Chương 174: Chỉ Có Thể Yên Giấc Bên Cạnh Em (Trung)

Chương 174: Chỉ Có Thể Yên Giấc Bên Cạnh Em (Trung)

 

Thời điểm bữa tiệc sắp bắt đầu, Mộ tổng cũng đã xuất hiện.

 

Hắn ta đi thẳng đến chỗ chàng trai trẻ trước cây dương cầm, kéo cậu ta lại, rồi giới thiệu với tất cả mọi người.

 

“Cảm ơn quý vị đã đến dự bữa tiệc sinh nhật của tôi.”

 

“Vị này là tri kỷ của tôi, một nghệ sĩ dương cầm tài năng nhưng chưa được biết đến. Trước khi buổi tiệc chính thức bắt đầu, tôi mong mọi người có thể nể mặt, dành chút thời gian thưởng thức tiếng đàn do tri kỷ của tôi biểu diễn.”

 

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, nhưng vẫn vỗ tay hưởng ứng.

 

Ngay trước bữa tiệc sinh nhật của mình, lại trịnh trọng giới thiệu tri kỷ với tất cả mọi người như thế, còn tha thiết mong mọi người dành thời gian để lắng nghe cậu ta trình diễn?

 

Hành động này chẳng khác nào tuyên bố với cả giới rằng, chàng nghệ sĩ dương cầm kia là người của hắn ta.

 

Dạo gần đây nhà họ Mộ đang trên đà phát triển, nên cũng có không ít người bằng lòng nể mặt hắn ta.

 

Chàng nghệ sĩ dương cầm kia có chút căng thẳng, cậu ta cúi đầu chào mọi người, sau đó mở nắp đàn và bắt đầu trình diễn.

 

Quả nhiên, đó đúng là một bản nhạc dương cầm vô cùng sôi nổi, mãnh liệt.

 

Điều kỳ lạ là, rõ ràng mỗi một nốt nhạc đều chính xác, vậy mà lại khiến người ta buồn ngủ rũ rượi.

 

Có người bắt đầu dùng chiếc quạt xếp trên tay để che đi cái ngáp.

 

Thậm chí có những vị khách đang ngồi đã bất giác từ từ nhắm mắt lại, khóe miệng khẽ cong lên, tựa như đang chìm vào một giấc mộng đẹp.

 

Tôi khẽ chau mày, ánh mắt lướt qua đám đông đang say ngủ.

 

Vẻ hào nhoáng trong giới này chỉ là bề nổi, trên thực tế, không ít người vì áp lực quá nặng mà mắc chứng mất ngủ hoặc không có thời gian để ngủ.

 

Và lúc này, tiếng đàn của chàng nghệ sĩ dương cầm kia như một chiếc móc câu, dễ dàng khơi lên cơn buồn ngủ của mọi người. Mấy vị tổng tài trong giới vì mất ngủ kinh niên mà phải tìm thầy tìm thuốc, giờ đây mắt vừa nhắm lại đã phát ra tiếng ngáy khe khẽ.

 

Khúc nhạc kết thúc, cả sảnh tiệc tĩnh lặng như tờ.

 

Không một ai cử động, chẳng biết là vì bối rối trước cảnh tượng trước mắt, hay vì sợ sẽ kinh động đến một giấc mộng đang say nồng.

 

Chàng nghệ sĩ dương cầm lúng túng vò lấy vạt áo, hốc mắt đã hơi hoe đỏ.

 

【Tại sao… Rõ ràng đã chọn một bản nhạc tiết tấu nhanh, vậy mà vẫn đàn đến mức khiến người ta buồn ngủ, lẽ nào mình thật sự không có chút thiên phú dương cầm nào sao?】

 

【Mộ tổng còn đặc biệt dành khoảng thời gian trước buổi tiệc cho mình, mình đã phụ lòng kỳ vọng của anh ấy rồi…】

 

Tiếng lòng của cậu ta đã mang theo cả tiếng nức nở.

 

Ồn ào quá.

 

Tôi vỗ hai tay vào nhau, một tiếng động giòn giã vang vọng khắp đại sảnh. Mọi người như sực tỉnh khỏi mộng, rồi cũng đồng loạt vỗ tay theo.

 

Tiếng vỗ tay cũng đánh thức cả những người đã chìm vào giấc ngủ sâu. Ánh mắt bọn họ từ mơ màng chuyển sang kinh ngạc, rồi cũng vỗ tay theo.

 

Tràng pháo tay kéo dài không dứt.

 

Ánh mắt của cậu nghệ sĩ dương cầm kia dừng lại trên người tôi, vành mắt hoe đỏ, tràn ngập vẻ cảm kích.

 

【Cảm ơn vị tiên sinh tốt bụng này đã giúp mình giải vây.】

 

Mộ tổng cũng nhận ra ánh nhìn của cậu ta, hắn ta khẽ nheo mắt, tiến lên một bước, vòng tay hờ hững qua vai chàng nghệ sĩ dương cầm, trông như đang an ủi cảm xúc của cậu.

 

Nhưng thực chất, hành động của hắn ta lại đầy tính chiếm hữu, còn ánh mắt nhìn tôi thì tựa như mãnh thú cảnh cáo kẻ xâm nhập.

 

Chậc.

 

……

 

Sau khi tiệc tối bắt đầu, theo thông lệ, tôi định bàn chuyện hợp tác trước rồi mới tìm chỗ nghỉ ngơi.

 

Có điều, khác với mọi khi, gần như tất cả mọi người đều đang ngấm ngầm để ý đến chàng nghệ sĩ dương cầm.

 

“Tổng tài, ngài cũng có hứng thú với người kia của Mộ tổng sao?”

 

“Không có hứng thú.”

 

Vị tổng tài đối diện lộ ra ánh mắt hâm mộ, “Nhìn là biết ngài không có bệnh mất ngủ rồi, không như chúng tôi, ban ngày thì buồn ngủ, ban đêm lại không tài nào chợp mắt được.”

 

“Tôi đi khám, bác sĩ nói đây là vấn đề tâm lý, do áp lực tinh thần quá lớn.”

 

“Nói ra không sợ ngài chê cười, giấc ngủ vừa rồi chính là giấc ngủ thoải mái nhất của tôi trong nửa tháng qua đấy, dù chỉ có bảy, tám phút thôi.”

 

“Chàng nghệ sĩ dương cầm này… quả là thần kỳ đến mức khiến người ta hơi sợ.”

 

Vị tổng tài nhìn về phía chàng nghệ sĩ.

 

Lúc này, bên cạnh chàng nghệ sĩ dương cầm và Mộ tổng đã có người không chờ được mà tiến lên bắt chuyện, xung quanh cũng có những vị khách đang kín đáo quan sát động tĩnh của bọn họ.

 

“Vừa rồi vị nghệ sĩ dương cầm này còn đàn một bản có tiết tấu rất nhanh đấy, nếu cậu ta mà đàn một khúc ru ngủ, tôi không dám tưởng tượng được mình sẽ ngủ ngon đến mức nào đâu.”

 

Ánh mắt ông ta lộ vẻ khao khát, “Không biết vị nghệ sĩ dương cầm này của Mộ tổng có nhận lời mời làm việc không nhỉ.”

 

Một vị tổng tài khác lắc đầu, “Ông nghĩ gì thế? Chính Mộ tổng cũng bị mất ngủ rất nặng, sao có thể cho mượn người được, hơn nữa ông nhìn ánh mắt của Mộ tổng kia kìa.”

 

Ánh mắt ông ta đầy ẩn ý.

 

Vị tổng tài kia gật đầu tỏ rõ, “Chuyện này đúng là không tiện thật, không biết sau này cậu ta có ra album nhạc dương cầm không, tôi nguyện ý lăng xê cậu ta.”

