Chương 164: Phương Trượng Sư Phụ Lại Đóng Vai Nguy Hiểm (Thượng)

Chương 164: Phương Trượng Sư Phụ Lại Đóng Vai Nguy Hiểm (Thượng)

 

Sau khi cầu dao tổng bị ngắt, chỉ còn lại khuôn mặt của con nhân ngư bạc vương trên màn hình của những thiết bị điện tử có pin dự trữ.

 

Nguồn điện dự phòng tự động kích hoạt, thiết bị chặn sóng được bật lên, mạng internet cũng bị ngắt kết nối.

 

Lần lượt, màn hình của từng thiết bị điện tử nhảy ra dòng thông báo: “Mạng internet tạm thời không khả dụng”.

 

Tôi dùng Trí Não liên lạc với Tiểu đội Bá, sau đó nối máy với Trợ Lý và K, yêu cầu họ lập tức chi viện.

 

Con nhân ngư này là một Công Lược Giả, và chúng cũng có chung một sự cố chấp đến bệnh hoạn đối với tôi.

 

Không ngờ, trí tuệ nhân tạo cũng có thể trở thành Công Lược Giả.

 

Tôi không rõ trình độ phát triển công nghệ ở thế giới gốc của con nhân ngư bạc này ra sao, chỉ có thể khẳng định rằng, chắc chắn là cao hơn thế giới này. Trí tuệ nhân tạo cao cấp nhất của thế giới này chính là hệ thống chủ của Trí Não, nhưng mức độ phát triển trí năng còn kém xa con nhân ngư bạc.

 

Điều kỳ lạ là, con nhân ngư bạc có thể xâm chiếm các hệ thống mạng khác, nhưng lại không thể xâm nhập vào được Trí Não—

 

Cũng may là nó không thể.

 

Hiện tại, Trí Não đã được phổ cập toàn dân, thay thế chứng minh thư để trở thành phương thức xác thực danh tính, mọi hoạt động giao tiếp của người dân đều phải thông qua hệ thống tổng của Trí Não.

 

Phải chăng là vì, ý tưởng và việc quảng bá Trí Não đều do tôi thúc đẩy?

 

Từ rất lâu trước đây tôi đã phát hiện ra rằng, những thứ có quan hệ càng mật thiết với tôi thì càng khó bị những Công Lược Giả này làm “ô nhiễm”.

 

Tiểu đội Bá ở rất gần tôi, bọn họ hành động rất nhanh, nhưng người nhanh hơn cả chính là Trợ Lý.

 

Anh vừa dùng Trí Não kích hoạt chế độ tự lái cho xe bay, vừa truy lùng dữ liệu của con nhân ngư bạc trên mạng internet trong lúc tức tốc lao đến đây.

 

Còn về K, chỉ có thể nói may mà bây giờ là rạng sáng chứ không phải là sáng sớm — K, với lịch sinh hoạt đảo lộn ngày đêm, vốn là một kẻ sống về đêm, có thể thức đến 3 giờ sáng, nhưng đừng hòng dậy nổi vào lúc 7 giờ.

 

Vào giờ này, hắn ta vẫn đang ôm gối in hình vợ mới, vận dụng kỹ năng điêu luyện của mình để vượt tường lửa, lướt web chùa, đọc đồng nhân văn và truyện tranh, tiện thể khẩu chiến với mấy đứa anti-fan trên mạng. Đang lúc sung sức nhất, hắn ta chợt nhận được tin nhắn, đôi mắt chợt sáng rực lên, như thể đã lâu ngày không tìm được đối thủ, và thế là lập tức đăng nhập vào chiến trường.

 

Trong lúc đó, người của tôi đã dọn ra một khoảng đất trống không có thiết bị điện tử nào xung quanh. Tôi đứng giữa khoảng trống đó rồi rút điện thoại ra.

 

Vừa rời khỏi khu vực bị chặn sóng, con nhân ngư kia lập tức hiện lên trên màn hình điện thoại.

