dĩ không tồn tại trong thế giới này, tôi chỉ làm cho chúng xuất hiện sớm hơn mà thôi.”

 

“Đây là cái gì? Văn chương vốn tự nhiên thành, người tài tình cờ mà có được.”

 

“Đây là cơ duyên của tôi, đẩy ra ngoài là sẽ bị trời phạt đấy.”

 

Đôi mắt hắn ta sáng rực, “Tổng tài, ngài đã phải đấu đá suốt chặng đường để có được ngày hôm nay, chắc cũng hiểu đạo lý này, người không vì mình trời tru đất diệt. Tôi là người từ tương lai trở về, là một ca sĩ có sức cạnh tranh hơn Dư Nhân nhiều, ba năm qua cũng đã chứng minh được điều đó. Tôi có thể ký hợp đồng với ngài, trở thành nghệ sĩ của công ty ngài, tôi nhất định sẽ mang lại nhiều của cải hơn cậu ta.”

 

“Tôi biết rất nhiều thứ, và không ai có thể bắt được thóp của tôi cả. Bọn họ không có bằng chứng, đây chính là một kho báu vô chủ, lẽ nào ngài không động lòng sao?”

 

“Không có bất kỳ điều luật nào quy định rằng, người trọng sinh không được lợi dụng ký ức của kiếp trước để kiếm tiền cả.”

 

Cuối cùng, tôi chỉ nói rằng, tôi sẽ trả lời hắn ta sau.

 

Vậy mà hắn ta lại tự tin tràn trề, cho rằng câu trả lời của tôi cũng chẳng khác nào đồng ý, tinh thần lại khôi phục dáng vẻ đắc ý như lần đầu gặp mặt, vươn tay về phía tôi.

 

Tôi không thèm để ý, trong mắt hắn ta lóe lên vẻ tức giận, rồi lại bị hắn ta đè xuống.

 

Cửa phòng vang lên tiếng gõ. Nếu không phải chuyện đặc biệt quan trọng, cấp dưới sẽ không làm phiền khi tôi đang bàn chuyện. Dù sao thì hôm nay Trọng Hoan cũng sẽ không nói thêm gì nữa, tôi bèn cho người vào luôn.

 

“Tổng tài.”

 

Trợ lý đẩy cửa bước vào, vừa hay bốn mắt nhìn nhau với Trọng Hoan đang đi ra.

 

Trọng Hoan sững người, rồi như hiểu ra điều gì đó mà mỉm cười với Trợ lý, “Ngưỡng mộ đã lâu.”

 

Hắn ta quay đầu nhìn tôi, nói, “Tổng tài, nếu ngài thích mùi hương của nến, tôi có thể đưa công thức cho chuyên gia điều chế hương của ngài.”

 

Trợ lý nhìn tôi.

 

Tôi cười như không cười, “Chuyên gia điều chế hương? Đây là trợ lý của tôi. Thật ra tôi rất tò mò, tại sao ngay từ đầu cậu đã chắc chắn rằng bên cạnh tôi có một chuyên gia điều chế hương vốn không hề tồn tại.”

 

Sắc mặt Trọng Hoan biến đổi, hắn ta nhìn về phía Trợ lý, buột miệng nói, “Không thể nào! Rõ ràng anh ta…”

 

Hắn ta đột ngột ngậm miệng lại, dường như nhận ra điều gì đó, sắc mặt trở nên trắng bệch.

 

Hết chương 154.

 

Chương 154: Mỹ Nhân Ngư Nói, Nếu Tôi Không Yêu Cậu Ta Thì Cậu Ta Sẽ Chết (Phần 3)

Ngày đăng: 16 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên