Chương 175: Chỉ Có Thể Yên Giấc Bên Cạnh Em (Hạ)
“Tôi đã có người yêu rồi.”
Hơn nữa, giờ người ấy còn đang ở ngay bên cạnh tôi.
Tôi vô cảm nhìn thiếu gia nhà họ Trần, thầm bổ sung trong lòng.
Hàng mi dài của tiểu thiếu gia nhà họ Trần bắt đầu run rẩy. Cậu ta nhìn tôi, vẻ mặt khẩn cầu, “Tôi, tôi… xin lỗi, tôi…”
Dù rằng kẻ không biết không có tội, nhưng thái độ vừa rồi của cậu ta rõ ràng không giống một lời tỏ tình bình thường.
Tôi chờ xem cậu ta còn giở chiêu gì nữa.
Quả nhiên, cậu ta không khiến tôi thất vọng, lắp ba lắp bắp đưa ra một đề nghị động trời: “Tôi, tôi không ngại làm… làm tình nhân của ngài đâu. Tôi không cần danh phận, tôi sẽ rất ngoan.”
“Kể cả khi… ngài… ngài chỉ tìm… tìm tôi lúc cần, cũng… cũng không sao cả.”
Cậu ta ngẩng đầu nhìn tôi. Chiếc áo sơ mi cùng áo ghi lê màu cà phê trên người bọc lấy thân hình cậu ta kín mít, thế nhưng điều đó trái lại càng làm nổi bật phần cổ thon dài mềm mại để lộ ra bên ngoài. Yết hầu của cậu ta không lớn, gương mặt thiếu niên vẫn chưa hoàn toàn trổ mã, đường nét tinh xảo đến độ khó phân biệt được nam nữ. Khi cậu ta căng thẳng nuốt nước bọt, yết hầu bèn khẽ trượt lên trượt xuống, mang theo một sức quyến rũ mà chính bản thân cậu ta cũng không hề hay biết.
Trông ngoan hiền là thế, mà hành động lại táo bạo đến vậy.
Lời nói thì buông thả là thế, mà gò má lại như thoa phấn hồng, dần ửng lên một tầng mây đỏ.
Sự tương phản và mâu thuẫn đến tột cùng này rất dễ khiến người ta nảy sinh ham muốn, muốn được khám phá đến tận cùng.
Tôi hứng thú đánh giá cậu ta, “Cậu muốn gì?”
Hình như phản ứng của tôi đã khiến cậu ta hiểu lầm, đôi mắt cậu ta vừa vì phấn khích lại vừa vì căng thẳng mà phủ lên một lớp sương mờ.
“Tôi, tôi chỉ muốn ở bên cạnh ngài.”
Tôi khẽ cười một tiếng, “Chẳng lẽ không phải vì muốn tôi ra tay giúp nhà họ Trần sao?”
Mặt cậu ta hơi tái đi, nắm tay siết chặt lại. Cuối cùng, cậu ta vẫn kiên định gật đầu: “Vâng… Tôi, tôi cũng muốn xin ngài cứu lấy nhà họ Trần. Ngài muốn làm gì tôi… cũng, cũng được hết.”
Ánh mắt cậu ta vừa kiên định lại vừa bướng bỉnh, ẩn sau đó là lời khẩn cầu và mong chờ lấp lánh như sóng nước, hệt như một chú cún con cùng đường, đang rên rỉ van xin, phơi cả bụng ra để cầu xin một chút lòng thương.
Tôi thờ ơ cười nói, “Xin lỗi, tôi không có hứng thú với cuộc giao dịch này.”
Sắc mặt cậu ta trắng bệch, vội vàng chặn tôi lại, “Tôi sẽ không phá hoại tình cảm giữa ngài và người yêu ngài đâu, tôi sẽ không nói bất cứ điều gì ra ngoài hết!”
Tôi cau mày, gạt phắt bàn tay đang níu lấy cổ tay áo mình, “Tôi nghĩ cậu hiểu sai rồi.”
“Bất kể là tình cảm của cậu, hay thân thể của cậu, tôi đều không có hứng thú.”
Mặc kệ bộ dạng sắp suy sụp của cậu ta, tôi chỉ về phía sau lưng cậu ta khi tiếng bước chân ngày một gần, “Anh trai cậu đến rồi kìa.”
Tiểu thiếu gia nhà họ Trần cứng đờ người, rồi khó nhọc từ từ quay người lại, và nhìn thấy đại thiếu gia nhà họ Trần đang chạy về phía mình.
Đại thiếu gia nhà họ Trần chạy rất vội, vội đến độ chẳng buồn để tâm đến chiếc áo vest xộc xệch hay mái tóc rối bù vì gió.
Anh ta túm lấy vai tiểu thiếu gia nhà họ Trần, nhanh chóng xác nhận em mình an toàn rồi mới thở phào một hơi, rồi cau mày khẽ mắng: “Không phải đã bảo em đừng có chạy lung tung à?!”
Tiểu thiếu gia nhà họ Trần cúi gằm mặt xuống, rụt rè nhận lỗi: “Em, em sai rồi, anh cả.”
Trông cũng có mấy phần đáng thương.
Đại thiếu gia nhà họ Trần mắng em trai vài câu rồi lại vội vã ngẩng đầu lên nói: “Xin lỗi tổng tài, em trai tôi có chứng ngại giao tiếp, không giỏi nói chuyện với người khác. Nếu có mạo phạm đến ngài, tôi thay mặt nó xin lỗi ngài.”
Lúc này chính là thời điểm nhà họ Trần đang trên bờ vực sóng gió, trông đại thiếu gia nhà họ Trần có vẻ rất tệ. Dù đã đánh một lớp phấn nền rất dày, nhưng anh ta vẫn không che hết được vẻ mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt.
Tôi cười như không cười, thong thả cất giọng: “Trông Trần tiểu thiếu gia không giống người bị mắc chứng ngại giao tiếp lắm. Nhưng đúng là có thể nhìn ra, cậu ta không được thừa hưởng tài kinh doanh của nhà họ Trần.”
“Ép mua ép bán không phải là thói quen tốt đâu, mong là sau này Trần tiểu thiếu gia có thể học hỏi anh trai mình nhiều hơn.”
Màu máu trên gương mặt tiểu thiếu gia nhà họ Trần hoàn toàn biến mất.
Tôi chẳng buồn để tâm nữa, cùng Trợ Lý quay người rời đi.
Mãi cho đến khi chắc chắn hai người họ không thể nghe thấy giọng tôi nữa, tôi mới nghiêng đầu nhìn Trợ Lý: “Anh có gì muốn nói với tôi không?”
Trong màn đêm, Trợ Lý vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, không rõ anh có hài lòng với cách giải quyết của tôi hay không.
Dưới cái nhìn của tôi, Trợ Lý chỉ ngẫm nghĩ một thoáng rồi nhìn tôi, mỉm cười: “Tổng tài thật đúng là mị lực vô biên.”
“Ghen à?”
“Ừm, cũng có một chút.” Nụ cười của Trợ Lý nhòa đi trong màn đêm. “Nhưng sau khi ở bên cạnh Tổng tài, tôi đã sớm lường trước được những chuyện thế này sẽ xảy ra, nên cũng không sao cả.”
“Huống hồ chi, ngài cũng đã dứt khoát từ chối rồi.”
Vẫn không thể nhìn ra được cảm xúc.
Khả năng nhìn người mà tôi vẫn luôn lấy làm tự hào, hễ cứ gặp Trợ Lý luôn treo nụ cười trên mặt như một chiếc mặt nạ thế này, là lại mất đi quá nửa tác dụng.
Điều này luôn khiến tôi có cảm giác như mọi chuyện đang tuột khỏi tầm kiểm soát.
Không thể mang lại cho người mình yêu cảm giác an toàn trọn vẹn, chính là sự thất trách của một người bạn đời.
Giờ đây, sự an toàn của Trợ Lý đã được đảm bảo, việc tôi muốn làm từ lâu, có lẽ cũng nên thực hiện rồi.
Tôi dừng bước, nhìn về phía Trợ Lý. “Công khai đi.”
“Tôi muốn cả thế giới này biết, anh là người tôi yêu.”
Tôi sẽ mua hết tất cả các màn hình quảng cáo trên thế giới, trình chiếu lời tuyên ngôn tình yêu của chúng ta suốt ba ngày ba đêm; tôi sẽ tổ chức những buổi trình diễn ánh sáng bằng drone và bắn pháo hoa ở mỗi thành phố, để sau khi pháo hoa tan hết, những chiếc drone sẽ xếp thành tên của chúng tôi; tôi sẽ mua lại cả một hòn đảo, cắt tỉa cây cối trên đó để xếp thành những lời yêu thương của chúng tôi.
Tất cả kế hoạch của tôi, ngay khoảnh khắc chạm phải ánh mắt của Trợ Lý, đều tan thành tro bụi.
Ngay chính lúc này, chiếc mặt nạ tươi cười trên gương mặt anh lại một lần nữa rạn nứt, và trong khoảnh khắc đó, tôi đã nhìn thấu được những cảm xúc thật sự ẩn sau nụ cười của anh.
Kinh ngạc, sững sờ, hoang mang, áy náy… Vô vàn những cảm xúc phức tạp hòa quyện vào nhau, nấu thành một bát canh bách vị.
Duy chỉ có điều, không hề có sự mong chờ.
Lẽ nào anh lo rằng sau khi tôi công khai mối quan hệ của chúng tôi, anh sẽ phải chịu nhiều đợt tấn công hơn từ những Công Lược Giả khác?
Tôi định giải thích: “Trí Não mới đổi cho anh…”
“Tổng tài.”
Đây là lần đầu tiên anh ngắt lời tôi.
“Tổng tài, bây giờ vẫn chưa phải thời điểm thích hợp.”
Anh lại trở về dáng vẻ ban đầu, dịu dàng mỉm cười giải thích: “Khó mà nói trước được liệu có Công Lược Giả nào đó cho rằng tôi rất quan trọng với ngài, rồi bắt tôi để uy hiếp ngài hay không. Tôi không muốn trở thành điểm yếu của ngài.”
“Hơn nữa, việc đột ngột công bố tin này có thể sẽ ảnh hưởng đến cổ phiếu của công ty.”
“Cứ như bây giờ là tốt rồi. Tôi tin tưởng ngài.”
Anh ngừng lại một chút, nở một nụ cười chân thật khác hẳn với mọi khi: “Tôi vẫn luôn tin tưởng ngài.”
Tôi trầm mặc hồi lâu.
Gió đêm khẽ lướt qua những cành hoa hai bên lối đi, cành lá xao động, tạo nên tiếng xào xạc, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích.
Tôi nói: “Được, vậy thì cứ đợi thêm một thời gian nữa.”
Chúng tôi lại tiếp tục bước về phía trước, cứ như thể cuộc đối thoại vừa rồi chưa từng xảy ra.
Thế nhưng tôi không thể ngừng hồi tưởng lại từng khoảnh khắc lúc tôi tỏ tình với anh.
Lần đó, nụ cười trên gương mặt anh cũng vì kinh ngạc mà cứng lại, khiến tôi thoáng thấy được cảm xúc thật của anh.
Anh nói anh đồng ý.
Anh nói anh đồng ý.
Vậy mà tại sao, tôi lại chẳng thấy được một chút vui mừng nào trong mắt anh?
………
“Có tra được camera giám sát không?”
Sau khi buổi tiệc kết thúc, tôi gọi điện cho bạn của mình.
Càng nghĩ, tôi lại càng thấy cậu thiếu niên hôm đó và tiểu thiếu gia nhà họ Trần có nét tương đồng.
Bình thường thì tôi cũng chẳng rảnh rỗi đến mức đi điều tra tính cách thật của một người nào đó, chỉ là, nhà họ Trần còn liên quan đến vụ án giết người hàng loạt, nên bất kỳ điều gì bất thường liên quan đến bọn họ đều cần phải đặc biệt chú ý.
Hơn nữa, hôm nay tâm trạng của tôi không tốt.
Tôi không vui, thế thì kẻ khiến tôi không vui cũng đừng hòng được vui vẻ.
Camera giám sát có thể lưu trữ trong ba tháng. Bạn của tôi vẫn nhớ như in ngày người nghệ sĩ dương cầm kia đến phỏng vấn, thế nên cậu ta dễ dàng xác định được ngày tháng, sau đó lật lại toàn bộ video trong ngày của các quán bar xung quanh, rồi dựa vào mốc thời gian để tìm ra quán bar mà cậu thiếu niên đã đến hôm đó.
Trong màn hình giám sát, ánh sáng lúc tỏ lúc mờ, màu sắc liên tục thay đổi, tiếng nhạc trên sân khấu chát chúa inh tai, còn trên sàn nhảy là những nam thanh nữ tú đang điên cuồng nhảy múa vui chơi thâu đêm suốt sáng.
Cậu thiếu niên tự nhiên hòa mình vào trong đó, không hề lạc lõng.
Vòng eo thon thả cùng đôi mắt xinh đẹp của cậu ta nhanh chóng thu hút ánh nhìn của rất nhiều người.
Liên tiếp có người đến bắt chuyện với cậu ta, và hầu hết đều là đàn ông.
Với cái bộ đồ cậu ta đang mặc, trông cũng chẳng giống kiểu người thích phụ nữ.
Nhưng điều đáng ngạc nhiên là, sau khi từ chối nhiều người đàn ông, cậu ta lại chủ động tiến về phía một người phụ nữ.
Người phụ nữ đó khoác một chiếc áo vest nữ, ngồi trước quầy bar, không hề hòa mình vào cuộc vui cuồng nhiệt trên sàn nhảy.
Sau khi cậu thiếu niên tiến đến chỗ cô ta, không rõ cậu ta đã nói những gì, người phụ nữ bèn đánh giá cậu ta một lượt, khóe môi cô ta khẽ nhếch lên, nở một nụ cười kỳ lạ, rồi cho cậu ta ngồi xuống.
Hai người chưa nói được mấy câu thì bàn tay người phụ nữ đã bóp lấy cằm cậu thiếu niên, vỗ nhẹ lên mặt cậu ta hai cái.
Ngay sau đó, cả hai cùng nhau rời đi.
Tôi chăm chú nhìn đoạn video.
Phong thái của cậu thiếu niên này và tiểu thiếu gia nhà họ Trần khác nhau một trời một vực.
Tiểu thiếu gia nhà họ Trần chỉ nói một câu đã đỏ mặt, còn cậu thiếu niên chủ động áp mặt vào lòng bàn tay người phụ nữ khi được cô ta vuốt ve trêu ghẹo, dường như là hai người hoàn toàn khác nhau.
Thậm chí dáng đi của bọn họ cũng khác.
Thế nhưng dưới con mắt của chuyên gia, bọn họ lại chính là cùng một người.
Dù là vóc dáng, đường nét vành tai, dáng đi, hay cả những cử chỉ nhỏ nhặt mà chính cậu ta cũng không để ý, đều có thể nhận diện ra, đây chính là cùng một người.
Thậm chí khả năng đa nhân cách cũng đã được loại trừ.
Chuyện này quả thật rất đáng để suy ngẫm.
Vào thời điểm mấu chốt thế này, bất kỳ điểm bất thường nào cũng là bằng chứng.
Tôi gửi chuyện này cùng hai đoạn video cho Tiểu đội Bá.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tôi vừa gửi video đi, đội trưởng cũng báo cho tôi về động tĩnh của Giao Nhân nhà họ Trần.
【Tổng tài hãy mau về nhà. Hôm nay gần nhà họ Trần xuất hiện tiếng ẩu đả, có cảnh sát ngửi thấy mùi máu tanh, nghi ngờ hung thủ chuẩn bị gây án lần nữa, đang chuẩn bị triển khai hành động bắt giữ.】
Tôi âm thầm cau mày.
Hôm nay cả hai tiểu thiếu gia nhà họ Trần đều đã đến dự tiệc, lẽ ra trong căn nhà cũ của bọn họ không có ai mới phải. Bởi vì tiểu thiếu gia nhà họ Trần mắc chứng sợ xã hội nghiêm trọng, nên căn nhà cũ chỉ có người đến dọn dẹp định kỳ, ngày thường không có ai ở. Hung thủ lại đến căn nhà cũ vào lúc này, còn làm một người bị thương, hay là chính hắn ta đã bị thương?
Mục đích của hắn ta là gì?
Tôi nhìn qua cửa sổ xe, phóng tầm mắt về phía căn nhà cũ của nhà họ Trần ở đằng xa.
Con đường ngắn nhất từ buổi tiệc về nhà, tình cờ lại đi ngang qua đó.
Hay là đi đường vòng vậy.
Tôi đang định bảo tài xế đi đường vòng, thì chiếc xe đột nhiên phát ra một tiếng động lạ rồi dừng lại.
“Tổng tài, hình như động cơ xe có vấn đề rồi, để tôi xuống xem sao.”
Tài xế mở cửa xe bước xuống.
Ngay chính khoảnh khắc này, tôi nghe thấy một tiếng “cạch” rất khẽ.
Rất nhẹ.
Hòa lẫn vào tiếng mở cửa, gần như không thể phát hiện ra.
Có kẻ đã lợi dụng khoảnh khắc khóa xe được mở, lẻn vào trong cốp xe.
Tôi lặng lẽ nhấn nút gọi khẩn cấp.
Cuộc gọi này sẽ được chuyển thẳng đến Trí Não của đội trưởng đội Bá.
Tài xế ngạc nhiên lên xe lại: “Động cơ không sao cả, thưa Tổng tài. Mai tôi sẽ mang xe đi bảo dưỡng.”
“Ừm.” Tôi đáp một tiếng. Trong lúc nói, tôi nhấn nút khóa cốp sau, cốp xe lập tức bị khóa chặt. “Tôi nhớ ra có một tập tài liệu để quên ở viện nghiên cứu chưa lấy, chúng ta qua viện nghiên cứu một chuyến trước đã.”
“Vâng.”
Hết chương 175.
