Chương 9
Tất nhiên, đây cũng không phải là lần đầu tiên Khương Tầm có ý định này. Tính khí An Diệc quá khó chiều, đã không ít lần Khương Tầm nổi nóng lên muốn bỏ cuộc, buông xuôi tất cả. Nhưng sau đó cứ dây dưa đứt đoạn, tan rồi lại hợp, Khương Tầm cũng tự ngẫm ra được nhiều điều.
Thật ra An Diệc chẳng làm gì sai cả, anh chỉ muốn tìm một người bạn giường, chuyện chăn gối hòa hợp là đủ, là do hắn cứ mãi vượt giới hạn, ngay từ đầu hắn đã không cam tâm chỉ làm bạn giường với anh. Gáo nước lạnh mà An Diệc tạt vào mặt hắn lúc ban đầu vẫn còn lạnh toát đến tận bây giờ. Có đôi khi Khương Tầm cũng nghĩ, hay là cứ chấp nhận làm bạn giường thôi, nhưng rồi lại không chịu nổi, không cam lòng. Những điều họ mong muốn không ngang bằng nhau, thành thử cả hai đều thường xuyên cảm thấy khó chịu trong lòng.
Lần này Khương Tầm nhớ đòn khá lâu, hắn đi công tác gần một tháng trời, hầu như không tìm An Diệc. Nói là “hầu như” bởi vì có một đêm nọ hắn gặp ác mộng, mơ thấy An Diệc xảy ra chuyện chẳng lành, tỉnh dậy thấy tim đập chân run, nên sáng ra đã gọi cho An Diệc một cuộc điện thoại.
Trong điện thoại, giọng điệu An Diệc nghe rất bình thường, không lạnh lùng, nhưng cũng chẳng mấy nhiệt tình gì.
“Sao thế?”
Khương Tầm nói: “Không có gì, dạo này anh vẫn ổn chứ?”
“Vẫn ổn.” An Diệc đáp, “Sao tự nhiên lại hỏi thế?”
Khương Tầm bèn nói: “Vừa nãy em gặp ác mộng, hay là hôm nay anh đừng tự lái xe nữa.”
An Diệc ngẩn ra một lúc rồi cười: “Không sao đâu mà.”
Đó là lần liên lạc duy nhất của hai người, ngoài ra thì chẳng ai tìm ai nữa. Khương Tầm bận, An Diệc cũng chẳng thảnh thơi. Dạo gần đây Sở Giáo dục xuống thanh tra, cứ dự giờ liên miên không dứt, cộng thêm một cuộc thi giảng dạy toàn quốc, trong tỉnh chọn ra bốn trường, người tham gia bình chọn đều là những giáo viên trẻ có hình tượng và khí chất tốt, được học sinh yêu mến ở mỗi trường. Lần trước An Diệc đã trốn được, nhưng cuối cùng năm nay vẫn rơi trúng đầu anh.
Người của Sở Giáo dục kéo bốn người bọn họ vào một nhóm chat để tiện trao đổi. Mấy người này cũng từng tiếp xúc với nhau, không tính là xa lạ gì, lần này vào chung một nhóm thì thi thoảng cũng trò chuyện vài câu.
Có người gắn thẻ An Diệc trong nhóm, hỏi anh: Thầy An, hôm nào tiện cho chúng tôi sang nghe giảng được không?
An Diệc: Làm gì? Là nghe lần lượt từng người, hay chỉ nghe mỗi tôi?
Đối phương trả lời: Chỉ nghe mỗi thầy thôi.
An Diệc đáp: Thế thì không được rồi.
Trò chuyện nhiều rồi cũng thành quen, bây giờ thi thoảng còn có thể đùa giỡn vài câu.
Một giáo viên khác trong nhóm nói: Tôi từng nghe thầy An giảng rồi, học hỏi được rất nhiều.
An Diệc nhìn thấy tin nhắn nhưng không trả lời ngay, vài phút sau mới nhắn lại: Không dám nhận.