 

Người bên cạnh cười, “Sao đến lượt ông được.”

 

Thời nay không ít người mắc chứng mất ngủ, nếu hiệu quả giúp ngủ của chàng nghệ sĩ dương cầm này thật sự tốt đến vậy, thì việc thu âm rồi bán đi không biết sẽ kiếm được bao nhiêu tiền.

 

Tôi liếc mắt nhìn về phía chàng nghệ sĩ dương cầm và Mộ tổng, rồi lại thu hồi ánh mắt.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Vị nghệ sĩ dương cầm này, không phải lại là một Nhân Ngư nữa chứ?

 

Nhân Ngư, có biết chơi dương cầm không?

 

……

 

Đến giữa và cuối bữa tiệc, mọi người có mặt đều đã ngầm hiểu, vị nghệ sĩ dương cầm này là nghệ sĩ riêng của Mộ tổng, đương nhiên sẽ không chấp nhận lời mời làm việc nào khác.

 

Hiện tại, cậu ta chưa có ý định thu âm tiếng đàn để bán, nhưng sau này sẽ mở một buổi hòa nhạc, hy vọng mọi người có thể đến ủng hộ.

 

Tính đến thời điểm này, chàng nghệ sĩ dương cầm đó là một Công Lược Giả hiếm thấy, có khả năng gây ảnh hưởng trực tiếp trên quy mô lớn.

 

Vì vậy, tiểu đội Bá sẽ tiếp tục theo dõi cậu ta.

 

【Có nhiều người hỏi mình có muốn làm nghệ sĩ dương cầm riêng không, lẽ nào tiếng đàn của mình đã được mọi người công nhận rồi sao?】

 

【…Thì ra bọn họ chỉ xem tiếng đàn của mình như một bài hát ru ngủ thôi, mình biết mà…】

 

【Ra là có nhiều người bị chứng mất ngủ hành hạ đến vậy sao?】

 

【Có lẽ… dùng tiếng đàn của mình để chữa lành cho mọi người, giúp mọi người thoát khỏi nỗi phiền muộn vì mất ngủ, đó cũng là một giá trị của mình.】

 

Ồn ào quá.

 

Hoạt động tâm lý của chàng nghệ sĩ dương cầm kia rất phong phú, từng câu từng chữ cứ thế rót vào tai tôi.

 

Nhìn xuyên qua đám đông về phía cậu ta, đôi mắt cún con hơi rũ xuống của cậu ta đang sáng lấp lánh nhìn về phía trước, như thể đã tìm thấy giá trị của cuộc đời mình, trông vô cùng thu hút.

 

Không biết có phải cảm nhận được ánh mắt của tôi hay không, cậu ta quay đầu lại, ngay khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, đôi mắt của cậu ta chợt sáng lên.

 

【A! Là vị tiên sinh tốt bụng! Mình còn chưa cảm ơn anh ấy!】

 

Nhưng hiển nhiên, bây giờ không phải là lúc có thể rời đi.

 

Nhân cơ hội này, tôi xoa xoa tai, kéo Trợ lý đi ra phía vườn hoa.

 

Thật kỳ lạ.

 

Đây là Công Lược Giả đầu tiên không mang theo hệ thống mà tôi lại có thể nghe thấy tiếng lòng.

 

Rốt cuộc là khả năng nhìn người của tôi đã tiến hóa đến mức cụ thể như vậy, hay là cậu ta đang giở trò?

 

Tôi cùng Trợ lý dạo bước trong vườn, gió đêm se lạnh. Tôi đang mải suy nghĩ, còn anh thì lặng lẽ bước bên cạnh, giữa đất trời dường như chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích của đêm hè và tiếng bước chân của chúng tôi.

 

Chàng nghệ sĩ dương cầm này, dường như có khả năng biến tất cả các bản nhạc dương cầm thành khúc ru ngủ.

 

Nếu như, năng lực của cậu ta không chỉ giới hạn ở nhạc dương cầm thì sao?

 

Hoặc táo bạo hơn nữa — giả sử năng lực của cậu ta là điều khiển âm thanh thì sao?

 

Cậu ta điều khiển âm thanh khiến mọi người buồn ngủ rũ rượi, đồng thời cũng truyền giọng nói của mình đến bên tai tôi, khiến tôi lầm tưởng đó chính là tiếng lòng của cậu ta.

 

Dường như không phải là không có khả năng này.

 

Ít nhất thì, quả thực tôi đã để ý đến cậu ta.

 

Trong lúc tôi đang trầm tư, lại có tiếng bước chân khác vang lên.

 

Tiếng bước chân hỗn loạn, lao thẳng về phía tôi.

 

Tôi xoay người, Trợ lý đã chắn trước mặt tôi, chặn thiếu niên đang loạng choạng lao tới lại.

 

Thiếu niên ngẩng đầu, để lộ ra đôi mắt tựa như mắt nai con.

 

Là tiểu thiếu gia nhà họ Trần.

 

Không hiểu sao, buổi tiệc lần này cậu ta lại cũng có mặt.

 

Cậu ta nhìn thấy tôi, liền giống như một con thú nhỏ bị kẻ săn mồi phát hiện, cả người cứng đờ tại chỗ, cơ thể khẽ run lên.

 

Có thể thấy hình như cậu ta đang cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng cơ mặt lại cứng ngắc như bị đông cứng, cổ họng cũng như bị thứ gì đó chặn lại, không phát ra được âm thanh.

 

Chứng ngại giao tiếp xã hội của tiểu thiếu gia nhà họ Trần đã nghiêm trọng đến mức này rồi sao.

 

Chẳng trách lúc nhà họ Trần lao đao, cậu cả nhà họ Trần cũng không để cậu ta ra ngoài.

 

Vậy tại sao lần này lại ra đây?

 

“Anh trai cậu đâu?”

 

Cậu ta mấp máy môi, khó khăn lắm mới nặn ra được mấy chữ từ cổ họng, “Chào… chào ngài, anh… anh trai đang ở… ở trong sảnh tiệc.”

 

Giọng cậu ta lí nhí, nếu không phải xung quanh yên tĩnh thì hoàn toàn không thể nghe rõ được cậu ta đang nói gì.

 

Nói xong câu này, dường như đã rút cạn toàn bộ dũng khí của cậu ta, cậu ta cúi gằm đầu xuống, những lọn tóc che đi gáy khẽ trượt sang hai bên, để lộ ra một đoạn cổ trắng nõn, thon dài.

 

Vóc người cậu ta chỉ cao đến ngực tôi, từ góc nhìn của tôi, cậu ta trông mềm mại và mong manh, chỉ cần một bàn tay là có thể nắm trọn.

 

Thân hình mỏng manh, cùng với ngũ quan quá đỗi ngây thơ vô hại, rất dễ kích thích dục vọng hành hạ.

 

Tôi đột nhiên nhớ đến người khách có thân hình tương tự mà tôi từng thấy trong quán bar của bạn mình.

 

Người đó mặc quần jean rách cạp trễ, cùng với áo crop top hở vai, để lộ bờ vai tròn trịa và vòng eo thon thả.

 

So với tiểu thiếu gia nhà họ Trần đang ăn mặc kín cổng cao tường trước mắt, quả là một trời một vực.

 

Tôi đang nghĩ vậy thì cậu ta lại như đột nhiên lấy hết can đảm, ngẩng phắt đầu lên, lắp bắp nói với tôi:

 

“Tổng… Tổng tài, tôi đã thích ngài từ rất lâu rồi. Xin ngài hãy nhận lấy tôi đi.”

 

Hết chương 174.

 

Chương 174: Chỉ Có Thể Yên Giấc Bên Cạnh Em (Trung)

Ngày đăng: 19 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên