Chương 186: Tôi Đã Cứu Một Vị Tổng Tài Bất Lực (Hạ)
Tôi nhìn con chó sói, con chó sói nhìn tôi.
Nó thấy tôi nhìn nó, liền vui vẻ vẫy đuôi, không hề biết mình đang phải đối mặt với chuyện gì.
Tôi không nhịn được mà xoa xoa trán.
Súc sinh, tổ hợp Công Lược Giả và hệ thống này đúng là một lũ súc sinh.
Cái hệ thống này rốt cuộc là do nhà máy nào sản xuất vậy, người với chó mà cũng không phân biệt được sao?
Xét đến tâm trạng của bầy chó sói, và cũng xét đến việc không triệt sản sẽ khiến chúng hung hãn hơn, nên cả bầy chó tôi nuôi đều không bị triệt sản.
Tôi không nỡ, thế mà một người một hệ thống này lại hay, mở màn đã thiến mất một con chó của tôi, lại còn thiến đúng con đầu đàn.
Đây chắc là hệ thống triệt sản thú cưng đúng không?
Vậy mà bọn chúng hoàn toàn không biết mình đã nhầm đối tượng, vẫn còn đang vui vẻ ăn mừng.
【Thuận lợi quá, tiếp theo chỉ cần lẳng lặng chờ đợi là được.】
【Hệ thống, mi nói xem, bao lâu nữa thì Tổng Tài mới phát hiện ra mình không thể làm đàn ông được? Có khi nào bắt tao đợi lâu lắm không?】
【Sao có thể! Tổng Tài là ai chứ? Tổng Tài là một cường công đỉnh cấp, một đêm bảy lần, kim thương không ngã. Mười tám centimet của Tổng Tài mỗi ngày đều cùng mặt trời mọc lên. Chỉ cần đợi đến sáng mai là Tổng Tài sẽ biết mình có vấn đề ngay thôi.】
【Một đêm bảy lần? Tôi sẽ không thật sự bị làm đến chết trên giường đấy chứ? Hê hê, cũng có chút mong chờ nha.】
【Yên tâm đi~ “Thân Kiều Thể Nhược Tổng Thụ Đan” do hệ thống chúng tôi sản xuất là hàng cực phẩm trong cực phẩm, rất hợp để đọ sức với Tổng Tài trong các Tổng Tài. Ký chủ uống vào rồi, da dẻ sẽ mềm mịn đến mức bấm ra nước, độ dẻo dai của cơ thể cũng đạt đến mức tối đa. Cho dù đêm trước bị làm đến thê thảm thế nào, ngày hôm sau nhất định sẽ phục hồi như cũ, trả lại cho ký chủ một đóa cúc hoa se khít!】
【Vả lại, nếu ký chủ thật sự bị làm đến chết, Tổng Tài chắc chắn sẽ nhớ ký chủ. Chúng ta lại diễn thêm một màn kịch “Ánh trăng úa màu”, tình yêu chẳng phải sẽ đến ngay sao?】
Tôi nghe mà sắc mặt thật khó coi.
Công chúa Mary Sue không nghe được cuộc đối thoại của bọn chúng, nhưng nhìn sắc mặt tôi, cô khôn ngoan không hỏi thêm nữa, chỉ thương hại xoa đầu con chó.
【Được rồi được rồi, ký chủ, chúng ta phải đi thôi, kẻo bị phát hiện dấu vết.】
【Vậy tôi cứ đợi sau khi Tổng Tài cầu y hỏi thuốc không thành rồi mới xuất hiện trước mặt anh ấy?】
【Chính xác! Đến lúc đó ký chủ chỉ cần quyến rũ Tổng Tài một chút, bất kể là xịt chút nước hoa rồi cố ý đi qua đi lại trước mặt anh ta, hay là lúc anh ta đi ngang qua thì làm đổ nước lên áo sơ mi trắng, để lộ hai quả anh đào nhỏ ẩn hiện, đều có thể khiến Tổng Tài trực tiếp chào cờ vì ký chủ.】
【Động tác quyến rũ này ký chủ nhất định phải làm, không được bỏ qua! Hệ thống của chúng ta có thể khiến Tổng Tài nhớ đến ký chủ trong vòng năm cây số; trong vòng năm trăm mét sẽ hơi cương lên để bày tỏ nỗi nhớ; trong vòng một trăm mét sẽ cứng như sắt thép — nhưng mà! Nếu ký chủ không quyến rũ trước, Tổng Tài cứ thế mà vô duyên vô cớ cương cứng, có thể anh ta sẽ sinh nghi.】
【Đây là Tổng Tài Jack Sue đấy, đừng coi thường sự cảnh giác của anh ta.】
【Năng lực của chúng ta có hiệu lực ngay từ cái nhìn đầu tiên khi anh ta thấy cậu. Bây giờ, cậu phải cố gắng hết sức tránh tiếp xúc với Tổng Tài, đừng để anh ta nhìn thấy cậu. Đợi đến khi anh ta tuyệt vọng thì cậu hãy xuất hiện.】
【Được! Vậy chúng ta đi thôi, đợi một thời gian nữa rồi hẵng gặp mặt!】
Tiếng nói của bọn chúng ngừng lại, có lẽ đã dùng năng lực dịch chuyển tức thời để chạy đi xa rồi.
Tôi nói với trí não: “Tạm dừng hành động, bọn chúng có năng lực dịch chuyển tức thời, cứ quan sát một thời gian đã.”
“Một thời gian nữa bọn chúng sẽ tự ra tay thôi.”
Cúp điện thoại, tôi và công chúa Mary Sue nhìn nhau.
Trong đôi mắt to tròn của cô ấy ẩn chứa sự hoài nghi thật lớn, mái tóc cũng vì tò mò mà biến thành màu cam.
Tôi xoa đầu con chó, thở dài: “Đúng vậy, chính là như cô nghĩ đấy.”
Vẻ mặt của công chúa Mary Sue rất phức tạp, màu tóc cô không ngừng thay đổi, nhấp nháy như quả cầu đèn màu trong quán bar.
Một lúc lâu sau, cô hỏi: “Có thể kiện bọn chúng ra hiệp hội bảo vệ động vật không?”
“… Tôi sẽ cố gắng.”
…………..
Kể từ khi dùng năng lực lên con chó sói, một người một hệ thống kia quả nhiên tránh mặt tôi. Tôi đã cố tình đến bộ phận trí tuệ nhân tạo mấy lần mà cũng không thấy bóng dáng hắn ta đâu.
Lúc rời đi, tôi loáng thoáng nghe có người đang lo lắng bàn tán: “Cậu Tiểu Tôn này có bị trĩ không vậy, lần nào cũng ngồi trong toilet lâu thế, gần một tiếng rồi còn gì?”
“Tôi nghĩ là táo bón.”
“Ngồi lâu như vậy, không có trĩ cũng thành có trĩ. Đặc biệt là dân lập trình chúng ta, thật ghen tị với mấy hồn ma lập trình bên cạnh, cả ngày lơ lửng, cũng không cần lo lắng về vấn đề bị bệnh trĩ. Bệnh trĩ kinh niên của tôi đây, đau chết mất thôi.”
“Ơ, các ông nói xem, tại sao bây giờ chúng ta luyện võ, chữa được cả bệnh tay chuột, chân tê cóng, mà sao lại không chữa được bệnh trĩ nhỉ?”
“Đệch! Thế ông tìm cho tôi một bộ công pháp nào vận nội lực được đến cái chỗ đó xem nào! Ông định luyện cái gì? 《Cúc Hoa Bảo Điển》 à?”
“Nói đến chuyện này, có một mẹo dân gian, bôi mật ong lên phần trắng của hành lá, sau đó nhét vào cúc hoa.”
“Cái đó là để chữa táo bón mà, đúng không? Trực tràng là nơi chỉ có thể ra chứ không thể vào, làm ngược lại như thế không có trĩ cũng tự rước lấy trĩ.”
“Ôi chao, xin lỗi, chắc là tôi nhớ nhầm. Mà này, chúng ta có thể hỏi bên bộ phận y dược xem có thể nghiên cứu ra một loại kem bôi trĩ hiệu quả không nhỉ?”
“Chuyện này thì phải xem kế hoạch của Tổng Tài chứ?”
Tôi nghiêm mặt mở trí não tìm kiếm: “Vật thể lạ đi ngược vào trực tràng có gây ra bệnh trĩ không”.
Tôi không muốn xây dựng hạnh phúc của mình trên sự đau khổ của Trợ Lý đâu.
Tôi khựng lại một chút, chợt nhớ ra hệ thống từng nói, bọn chúng có sản xuất một loại “Thân Kiều Thể Nhược Tổng Thụ Đan”, cho dù cúc hoa có bị tàn phá đến đâu thì vào ngày hôm sau cũng có thể phục hồi như cũ.
Loại đan dược này, có lẽ có thể dùng để chữa bệnh trĩ.
……
Kế hoạch ban đầu của chúng tôi là, trong vòng một tháng này, sẽ quan sát kỹ hệ thống và Công Lược Giả, xem hệ thống còn có tác dụng nào khác không, tốt nhất là có thể lấy được một viên “Thân Kiều Thể Nhược Tổng Thụ Đan”.
Thế nhưng, kế hoạch không theo kịp thay đổi. Một tuần sau khi chuyện đó xảy ra, sự cố đã ập đến.
Công Lược Giả đang lảng vảng bên ngoài nhà tôi, muốn nhìn trộm tôi cho đỡ thèm, đã đụng độ trực diện với đội ngũ nhân viên chăm sóc chó sói đang dắt chó đi dạo.
Dẫn đầu chính là con chó sói bị trúng chiêu kia, cũng chính là con đầu đàn của cả bầy.
Ngay khoảnh khắc con chó đầu đàn nhìn thấy Công Lược Giả, nó đã cảm nhận được hơi thở của mùa xuân.
Con chó đầu đàn mất kiểm soát. Nó bị Công Lược Giả hấp dẫn, tuân theo bản năng, giằng đứt dây xích, lao về phía cục cưng ngọt ngào trước mắt, muốn cùng hắn ta giao lưu sâu sắc.
Cả Công Lược Giả lẫn đội ngũ nhân viên chăm sóc chó đều biến sắc.
Hắn ta chạy, nó đuổi.
Nó chạy, bọn họ đuổi.
Hắn ta có chắp cánh cũng khó thoát.
Thế nhưng, mọi chuyện còn có thể tồi tệ hơn.
Quá trình động dục của con chó đầu đàn đã kích động cả bầy chó trở nên bồn chồn bất an. Cả bầy chó cảm nhận được tiếng gọi hoang dã (hệ thống), dũng mãnh và điên cuồng lao về phía Công Lược Giả.
Dây xích trong tay cũng chẳng có ích gì.
Sự nghiệp huấn luyện chó của đội ngũ nhân viên chăm sóc chó đã phải hứng chịu một đòn thất bại chưa từng có. Dây xích bị giằng đứt, bọn họ nhìn Công Lược Giả đang bị bầy chó điên cuồng theo đuổi, mặt mày trắng bệch.
Mắt thấy bi kịch “Dạ Đế và hai mươi con chó sói” sắp tái diễn, Công Lược Giả đã kích hoạt năng lực dịch chuyển tức thời, nấp sau bầy chó để che mắt đội ngũ nhân viên chăm sóc chó, trong nháy mắt đã biến mất, chỉ để lại bầy chó sói và những người chăn nuôi đứng tại chỗ, mắt to trừng mắt chó.
Lúc tôi biết chuyện này thì đang đọc sách trong thư phòng. Khi tôi xuống lầu, mọi chuyện đã được giải quyết.
Nhưng chuyện này không thể kết thúc ở đây được.
Không rõ Công Lược Giả và hệ thống có phát hiện ra năng lực của chúng đã dùng sai mục tiêu hay không, nhưng kế hoạch truy bắt của chúng tôi buộc phải tiến hành sớm hơn.
Vẻ mặt đội trưởng đội Bá nghiêm nghị: “Chúng tôi sẽ huy động tất cả các camera giám sát trong phạm vi năm cây số xung quanh, sẽ nhanh chóng tìm ra vị trí của đối phương. Để đề phòng hắn ta chó cùng rứt giậu làm hại ngài, tốt nhất là ngài nên ở trong biệt thự, chúng tôi sẽ cử người đến bảo vệ ngài.”
Tôi im lặng một lúc lâu rồi nói: “Không cần phiền phức như vậy đâu.”
“Sao cơ?”
Tôi nhắm mắt lại, rồi chỉ tay về phía con chó đầu đàn.
“Ý của tôi là, các anh có thể dắt nó đi tìm người.”
Đội trưởng nhìn theo hướng tay tôi chỉ, chỉ thấy cậu em nhỏ của con chó đầu đàn đang vểnh lên một góc độ hết sức kỳ dị, như thể bị một lực hút nào đó hấp dẫn, hiên ngang oai vệ chỉ về một hướng nhất định.
Súc sinh, tổ hợp Công Lược Giả và hệ thống này đúng là một lũ súc sinh.
Hết chương 186.