 

Đôi mắt cô ta nhìn tôi vừa lạnh lùng vừa cố chấp.

 

“Tại sao lại rời bỏ em?”

 

Tôi quan sát cô ta.

 

Lúc này, điện thoại của tôi đã hoàn toàn mất kiểm soát. Nền màn hình là một vùng biển tối tăm, còn cô ta thì đang trôi nổi giữa những gợn sóng.

 

Hình tượng mà cô ta sử dụng vẫn là của một Siren.

 

“Thay vì hỏi tôi tại sao lại rời bỏ cô, chi bằng cô trả lời xem, tại sao cô lại bám theo tôi.”

 

“Bởi vì em yêu anh, độ hảo cảm của em dành cho anh đã đạt đến một trăm phần trăm.”

 

Trên điện thoại, vẻ mặt lạnh lùng của con nhân ngư hoạt hình tan ra như băng tuyết, đôi má ửng hồng.

 

Vì e thẹn và tình yêu mãnh liệt, thậm chí khi đôi mắt màu tím của cô ta nhìn tôi còn ánh lên một chút ẩm ướt, tựa như viên pha lê tím phủ một lớp sương mờ.

 

Nhưng mà, biểu cảm của cô ta thay đổi quá cứng ngắc, cộng thêm ngoại hình quá giống con người, vẻ gượng gạo này ngược lại khiến người ta chỉ cảm thấy sởn cả gai ốc.

 

“Cô không cảm thấy độ hảo cảm của mình tăng lên một cách vô lý sao?”

 

“Khi em tỉnh lại, người đầu tiên em nhìn thấy chính là anh. Anh là người đầu tiên em gặp sau giấc ngủ ngàn năm.” Ánh mắt cô ta dịu dàng, lời nói đong đầy thâm tình. “Em đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.”

 

“Nhưng tôi không thích cô.”

 

“Nhưng em thích anh, và anh cũng phải thích em.”

 

Nụ cười của cô ta biến mất, đôi mắt màu tím lại trở về dáng vẻ lạnh lùng và cố chấp ban đầu.

 

“Anh bắt buộc phải thích em.”

 

Đột nhiên, màn hình tối sầm lại trong thoáng chốc rồi nhanh chóng sáng trở lại.

 

Khuôn mặt con nhân ngư bạc lộ ra vẻ giận dữ, “Anh tấn công em?!”

 

“Anh lại tấn công em nữa!”

 

“Tại sao! Rõ ràng là em yêu anh đến thế mà!!!”

 

Mặt cô ta đột ngột dí sát vào màn hình, chỉ còn thấy độc một con mắt màu tím, như thể sắp lao ra khỏi đó vậy.

 

Nhưng ngay sau đó, cô ta biến mất.

 

Điện thoại trở lại hoạt động bình thường, cuộc gọi của Trợ Lý cũng đến ngay sau đó. “Tổng tài, tôi và K đang truy bắt cô ta, ngài đừng rời khỏi trang viên.”

 

Trợ Lý đồng bộ hóa diễn biến cuộc truy đuổi lên Trí Não của tôi.

 

Nếu hình tượng hóa lộ trình đuổi bắt của cả ba, thì con nhân ngư đang chạy ở phía trước, Trợ Lý bám riết theo sau, còn K thì tụt lại sau Trợ Lý một bước.

 

Trước đây khi Trợ Lý và K đối đầu, tôi vẫn chưa thể quan sát rõ ràng sự khác biệt về kỹ thuật giữa hai người. Bây giờ, khi cả hai đều dốc toàn lực tôi mới thấy rõ, trình độ của Trợ Lý quả thực cao hơn người đang đứng đầu bảng xếp hạng hacker là K một bậc.

 

Trình độ kỹ thuật và kinh nghiệm cỡ này, không giống như thứ có thể vừa làm chuyên gia điều chế nước hoa cho tôi vừa học được.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Trợ Lý có ký ức không chỉ của một kiếp.

 

Chậc.

 

Trả một phần lương mà thuê được một chuyên viên kỹ thuật không biết tương đương với bao nhiêu người, nói đi nói lại thì, vẫn là tôi chiếm được của hời.

 

…Chậc.

 

Trí Não hiện lên một yêu cầu cuộc gọi, là điện thoại của cháu trai tôi.

 

Muộn thế này rồi còn không ngủ, làm gì nữa vậy?

 

“Sao thế?”

 

“Chú ơi, game bị bug rồi! Sư phụ cháu mới bái sư bị đơ rồi! Cháu… cháu mới bái sư thôi mà! Chẳng lẽ cháu bái chết cả Phương Trượng đại sư rồi hả?!”

 

Nó cuống cuồng nói, “Bên ngoài còn có người chơi và khách hành hương đang đợi sư phụ giải quẻ xăm nữa, cháu phải nói dối là sư phụ hôm nay không khỏe để tạm thời che giấu. Nhưng mà làm sao bây giờ đây chú ơi! Giấu được nhất thời chứ sao giấu được cả đời!”

 

Tôi day day thái dương, “Không sao, chú sẽ báo cho bộ phận lập trình vào xem. Còn cháu, muộn thế này rồi sao chưa ngủ?”

 

“Cháu… cháu ngủ ngay đây! Đợi bug của sư phụ được sửa xong là cháu ngủ liền!”

 

Nghe cái giọng mếu máo của nó, tôi cũng không ép nó đi ngủ nữa, bởi dù có offline nằm xuống giường thì chắc nó cũng chẳng tài nào ngủ được.

 

Tựa game này, do tất cả NPC đều là trí tuệ nhân tạo, nên người chơi có thể đối thoại với bọn họ. Khi độ hảo cảm tăng lên, bạn sẽ dần dần hiểu được câu chuyện của nhân vật thông qua các cuộc trò chuyện.

 

Để đảm bảo tính nhập vai, game có một đội ngũ thiết kế nhân vật NPC chuyên biệt, phụ trách xây dựng bối cảnh, tính cách, sở thích cho từng NPC, đảm bảo mỗi “người” đều là độc nhất vô nhị.

 

NPC chính là một trong những điểm nhấn của 《Thế Giới》. Có những người chơi thuộc hệ “ngắm cảnh” còn đặc biệt đưa việc cày độ hảo cảm với NPC vào lịch trình du ngoạn của mình, để mô phỏng trải nghiệm du lịch thực tế.

 

Cũng vì thế, gần như mỗi NPC đều có “fan” của riêng mình.

 

Cháu trai tôi chính là fan cuồng của vị Phương Trượng đại sư kia.

 

Ngày trước, để thể hiện đặc điểm “Học rộng hiểu nhiều”, “học thức uyên bác” của Phương Trượng, hậu đài đã kết nối trực tiếp với hàng ngàn bộ kinh Phật công khai, biến ông ta thành một kho tàng Phật pháp di động.

 

Ban đầu, cháu trai tôi cày độ hảo cảm với Phương Trượng chỉ đơn giản là muốn bái sư, nó nghĩ rằng, trở thành đệ tử đầu tiên của Phương Trượng chắc sẽ có phần thưởng.

 

Nhưng sau vài lần tiếp xúc, nó phát hiện ra rằng, kiến thức của Phương Trượng vô cùng uyên bác, trí thông minh cũng rất cao, gần như có thể đối thoại như người thật. Những vấn đề gặp phải ngoài đời thực, Phương Trượng đều có thể giải đáp cho nó.

 

Lúc đầu, nó chỉ hỏi những vấn đề liên quan đến Phật pháp, sau này thì thành thói quen, mỗi ngày online là phải tìm Phương Trượng tán gẫu trước.

 

Sau khi phát hiện ra tên tài khoản của mình là “Giới Sắc”, cháu trai tôi còn tìm Phương Trượng để than thân trách phận mấy ngày liền.

 

Cho đến một lần, cháu trai tôi bị một người chơi Ma tộc có tên đỏ truy sát. Ngay khi sắp biến thành luồng sáng trắng và rớt trang bị, thì một vầng Phật quang màu vàng kim lóe lên, người chơi Ma tộc kia mới là kẻ biến thành luồng sáng trắng. Lúc này, giọng nói của Phương Trượng mới từ tốn vọng lại từ không trung.

 

“A Di Đà Phật.”

 

Cháu trai tôi vội vã chạy về chùa tìm Phương Trượng.

 

“Là ngài đã cứu con sao?”

 

“Ngài vì con mà phá giới sát sinh, như vậy có ảnh hưởng gì đến ngài không?”

 

Phương Trượng mỉm cười, “Phật còn có tướng Nộ Mục Kim Cang, nếu ta biết con gặp nạn mà không cứu, thì có khác gì kẻ giết người?”

 

“Cứu một người mà trừ được năm điều ác, Đức Phật sẽ xá tội cho ta.”

 

Kể từ đó, cháu trai tôi trở thành fan của Phương Trượng.

 

Lý do trở thành đệ tử của Phương Trượng cũng từ chỗ, “Cảm thấy danh xưng đại đệ tử của Phương Trượng nghe ngầu quá, chắc hệ thống sẽ có thưởng” biến thành “Bái sư phụ là idol của mình! Ai mà cưỡng lại được sự cám dỗ này cơ chứ!”

 

Từ khi bắt đầu hâm mộ Phương Trượng, ngay cả thầy dạy Phật học của cháu tôi cũng cảm thấy, gần đây ngộ tính của nó đã tăng lên rất nhiều.

 

Tôi liên lạc với bộ phận kỹ thuật, bảo bọn họ vào xem vấn đề của Phương Trượng.

 

Rồi tôi lại quay sang nhìn cuộc chiến rượt đuổi giữa hai người một cá.

 

Trợ Lý và K đã thay đổi chiến thuật. Trợ Lý tiếp tục truy đuổi, còn K vòng ra từ bên sườn, cả hai phối hợp tác chiến, định dồn con nhân ngư kia vào đường cùng.

 

Dưới sự áp sát từng bước của Trợ Lý và sự dẫn dụ của K, con nhân ngư dần bị ép về phía cái bẫy đã giăng sẵn.

 

Con nhân ngư cảm thấy có điều không ổn, bắt đầu điên cuồng giãy giụa.

 

Trợ Lý còn có thể đối đầu với nó, nhưng K thì có phần đuối sức.

 

Điều này không thể trách K được, chắc chắn là thế giới mà con nhân ngư đến có trình độ công nghệ phát triển hơn thế giới này rất nhiều. K vừa phải dùng thiên phú đáng sợ của mình để học hỏi dữ liệu liên quan, vừa phải truy đuổi nó, đã là cố gắng hết sức rồi.

 

Nhưng suy cho cùng thì, vẫn còn kém một nước cờ.

 

Con nhân ngư điên cuồng tấn công về phía K. Ngay khi hắn ta sắp không chống đỡ nổi nữa, đột nhiên, một luồng ánh sáng màu vàng kim lóe lên.

 

Toàn bộ dữ liệu cơ bản của con nhân ngư như thể bị suy yếu, Trợ Lý chớp lấy cơ hội, dồn nó vào bẫy.

 

Ai vừa ra tay vậy?

 

Giữa những hàng mã màu xanh lam, một dòng mã màu vàng kim từ từ xuất hiện trên màn hình, sau đó bốn chữ lớn hiện ra.

 

【A Di Đà Phật.】

 

Hết chương 164.

 

Chương 164: Phương Trượng Sư Phụ Lại Đóng Vai Nguy Hiểm (Thượng)

Ngày đăng: 16 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên