Chương 183: Nhân Vật Phản Diện Nhỏ Bé Đáng Thương Mà Tôi Cứu Lại Là Một Kẻ Bệnh Kiều (Phần 4)
Cậu nghệ sĩ đàn dương cầm bị tóm gọn ngay tại trận, áp giải đến viện nghiên cứu.
Hai anh em nhà họ Trần vì đã tiếp xúc trực tiếp với Công Lược Giả, nên để đề phòng bọn họ nói ra những điều không nên nói, cả hai đã được chuyển đến Cơ quan đặc biệt của nhà nước.
Các nghiên cứu viên đi cùng vừa thoăn thoắt ghi chép, vừa khẽ khàng trao đổi.
“Hiệu quả chặn sóng âm đạt tiêu chuẩn.”
“Tính di động quá kém, chỉ có thể dùng làm vật liệu giam giữ.”
“Bắt buộc phải nghiên cứu thiết bị chặn sóng âm di động.”
“Khi cậu ta kích hoạt năng lực, chúng tôi phát hiện có dao động năng lượng ở vị trí tuyến tùng, đây là một nguồn năng lượng khác biệt so với nội lực.”
“Giới khoa học có rất nhiều giả thuyết về tuyến tùng, một trong số đó cho rằng tuyến tùng có liên quan đến giác quan thứ sáu của con người.”
“Có lẽ thông qua cậu ta, chúng ta có thể triển khai thí nghiệm kích hoạt tuyến tùng.”
Lúc ba người họ bị giải đi, mặt trời đã lên cao, tôi ngước nhìn mặt trời buổi sớm mai, thầm nghĩ, kể từ khi đám Công Lược Giả này xâm chiếm cuộc sống của tôi, giờ giấc sinh hoạt của tôi ngày càng trở nên thất thường.
Đội phó dẫn người quay về, còn đội trưởng vẫn cần phải đưa các nhân viên điều tra tiếp tục lục soát căn biệt thự cổ.
Hiện tại, tội danh mà tiểu thiếu gia nhà họ Trần phạm phải chỉ có tội bắt cóc nhắm vào nghệ sĩ đàn dương cầm. Còn nữ quản lý cấp cao thì vẫn bặt vô âm tín, còn tên sát nhân hoa sen đã đoạt mạng 9 người thì vẫn chưa sa lưới.
Dù có suy đoán rằng vụ án giết người và vụ mất tích không thể tách rời khỏi hai anh em nhà họ Trần, nhưng không có bằng chứng thì không thể nào biết được sự thật rốt cuộc là gì.
Biệt thự cổ nhà họ Trần rất lớn, chiếm diện tích mấy chục mẫu, bao gồm cả khu nhà ở, vườn hoa, bể bơi và vô số khu sinh hoạt khác, khiến cho việc tìm kiếm gặp rất nhiều khó khăn.
Số nhân viên điều tra tham gia vào cuộc lục soát lần này lên đến cả ngàn người, ngoài ra còn có hàng chục chú chó nghiệp vụ tham gia hỗ trợ.
Trong đêm, căn biệt thự đã được lục soát một lần nhưng không thu được kết quả gì.
Không biết là do anh em nhà họ Trần giấu giếm quá giỏi, hay bọn họ thực sự vô tội.
Đội trưởng cầm trên tay bản đồ nhìn từ trên cao của trang viên cổ nhà họ Trần, anh ta nhìn chằm chằm vào những dấu X đỏ được đánh dấu trên bản đồ, đôi mày nhíu chặt.
Tôi còn phải đưa đám người cá về viện nghiên cứu, nên đến để chào đội trưởng một tiếng.
Nghe thấy tiếng tôi, đội trưởng đã thức trắng cả đêm đỏ ngầu mắt, ngẩng đầu lên. Thấy tôi, anh ta khách sáo đứng dậy định tiễn tôi ra cửa.
Cơn gió lúc anh ta đứng dậy làm tờ bản đồ bay lên, nó nhẹ nhàng lượn về phía tôi một đoạn.
Tôi liếc nhìn tờ bản vẽ, rồi ánh mắt chợt khựng lại.
Đội trưởng thấy vậy thì ngẩn ra, “Tổng tài, ngài phát hiện ra điều gì sao?”
Tôi chỉ vào vị trí của phòng vẽ và thư phòng, “Ừm, bên dưới hai căn phòng này có hai mật thất.”
Đội trưởng không một chút chần chừ, lập tức thông báo cho thành viên trong nhóm phụ trách khu vực đó đến kiểm tra, rồi quay sang hỏi tôi, “Sao ngài lại biết?”
Anh ta hỏi rất lịch sự, nhưng đôi mắt lại sắc bén và cảnh giác nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi rất thích thái độ làm việc có trách nhiệm và nhạy bén này của anh ta, bèn mỉm cười, “Bởi vì tôi phát hiện ra, kiến trúc sư thiết kế một tòa trang viên trong bộ sưu tập của tôi, và kiến trúc sư thiết kế biệt thự cổ nhà họ Trần là cùng một người.”
