Chương 2

Chương 2

 

Hôm sau lúc Khương Tầm tỉnh dậy thì trong nhà chỉ còn lại mình hắn, không biết An Diệc đã đi từ bao giờ. Trong phòng lạnh lẽo, không biết là lạnh thật hay do trong người không khỏe. Khương Tầm lại nhắm mắt nằm thêm một lúc, mơ mơ màng màng, đợi đến khi dậy hẳn mới thấy tinh thần mình khá hơn một chút.

 

Lúc rửa mặt, ánh mắt quét qua chiếc máy cạo râu đang sạc bên cạnh, đã lâu không dùng, chắc cũng chưa sạc được bao lâu, đèn vẫn báo màu vàng.

 

Thu dọn xong xuôi cũng không vội đi làm, hiếm khi hôm nay ít việc, Khương Tầm tìm một hộp sữa trong tủ lạnh, đổ ra cốc cho vào lò vi sóng hâm nóng. Trong lúc chờ đợi, hắn lười biếng dựa vào tủ bếp nhắn tin.

 

Khương Tầm: Thầy An, anh đang ở đâu đấy?

 

Mười phút sau An Diệc mới trả lời lại hắn: Đi làm chứ đâu.

 

Khương Tầm: Hôm nay mấy giờ tan làm?

 

An Diệc: Giờ mùa đông.

 

Khương Tầm cười một tiếng, trả lời: Đã rõ, đợi anh ở cổng Bắc.

 

An Diệc không trả lời lại nữa.

 

Lần trò chuyện trước của hai người đã là chuyện từ nhiều ngày trước rồi, Khương Tầm đi công tác lâu như vậy, ở giữa chừng cũng chẳng liên lạc mấy. An Diệc xưa nay ít nói, lúc hai người ở bên nhau anh cũng không nói nhiều.

 

Buổi chiều Khương Tầm đến sớm nửa tiếng, giờ này tìm được chỗ đỗ xe cũng dễ hơn, có thể đỗ ở vị trí rất gần cổng. Khương Tầm nhắn cho An Diệc một tin nhắn: Đến rồi.

 

An Diệc trả lời bằng một biểu tượng: [ok/]

 

Khương Tầm cất điện thoại, ngả lưng ghế ra sau một chút, nhắm mắt dựa vào. Cơn cảm cúm vẫn chưa qua hẳn, hắn mơ mơ màng màng lại chợp mắt được một lúc.

 

“Anh An, anh về nhà à? Em đưa anh về nhé?” Có người từ phía sau đuổi theo An Diệc, cười hỏi anh.

 

An Diệc quay đầu lại nhìn, nói: “Không cần đâu, cậu về đi.”

 

“Về luôn chứ? Hay là em chở anh ra bến tàu điện ngầm?”

 

Người nói chuyện là giáo viên tiếng Anh dạy cùng lớp với An Diệc, nhỏ hơn An Diệc hai tuổi, năm ngoái kết hôn An Diệc còn đi làm phù rể.

 

“Hôm nay không cần thật mà.” An Diệc cười nói, “Hôm nay có người đón tôi rồi.”

 

Vừa nói xong thì hai người cũng đã đi đến cổng lớn, xe của Khương Tầm đỗ lù lù ở đó.

 

“Vậy được, thế em đi trước nhé anh An.” Đồng nghiệp chào An Diệc một tiếng, vẫy vẫy tay rồi đi.

 

Trong lúc mơ màng, Khương Tầm nghe thấy tiếng ai đó gõ cửa kính xe, mở mắt ra thì thấy An Diệc đang cúi người, mặt không chút cảm xúc nhìn mình. Khương Tầm ngồi thẳng dậy mở khóa, trong lúc An Diệc lên xe, hắn nheo mắt chỉnh ghế về vị trí cũ.

 

“Đến bao lâu rồi?” An Diệc hỏi.

 

“Nửa tiếng.” Khương Tầm nhìn đồng hồ, nói.

 

“Đến sớm thế làm gì?” An Diệc thắt dây an toàn, giọng điệu nhàn nhạt.

 

Không biết Khương Tầm nghĩ đến cái gì, khẽ bật cười một tiếng: “Em sợ đến muộn, đến muộn thì phí công đến.”

 

An Diệc quay đầu nhìn hắn, mãi một lát sau cũng bật cười thành tiếng, rồi lại quay đi, đường nét khuôn mặt nhìn nghiêng rõ ràng sạch sẽ, đường quai hàm rất đẹp.

 

Trước đây có một lần Khương Tầm bảo đến đón An Diệc, tính toán thời gian cũng hòm hòm, kết quả trên đường đi bị kẹt xe mất bốn mươi phút, đợi hắn đến trường thì An Diệc đã đi rồi, một phút anh cũng không đợi.

 

An Diệc là người như thế, làm việc gì cũng chỉ tùy tâm, xưa nay không chiều theo ý ai. Chỉ cần anh có chút gì không vừa ý là sẽ không nhịn, Khương Tầm với anh cứ được chăng hay chớ cũng hơn hai năm rồi, thế mà đến giờ Khương Tầm vẫn cảm thấy con người này cứ như một cơn gió, không nắm bắt được.

 

Đôi khi Khương Tầm nổi nóng, cảm thấy người này thật vô vị, thật chán ngắt, quay đầu bỏ đi luôn. Số lần hai người như vậy cũng không ít, thỉnh thoảng cứ như là đã chia tay tan rã rồi, một khoảng thời gian dài chẳng ai liên lạc với ai. Nhưng cách một thời gian lại cứ dây dưa với nhau, cũng chẳng biết ai tìm ai trước nữa.

 

Như lần này, có chừng hai tháng không liên lạc, trước khi về Khương Tầm nhắn tin cho An Diệc, An Diệc chẳng thèm trả lời, thế mà nửa đêm Khương Tầm về lại thấy anh đang ngủ trên giường mình.

 

Đây được coi là mối quan hệ gì? Thật khó nói, nếu bắt buộc phải nói thì cứ coi như bạn tình đi.

 

Ăn cơm ở bên ngoài xong về nhà, Khương Tầm lúi húi trong bếp cắt hoa quả, cam tách múi, dưa hấu cắt miếng, thanh long thái lát. Đĩa đựng hoa quả là loại mua giá cao chuyên dùng để bày biện cho tinh tế đẹp mắt. An Diệc đang tắm trong phòng tắm, từ lúc về là đã chui vào đó rồi, đến tận lúc Khương Tầm cắt xong đĩa hoa quả bọc lại cất vào tủ lạnh, bên kia vẫn chưa tắm xong.

 

Khương Tầm đi về phòng, khi đi ngang qua thì tiện tay gõ cửa phòng tắm mấy cái, gõ xong thì đi luôn.

 

Nhưng An Diệc lại nói vọng từ bên trong ra: “Vào đây.”

 

Khương Tầm bèn quay lại, đẩy cửa thò đầu vào: “Sao thế?”

 

An Diệc tắt nước, hai tay vuốt ngược từ mặt lên tóc, vuốt hết tóc ra sau đầu, nhìn Khương Tầm nói: “Em xem giúp tôi chỗ này.”

 

“Xem cái gì?” Khương Tầm bước vào, trong phòng tắm toàn mùi sữa tắm thơm dịu, hơi nước bốc lên ẩm nóng phả vào mặt.

 

“Chỗ này của tôi hơi đau.” An Diệc nghiêng người về phía Khương Tầm, vòng tay ra sau sờ vào eo mình.

 

“Bị sao thế?” Khương Tầm cúi đầu xuống xem.

 

Da An Diệc rất trắng, cộng thêm khúc giữa này chẳng bao giờ phơi nắng, lúc này dính nước trông trơn láng bóng bẩy, bên trên còn đọng những giọt nước. An Diệc dùng mu bàn tay tùy tiện lau đi những giọt nước, nói: “Chỗ này.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Vị trí sau eo mọc một nốt mụn đỏ tròn vo, không to, nhưng khá đỏ, giống như tờ giấy sạch bị bút đỏ chấm một cái. Ngón cái Khương Tầm nhẹ nhàng chạm vào, nói: “Mọc cái mụn.”

 

“Hôm nay mặc cái quần jean mới, trên cạp quần có cái đầu chỉ cứng cứng, nó cứ cọ vào người.” An Diệc rút khăn tắm xuống, trùm lên đầu lau qua loa, “Cũng không biết có phải tại nó không.”

 

“Lát nữa em cắt nó cho anh.” Khương Tầm nói.

 

An Diệc nhàn nhạt “ừm” một tiếng, tóc lau rối tung, lắc đầu qua loa vài cái, tóc lại rủ xuống, chỉ là vì còn hơi ướt nên trông vừa ngoan ngoãn vừa lộn xộn.

 

Khương Tầm cứ nhìn anh mãi, ánh mắt không hề rời đi. An Diệc ném khăn tắm trên tay lên bồn rửa mặt, gạt hết đống chai lọ lỉnh kỉnh vào trong bồn rửa, rồi cứ thế ngồi thẳng lên khăn tắm, hai chân tùy ý tách ra.

 

An Diệc hơi nghiêng đầu, nói với Khương Tầm: “Lại đây ôm.”

 

Có đôi khi Khương Tầm cảm thấy An Diệc rất chiều hắn.

 

Ví dụ như lúc làm tình.

 

Cái gì An Diệc cũng chiều hắn, bảo làm gì làm nấy, làm sao cho sướng thì làm, thậm chí Khương Tầm không đưa ra yêu cầu anh cũng có thể chủ động làm được, lúc nào anh cũng bao dung. Những lúc tình cảm nồng nàn, Khương Tầm thường xuyên nhìn chằm chằm vào mắt An Diệc, dường như hắn muốn xác nhận điều gì đó từ trong đôi mắt ấy, nhưng hầu như An Diệc không nhìn thẳng vào hắn bao giờ, cũng không nhìn vào mắt hắn.

 

Lúc hai người họ trên giường vô cùng thân mật, khi cao trào mãnh liệt thì luôn phải hôn nhau, lúc dịu dàng tình cảm cũng phải ôm ấp. Nghĩ lại cũng thú vị, bình thường thì như bạn tình, nhưng lúc lên giường lại cứ như người yêu.

 

Xong việc, Khương Tầm cúi người ôm lấy An Diệc, An Diệc vòng tay qua cổ Khương Tầm, một tay hờ hững nắm lấy cánh tay kia, vùi mặt vào hõm cổ Khương Tầm.

 

“Anh An.” Ôm được một lúc, Khương Tầm gọi bên tai anh.

 

“Làm gì?” An Diệc hỏi.

 

Khương Tầm cũng không nói gì nữa, chỉ nhẹ nhàng hôn khẽ lên tai anh hết lần này đến lần khác.

 

An Diệc tránh sang bên cạnh, nói: “Tôi muốn ăn hoa quả.”

 

Lần nào làm xong An Diệc cũng đòi ăn hoa quả, phải ngọt, lại còn phải đẹp. Táo hay chuối kiểu không có màu sắc là không ăn, cứ phải là một đĩa bày biện tinh tế đẹp đẽ.

 

Hai người tắm qua loa, Khương Tầm đi lấy hoa quả trong tủ lạnh cho anh, quay lại thì An Diệc đã mặc xong đồ ngủ, đang ngồi khoanh chân trên giường cúi đầu xem điện thoại. Năm nay An Diệc chủ nhiệm lớp 12, lúc nào cũng có những học sinh chăm chỉ đêm hôm khuya khoắt nhắn tin hỏi bài thầy giáo, cũng không biết có phải là học nhiều quá nên làm giảm luôn chỉ số EQ hay không.

 

An Diệc trả lời một câu: “Mai giờ ra chơi tới hỏi thầy”, rồi ném điện thoại sang một bên.

 

Khương Tầm bưng đĩa hoa quả tới, An Diệc đặt ngay lên đùi, dùng dĩa xiên ăn.

 

“Hồi đi học mà em có cái tinh thần học tập này ấy à.” Khương Tầm bật cười thành tiếng, “Biết đâu em còn học giỏi hơn ấy chứ.”

 

“Không sao.” An Diệc vừa ăn hoa quả vừa nói, “Không có ai là thừa thãi cả. Không có các cậu thì làm sao làm nền cho học sinh giỏi xuất sắc được? Lớp nào mà chẳng phải có mười người đứng cuối, không có mười người các cậu thì mười người xếp trên sẽ rớt xuống, đối với bọn họ mà nói, vai trò của các cậu quan trọng lắm đấy.”

 

Khương Tầm nghe câu đầu còn tưởng thầy An hiếm khi an ủi người ta, nghe đến đoạn sau thì quả nhiên vẫn là phong cách quen thuộc.

 

“Em cũng không đến mức đứng trong mười người cuối đâu.” Khương Tầm bật cười, “Thành tích mấy năm cấp ba của em cũng tàm tạm.”

 

An Diệc không tiếp lời nữa, cứ thong thả ăn hoa quả, nói với Khương Tầm: “Lần sau mua cho tôi chùm nho, tôi muốn loại màu đen, không lấy màu xanh đâu.”

 

“Được.” Khương Tầm bỗng giơ tay xoa xoa tóc anh.

 

An Diệc để hắn xoa hai cái, sau đó tránh sang một bên.

 

Khương Tầm cười hỏi: “Lần sau là khi nào?”

 

An Diệc ngước mắt lên, liếc hắn một cái rồi nói: “Đợi khi nào tôi muốn ăn hoa quả.”

 

Đã muộn thế này rồi, An Diệc ăn xong hoa quả vẫn bỏ về, mặc luôn bộ đồ ngủ để ở chỗ này đi, quần áo thay ra thì vo tròn lại ôm về. Mới đầu Khương Tầm bảo anh đừng về nữa, ở lại đây đi.

 

An Diệc từ chối: “Ngủ với em tôi không ngủ được.”

 

Khương Tầm bật cười: “Em làm gì anh à? Em cũng đâu có ngáy.”

 

An Diệc nói: “Bên cạnh có người tôi ngủ không yên.”

 

Đợi đến khi An Diệc ôm quần áo đi rồi, bầu không khí ám muội còn sót lại trong phòng cũng tan đi gần hết, chỉ còn lại mùi hương thanh ngọt của hoa quả.

 

Sự thân mật mơ hồ lúc làm tình cũng tan biến, mọi thứ cũng trở lại bình thường.

 

Nửa tiếng sau Khương Tầm nhắn tin cho An Diệc: Thầy An, anh để quên quần lót ở chỗ em rồi.

 

An Diệc trả lời: Giặt cho tôi.

 

Khương Tầm gửi lại một bức ảnh.

 

Trong ảnh là chiếc quần lót đã giặt xong đang phơi, nhìn qua thì có vẻ đã phơi được một lúc rồi.

 

An Diệc xem ảnh xong thì khóa màn hình, đặt điện thoại xuống, trở mình ôm gối nhắm mắt ngủ.

 

Hết chương 2.

 

Chương 2

Ngày đăng: 19 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên