Chương 10
An Diệc biết tính mình trái khoáy, trong mắt không chứa nổi một hạt cát, chuyện gì cũng không chịu nhượng bộ. Về điểm này thì ngay từ lúc mới quen anh đã nói với Khương Tầm rồi.
Hồi đó Khương Tầm bảo muốn thử xem sao, mấy năm nay Khương Tầm quả thực cũng bị giày vò đủ đường. Có đôi khi An Diệc cũng thấy không nỡ, nhưng trong lòng lại cứ lấn cấn, chuyện khiến anh không thoải mái thì anh không thể nào tự chôn giấu coi như không có được, thế là ai cũng không được thoải mái hết. Cho nên mỗi khi An Diệc thấy xót Khương Tầm, anh lại muốn cắt đứt với hắn.
Thật ra thì lúc ban đầu An Diệc cũng thật lòng muốn vun đắp tình cảm với Khương Tầm. Cậu em đẹp trai dưới lầu quả thực rất vừa mắt anh, An Diệc rất thích ngắm hắn. Đến vụ tám trái dừa xiêm thật thà kia thì An Diệc lại càng ưng bụng hơn. Sau này biết chuyện vớ vẩn giữa Khương Tầm và thầy giáo cấp ba của hắn, An Diệc cảm thấy thật vô vị. Anh là người trước giờ luôn đối tốt với bản thân, không làm được cái chuyện hèn mọn là đi làm người thế thân cho kẻ khác. Khương Tầm mới yêu một lần, bao nhiêu năm không tìm ai khác, đến lượt anh là người thứ hai lại tìm một giáo viên toán cấp ba, chuyện rành rành ra đó, thật chẳng thú vị gì.
Nhưng An Diệc vẫn không đỡ nổi những hành động dỗ dành của Khương Tầm. Trên người Khương Tầm rất mâu thuẫn, hắn cho người ta cảm giác cứ như một tay chơi sành sỏi, nhưng khi tiếp xúc thật rồi mới phát hiện, lúc nào hắn cũng có nét gì đó rất ngô nghê không giấu được, cái trực tiếp và thật thà đó cứ va vào lòng người ta, khiến anh cứ muốn trêu chọc. Vốn dĩ sau khi kết thúc mối tình trước, An Diệc không muốn tìm người nhỏ tuổi hơn nữa, nhưng gặp Khương Tầm rồi thì coi như anh chưa từng nói câu đó. Lúc ấy An Diệc cũng hơi say nắng, đối với Khương Tầm và những người trước kia vẫn có chút khác biệt, là anh thật sự để tâm.
Chuyện giữa Khương Tầm và thầy giáo toán kia, An Diệc cũng định không so đo nữa, chuyện đã qua bao nhiêu năm rồi, cho dù trong lòng Khương Tầm có còn nhớ nhung thì hắn cũng sẽ không nói ra, hắn không nói thì An Diệc cũng coi như không có chuyện đó.
Hôm sinh nhật An Diệc, anh dẫn Khương Tầm đến ra mắt bạn bè, lúc đó trong lòng anh cũng không suy nghĩ gì nhiều, chỉ cảm thấy dù sao sau này cũng thường xuyên gặp, thì thôi đi gặp sớm luôn cho rồi.
Thật ra thì khi ấy An Diệc đã hạ quyết tâm, muốn cùng hắn nghiêm túc tìm hiểu phát triển tình cảm với nhau.
Trong lúc thân mật, lúc nào Khương Tầm cũng tỏ ra rất quyến luyến và ngoan ngoãn, thích ôm ấp và hôn anh. Vì có chút hơi men nên càng tỏ ra mê đắm. An Diệc cũng sẵn lòng chiều chuộng hắn, Khương Tầm thích rúc đầu vào cổ anh, thích nốt ruồi nhỏ kia của anh, An Diệc cũng mặc kệ hắn.
“Anh An.” Lúc hai người thân mật với nhau, thi thoảng Khương Tầm lại gọi anh một tiếng, cũng không biết là do sướng quá hay kích thích quá độ mà mày cứ nhíu chặt.
An Diệc xoa xoa gáy hắn, cười hỏi: “Sao cứ gọi tôi mãi thế?”
Khương Tầm dừng động tác, hai tay giữ lấy mặt anh, nhíu mày nói: “Anh đừng cười.”
An Diệc hơi nghiêng đầu, hôn lên tay hắn một cái, bảo: “Được, không cười.”
Một trận mây mưa kịch liệt, làm đến lúc sau An Diệc đã chẳng còn sức lực nữa, Khương Tầm cũng mơ mơ màng màng, xong việc cứ ôm lấy An Diệc không chịu dậy, nằm ỳ ra một lúc, lầm bầm nói gì đó mà An Diệc nghe không rõ. An Diệc dỗ dành hồi lâu mới dậy tự mình đi tắm, trước khi đi còn kéo chăn đắp cho hắn, sợ hắn đang nóng thế kia mà bị gió lùa sẽ cảm lạnh.
Rượu trong người Khương Tầm vẫn chưa tan, ánh mắt hắn cứ dõi theo anh. An Diệc quay lại thấy hắn vẫn nằm nguyên như cũ, anh bật cười, đi tới bên giường cúi xuống nhìn hắn, hỏi: “Còn khó chịu không?”
Khương Tầm lắc đầu.
An Diệc hôn lên trán hắn một cái, nói: “Sau này không cho em uống nhiều với bọn họ nữa, bọn họ toàn là hổ báo không.”
Khương Tầm nhấc tay lên, ôm lấy An Diệc.
“Tôi pha cho em chút nước giải rượu nhé? Uống được không?” An Diệc hỏi.
Khương Tầm không trả lời, chỉ ôm chặt lấy An Diệc. Hơi thở hắn nặng nề, nóng hổi truyền vào tai An Diệc.
An Diệc ngẩng đầu lên hỏi: “Cứ thế ngủ à? Có đi tắm một chút không?”
Khương Tầm mở mắt, lặng lẽ nhìn anh.
An Diệc thấy ánh mắt hắn rất ngoan, lòng mềm nhũn, nói: “Ngủ đi.”
Khương Tầm đưa một tay nâng mặt An Diệc lên, nhẹ nhàng cọ cọ lên nốt ruồi nhỏ kia, rồi lại chỉ vào một điểm thấp hơn một chút, nói: “Của người ấy ở chỗ này.”
An Diệc vì quá kinh ngạc mà nghĩ rằng mình nghe nhầm.
“Ai cơ?” Ánh mắt An Diệc đã lạnh xuống, khẽ hỏi.
Khương Tầm vẫn dùng ánh mắt đó nhìn anh, ngoan ngoãn, ngập tràn lưu luyến.
“Anh không phải người ấy.” Khương Tầm nói chắc nịch, hắn nhìn vào mắt An Diệc, lặp lại lần nữa.
“Anh không phải người ấy.”
An Diệc im lặng hồi lâu không động đậy, cũng chẳng nói năng gì. Là một giáo viên, tuy xu hướng tính dục của An Diệc không hợp lẽ thường cho lắm, nhưng các mặt khác anh luôn yêu cầu rất nghiêm khắc với bản thân, tự nhận là tố chất cũng coi như khá cao. Anh không thích nói tục, bình thường có giận đến mấy cũng không văng tục.
Khương Tầm đã nhắm mắt lại, dường như đã ngủ thiếp đi.
An Diệc nhìn khuôn mặt hắn, câu chửi thề xoay mấy vòng bên miệng rồi lại nuốt xuống, cuối cùng chỉ thốt ra một tiếng: “Mẹ kiếp.”
Cũng không biết là anh đang chửi Khương Tầm hay chửi chính mình nữa. Dưới tiền đề như vậy mà An Diệc vẫn còn có thể duy trì quan hệ với Khương Tầm lâu đến thế, đối với anh mà nói, đó là một chuyện cực kỳ khó tin.
Có điều, khi bỏ qua những chuyện khác không bàn, Khương Tầm là một bạn giường rất tuyệt, biểu hiện trên giường của hắn thực sự rất xuất sắc, cho nên có đôi khi An Diệc tự nhủ với mình rằng, sở dĩ anh vẫn giữ quan hệ với hắn, có lẽ là vì thõa mãn.
An Diệc thường tỉnh táo, chỉ thi thoảng mới hồ đồ.
Có đôi khi lâu ngày không có mâu thuẫn, Khương Tầm lại luôn biểu hiện rất tốt, An Diệc liền quên béng mất câu “Anh không phải người ấy” lúc trước, muốn đối tốt với hắn một chút, bỏ qua hết những chuyện cũ.
Đầu năm ngoái, thành phố tổ chức một hội nghị nghiên cứu giảng dạy, An Diệc có tham gia. Người đứng trên bục là một giáo viên đặc cấp của trường Thực nghiệm thành phố, người đó không mặc âu phục, mà chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng.
An Diệc nhìn người đó một lúc, lại nghe người đó nói chuyện một hồi, liền xác nhận chính là y. Sự chắc chắn của An Diệc đến từ việc ngay khoảnh khắc nhìn thấy người đó, An Diệc cảm thấy người đó quá giống mình.
Chỗ ngồi của hai người khá gần, khi kết thúc mọi người lần lượt ra về, ánh mắt hai người chạm nhau, đôi bên gật đầu, đối phương mỉm cười với anh.
Ngoài hành lang, hai người sóng vai đi, An Diệc hỏi: “Thầy Thẩm từng thực tập ở trường 13 à? Trông thầy quen lắm.”
“Không.” Đối phương cười, nói tên một ngôi trường, là một trường cấp ba ở vùng quê, rồi nói thêm, “Tôi thực tập ở đó, trường chúng tôi và trường 13 không có hợp tác.”
An Diệc cười: “Vậy chắc tôi nhận nhầm rồi.”
Sau đó, vì trong công việc có liên quan mà lại tiếp xúc thêm vài lần. Có một lần đứng rất gần, An Diệc nghiêng đầu, nhìn thấy hai nốt ruồi trên cổ đối phương. Ánh mắt An Diệc dừng lại ở đó trong tích tắc rồi dời đi, trên mặt anh mang theo một chút ý cười.
Đối phương quay đầu lại, thấy anh đang cười bèn cười hỏi: “Sao thế?”
“Không có gì, nghĩ tới chút chuyện thú vị thôi. Thầy Thẩm có lái xe không, lát nữa tôi đưa thầy về? Ở đây khó bắt xe lắm.” An Diệc nói.
“Không sao.” Đối phương cười đáp, “Có bạn tiện đường đến đón tôi rồi.”
Chỗ này mà bảo tiện đường thì không thể nào là thật sự tiện đường được, nếu đến thì phải là cố tình đến đón. Chiếc xe đó đậu cách xe An Diệc không xa, xem chừng là đã đến được một lúc rồi. Có lẽ người trên xe cảm thấy ngồi đợi bên trong xe bí bách, nên đang đứng bên ngoài gọi điện thoại. Đó là một người đàn ông trung niên khá cao lớn, không nói là quá đẹp trai, nhưng nhìn vào cảm thấy rất đáng tin cậy.
Từ khi tiếp xúc với Thẩm Phàm, An Diệc sống tỉnh táo mỗi ngày, anh không bao giờ say nắng nữa.
Người của Sở Giáo dục kéo bọn họ vào nhóm lần này giao tiếp qua lại với bọn họ khá nhiều, hoạt động rất tích cực trong nhóm chat.
Lần trước Khương Tầm đến tìm anh, trong nhóm đang bàn tán: Ấy, mọi người có thấy thầy An và thầy Thẩm cực kỳ giống nhau không?
Một giáo viên khác nói: Tôi cũng định nói thế, lúc đầu tôi cứ hay nhầm lẫn hai người họ.
Thẩm Phàm hỏi: Chúng tôi giống nhau thế á? Tôi thấy có giống đâu.
Người khác bảo: Hai người cũng không nói rõ được là giống ở đâu, nhưng mà cái thần thái ấy, cùng một phong cách, đồng nghiệp của tôi cũng bảo giống.
Lúc này Khương Tầm mở cửa bước vào, An Diệc chẳng thèm ngước mắt lên. Hắn ngồi xổm trước mặt An Diệc, như kiểu dỗ dành anh đã thành quen, giọng điệu rất chiều chuộng. Gương mặt trẻ trung đẹp trai nhường này, An Diệc nhìn cũng chẳng muốn nhìn. Khương Tầm dù có bị nắn tròn bóp méo cũng không có tức giận gì, nhưng An Diệc vẫn chỉ muốn bảo hắn cút.
Lần này thì cút thật, không thấy đến tìm anh nữa. An Diệc muốn buông tha cho hắn rồi, vì thế cũng không liên lạc. Thật ra đó là một chàng trai rất tốt, An Diệc thích hắn cũng là thích thật, thích ngay từ lúc bắt đầu. Nhưng bản thân anh lại có cái tính hay so đo này, cái câu “Anh không phải người ấy” kia của hắn, dù anh làm thế nào cũng không thể cho qua được, nuốt không trôi.
Cho nên tan rã cũng tốt, An Diệc cảm thấy mệt rồi, cũng không nỡ cứ mãi dùng lời lẽ gai góc đâm chọc hắn.
Căn phòng dần chìm vào bóng tối, An Diệc ngồi trên sô pha, mãi vẫn không đi bật đèn.
Vừa nãy Khương Tầm nói mấy năm nay anh coi hắn như chó mà dắt, An Diệc nghe xong quả thực trong lòng đau nhói. Hầu như Khương Tầm không oán thán gì về tính khí thất thường của anh, dùng lời của chính hắn mà nói thì là cực kỳ chịu đòn. An Diệc thầm nghĩ, đâu chỉ mình Khương Tầm bị dắt như chó. Bản thân anh cũng chẳng khá hơn là bao, trên người anh cũng có sợi dây xích. Lúc lỏng lúc chặt, có khi siết đến mức khiến anh không thở nổi, khiến anh cảm thấy rất mệt mỏi.
Nhưng ánh mắt của Khương Tầm lúc kích động vừa rồi sáng quá. Phẫn nộ, tủi thân, không cam lòng, cố chấp bắt An Diệc phải đuổi người kia ra khỏi nhà. Hắn quả thực là một chàng trai rất tốt, không xông vào đập cửa ngay từ đầu, sau khi An Diệc vào lại nhà hắn cũng không gõ cửa thêm nữa. Cho dù trong nhà có người thật, hắn cũng không làm An Diệc khó xử trước mặt người khác, không vì giận dữ mà đi phá hoại, dù đã ăn nói hàm hồ rồi thì cũng chỉ có một yêu cầu duy nhất —— Anh bảo gã kia đi đi.
Khoảnh khắc An Diệc đứng dậy, anh tự nhủ trong lòng, đúng là tạo nghiệp mà.
Anh mở cửa đi ra, đẩy cửa cầu thang bộ.
Một chàng trai cao lớn đang ngồi trên bậc thang, chân hơi co lại, khuỷu tay chống lên đầu gối, ngồi xổm ở đó chơi trò rắn săn mồi. Hắn nghe tiếng mở cửa cũng không ngẩng đầu lên, tay vẫn điều khiển con rắn đã chiếm hết nửa màn hình.
An Diệc đi tới, đứng trước mặt hắn.
“Không về đi còn ngồi đây làm gì?” An Diệc hỏi.
“Em đợi gã kia ra.” Khương Tầm bình tĩnh nói, “Em xem bao lâu gã kia ra, anh có tiễn không, để em phán đoán xem gã kia đến làm gì.”
An Diệc hỏi: “Nếu người ta đến ăn cơm thì sao?”
“Thì em đợi gã đó đi rồi em lại gõ cửa nhà anh.”
An Diệc lại hỏi: “Nếu ngủ lại thì sao?”
Tay Khương Tầm khựng lại, đầu rắn đâm sầm vào thân mình, trò chơi kết thúc.
“Thế thì em đi.” Khương Tầm ngẩng đầu lên, trong không gian tranh tối tranh sáng, hắn chăm chú nhìn An Diệc, nói: “Thế thì em lại bị vứt bỏ thêm một lần nữa, em sẽ không dây dưa quấy rầy anh nữa.”
Hết chương 10.