“Vị kiến trúc sư này vốn rất mê tiểu thuyết võ hiệp, nên rất thích thiết kế mật thất.”
“Hai nơi quan trọng nhất trong căn biệt thự này, một là thư phòng của đại thiếu gia nhà họ Trần, hai là phòng vẽ của tiểu thiếu gia nhà họ Trần. Vì vậy, tôi đoán rằng, chính vì bên dưới hai căn phòng này có mật thất, nên bọn họ mới chọn chúng làm khu vực làm việc quan trọng.”
Đội trưởng mời tôi cùng đến đó kiểm tra.
Nơi đầu tiên chúng tôi đến là phòng vẽ của tiểu thiếu gia nhà họ Trần.
Hiện tại, hiềm nghi của cậu ta là lớn nhất.
Phòng vẽ rất rộng, đối diện cửa ra vào là một ô cửa sổ sát đất cực lớn, chan hòa ánh nắng.
Thế nhưng, trên cửa sổ lại được lắp một lớp rèm cản sáng dày cộp, loại rèm này có khả năng chắn ánh sáng và cách âm cực kỳ tốt.
Thực tế thì, hầu hết rèm cửa trong nhà họ Trần đều có khả năng cản ánh sáng rất tốt. Lý do bọn họ đưa ra bên ngoài là vì tiểu thiếu gia nhà họ Trần không thích không gian quá trống trải, sợ ánh mắt của người khác, càng ghét không gian riêng tư của mình bị xâm phạm, thế nên rèm cửa trong nhà đều được đặt làm riêng.
Phía bên trái cửa ra vào là nơi đặt những bức tranh đã hoàn thành của cậu ta.
Phía bên phải là những bức tranh đang vẽ dở, cùng với cả một bức tường đầy màu vẽ và dụng cụ.
Cái tủ đựng dụng cụ hội họa trông vô cùng hoành tráng, nó cao chạm đến tận trần nhà, phải hơn bốn mét. Trên đỉnh tủ có đính vài viên đá quý để trang trí, ở chính giữa đỉnh tủ là một viên hồng ngọc cực lớn. Chỉ riêng viên đá quý này thôi cũng đã có giá trị lên đến hàng chục triệu.
Bởi vì tủ quá cao, việc lấy đồ ở trên rất bất tiện, nên bên dưới còn được thiết kế một chiếc thang nhỏ có thể trượt qua lại để tiện sử dụng.
Tiểu thiếu gia không thích người khác xâm phạm vào lãnh địa của mình, lại càng sợ hãi việc giao tiếp với người khác, do đó việc dọn dẹp phòng vẽ đều do cậu ta tự mình làm, không cho phép người giúp việc bước vào.
Chỉ có điều, cậu ta vốn là cậu ấm mười ngón tay không dính nước mùa xuân, dù đã cố gắng hết sức để dọn dẹp, nhưng các góc tường vẫn còn bám chút bụi.
Số lượng màu vẽ và dụng cụ nhiều vô kể, liếc qua cũng phải đến hàng ngàn món, càng không thể nào lau chùi từng món một, thế nên trên tủ khó tránh khỏi có một lớp bụi mỏng.
Thật trùng hợp, vị kiến trúc sư kia lại mê mẩm những mật thất trong tiểu thuyết võ hiệp, đến cả cách vào cũng phải sao chép y đúc. Một trong những cách ông ta thích nhất để vào mật thất là xoay một món đồ trang trí nhỏ bé, tầm thường nào đó trên giá sách hoặc bàn làm việc, từ đó mở ra cánh cửa dẫn vào mật thất.
Nếu mật thất ở đây được sử dụng thường xuyên, thì món đồ trang trí nhỏ đó chắc chắn sẽ không có bụi bám.
Đội trưởng chỉ huy các thành viên trong đội dỡ dụng cụ vẽ và màu vẽ xuống, muốn xem thử món đồ trang trí nào không thể di chuyển được.
Thế nhưng, không biết có phải để đánh lạc hướng hay không, mà đồ trang trí trên tủ thật sự không ít. Một vài món được dán cố định bằng keo, một vài món khác thì không nhấc lên được, chỉ có thể xoay trái xoay phải. Nhưng dù có xoay vặn những món đồ trang trí ấy đến nát cả ra, cũng chẳng có cánh cửa mật thất nào mở ra cả.
Đúng lúc này, bên phía đại thiếu gia lại có tin tốt truyền đến.
Trên giá sách của anh ta có một chiếc bình hoa, sau khi xoay nó, một mảng sàn dưới gầm giường liền hạ xuống, để lộ ra một căn mật thất.
Chỉ có điều, trong mật thất không có bằng chứng phạm tội như trong tưởng tượng, mà chỉ có một vài tài liệu mật của công ty nhà họ Trần, cùng với hai bộ công pháp.
Một bộ «Súc Cốt Công», một bộ «Thuật Dịch Dung».
Nhìn thấy hai bộ công pháp này, mọi người chợt bừng tỉnh, thảo nào tiểu thiếu gia nhà họ Trần có thể đưa ra bằng chứng ngoại phạm là mình đang vẽ tranh. E rằng người vẽ tranh trong video là đại thiếu gia nhà họ Trần, chứ không phải tiểu thiếu gia.
Đại thiếu gia và tiểu thiếu gia vốn là anh em ruột, ngoại hình giống nhau đến bảy phần, chỉ cần trang điểm một chút là có thể thật giả khó phân.
Thêm vào đó, dùng Súc Cốt Công để thu nhỏ thân hình vốn cao hơn tiểu thiếu gia cả một cái đầu, thế là trông cả hai sẽ giống hệt nhau.
Chẳng trách bộ đồ ngủ của tiểu thiếu gia trong đoạn phim lại rộng thùng thình bất thường như vậy. Lúc đó không ai nghĩ nhiều, chỉ cho rằng đó là thói quen ăn mặc, giờ nghĩ lại, quần áo rộng rãi vừa hay có thể che đi những đường cong cơ thể bị biến dạng của đại thiếu gia nhà họ Trần do sử dụng Súc Cốt Công.
Tuy nhiên, hai loại võ công này đều là công pháp đặc thù, việc tu luyện và sở hữu đều cần phải đăng ký với cơ quan nhà nước.
Bọn họ đã lấy chúng từ đâu ra?
…….
Bên này, tất cả các món đồ trang trí trên tủ đều đã bị xoay vặn một lượt, nhưng vẫn không có động tĩnh gì.
Căn phòng này không có bàn làm việc, chỉ có một cái tủ, khả năng cao là lối vào mật thất nằm trên cái tủ này.
Chẳng lẽ kiến trúc sư chỉ thiết kế một mật thất thôi sao?
Tôi thầm nhíu mày.
Ánh mắt tôi lướt qua từng món đồ trang trí, rồi lùi lại vài bước để thu trọn cả cái tủ vào tầm mắt.
Không thể nào.
Vị kiến trúc sư kia luôn tin rằng, những quan niệm của người xưa lưu truyền đến nay ắt có lý lẽ của nó. Ông ta tin rằng số chẵn thì may mắn, số lẻ thì đại hung.
Do đó, trong căn biệt thự cổ này, ít nhất phải có hai mật thất mới đúng.
Tôi quét mắt một lượt từ trên xuống dưới cái tủ, đột nhiên, ánh mắt tôi ngưng lại trên viên hồng ngọc ở trên đỉnh.
Hồng ngọc.
Một viên hồng ngọc cực lớn, sạch bong không một hạt bụi, được đính trên đỉnh cao nhất của giá sách, phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn thấy.
Tôi đẩy chiếc thang đến vị trí trung tâm, trèo lên, ấn vào viên hồng ngọc rồi vặn sang một bên.
Mảng sàn nhà bên dưới lớp rèm cửa dày cộp từ từ hạ xuống.
Tôi đứng từ trên cao nhìn xuống, qua ánh nắng rọi vào mật thất, chạm phải một đôi mắt ngập tràn hận thù.
“Mật thất!”
“Trời ơi, bên trong có người!”
“Vẫn còn sống!”
Đội trưởng bình tĩnh chỉ huy các thành viên trong đội, một bộ phận tiến vào mật thất để triển khai công tác cứu hộ.
Đội cứu hộ được trang bị đầy đủ đã khẩn trương làm việc, nạn nhân đã được đưa ra ngoài.
Có lẽ vì bị giam cầm quá lâu, không chịu nổi ánh nắng bên ngoài, cậu ta khẽ nheo mắt, nhưng hướng đầu lại thẳng tắp nhìn về phía tôi.
Đây là một người đàn ông gầy gò, đang ở độ tuổi giữa thiếu niên và thanh niên.
Có lẽ vì ở trong mật thất quá lâu, da cậu ta trắng bệch, mái tóc hơi dài đã xõa xuống vai, che đi một phần đôi mắt.
Trên cổ, cổ tay và cổ chân cậu ta vẫn còn đeo những chiếc còng chưa được tháo ra.
Để giúp cậu ta được tự do nhanh nhất có thể, đội cứu hộ đã dùng dụng cụ đặc biệt cưa đứt xích sắt, còn vòng sắt áp sát vào cơ thể thì cần xử lý tỉ mỉ sau để tránh làm cậu ta bị thương.
Trên người cậu ta chỉ khoác một bộ quần áo rách nát, kiểu dáng rất đơn giản. Dưới lớp vải tả tơi ấy là chi chít những vết sẹo.
Một thiếu niên bị ngược đãi.
Lúc này, cậu ta nhìn thẳng về phía tôi, có lẽ vì đã lâu không nói chuyện, giọng cậu ta có chút khàn đặc.
“Là anh đã cứu tôi phải không?”
Hết chương 183.
