Chương 208: Sau Khi Tiên Tôn Giết Vợ Để Chứng Đạo, Hắn Ta Hối Hận (Thượng)
Tôi giật mình tỉnh giấc, đưa tay đỡ trán, cố gắng nhớ lại những gì diễn ra trong giấc mơ.
Lần này, giấc mơ vẫn rõ mồn một sau khi tôi tỉnh dậy.
Không biết đây là âm mưu công lược của tên Tiên Tôn kia, hay là vì một lý do nào khác.
Đang lúc hồi tưởng, tôi bỗng nghe một tiếng động phát ra từ phía phòng của mẹ tôi, lòng tôi khẽ động, rồi vội vã chạy sang phòng bà.
Giờ phút này, tôi thấy may mắn vô cùng khi mẹ không ngủ ở nhà cũ hay trang viên, nhờ vậy mà tôi có thể gặp được bà chỉ trong vòng nửa phút.
“Mẹ?!”
Tôi xông vào phòng thì thấy ba tôi đang ôm chặt mẹ tôi vào lòng. Cả hai như đôi vợ chồng son sau bao ngày xa cách, căn phòng ngủ rộng năm trăm mét vuông đã nuốt chửng tiếng gọi của tôi, hai người họ hoàn toàn không để ý đến sự hiện diện của tôi ở cửa.
Mẹ tôi dịu dàng vuốt ve sau gáy ba tôi, “Được rồi, em không sao rồi mà?”
Giọng ba tôi nghe thật rầu rĩ, “Nếu em mà có mệnh hệ gì, anh sẽ bắt tất cả bọn họ phải chôn cùng em.”
“Không được chôn cùng.”
“Vậy thì anh…”
“Cũng không được làm nhiễu loạn kinh tế quốc tế.”
“Anh…”
“Tự vẫn đi theo em lại càng không được.”
“Hừ!”
Ba tôi vùi đầu vào hõm cổ mẹ tôi, cả người mềm nhũn ra dưới những cái vuốt ve xoa đầu của bà, chỉ có cái miệng là vẫn cứng đầu, “Chỉ cần em bình an, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, anh sẽ không làm những chuyện đó.”
Ha, đúng là trẻ con.
Tôi lặng lẽ nhìn bóng lưng của ba, thầm tính toán một hồi, rồi quyết định giữ chút thể diện cho vị bá tổng già mồm này, khẽ khàng lui ra khỏi phòng.
Tôi pha một ấm trà, đợi đến khi nước trà có màu vừa đẹp, cuối cùng hai người trên lầu cũng bước xuống.
Ba tôi kéo ghế cho mẹ tôi rồi mới ngồi xuống, sau đó ông nâng tách trà lên nhấp một ngụm, “Ngon lắm.”
Ông điềm tĩnh và nghiêm túc, chẳng còn chút dấu vết nào của dáng vẻ dính người lúc nãy.
Tôi giả vờ như không biết gì.
Mẹ tôi bưng tách trà lên, ôn tồn nói, “Mấy ngày nay mẹ hôn mê bất tỉnh, có lẽ là vì đang thức tỉnh dị năng.”
“Con yêu, chắc là con lo lắng lắm phải không? Là lỗi của mommy.”
Mẹ đưa tay vuốt đầu tôi, tôi thuận theo lực tay của bà mà cúi xuống, “Mẹ, là do con không tốt.”
“Dị năng của mẹ là gì vậy?”
“Là Thiết Kế và Quan Sát Chân Tâm.” Mẹ tôi cười tinh nghịch, “Nghe thú vị lắm phải không?”
“Những thứ mẹ thiết kế ra có xác suất mang theo những năng lực khác nhau, giống như phụ ma cho trang bị trong game ấy, có thể thêm vào các thuộc tính đặc biệt.”
“Sau khi cảm nhận được có người đang truy đuổi mình, trước khi chìm vào giấc ngủ, mẹ đã thiết kế một giấc mơ, nhốt kẻ đó vào trong cùng với mẹ.”
Thảo nào tên Tiên Tôn đó lại bị phản phệ đến mất trí nhớ.
Cũng chẳng trách tối nay tôi lại mơ một giấc mơ như vậy.
E rằng giấc mơ do mẹ tôi thiết kế đã kéo tên Tiên Tôn kia vào trong ký ức của hắn ta, thế nên khi bị phản phệ, thần hồn của hắn ta bị tổn thương, dẫn đến mất trí nhớ, và rồi giấc mơ lại chiếu ký ức đó cho tôi, người có liên quan đến hắn ta.
“Còn Quan Sát Chân Tâm ấy à, có nghĩa là mẹ có thể nhìn thấy độ hảo cảm giữa người với người, cảm nhận được tấm chân tình thực sự của đối phương, cũng có thể dùng dị năng để phán đoán xem người ta có nói dối hay không.”
“Có cảm giác như dị năng này rất hợp để làm luật sư hòa giải hôn nhân, hoặc thẩm vấn viên ấy nhỉ?”
Mẹ tôi cười rạng rỡ, nhưng ba tôi lại siết chặt tay mẹ tôi, chẳng thể cười nổi. Bọn họ đã từng vì hiểu lầm mà bỏ lỡ nhau nhiều năm. Nếu ngày đó có thể nhìn thấu lòng nhau, bọn họ sẽ hiểu được rằng, ẩn sau những lời nói rối rắm, úp mở là một trái tim nóng hổi đang đập rộn ràng. Cũng sẽ không để cho trái tim thì đập điên cuồng thổ lộ lời yêu, van nài đối phương ở lại hết lần này đến lần khác, mà ngoài mặt lại chỉ biết lạnh lùng buông một câu cộc lốc: “Tùy em”.
Mẹ tôi mỉm cười nắm ngược lại tay ba tôi, “Độ hảo cảm của anh dành cho em là cao nhất đấy nhé, của con yêu cũng vậy.”
Bà đứng dậy, vòng tay ôm lấy cả hai chúng tôi.
Trán tôi tựa vào vai mẹ, nhắm mắt lại, tôi khẽ bóng gió nói, “Dù sao thì con có miệng mà, con yêu mẹ, và mẹ cũng luôn biết điều đó.”
Ba tôi hừ lạnh một tiếng, nói với mẹ tôi, “Anh yêu em. Từ ngày chúng ta bên nhau, anh đã nói sẽ không bao giờ để bất kỳ hiểu lầm nào chia cắt chúng ta nữa. Anh đã hứa là sẽ nói yêu em mỗi ngày thì nhất định sẽ làm đến cùng.”
“Trước đây anh đã làm không tốt, anh sẽ sửa.”
“Anh yêu em, cục cưng. Nói đi, nói em cũng yêu anh.”
Tôi lặng lẽ di chuyển sang một bên bàn dài, tự rót cho mình một tách trà.
Sống đến từng này tuổi rồi, nhưng mà thỉnh thoảng tôi vẫn thấy có hơi không quen với thứ ánh sáng chói lòa tỏa ra từ trên người mình.
………..
Theo lời mẹ tôi kể lại, bà đang trong kỳ nghỉ thì bỗng nhiên tỉnh dậy ở một nơi xa lạ.
Bà thấy gã bác sĩ bệnh kiều kia đang tha thiết bày tỏ tình yêu với mình, trước khi đi còn nói sẽ mang lại hạnh phúc cho bà. Bà cảm thấy thật khó hiểu, muốn trốn khỏi căn biệt thự lạ lẫm đó, nhưng trong lúc lên kế hoạch tẩu thoát thì lại thấy trong người khó chịu, nhận ra mình sắp thức tỉnh dị năng. Việc thức tỉnh dị năng còn tùy thuộc vào mỗi người, có người phản ứng rất dữ dội, có người lại chẳng có phản ứng gì. Mẹ tôi thì thuộc loại phản ứng cực kỳ dữ dội.
Chuyện này vốn chẳng hay ho gì, nhưng trong cái rủi lại có cái may, mẹ tôi vô tình phá vỡ được kết giới do tên Tiên Tôn dựng lên và trốn thoát.
Khi nhận ra mẹ tôi đã trốn thoát, tên Tiên Tôn kia bèn đuổi theo, thế là mới có màn rượt đuổi sau đó. Cũng may là lúc đó linh khí chưa hoàn toàn hồi phục, tên Tiên Tôn kia dù có bản lĩnh ngút trời cũng chỉ có thể bám riết lấy mẹ tôi không buông, còn mẹ tôi thì dựa vào dị năng chưa hoàn toàn thức tỉnh của mình, vừa đối phó với hắn ta, vừa chạy trốn về nhà.
Theo như lời Khương Thanh Xu nói, có lẽ tên Tiên Tôn này đã dùng thuật Ngũ Quỷ Vận Tài để trộm mẹ tôi đi.
Để ngăn chặn chuyện tương tự xảy ra lần nữa, tôi đã cho viện nghiên cứu bắt đầu phát triển trận pháp loại bỏ tiên thuật. Đến lúc đó, trận pháp sẽ được truyền đến trí não của mỗi người, có thể loại bỏ hầu hết các loại pháp thuật âm độc thường thấy, đảm bảo an toàn cho người dân tu tiên.
Mặt khác, mục đích của tên Tiên Tôn này lại khiến người ta có chút khó đoán. Nếu hắn ta là kẻ đi công lược, vậy tại sao lại sắp đặt cho tôi hai kịch bản “Mẹ kế trời sinh mị cốt và con riêng u uất bệnh kiều” cùng với “Ba dượng yếu đuối chuộc tội và con riêng ngỗ ngược bất kham”, nhưng lại chỉ để người khác đến công lược tôi, còn bản thân hắn ta thì không ra mặt?
Còn nếu hắn ta không phải là kẻ đi công lược, vậy mục đích của hắn ta là gì?
Tôi chợt nhớ đến giấc mơ của mình.
Ở cuối giấc mơ, hắn ta nhìn tôi đăm đăm và nói, tôi là tình kiếp của hắn ta.
Lẽ nào hắn ta không muốn dính vào “tình kiếp” là tôi, không muốn phát sinh quan hệ thân mật với bất kỳ ai, nên dứt khoát điều khiển người khác đến công lược tôi, gián tiếp tiếp xúc với tôi, coi như cũng là một lần vượt qua tình kiếp?
Hình như tôi đã phát hiện ra suy nghĩ thật sự của hắn ta.
Đây có được coi là gian lận khi độ kiếp không nhỉ?
Nhưng tại sao, một tôi ở thế giới khác lại là tình kiếp của hắn ta?
Lại là do mấy cái hệ thống đó giở trò ư?
Hay là do thiên đạo của thế giới hắn ta dẫn lối?
Tôi nghĩ mãi không ra, cũng lười để tâm đến hắn ta nữa.
Bởi vì thám tử mà tôi phái đi điều tra quá khứ của trợ lý đã phản hồi thông tin cho tôi rồi.
Hết chương 208.
