Chương 157: Hệ Thống Của Nhân Ngư (Trung)

Chương 157: Hệ Thống Của Nhân Ngư (Trung)

 

“Ý anh là sao?”

 

“Cậu không thấy, những trải nghiệm quá khứ của cậu ở thế giới này có phần chi tiết quá sao?”

 

Biểu cảm của Dư Nhân cuối cùng cũng có biến động, “Đó là vì những bậc tiền bối Nhân Ngư lên bờ trước, sẽ tạo dựng thân phận cho những Nhân Ngư mới lên bờ, để họ hòa nhập tốt hơn với xã hội loài người.”

 

“Những năm qua, cậu có từng gặp Nhân Ngư đã giúp cậu tạo dựng thân phận mới chưa? Hay nói cách khác, cậu có từng gặp Nhân Ngư nào khác không?”

 

Dư Nhân không chút do dự đáp, “Không, bởi vì Nhân Ngư vì bạn đời định mệnh của mình mà phải hòa nhập vào đám đông, để không bại lộ thân phận, nên sẽ cố gắng không giao tiếp riêng tư. Nếu không có gì bất ngờ, việc tạo cho tôi một thân phận hợp lý, chính là sự giúp đỡ cuối cùng mà tộc đàn dành cho tôi.”

 

“Số Nhân Ngư lên bờ thành công có nhiều không?”

 

“Không rõ, Nhân Ngư tìm được bạn đời định mệnh sẽ ở lại trên bờ, Nhân Ngư không nhận được tình yêu của bạn đời định mệnh sẽ biến thành bọt biển. Nhân Ngư đã rời khỏi đại dương sẽ không bao giờ quay về biển nữa.”

 

“Thật sao? Vậy thì lạ thật.”

 

“Bạn đời của Nhân Ngư là con người, Nhân Ngư lên bờ sẽ không quay về biển nữa, vậy thì những Nhân Ngư con mới sinh trong đại dương từ đâu mà ra?”

 

“Tất nhiên là…”

 

Cậu ta đột nhiên khựng lại.

 

Cứ như thể một buổi sáng nọ, cậu ta đột nhiên nhận ra, con chó mình nuôi biết nói chuyện vậy.

 

“Sao mình… trước đây chưa từng nghĩ đến vấn đề này nhỉ?”

 

Cậu ta từ trong bể kính đứng dậy, ôm lấy trán mình, như thể đây là lần đầu tiên biết đến chuyện này.

 

“Lạ thật.”

 

“Rõ ràng là một vấn đề rành rành như vậy, tại sao chưa từng có một Nhân Ngư con nào hỏi đến?”

 

“Nhân Ngư con không hỏi cha mẹ mình ở đâu sao?”

 

“Chúng tôi… chúng tôi có một người mẹ chung và một người cha chung, họ là quốc vương và hoàng hậu của tộc Nhân Ngư, cũng là phụ hoàng và mẫu hậu của chúng tôi.”

 

Nói cách khác, bầy Nhân Ngư sống dưới đáy biển, chỉ có hai Nhân Ngư trưởng thành, và một đám Nhân Ngư con chưa thành niên.

 

Một tộc đàn bất thường.

 

“Các công ty dưới trướng của tôi, trước khi nhận người đều phải điều tra lý lịch. Cậu nghĩ, nếu thật sự có người ngụy tạo thân phận cho cậu, tôi sẽ không tra ra được sao?”

 

Cậu ta đột ngột ngẩng đầu, “Ý anh là gì?”

 

“Ý tôi là, thân phận ‘Dư Nhân’ mà cậu đang dùng, vốn dĩ đã tồn tại.”

 

“Còn cậu – ít nhất là cậu với tư cách một Nhân Ngư, vốn không tồn tại ở thế giới này.”

 

Dư Nhân vô thức muốn đưa tay sờ đuôi cá của mình, nhưng sờ vào khoảng không mới nhớ ra, một nửa đuôi cá đã hóa thành bọt biển.

 

“Tôi không tồn tại ở thế giới này? Không thể nào! Ký ức tôi sống dưới đáy biển trước năm mười tám tuổi đều là thật.”

 

“Tôi không có ý định phủ nhận tính xác thực trong ký ức của cậu, tôi chỉ nói rằng, ngay khoảnh khắc cậu lên bờ, cậu đã xuyên không rồi, cậu đã thay thế thân phận của ‘Dư Nhân’ ban đầu.”

 

Dư Nhân hoang mang lắc đầu, “Không… nếu như anh nói, vậy Dư Nhân ban đầu đã đi đâu?”

 

Tôi không trả lời, mà hỏi ngược lại, “Từ nhỏ cậu đã có dáng vẻ này sao? Lúc lên bờ, có thay đổi dung mạo của mình không?”

 

Dư Nhân lắc đầu, “Dĩ nhiên là không.”

 

“Cậu có giống những Nhân Ngư con khác không? Màu tóc, màu mắt và màu đuôi cá của các cậu đều giống nhau sao?”

 

Dư Nhân vẫn lắc đầu, “Dĩ nhiên là không, các anh chị em của tôi đều có ngoại hình khác nhau, có người tóc đỏ mắt xanh, có người tóc đen mắt bạc, màu da của mọi người cũng không giống nhau, da vàng, da trắng, da đen, da xanh, da đỏ đều có cả. Tùy thuộc vào thiên phú khác nhau, màu đuôi cá cũng khác nhau. Thiên phú của tôi là cao nhất, nên có đuôi cá màu xanh lam.”

 

Nói đến đây, cậu ta có chút tự hào vẫy vẫy đuôi, rồi lại sững người.

 

Cậu ta lại quên mất, chiếc đuôi cá màu xanh lam mà mình từng kiêu hãnh, đã hóa thành bọt biển được một nửa.

 

“Thiên phú mà cậu nói là thiên phú gì?”

 

Suy đoán của tôi đang dần được chứng thực, tôi nhìn cậu ta chằm chằm, hỏi, “Có phải là thiên phú ‘trao đổi’ không?”

 

Dư Nhân sững sờ, cảnh giác nhìn tôi.

 

“Là hệ thống nói.”

 

Dư Nhân nhíu mày, cắn cắn môi dưới, rõ ràng là cậu ta cũng đã nhớ lại cuộc đối thoại giữa tôi và cậu ta.

 

【Cậu có biết sự tồn tại của hệ thống không?】

 

【Hệ thống trong tiểu thuyết ấy à?】

 

【Là hệ thống của cậu.】

 

【Tôi không có thứ đó, nếu có, sao có thể rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay.】

 

Lời phản bác chắc như đinh đóng cột ngày đó, giờ đây đã trở nên không còn chắc chắn.

 

Cuối cùng, vẻ mặt cậu ta nặng nề, nhưng cũng đã chịu hé lời.

 

“Phải, thiên phú của tộc Nhân Ngư chúng tôi là ‘trao đổi’.”

 

“Dùng những thứ mình sở hữu, để trao đổi với biển cả những thứ mình muốn.”

 

“Bất cứ thứ gì cũng có thể trao đổi?”

 

“Về lý thuyết là vậy, nhưng tiền đề là phải công bằng.”

 

Dư Nhân nhìn cái đuôi cụt của mình, khẽ nói, “Thức ăn có thể dùng ngọc trai và san hô để đổi, đôi chân có thể dùng giọng hát để đổi, bình an và hạnh phúc của một người khác… có thể dùng bệnh tật triền miên của chính mình để đổi.”

 

Cậu ta từ từ ngẩng đầu lên, hai mắt ngấn lệ, như muốn cười mà khóe môi lại không ngừng run rẩy.

 

“Tuy anh không yêu tôi, nhưng trước khi chết, tôi vốn đã dùng một cái chết đau đớn, để đổi lấy một đời bình an cho anh.”

 

Tôi chẳng có tâm trạng nào để ý đến màn tự cảm động và nước mắt của cậu ta, nhíu mày hỏi, “Dùng giọng hát đổi lấy đôi chân là sao?”

 

Dư Nhân thấy tôi không có phản ứng gì với sự thâm tình và hi sinh của mình, thất vọng cúi đầu, “Tộc Nhân Ngư chúng tôi không phải đã có thể biến ra đôi chân ngay từ đầu, tương truyền rằng, là do tổ tiên tộc Nhân Ngư đã dùng vận mệnh của cả tộc Nhân Ngư để đổi lấy quyền lợi, để Nhân Ngư có thể mọc ra đôi chân khi vừa tròn tuổi thành niên.”

 

“Cái gì?”

 

Dư Nhân khẽ nói, “Vốn dĩ Nhân Ngư chỉ có thể sống dưới biển, tổ tiên đã trao đổi với biển cả, từ đó về sau, Nhân Ngư sau mười tám tuổi có thể hóa thành người, đi tìm kiếm người tình định mệnh của mình, cái giá phải trả là, nếu sau ba năm lên bờ mà vẫn không thể thành đôi với người mình yêu, thì sẽ biến thành bọt biển.”

 

“Người tình định mệnh, là một lời nguyền ngọt ngào.”

 

Nghe những lời của Dư Nhân, tôi chỉ cảm thấy hoặc là tổ tiên Nhân Ngư đầu óc có vấn đề, hoặc là có mưu đồ khác.

 

Làm sao có người lại cam tâm tình nguyện giao tính mạng của mình vào tay người khác được nhỉ?!

 

Có lẽ là đã nhìn ra được suy nghĩ của tôi, đột nhiên Dư Nhân cao giọng nói, “Tổ tiên làm vậy là vì chúng tôi!”

 

“Tài nguyên thức ăn ở biển sâu không nhiều, chúng tôi muốn có được tài nguyên để sinh sống thì phải đề xuất trao đổi với biển cả. Ở biển sâu, chúng tôi cần phải thu thập ngọc trai, san hô, nhím biển, đi thu lượm kho báu trong những con tàu đắm của con người, để đổi lấy thức ăn và vật dụng hàng ngày với biển cả.”

 

“Ngay cả Nhân Ngư nhỏ nhất cũng phải đi tìm tài nguyên để đổi lấy thức ăn.”

 

“Tài nguyên của xã hội loài người phong phú như vậy, từ khi đến xã hội loài người, tôi chưa bao giờ cảm thấy đói nữa.”

 

“Nếu không có tổ tiên, chúng tôi vẫn chỉ có thể không ngừng thu lượm tài nguyên dưới đáy biển để kiếm thức ăn.”

 

“Nhưng tuổi thọ của Nhân Ngư rất dài, Nhân Ngư dưới đáy biển ngày một đông, mà tài nguyên lại ngày một ít. Tất cả đều chen chúc dưới đáy biển, chỉ khiến tài nguyên càng thêm khan hiếm, cho đến khi Nhân Ngư chết hàng loạt.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Chuyện này khác hẳn với nàng tiên cá trong truyện cổ tích.

 

Nàng tiên cá trong truyện cổ tích là con của biển cả, là vua của mọi sinh vật biển, làm sao lại phải làm việc cả ngày được.

 

Ngược lại, mô hình này lại khiến tôi liên tưởng đến các băng nhóm ăn xin chuyên nghiệp.

 

Những Nhân Ngư con có ngoại hình khác nhau.

 

Những Nhân Ngư con không có cha mẹ.

 

Những Nhân Ngư con làm việc cả ngày.

 

Những Nhân Ngư con lên bờ rồi không thể quay về.

 

Cả tộc đàn chỉ có hai Nhân Ngư lớn đóng vai cha mẹ.

 

………

 

Giống những đứa trẻ bị bắt cóc đến nhường nào.

 

Tộc Nhân Ngư trong lời của Dư Nhân có thật sự là một tộc đàn bình thường không?

 

Việc cậu ta xuyên không mà không hề hay biết, có thật sự là một tai nạn không?

 

Khi những suy đoán dần được chứng thực, một ngọn lửa giận cũng âm ỉ bùng lên trong lòng tôi.

 

Nếu như Dư Nhân Nhân Ngư này chính là Dư Nhân con người thì sao?

 

Nếu hệ thống có thể bắt cóc công chúa Mary Sue và thay đổi ký ức của cô, biến cô thành một cỗ máy thu thập năng lượng, tại sao lại không thể mang Dư Nhân đi, xóa sạch ký ức của cậu ta, đặt cậu ta vào một môi trường chỉ có Nhân Ngư và không ngừng tẩy não, thay đổi tính cách và hoài bão của cậu ta, biến cậu ta từ một học sinh ưu tú muốn trở thành cảnh sát, thành một con Nhân Ngư lụy tình – sẵn sàng làm kẻ thứ ba, thậm chí là lấy cái chết ra để ép buộc, ràng buộc đạo đức để theo đuổi cái gọi là tình yêu đích thực?

 

Dư Nhân nắm chặt nửa đuôi cá còn lại của mình, nói, “Bởi vì thiên phú trao đổi của Nhân Ngư quá mạnh mẽ, lại chỉ gây tổn hại cho bản thân, nên để đề phòng những kẻ săn mồi có ý đồ xấu, chúng tôi không bao giờ nói ra bí mật về thiên phú trao đổi với người ngoài…”

 

“Tại sao hệ thống lại biết?”

 

“Chẳng lẽ hệ thống thật sự đã từng là hệ thống của tôi?”

 

“Vậy tại sao nó lại xuất hiện trên người người yêu của anh?”

 

“Tại sao tôi lại không có chút ký ức nào?”

 

Cậu ta nằm sấp trên thành bể cá, qua lớp kính nhìn tôi, vừa lo lắng vừa thấp thỏm mong chờ tôi có thể nói điều gì đó.

 

Nhưng tôi không nói gì cả.

 

Trước khi những suy đoán được chứng thực, mọi chuyện đều có khả năng sẽ xảy ra.

 

Và mấu chốt của vấn đề là, bước cuối cùng để chứng thực mọi suy đoán của tôi đều được cất giấu trong quầng sáng hệ thống màu đỏ kia.

 

May mà nhờ có những Công Lược Giả và hệ thống liên tục xuất hiện, đã cung cấp cho viện nghiên cứu thật nhiều tài liệu nghiên cứu.

 

Người ta thường nói, bệnh lâu thành thầy, sau khi tháo dỡ nhiều hệ thống như vậy, cho dù là người không biết gì về nó, cũng nên biết được cấu tạo bên trong của hệ thống rồi, huống chi các nhà khoa học của viện nghiên cứu đều là chuyên gia trong lĩnh vực này.

 

Chắc hẳn là, rất nhanh thôi tôi sẽ biết được toàn bộ sự thật.

 

Nhưng trước đó, Tiểu đội Bá đã gửi cho tôi tài liệu mà Trọng Hoan đã khai ra.

 

………

 

“Họ tên.”

 

“Trọng Hoan.”

 

“Giới tính.”

 

“Nam.”

 

“Tuổi.”

 

“Hai mươi tám.”

 

“Cậu trọng sinh vào lúc nào.”

 

“Ba năm trước, vào ngày sinh nhật hai mươi lăm tuổi của tôi.”

 

“Trước khi trọng sinh, cậu đã sống đến năm nào?”

 

“Tôi đã sống đến năm hai mươi chín tuổi, tức là năm sau.”

 

“Nói về chuyện cậu đạo nhạc đi.”

 

“Anh cảnh sát, tôi chỉ trọng sinh thôi, tôi không làm chuyện gì thương thiên hại lý cả! Tôi chỉ chọn vài bài hát từ trong ký ức ở kiếp trước để dùng thôi, không có luật nào nói, đạo nhạc của kiếp trước cũng tính là đạo nhạc đúng không? Tôi chỉ đang tận dụng hợp lý nguồn tài nguyên mình có để mưu lợi cho bản thân! Hơn nữa, tôi sắp đến thời điểm trọng sinh của kiếp trước rồi, tôi hoàn toàn không biết gì về các bài hát sau này, tôi vô hại với xã hội này!”

 

“Đừng kích động, chỉ là hỏi theo trình tự thủ tục thôi, uống nước không?”

 

“Uống… ừng ực ừng ực, phù— Cảm ơn, vừa rồi tôi hơi kích động, xin lỗi… Tôi thừa nhận, tôi không rõ thời gian phát hành của tất cả các bài hát, trong trường hợp người sáng tác đã tạo ra bài hát rồi, tôi đã dùng bài hát đó, và còn gán cho người sáng tác thật cái mác đạo nhạc. Tôi cũng đã mua vài bài hát, nói đó là bài của mình. Có vài ca sĩ nhỏ không muốn bán bài hát, nên công ty đã dùng một vài thủ đoạn nhỏ để bọn họ im lặng — những chuyện đó sau này tôi mới biết. Sau khi phát hiện, tôi đã bày tỏ với công ty rằng tôi không muốn làm vậy, nhưng công ty đã dùng hợp đồng để uy hiếp tôi, bắt tôi phải phối hợp với công ty để tiếp thị hình tượng ca sĩ thiên tài, nếu không sẽ bắt tôi bồi thường thêm tiền vi phạm hợp đồng. Tiếng tăm của công ty chúng tôi trước nay không được tốt lắm, chắc ngài cũng biết.”

 

“Tôi biết.”

 

“Tốt quá rồi, vậy chắc chắn ngài có thể hiểu được tâm trạng của tôi — bây giờ tôi bị bắt vào đây, tôi chắc chỉ phạm tội ăn cắp bản quyền của người khác thôi đúng không? Thủ phạm thực sự đã hủy hoại giọng hát của Dư Nhân, ép nghệ sĩ công ty phải lên giường, bạo lực mạng khiến người khác tử vong, chính là cái công ty chết tiệt của tôi! Tôi có thể hỏi, người phụ trách công ty có bị trừng phạt không?”

 

“Phá sản rồi, những người có liên quan đều đã sa lưới.”

 

“Phá sản rồi? Thật sao? Xin lỗi, tôi không có ý nghi ngờ ngài, chỉ là ngài nói những người có liên quan đều đã sa lưới thì tôi tin, tuyệt đối tin, nhưng tại sao công ty lại đột nhiên phá sản được chứ? Chẳng lẽ là cưỡng chế thi hành án bồi thường vi phạm hợp đồng? Không đúng, phải đi theo quy trình, chắc không nhanh vậy đâu… Lẽ nào là?”

 

“Cậu đã nghĩ đến ai?”

 

“…”

 

“Im lặng không phải là lựa chọn khôn ngoan.”

 

“Không, tôi không im lặng, tôi chỉ… được rồi, tôi đoán, người khiến bọn họ phá sản là Tổng tài?”

 

“Phải.”

 

“…”

 

“Có vẻ như nhắc đến Tổng tài, cậu lại nói ít đi.”

 

“Ừm, vâng, tôi hơi sợ anh ta.”

 

“Tại sao? Theo tôi được biết, cậu đã nhiều lần tiếp cận anh ta, cố gắng hợp tác với anh ta mà.”

 

“Vâng.”

 

“Tổng tài ở kiếp trước có thân phận gì? Anh ta đã làm gì?”

 

“…Phù, quả nhiên không giấu được các vị.

 

Tổng tài… ở kiếp trước cũng là tổng tài. Kiếp trước của tôi chắc các vị cũng biết rồi, môi trường xã hội ở kiếp trước không giống với kiếp này — rất không giống.

 

Kiếp trước hệ thống pháp luật không hoàn thiện lắm, chủ nghĩa tư bản lên ngôi. Với tư cách là tổng tài độc quyền 55% các ngành nghề trên toàn cầu, anh ta là vị vua không có gì để tranh cãi. Anh ta ra tay cứng rắn, không quan tâm đến đổ máu và tổn thất, dưới sự chỉnh đốn của anh ta, toàn cầu đã bước vào một thời đại hòa bình chưa từng có, cũng vì vậy mà ngành giải trí mới phát triển đến cực độ.

 

Nhưng anh ta ở kiếp trước lại mưa nắng thất thường, tính tình cực kỳ tệ, không ai biết được, liệu có vì một chuyện nhỏ nhặt nào đó mà chọc giận anh ta không. Vì vậy, mọi người đều ngấm ngầm gọi anh ta là ‘Bạo Quân’.

 

Mọi người vừa kính sợ anh ta, lại vừa khiếp đảm sợ hãi anh ta, muốn đến gần anh ta, nhưng lại không dám chạm vào.

 

Chỉ duy nhất một người là có thể ở bên cạnh anh ta, mà cũng chỉ có duy nhất người đó là dám đứng ra xoa dịu cơn thịnh nộ của anh ta. Chúng tôi gọi người đó là, Nhà Điều Chế Hương của Bạo Quân.”

 

Hết chương 157.

 

Chương 157: Hệ Thống Của Nhân Ngư (Trung)

Ngày đăng: 16 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên