Chương 172: Vụ Án Giết Người Của Giao Nhân
Tôi đã đợi rất lâu, nhưng vẫn không nghe thấy âm thanh máy móc quen thuộc của hệ thống.
Chỉ có giọng nói của chàng thanh niên kia là đang văng vẳng bên tai.
Tôi quay lưng đi, ra hiệu cho tiểu đội Bá tập trung theo dõi cậu ta.
Thế nhưng, dù tôi đã tỏ ra không hề để tâm, tôi vẫn không nghe được cuộc trò chuyện hay bàn bạc nào giữa cậu ta và hệ thống, chỉ có những lời lẩm bẩm hết sức căng thẳng.
Cứ như thể hệ thống hoàn toàn không tồn tại vậy.
Khả năng này cũng không phải là không có.
Không phải Công Lược Giả nào cũng mang theo hệ thống.
Có kẻ xem thế giới này như một trò chơi, có kẻ lại coi đây là một điểm du lịch, và cũng có kẻ xem nó như một vở kịch bản sát phiên bản người thật.
Thậm chí còn có những Công Lược Giả mơ hồ cảm thấy thân thiết với tôi, ngay cả một vài người bản địa trong thế giới này cũng từng bị một thế lực vô danh nào đó dẫn dụ để tiếp cận tôi.
Những nguồn gốc muôn hình vạn trạng này càng khiến tôi thêm tò mò, rốt cuộc thì thế giới này là một sự tồn tại như thế nào trong mắt các thế giới khác vậy?
Cậu bạn của tôi tỏ ra khá bất ngờ trước màn trình diễn của chàng thanh niên. “Ồ! Hàng hiếm đấy! Lần đầu tiên tao được nghe một bản piano có hiệu quả thôi miên tốt đến vậy.”
Bạn tôi tỏ ra vô cùng hứng thú, định cho người ký hợp đồng với chàng thanh niên kia.
Nhưng đã bị tôi ngăn lại.
“Sao thế? Người này không được à?”
Vẻ mặt cậu bạn tôi bỗng trở nên nghiêm túc.
“Ừm, có chút vấn đề, e là sẽ không làm được lâu trong quán của mày đâu.”
Cậu bạn của tôi nhìn về phía chàng thanh niên, có vẻ hơi tiếc nuối, nhưng cuối cùng vẫn không ký hợp đồng. Trước giờ cậu ta vẫn luôn tin vào mắt nhìn người của tôi.
………
Ngày hôm sau, nhân viên sở cảnh sát đến công ty, ngỏ ý muốn mượn thiết bị xua đuổi hình người của tôi.
Nhà họ Trần lại có người gặp chuyện rồi.
Người gặp nạn lần này là một người họ hàng xa của nhà họ Trần, cũng là một trong các cổ đông của công ty.
Nạn nhân đến nhà họ Trần để tìm đại thiếu gia nhà họ Trần bàn chuyện công ty, sau đó thì không bao giờ trở về nhà nữa. Mãi sau này, người ta mới tìm thấy xe của nạn nhân trong một công viên cách nhà họ Trần không xa.
Nạn nhân nằm chết ngay trong xe.
Nơi đó là một điểm mù của camera giám sát trong công viên, lại vì thời gian đã quá muộn, nên việc tìm kiếm nhân chứng vô cùng khó khăn.
Nhân chứng duy nhất tìm được là một gã say rượu ngủ khò khò trong công viên.
Nhưng gã ta cũng chẳng cung cấp được thêm thông tin gì.
【Sợ chết khiếp, ai mà ngờ được cách tôi có mấy chục mét lại có người chết ở trong đó chứ.】
【Cảnh sát các anh nói thế chứ, tối hôm đó tôi đi tiếp khách, uống hết năm chai bia, hai chai rượu trắng, say như chó chết, hơi sức đâu mà để ý chỗ khác. Giờ các anh ra cái ghế dài mà tôi nằm có khi vẫn còn thấy bãi nôn của tôi đấy!】
【Với lại, lúc đó tôi lơ mơ nghe thấy tiếng động trên xe, thì cứ tưởng đôi trẻ nào ra công viên chơi trò kích thích trong xe thôi chứ? Tôi đâu có thất đức đến mức dí mặt vào cửa kính xe người ta mà nhìn.】
……
【Anh nói tìm chuyện kích thích hả? Nói nhiều thì cũng không phải là nhiều lắm đâu, nhưng chắc chắn là có.】
【Dù sao thì đây cũng là công viên tình nhân mà, trong rừng không có camera, mấy đôi trẻ ôm nhau một hồi là hôn hít tới tấp thôi. Lỡ bị phát hiện thì đã sao, trời tối om thế này, có bị chụp lén cũng chẳng thấy mặt mũi đâu.】
…….
【Ối giời, tôi không nói dối đâu! Tiếng la hét thảm thiết với tiếng rên rỉ ái muội tôi phân biệt được rõ ràng đấy nhé!】
【Cái giọng đó nó cứ mảnh mảnh, lúc có lúc không, nhà ai sắp chết mà lại phát ra cái âm thanh như thế? Theo tôi thấy ấy, có khi chính cái vị vừa qua đời kia đã sung sướng một trận trước khi chết đấy.】
…….
【Cảnh sát, nghe nói nạn nhân… Ồ ồ ồ, tôi không hỏi nữa, không hỏi nữa.】
【Thế tôi đi được chưa? Những gì tôi biết chỉ có bấy nhiêu thôi. Ở đây lâu quá, công ty mà biết thì ảnh hưởng không tốt.】
………
Gã say rượu đoán rằng, nạn nhân đã trải qua một trận hoan lạc trước khi chết.
Và thực tế thì, trên thi thể của nạn nhân đúng là có dấu hôn.
Thế nhưng, những vết hôn rải rác đó càng lúc càng đậm hơn, cho đến khi chủ nhân của chúng như một con dã thú không kìm nén được cơn khát máu, lao vào cắn xé, dùng răng ghì chặt lấy da thịt, xé toạc một mảng vai của nạn nhân. Mảng da thịt bị lột ra đẫm máu, trông như lớp giấy gói quà khó bóc vậy.
Hung thủ không phải người thường.
Có lẽ nó là một võ giả, hoặc có lẽ, nó vốn không phải là con người.
Sau khi rà soát các đoạn băng ghi hình quanh công viên, cảnh sát phát hiện một bóng người mờ ảo trong đó.
Mặt trái của việc khoa học kỹ thuật và võ công phát triển song song chính là, khi sự phát triển của công nghệ tụt hậu so với võ công, khả năng kiểm soát hành vi tội phạm của kỹ thuật hiện đại sẽ giảm xuống.
Ví dụ như, khi khinh công luyện đến cảnh giới tiểu thành, võ giả trong camera sẽ cực kỳ mờ ảo. Còn khi khinh công đạt đến đại thành, thì chỉ có thể xem lại video từng khung hình một mới có thể phát hiện ra một cái bóng mờ ảo trong đó.
Nhưng tôi đã sớm chuẩn bị cho việc này.
Từ trước khi võ công được phổ biến rộng rãi, tôi đã cho người bắt đầu nghiên cứu và phát triển loại camera kiểu mới. Loại camera này có thể bắt được các vật thể di chuyển ở tốc độ cao, tích hợp công nghệ hồng ngoại, có thể ghi lại được cả những đường nét bị sương mù che phủ, hơn nữa còn đi kèm với hệ thống tự động làm rõ hình ảnh.
Sau khi lô camera kiểu mới đầu tiên được nghiên cứu thành công, tôi đã dùng chúng để trang bị cho các thiết bị xua đuổi hình người.
Thiết bị xua đuổi hình người hiện tại, ngay cả người sói cũng có thể bắt được dấu vết.
Khi cảnh sát ngỏ ý muốn mượn tôi một lô thiết bị xua đuổi hình người, tôi đã nói rằng có loại camera nhỏ gọn hơn để lắp đặt.
Vậy mà cảnh sát lại cho biết, nhà họ Trần không muốn lắp camera gần nhà, nhiều nhất cũng chỉ có thể chấp nhận việc cảnh sát bố trí người canh gác tuần tra.
Về việc này, nhà họ Trần đã giải thích rằng, có không ít tài liệu mật liên quan đến công ty đang được cất giữ tại nhà cũ, thêm vào đó, cậu con trai út nhà họ Trần lại có phản ứng căng thẳng với camera, do đó, bọn họ không muốn lắp đặt camera gần nhà.
Lời giải thích này nghe có chút gượng ép.
Người thân liên quan của nhà họ Trần cứ lần lượt chết đi, mạng sống còn sắp không giữ được, còn bận tâm gì đến chuyện khác nữa làm chi.
Nhưng cũng có thể miễn cưỡng giải thích được.
Có lẽ đối với người nhà họ Trần, giữ gìn cơ nghiệp còn quan trọng hơn cả mạng sống. Hoặc là, nhà họ Trần có thứ gì đó không thể để người khác thấy, sợ bị ghi lại.
Những gia tộc như nhà họ Trần không thiếu những chuyện mờ ám bên trong, chỉ cần phanh phui vài chuyện là đủ để nuôi sống cả một đám blogger chuyên săn tin.
Nhưng không thể tránh khỏi việc hai đứa trẻ còn lại của nhà họ Trần, vì thái độ chống đối camera, lại một lần nữa bị đưa vào diện tình nghi.
Do nhà họ Trần phản đối việc lắp đặt camera, nên cảnh sát đành phải lùi một bước, đặt một lô thiết bị xua đuổi hình người ở khu vực gần đó.
Thiết bị xua đuổi hình người có khả năng di chuyển và bắt giữ, sức chiến đấu tương đương với một cảnh sát, có thể giải phóng một nửa nhân lực và ghi hình lại khi phát hiện điều bất thường.
Dĩ nhiên, lô thiết bị này không thể quay được tình hình bên trong bức tường của nhà cũ họ Trần.
Sau khi cho mượn thiết bị, tôi vốn nghĩ ít nhất cũng phải vài ngày nữa mới có kết quả, dù sao hung thủ cũng vừa mới ra tay.
Nào ngờ, ngay trong đêm đó, camera đã quay được thứ gì đó.
Sau khi phát lại đoạn video từng khung hình một, rồi xử lý làm rõ hình ảnh, thứ đó đã hiện ra trên màn hình lớn.
Đuôi cá thân người.
Nhân Ngư?
Không, đây là một giao nhân.
Trước mắt tôi tối sầm lại.
Không ngờ rằng dù đã phòng ngừa đủ đường, Nhân Ngư mới xuất hiện lại không đi theo lối mòn, không diễn theo kịch bản 《Nhân Ngư Đáng Yêu Của Tổng Tài》 mà lại chuyển sang đóng 《Vụ Án Giết Người Của Giao Nhân》.
Cùng ngày hôm đó, Khương Thanh Xu xuất quan.
“Phiên bản nâng cấp của thuốc bổ não – Thần Thức Đan, tôi đã luyện chế thành công rồi!”
“À đúng rồi, nghe nói ở đây có giao nhân?”
Hết chương 172.