Việc kết thúc một mối quan hệ không chính thức dường như cũng chẳng cần kèm theo một nghi thức kết thúc trang trọng nào. Khương Tầm và An Diệc bắt đầu như một món nợ hồ đồ, bao nhiêu năm qua dù giận dỗi hay làm hòa cũng chưa từng có một lời xác nhận, ai cúi đầu tìm trước thì coi như xong chuyện, còn nếu không ai chịu cúi đầu thì coi như cắt đứt.
Lần này thì hình như chẳng ai có ý định xuống nước cả, vậy thì có lẽ nó sẽ cứ thế mà kết thúc. Một mối quan hệ bạn giường kéo dài được chừng ấy thời gian cũng coi như là rất lâu rồi.
Khương Tầm trở về đã được một thời gian, ngày nào cũng thức khuya dậy sớm, một là bận công việc, hai là bận chuyển nhà.
Có hôm hai người chạm mặt trong thang máy, Khương Tầm ôm một thùng đồ rất lớn bước vào, thang máy đã ấn tầng 1, hắn không rảnh tay, có người giúp hắn quẹt thẻ xuống tầng hầm B1.
“Cảm ơn nhé.” Khương Tầm nói.
Đối phương không lên tiếng, Khương Tầm quay đầu nhìn lại, thấy An Diệc mặc đồ thể thao, trông như đang chuẩn bị ra ngoài chạy bộ.
An Diệc hỏi hắn: “Chuyển nhà à?”
Khương Tầm “ừm” một tiếng. An Diệc gật đầu, không hỏi thêm gì nữa, Khương Tầm cũng chẳng nói gì thêm. Hai người gặp nhau tỏ ra rất bình thản, không cần xã giao, cũng chẳng gay gắt đối đầu.
An Diệc xuống thang máy trước ở tầng 1, trước khi đi còn chào Khương Tầm một tiếng: “Tôi đi trước đây.”
Khương Tầm cũng đáp lại. Cửa thang máy từ từ khép lại sau khi An Diệc rời đi, Khương Tầm nhìn theo bóng lưng anh cho đến khi cửa đóng chặt.
Khương Tầm chuyển nhà nhưng không gấp, hễ rảnh rỗi thì chuyển một ít đồ, cứ thế kéo dài cũng khá lâu. Hôm chính thức chuyển nhà, hai cậu nhân viên nam trong công ty đến giúp hắn chuyển đồ, đều là người mới hơn hai mươi tuổi, dáng vẻ anh tuấn cao ráo. Cứ một câu “anh ơi”, hai câu “anh à”, nghe thật thân thiết.
Hai cậu trai bước từ xe của Khương Tầm xuống, ba người cười nói đi đến sảnh thang máy, một cậu hỏi: “Anh ơi, tối nay mình đi đâu quẩy hả anh?” Khương Tầm vừa định nói không đi, vừa ngẩng đầu lên thì đúng là oan gia ngõ hẹp, An Diệc cũng đang đợi thang máy.
Đứng bên cạnh anh còn có một người đàn ông, trông khoảng bốn mươi tuổi, người đó mặc sơ mi quần tây, áo khoác vest công sở khoác trên tay, vai thẳng tắp, tướng mạo rất khí phách.
Ánh mắt họ chạm nhau, cả hai không hẹn mà cùng khẽ nhướng mày, trong ánh mắt đều mang theo chút mỉa mai. Hai người không chào hỏi, dường như ngay cả cái gật đầu cũng lười làm.
Thang máy vừa mở, An Diệc đi vào trước.
“Anh ơi, lát nữa anh đừng đụng tay vào, cứ chỉ đạo bọn em chuyển là được.”
“Đúng đấy, tay anh đang đau thì đừng cử động.” Cậu trai kia nói thêm.
Khương Tầm không lên tiếng, đứng dựa vào lan can bên cạnh, dáng vẻ lười biếng tùy ý.
An Diệc đứng cách sau lưng hắn hai bước chân, bên cạnh vẫn là người đàn ông khí chất bất phàm kia. Người này trông lớn hơn An Diệc vài tuổi, cuối cùng thì anh cũng không còn cặp với mấy cậu em nhỏ tuổi nữa à. Khương Tầm cười khẩy một tiếng, thầm nghĩ, yêu đương thì phải yêu với người như thế này chứ.
Đến tầng 22, trước khi cửa thang máy mở ra, ánh mắt hai người khẽ chạm nhau trong gương, sau đó Khương Tầm đứng thẳng dậy, bảo với hai cậu nhân viên: “Đi thôi.”
Người đi cùng An Diệc bước lên một bước, ấn nút đóng cửa.
Khương Tầm nghe thấy người đó hỏi An Diệc: “Các cậu vẫn bận rộn như thế à?”
Trong giọng nói của An Diệc mang theo chút cười tự giễu: “Thì bận mà.”
Đồ đạc trong nhà đã dọn xong hết, căn nhà này Khương Tầm ở đã mấy năm, nói có tình cảm thì cũng không hẳn, nhưng ở quen rồi. Tay hắn đau không khuân vác được nên ngồi trên sô pha nhìn hai cậu nhân viên làm việc. Mắt thì nhìn bọn họ, nhưng tai hắn thì lại chẳng nghe thấy bọn họ hỏi gì, cũng không biết đang suy tính điều chi.
Hai cậu trai đi lên đi xuống hai chuyến, chuyến cuối cùng trước khi xuống, Khương Tầm tắt đèn rồi đóng cửa.
“À, anh ơi, hay là lát nữa bọn em qua bên kia dọn giúp anh luôn nhé.” Cậu nhân viên nói.
Khương Tầm bảo: “Không cần đâu, bên đó anh dọn dẹp cũng hòm hòm rồi.”
“Tay anh thế kia thì dọn đến bao giờ, anh đừng có cố quá đấy.”
Khương Tầm cúi đầu đợi thang máy, nói: “Không sao, không cần đâu.”
Giờ tan tầm, thang máy dừng lại ở khá nhiều tầng, đi lên rất chậm. Kẹt ở tầng 13 một lúc lâu, rồi lại kẹt ở tầng 17. Hai cậu trai cứ trò chuyện rôm rả, Khương Tầm nghe câu được câu chăng, cũng chẳng tham gia. Một lát sau hắn ngẩng đầu lên, thấy thang máy vẫn dừng ở tầng 17.
“Tối nay chúng ta…”
Khương Tầm đột ngột nhét chìa khóa xe vào túi một cậu, rồi cắt ngang lời cậu ta: “Hai đứa giúp anh chuyển đồ qua đó, xe hai đứa cứ lái đi, mai lái đến công ty trả anh.”
“Thế còn anh thì sao?” Cậu trai ngơ ngác hỏi.
Khương Tầm nói: “Anh có việc.”
Nói xong, hắn xoay người chạy thẳng ra cầu thang bộ.
Ngay khoảnh khắc tiếng gõ cửa vang lên, An Diệc đang ngồi xổm trước bát ăn của mèo, nhìn hai con mèo nhỏ ăn pate. Mèo con ăn chóp chép ngon lành, cái đuôi vắt sang một bên.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, An Diệc quay đầu nhìn ra. Tiếng gõ không mạnh, nhưng liên tục không dứt. Cửa từ bên trong mở ra, Khương Tầm đang đứng ngay ngưỡng cửa.
An Diệc nhìn hắn, khó hiểu hỏi: “Có việc gì?”
Khương Tầm chạy bộ từ cầu thang lên, lúc này hơi thở vẫn chưa đều, hắn nói: “Anh ra đây.”
An Diệc nhướng mày: “Làm gì?”
Khương Tầm không nói thêm gì nữa, chỉ nhìn anh chằm chằm.
Vài giây sau, An Diệc phối hợp bước ra ngoài, Khương Tầm vừa giơ tay liền đẩy cửa đóng sầm lại.
An Diệc quay lại nhìn thoáng qua, rồi bị Khương Tầm nắm cánh tay lôi vào cầu thang bộ. Khoảnh khắc cửa cầu thang khép lại, Khương Tầm mở miệng nói: “Anh bảo gã kia về đi.”
An Diệc không hỏi hắn đang nói ai, chỉ hỏi: “Tại sao?”
Khương Tầm nói: “Anh muốn làm thì làm với em đi.”
An Diệc dở khóc dở cười nhìn hắn: “Tôi ngủ với ai còn phải để cậu quản à?”
Khương Tầm giở cái thói vô lại ra, lặp lại lần nữa: “Anh bảo gã kia về đi.”
Khương Tầm không hề có ý đùa giỡn, vẻ mặt hắn vô cùng nghiêm túc, ánh mắt hắn vẫn khóa chặt lấy mắt An Diệc.
Lúc này An Diệc cũng thu lại nụ cười, hỏi hắn một câu: “Dựa vào cái gì?”
Khương Tầm đáp: “Dựa vào việc em còn trẻ.”
“Trẻ thì sao?” An Diệc cao giọng ở cuối câu, “Trẻ là có vốn liếng à?”
Khương Tầm cũng bày ra cái dáng vẻ cà lơ phất phơ thường ngày với người khác, nói: “Trẻ thì sung hơn hắn, làm với em thích hơn với gã đó nhiều, đằng nào thì anh cũng chỉ muốn lăn giường thôi mà.”
Lời này nói ra đã bắt đầu lệch lạc rồi, vẻ mặt An Diệc lạnh xuống, cảnh cáo: “Đừng có dây dưa với tôi.”
“Em đã đủ kiềm chế rồi.” Khương Tầm mặc kệ vẻ mặt lạnh tanh của An Diệc, ngọn lửa giận đang bùng lên trong lòng hắn lúc này cũng không có chỗ để xả.
“Mấy năm nay anh dắt em như dắt chó, anh bảo em đến là em đến, bảo em cút là em cút. Bây giờ anh muốn đổi người là đổi, anh có hỏi em câu nào chưa?” Khương Tầm nhìn chằm chằm vào An Diệc, có lẽ vì tức giận quá mức nên giọng nói nghe cũng không còn vững nữa.
An Diệc dựa vào tường, nói: “Thế chẳng phải tốt quá sao? Sau này cậu không cần để tôi dắt nữa. Ngủ một đêm thôi mà, làm như chuyện gì to tát lắm vậy.”
Trên thương trường Khương Tầm trơn tru lõi đời là thế, những năm nay trước là dẫn dắt Miêu Gia Nhan, tuổi còn trẻ đã mở công ty, ra ngoài chưa từng ngán ai bao giờ. Thế nhưng trước mặt An Diệc, hắn lại luôn bị động, nhịp điệu đều nằm trong tay An Diệc, đúng chuẩn một cậu em trai.
Lúc này mọi cảm xúc cuộn trào dâng lên, Khương Tầm nhìn An Diệc trước mặt, nói: “Nếu ngay từ đầu anh nói cho em biết anh chỉ muốn ngủ cùng, thì mẹ nó chứ, em sẽ không bao giờ thèm để ý đến anh. Bộ ở bên ngoài em chưa từng thấy người đẹp nào hay là không tìm được ai chắc?”
An Diệc cười khẩy một tiếng, không ngước mắt lên, tầm mắt rơi vào logo trước ngực áo Khương Tầm, nhẹ giọng mở miệng: “Cậu cũng bớt cái thói giả vờ thâm tình với tôi đi, trong lòng cậu thực sự chứa cái gì cậu còn không biết à?”
“Em giả vờ cái gì?” Khương Tầm nhíu mày, lập tức hỏi lại.
Giữa hai lông mày An Diệc hiện lên vẻ lạnh lùng xa cách, nói với hắn: “Diễn nữa là lố đấy.”
Cuối cùng An Diệc vẫn mở cửa về nhà, dứt khoát đóng sầm cửa lại.
Khương Tầm bị bỏ lại nơi cầu thang bộ, không hiểu An Diệc nói thế là có ý gì. Đây cũng là lần đầu tiên trong mấy năm qua An Diệc nói những lời như vậy, nhưng Khương Tầm lại nghĩ mãi không ra.
Hết chương 9.
