Chương 160: Trí Tuệ Nhân Tạo Không Mơ Về Tổng Tài Pháp Sư (Thượng)
Trong đoạn video mà công chúa Mary Sue mang đến, đại dương trống rỗng, không một chút sức sống. Một quả cầu ánh sáng màu xanh lam lơ lửng giữa biển cả, màu xanh ấy tựa như màu của đại dương, trong suốt vô ngần, hệt như một khối nước xanh biếc.
“Đây chính là Trung Tâm Thế Giới, Trái Tim Đại Dương.”
Công chúa chọc chọc vào quả cầu ánh sáng màu xanh. “Thế giới này là một thế giới đại dương thuần túy, hoàn toàn không có bờ biển, cũng chẳng có chuyện lên bờ.”
“Tộc Nhân Ngư là sinh vật có trí tuệ của thế giới này, năng lực trao đổi của bọn họ là do Trái Tim Đại Dương ban tặng.”
“Khoảng một trăm năm trước, Thế Giới Nhỏ này bị phát hiện. Năng lực trao đổi vô cùng hữu dụng, nên bọn chúng muốn chiếm đoạt Trái Tim Đại Dương để tùy ý sử dụng.”
“Thế nhưng, mãi đến khi tàn sát gần như toàn bộ tộc Nhân Ngư, bọn chúng mới phát hiện ra rằng, Trái Tim Đại Dương chỉ có tác dụng với Nhân Ngư, còn người từ thế giới khác đến thì không thể sử dụng năng lực trao đổi được.”
“Thế là bọn chúng định nuôi nhốt Nhân Ngư.”
Vẻ tức giận hiện lên trên mặt công chúa. Cô cũng mang trong mình huyết mạch Nhân Ngư, có lẽ đã nghĩ đến đồng bào của mình, nên cơn phẫn nộ lại càng thêm dữ dội.
“Nhưng Nhân Ngư gần như đã bị bọn chúng giết sạch, chỉ còn lại một nam một nữ có khả năng sinh sản.”
“Nhân Ngư nữ mang thai.”
“Cô ấy không muốn đứa con của mình phải chào đời.”
“Sau nhiều lần tìm đến cái chết, những kẻ xâm lược bèn dứt khoát mổ bụng cô ấy để lấy đứa bé ra. Vì thế mà Nhân Ngư nữ chết.”
“Nhân Ngư nam cảm nhận được cái chết của vợ, lại thêm bao ngày bị giày vò, cảm xúc dâng trào tột độ, cứ thế mà đi theo cô ấy.”
“Hai đứa trẻ sinh non đó đã trở thành hai Nhân Ngư cuối cùng.”
“Những kẻ xâm lược tẩy não chúng. Hai Nhân Ngư nhỏ răm rắp nghe lời, trở thành công cụ để bọn chúng sử dụng năng lực trao đổi.”
Trao đổi vốn là năng lực mà Trung Tâm Thế Giới ban tặng để bảo vệ tộc Nhân Ngư, giờ đây lại trở thành gông cùm xiềng xích giam cầm chính họ.
Thông qua hai Nhân Ngư, những kẻ xâm lược đã mặc sức sử dụng Trái Tim Đại Dương.
Để đề phòng bất trắc, bọn chúng còn bắt hai Nhân Ngư giao phối sinh con.
Mọi chuyện diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Bởi vì hai Nhân Ngư nhỏ lớn lên trong một thế giới giả tạo và bị tẩy não từ bé, nên chúng hoàn toàn không nhận ra điều này là sai trái.
Mãi cho đến khi đứa con của họ chào đời.
Hôn nhân cận huyết đã khiến họ sinh ra một Nhân Ngư dị dạng. Thân là Nhân Ngư, nhưng lại không có mang để thở dưới nước, cuối cùng chết ngạt giữa lòng đại dương.
Những kẻ xâm lược nhận ra vấn đề, thế là chúng nói với hai Nhân Ngư nhỏ rằng: “Hãy cầu nguyện với biển cả, biến con người này thành một Nhân Ngư, cái giá phải trả là thân thể con người và ký ức khi họ còn là con người.”
Bọn chúng đã thành công. Thế là, những kẻ xâm lược đã phát hiện ra một phương pháp “sản xuất Nhân Ngư” tuyệt diệu.
Chúng bắt những con người từ các Thế Giới Nhỏ khác đến, rồi để Nhân Ngư cầu nguyện, biến con người thành Nhân Ngư.
Thế nhưng, tư duy là bản năng của sinh vật có trí tuệ. Con người từ thế giới khác đến, dù sao cũng không thuộc về nơi này. Ký ức có thể xóa bỏ, nhưng bản năng cơ thể và những thói quen đã ăn sâu vào máu thì không thể nào loại trừ được.
Năm tháng trôi qua, họ dần dần nảy sinh ra những nghi vấn. Tại sao vào một ngày nào đó lại có một số Nhân Ngư trưởng thành biến mất?
Tại sao trong đầu thỉnh thoảng lại lóe lên những ký ức không thuộc về mình?
Quả cầu ánh sáng màu đỏ kia là gì?
Tại sao rõ ràng Nhân Ngư khi trưởng thành là có thể sử dụng năng lực, nhưng lại cứ phải giao nộp bảo vật tìm được cho quốc vương và hoàng hậu để trao đổi thống nhất?
Tại sao hai Nhân Ngư mà thường ngày chẳng bao giờ thấy mặt kia lại là vua và hoàng hậu của chúng ta?
Nhân Ngư liên tục mất tích, thức ăn mỗi ngày chỉ đủ lấp đầy bụng, trong khi vua và hoàng hậu thì cả ngày chẳng thấy bóng dáng đâu.
Tại sao chúng ta không phản kháng?
Dựa vào đâu mà họ lại là vua của tộc Nhân Ngư?
Ngôi vua này, tại sao không thể là do chúng ta nắm giữ?
Những nghi vấn này âm thầm lan truyền giữa các Nhân Ngư, người lớn truyền cho người nhỏ, tựa như ngọn lửa âm ỉ cháy trên đồng cỏ khô.
Những kẻ xâm lược coi Nhân Ngư như súc vật chăn nuôi, đương nhiên sẽ không quan tâm quá nhiều đến hoạt động tâm lý của họ. Không một lời giải thích, những Nhân Ngư cứ thế bị chúng bắt đi, như lợn đến ngày xuất chuồng.
Cuối cùng, chiến tranh bùng nổ.
Tốc độ thời gian giữa các thế giới khác nhau. Khi những kẻ xâm lược kéo đến, thế hệ Nhân Ngư cũ đã bị giết sạch, và những Nhân Ngư mới đã trở thành vua của bầy đàn.
Một tộc Nhân Ngư mới đã ra đời.
Một tộc Nhân Ngư mới, không thể kiểm soát.
Hai Nhân Ngư cũ, hai Nhân Ngư bản địa duy nhất còn sót lại của thế giới này, lúc chết không hề có nửa điểm phản kháng.
Có lẽ, giữa những lời viện cớ qua loa của kẻ xâm lược, họ cũng đã nhận ra điều bất thường, thậm chí còn nhìn thấy được sự thật kinh hoàng.
Không cần phải biến con người thành Nhân Ngư, cũng không cần phải làm chuyện trái với luân thường đạo lý, ngày ngày sinh ra những bào thai dị dạng.
Đối với họ mà nói, cái chết mới thực sự là sự giải thoát.
Tộc Nhân Ngư mới lại ra đời, những kẻ xâm lược lại phải bắt đầu một cuộc đại khai sát giới khác.
Lần này có tốn chút công sức, bởi vì để trục lợi, bọn chúng đã nuôi một số lượng Nhân Ngư nhiều đến kinh người, vượt xa số lượng của tộc Nhân Ngư bản địa.
Nhiều Nhân Ngư trưởng thành như vậy cùng lúc sử dụng năng lực trao đổi, đã khiến những kẻ xâm lược phải nếm một đòn đau điếng.
Nhưng bọn họ vẫn thất bại.
Lần này, những kẻ xâm lược đã điều chỉnh chiến lược.
Hai Nhân Ngư được nuôi dưỡng để trở thành quốc vương và hoàng hậu đã được chúng dạy dỗ từ nhỏ, khiến bọn họ quên mất mình cũng là Nhân Ngư.
Những kẻ xâm lược dạy cho bọn họ biết thế nào là tham lam.
Bọn họ không coi những Nhân Ngư nhỏ là thần dân của mình, trong mắt bọn họ, Nhân Ngư nhỏ chỉ là những cỗ máy kiếm tiền.
Bọn họ học được cách bóc lột Nhân Ngư nhỏ để làm giàu cho bản thân.
Mỗi khi có một Nhân Ngư trưởng thành bị bắt đi, những kẻ xâm lược sẽ mang đến cho bọn họ những phần thưởng hậu hĩnh.
Những kẻ xâm lược còn học được cách tách biệt Nhân Ngư nhỏ và Nhân Ngư trưởng thành.
Bọn chúng không cho Nhân Ngư trưởng thành tiếp xúc quá nhiều với Nhân Ngư nhỏ. Hễ ai vừa trưởng thành là sẽ bị bắt đi.
Để không cho Nhân Ngư nhỏ nảy sinh nghi ngờ, cũng là để bọn chúng dễ dàng thao túng họ hơn.
Bọn chúng đã để những tổ tiên Nhân Ngư tham lam đầu tiên cầu nguyện với biển cả, khiến cho những Nhân Ngư trưởng thành đi theo đuổi tình yêu đích thực, tìm kiếm người tình định mệnh của mình, dùng lời nguyền của người tình định mệnh để đổi lấy năng lực lên bờ.
Kể từ đó, trong đại dương không còn bóng dáng của Nhân Ngư trưởng thành nữa.
Thời gian thấm thoắt, trăm năm trôi qua chỉ trong nháy mắt.
Cho đến khi, Dư Nhân ra đời.
Là Nhân Ngư có thiên phú xuất chúng nhất trong vòng một trăm năm qua, mục tiêu của cậu ta là công lược “Tổng tài”.
Công lược đối tượng có độ khó được xếp hạng SSS, chính là tôi.
……….
“Tổng tài, về cơ thể của Dư Nhân, Trái Tim Đại Dương có thể giúp cậu ta phục hồi đuôi cá, nhưng không thể khiến cậu ta biến lại thành người được nữa. Ký ức của cậu ta cũng có thể khôi phục ở một xác suất nhất định.”
“Có cần khôi phục không?”
Trái Tim Đại Dương tỏa ra một luồng sáng xanh nhàn nhạt, nhuốm một nỗi bi thương câm lặng.
Có nên khôi phục không?
So với ký ức, ngay cả cái đuôi cá tàn tật của cậu ta cũng không còn quan trọng nữa.
Nếu khôi phục ký ức, cậu ta sẽ nhớ lại 18 năm cuộc đời đã bị xóa bỏ. Khi 18 năm làm người và 22 năm làm Nhân Ngư va chạm, liệu chàng thiếu niên đầy nhiệt huyết với ước mơ trở thành cảnh sát năm xưa có thực sự chấp nhận được hai mươi hai năm bị chăn nuôi như súc vật của mình không?
Cậu ta có thể chấp nhận được một cuộc đời mà mình đã vì tình yêu mà trả giá tất cả, không tiếc chen chân vào tình cảm của người khác không?
Cậu ta có thể chấp nhận được những lời tuyên bố ích kỷ, những hành động đổi trắng thay đen chỉ để bản thân được lợi không?
Ký ức này, nếu cậu ta nhớ lại, thì phải làm sao?
Nếu cậu ta không nhớ lại được, thì lại phải làm sao?
Tôi cách một lớp màn hình, gõ gõ vào Trái Tim Đại Dương.
Cuối cùng, tôi đã trao quyền lựa chọn vào tay Dư Nhân.
Toàn bộ sự thật của mọi chuyện được phơi bày ra trước mắt cậu ta. Cậu ta sững sờ rất lâu, co mình lại trong bể cá, ngây ngốc nhìn vào khoảng không.
Cậu ta muốn ôm lấy cái đuôi cá của mình, nhưng rồi lại nhớ ra, cái đuôi cũng chính là ngọn nguồn của nỗi đau.
Hành động ôm đuôi của cậu ta cứ thế cứng đờ giữa làn nước.
“Tôi… tôi không tin.” Giọng cậu ta khàn đặc, nhìn tôi như thể đang cố nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, ánh mắt như van nài. “Tôi không tin, đây không phải là sự thật, đúng không? Là anh muốn trả thù tôi, muốn nhìn thấy bộ dạng sống không bằng chết của tôi.”
Đương nhiên là cậu ta khó mà chấp nhận được.
Trong những năm tháng làm Nhân Ngư, tình yêu và sự sống còn đã được đặt ngang hàng với nhau. Giờ đây, cậu ta mất đi tình yêu, mất đi tự do, lại sắp phải đối mặt với khả năng mất đi cả tình thân, đối mặt với 22 năm lừa dối và lợi dụng, chấp nhận rằng đến cuối cùng mình chẳng có gì trong tay.
Tôi lặng lẽ nhìn cậu ta, cho cậu ta thời gian để thích ứng. Nhưng tốc độ cậu ta bình tĩnh lại nhanh hơn tôi dự liệu rất nhiều.
Cậu ta nói, cậu ta muốn khôi phục lại cơ thể, khôi phục lại ký ức.
Cậu ta được đưa trở về đáy biển.
Cậu ta nhắm mắt lại, thành kính cầu nguyện giữa đại dương.
“Hỡi đại dương bao la, xin hãy chữa lành cơ thể khiếm khuyết của con, xin hãy cho con biết toàn bộ sự thật, con nguyện dùng những thứ này để trao đổi.”
Trước mặt cậu ta là những sinh vật biển do tôi tài trợ.
Trái Tim Đại Dương bùng lên một luồng ánh sáng dịu dàng mà mãnh liệt. Một lúc lâu sau, tôi nghe thấy tiếng khóc đứt quãng của Dư Nhân.
………….
“Tổng tài, Dư Nhân sao rồi?”
Công chúa đang đung đưa hai chân, ăn bánh kem nhỏ của mình.
Mái tóc dài màu xanh của cô cho thấy, cô không hề thoải mái như vẻ bề ngoài của mình.
Tôi đáp: “Cậu ta đã gia nhập vào Cơ quan đặc biệt của nhà nước rồi.”
Công chúa cắn chiếc nĩa bạc nhỏ, có chút kinh ngạc: “Cậu ta không làm ngôi sao nữa à? Cũng không theo đuổi anh nữa sao?”
“Ừm.”
Hệ thống nói không sai, con người Dư Nhân quả thực là một đứa trẻ có ý chí kiên định và mục tiêu rõ ràng.
Cậu ta đã thoát ra khỏi nỗi bi thương và đau khổ, trở về khu mộ của cha mẹ, phủi đi lớp bụi ba năm chưa ai quét trên bia mộ. Sau đó, đối mặt với lời mời của nhà nước, cậu ta đã dứt khoát đầu quân vào vòng tay của tổ quốc, tiếp tục thực hiện ước mơ thời niên thiếu của mình.
“Cậu ta không làm ngôi sao nữa thì làm sao để có được tình yêu của nhân loại? À đúng rồi, cậu ta không có được tình yêu của anh, tại sao lại không biến thành bọt biển?”
Tôi nâng tách trà lên, khẽ nhấp một ngụm. “Nếu tôi là hệ thống, tôi sẽ không đời nào để một Nhân Ngư không có được tình yêu biến thành bọt biển, như thế lãng phí quá.”
“Khả năng lớn hơn là khiến Nhân Ngư mất đi linh hồn, chỉ còn lại một thể xác, hoặc biến thành một con rối chỉ biết tuân theo mệnh lệnh, linh hồn bị giam cầm trong thân thể, vĩnh viễn mất đi tự do.”
“Đến lúc đó, nếu Nhân Ngư công lược thành công, tôi có thể nhận được năng lượng từ thế giới khác. Nếu Nhân Ngư công lược thất bại, tôi cũng không lỗ, vẫn có được thân thể của Nhân Ngư. Còn bán được giá bao nhiêu thì phải xem bản lĩnh của tôi rồi.”
“Dư Nhân biến thành bọt biển, có lẽ là do hệ thống giở trò, chắc là cái bẫy gài tôi. Sau khi tôi tách hệ thống ra, quá trình tan thành bọt biển cũng dừng lại, đó cũng là một bằng chứng.”
Công chúa nhìn tôi đăm chiêu. “Đúng là một người lớn đáng sợ.”
Tôi cười. “Gạt bỏ lương tri sang một bên thì đúng là có thể kiếm được nhiều hơn, nhưng đối với tôi, kiếm tiền là một thú vui, mọi thứ đều là để phục vụ cho tôi, không cần thiết vì tiền mà đánh mất bản thân. Cho nên cô cứ yên tâm.”
“Còn về Dư Nhân, cậu ta sẽ có rất nhiều người yêu thương, đó là đồng đội của cậu ta, và còn có hàng ngàn, hàng vạn người dân được cậu ta bảo vệ.”
———–
Game《Thế Giới》 đã ra mắt. Dù sao thì công chúa Mary Sue cũng còn là một đứa trẻ, nên cô rất hứng thú với trò chơi này.
Lần này đến đây, cô đặc biệt yêu cầu một khoang game chuyên dụng để có thể chơi thỏa thích.
Yêu cầu nhỏ như vậy đương nhiên là phải đáp ứng rồi.
Hiện tại, 《Thế Giới》 đã qua giai đoạn mở giới hạn số lượng ban đầu, việc đăng ký đã hoàn toàn mở rộng.
Thấy công chúa nóng lòng nằm vào khoang game, tôi cũng dứt khoát nằm vào.
Ngay từ khi mới ra mắt, bộ phận Nghiên cứu và Phát triển đã đưa cho tôi một suất thử nghiệm nội bộ. Sau khi trải nghiệm và thấy không có vấn đề gì lớn, tôi cũng không mấy khi đăng nhập.
Game《Thế Giới》 áp dụng chế độ một người một tài khoản, tài khoản ràng buộc với chính chủ, đăng nhập bằng mống mắt, mô phỏng chân thực đến mức tối đa, trong giai đoạn đầu cũng có thể ngăn chặn tình trạng phe vé đầu cơ bán suất chơi.
Nhưng đã là game thì kiểu gì cũng sẽ có người cày thuê.
Dịch vụ cày thuê của game này áp dụng mô hình chơi kèm, tức là vài người cày thuê chuyên nghiệp lập đội, kéo một người chơi đi đánh quái, thăng cấp, nâng cấp trang bị.
Ngoài ra, buôn bán trang bị và linh sủng trong game cũng là một cách kiếm tiền hiệu quả.
Để cân bằng dữ liệu game và cố gắng chăm sóc trải nghiệm của phần lớn người chơi, các vật phẩm có thể mua bằng cách nạp tiền không nhiều, đa phần là ngoại trang, thuốc hồi máu và mana, đồ trang trí nhà cửa… những vật phẩm thời trang và vật phẩm thông dụng không ảnh hưởng quá nhiều đến lực chiến.
Do việc nạp tiền không giúp ích nhiều trong việc tăng lực chiến, nên đối với những người chơi có tiền, việc thuê đội cày thuê, mua trang bị là cách nhanh nhất để tăng sức mạnh.
Nhưng tỷ lệ rớt trang bị và linh sủng của 《Thế Giới》 không cao, vì vậy, trong khi giá cả của chúng ngày càng bị đẩy lên cao, thì ngày càng có nhiều nhân lực được đổ vào 《Thế Giới》.
Sự bùng nổ của 《Thế Giới》 không chỉ mang lại một lượng lớn người chơi, mà các phòng game, streamer, nền tảng game, nền tảng livestream… cũng theo đó mà đổ vào.
Tất cả những yếu tố này sẽ tự động quảng bá cho trò chơi.
Hiện tại, doanh thu hàng tháng của 《Thế Giới》 đã là một con số vô cùng đáng kể.
Tôi nằm vào khoang game, tiến vào thế giới trò chơi.
Game được chia thành ba thế giới lớn.
Thế Giới Ma Pháp, Nhân Gian Giới, và Thế Giới Tu Tiên.
Giai đoạn đầu, các thế giới không thông với nhau, chỉ có những phó bản đặc biệt mới có thể tạm thời tiến vào thế giới khác.
Đợi đến khi cốt truyện sau này mở ra, sẽ xuất hiện đại chiến tam giới. Khi đó, bảng xếp hạng lực chiến tam giới sẽ được mở. Người chơi của thế giới chiến thắng sẽ dựa vào dữ liệu chiến đấu để nhận được quà tặng từ game.
Lúc mới vào game, tôi đã chọn Thế Giới Ma Pháp.
Ban đầu, tôi muốn nhanh chóng đi hết bản đồ để giám sát tiến độ, nên ở giai đoạn đầu cần một nhân vật có tốc độ chạy nhanh.
Pháp sư có thể sử dụng Quyển Trục Truyền Tống, ở giai đoạn đầu thì đây là loại hình nhân vật duy nhất có thể dịch chuyển nhanh.
Quan trọng nhất là, Quyển Trục Truyền Tống có thể mua trong cửa hàng. Bây giờ trong túi đồ của tôi vẫn còn hai ô Quyển Trục Truyền Tống, mỗi ô 999 cái.
Tải xong.
Thứ đầu tiên tiếp xúc với thế giới game không phải là thị giác, mà là thính giác.
Tôi nghe thấy tiếng nước chảy, và tiếng cảnh báo của hệ thống.
【Cảnh báo! Cảnh báo! Chỉ số hô hấp của người chơi quá thấp!】
Tôi mở mắt ra, nhìn thấy những đám rong biển mềm mại và làn nước biển trong xanh.
Trên bãi cát trắng mịn dưới đáy biển, có những đàn cá nhỏ lượn lờ giữa rặng san hô đỏ.
Lúc này tôi mới nhớ ra, lần trước mình đã đăng xuất ở dưới đáy biển. Tôi uống một viên đan dược hô hấp dưới nước, chỉ số hô hấp cũng bắt đầu từ từ tăng lên.
Bản đồ này sau này đã được thêm vào khá nhiều thứ. Tôi nhớ lần trước đến đây, ngoài nước biển và rong rêu ra thì chẳng có gì cả, vô cùng hoang vu.
Khá là không thân thiện với những người chơi mắc hội chứng sợ biển sâu.
Tôi từ từ hạ xuống, đặt chân lên bãi cát trắng.
Khu vực này đã thuộc vùng biển sâu, hiện tại cấp bậc tối đa của game là 30, còn cấp bậc của vùng biển này khoảng chừng 70. Giai đoạn đầu game, chỉ số hô hấp thấp, ngoài những người chơi có tiền và không hứng thú với việc cày cấp, chỉ thích ngắm cảnh, thì có lẽ sẽ chẳng ai rảnh rỗi mà đi dạo ở đây.
Dù sao thì, quái ở đây con nào cũng mạnh, cũng có thể hạ gục người chơi hết sức dễ dàng.
Nhưng quái ở đây sẽ không chủ động tấn công tôi.
Bởi vì khi vào game, thiên phú ngẫu nhiên của tôi là chỉ số sức hút đạt một trăm phần trăm.
Phong cảnh dưới đáy biển này cũng không tệ. Tôi đi dạo trên bãi cát mềm, chọc nhẹ vào con cá nhỏ màu đỏ đang bơi theo mình.
Con cá nhỏ bơi vòng quanh ngón tay tôi, tôi lấy một ít thức ăn cho cá từ trong túi đồ ra cho nó, nó há miệng ăn, cái đuôi vẫy nhanh hơn, bơi về phía trước một đoạn rồi lại quay đầu bơi một vòng trước mặt tôi, ra hiệu cho tôi đi theo.
Trong trò chơi này có thể kích hoạt một số kỳ ngộ. Để tạo bất ngờ cho người chơi, tất cả các kỳ ngộ đều là duy nhất, điều kiện khác nhau, và xác suất ngẫu nhiên cũng được đẩy lên đến mức tối đa.
Xem ra, việc cho cá nhỏ ăn cũng là một kỳ ngộ.
Tôi đi theo con cá nhỏ, đến trước một vỏ sò. Con cá nhỏ húc húc vào vỏ sò, vỏ sò mở ra, để lộ ra một viên trân châu cực lớn.
Con cá nhỏ ra hiệu cho tôi lấy nó.
【Hệ thống: Aiya, hình như cá nhỏ muốn bạn nhặt viên trân châu này lên đó.】
Tôi nhướng mày, không lấy viên trân châu.
Kỳ ngộ nhỏ này cũng khá thú vị, hay là để lại cho người chơi khác kích hoạt đi.
Tôi xoa đầu con cá nhỏ rồi quay người rời đi.
Nào ngờ ngay khoảnh khắc tiếp theo, trời đất quay cuồng.
Chuyển bản đồ.
Không ngờ việc lấy hay không lấy viên trân châu lại tương ứng với hai kỳ ngộ khác nhau.
Thú vị thật.
Tôi đứng vững lại, quan sát bản đồ mới.
Bản đồ này hoàn toàn khác với cảnh biển sáng sủa lúc nãy.
Nước biển xung quanh có một màu xanh đen đậm đặc, tối tăm. Ánh mặt trời không thể chiếu tới đây, chỉ có những loài cá và những viên ngọc dưới đáy biển đang phát sáng để cung cấp ánh sáng.
Phía trước, trong một vỏ sò trắng khổng lồ, có một viên trân châu trắng cực lớn đang phát quang.
Viên trân châu rất to, hai tay không thể ôm xuể.
Tôi bước tới xem.
Viên trân châu phát ra tiếng nứt vỡ khe khẽ.
Đây không phải trân châu, mà là một quả trứng.
Khi vỏ trứng vỡ ra từng mảnh, sinh vật bên trong lộ diện.
Cô ta có một mái tóc dài màu bạc, hơi xoăn nhẹ, buông xõa đến eo.
Phần thân dưới là một chiếc đuôi cá màu bạc.
Khoảnh khắc vỏ trứng vỡ tan hoàn toàn, cô ta ngước mắt lên, nhìn về phía tôi.
Đó là một đôi mắt màu tím, ánh mắt nhìn tôi từ dựa dẫm vui mừng, chuyển sang kinh hãi.
Bản đồ lại một lần nữa thay đổi.
Giây tiếp theo, tôi đã đứng bên cạnh trận pháp dịch chuyển ven biển, hệ thống gửi đến một thông báo.
【Hệ thống: Ngài đã nhận được tình cảm quyến luyến của “???”】
Hết chương 160.
