Chương 211: Sau Khi Tiên Tôn Giết Vợ Để Chứng Đạo, Hắn Ta Hối Hận (Trung)
Sau khi có được tài liệu liên quan đến Trợ Lý, tôi đã từng nghĩ, liệu có nên nói thẳng với anh hay không. Anh muốn gì, đương nhiên tôi sẽ cố gắng hết sức để cho anh. Nhưng sau một hồi đắn đo, tôi vẫn quyết định từ bỏ ý định đó.
Trợ Lý từng nói rất nhiều lần rằng, có những lời anh không thể nói, mà chỉ có thể để tôi tự mình quan sát, tự mình khám phá. Tôi không biết liệu bí mật liên quan đến anh có phải cũng là một phần trong những điều “không thể nói” ấy hay không. Tôi không dám lấy anh ra để mạo hiểm, chỉ thầm nghĩ, đợi khi có cơ hội, mình có thể ám chỉ đôi chút. Anh đã theo tôi bao nhiêu năm, sớm đã thuộc lòng mọi ẩn ý của tôi, nên tôi tin là anh sẽ hiểu được.
Giờ đây, điều tôi có thể làm chính là tiếp tục bành trướng bản đồ thương mại của mình, cho đến khi tất cả sinh vật trong các thế giới nhỏ đều sử dụng sản phẩm từ những doanh nghiệp dưới trướng tôi. Đến lúc đó, Trợ Lý, người luôn sát cánh bên tôi, cũng sẽ được người ta chú ý đến ngày càng nhiều.
Dù anh muốn tiếp tục ở bên tôi hay muốn bước lên một sân khấu lớn hơn, thì tôi đều có thể giúp anh thực hiện. Bất kể là anh cần có được sự chú ý của nhiều người hơn, hay cần ở gần tôi hơn để duy trì trạng thái không tan biến, tất cả đều có thể đạt được.
Ừm… có lẽ đến lúc đó, tôi có thể kêu gọi các tác giả trên trang web tiểu thuyết của mình viết fanfic về chúng tôi, rồi mời chuyên gia viết tiểu sử, ghi lại câu chuyện của chúng tôi. Những câu chuyện này sẽ theo các sản phẩm của tôi mà lan truyền đến khắp các thế giới.
Nghĩ đến cảnh mọi người đều có thể nghe thấy câu chuyện tình yêu của chúng tôi, tôi bất giác mỉm cười.
Ba à, lần này người đã thua con một bậc rồi.
Bao trọn màn hình lớn của cả thế giới thì có là gì, lần này con sẽ bao trọn màn hình lớn của tất cả các thế giới, để tất cả mọi người cùng chứng kiến câu chuyện của bọn con.
…
Khi đã có mục tiêu cao hơn, tốc độ thúc đẩy công việc của tôi cũng nhanh hơn hẳn.
Khoảng thời gian này tôi rất bận, bận đến mức gần như quên mất rằng mình vẫn còn là “tình kiếp” của vị Tiên Tôn kia. Vốn dĩ tôi cũng chẳng định tốn quá nhiều tâm tư vào hắn ta, chuyện chuyên môn cứ giao cho người chuyên nghiệp là được. Chỉ khi thỉnh thoảng đến viện nghiên cứu, tôi mới tiện đường ghé qua xem hắn ta thế nào.
Hiện tại, Tiên Tôn đang được bố trí trong một căn phòng riêng biệt, có vài nghiên cứu viên chăm sóc.
Nhìn chung thì hắn ta cũng khá ngoan ngoãn. Dưới sự chỉ dạy của các nghiên cứu viên, hắn ta đã học được cách mặc quần áo hiện đại, học được cách sử dụng các dụng cụ hiện đại để vệ sinh cá nhân.
Kế hoạch sơ bộ của Cơ quan Đặc Biệt là để hắn ta tiếp nhận nền giáo dục hiện đại.
Sức ảnh hưởng của văn hóa vượt xa sức tưởng tượng. Một khi hắn ta đã quen với sự tiện lợi của công nghệ hiện đại, quen với những tư tưởng văn hóa tiên tiến hơn, thì dù cho có khôi phục trí nhớ, hắn ta cũng khó có khả năng ra tay trực tiếp với thế giới này được. Hoặc ít nhất thì, trước khi ra tay cũng sẽ có một thoáng do dự.
Mà chỉ cần một thoáng do dự đó là đủ rồi.
Đó là dự tính cho trường hợp xấu nhất.
Một dự tính tốt hơn là, có lẽ thông qua việc giáo dục và tiếp xúc văn hóa, có thể khiến vị Tiên Tôn này nảy sinh sự đồng cảm về văn hóa, và có cảm giác thuộc về thế giới này.
Theo lời Khương Thanh Xu, việc tu tiên giả mất trí nhớ khi độ kiếp cũng là chuyện thường tình. Bản thân việc mất trí nhớ cũng là một kiếp nạn trong số các kiếp nạn, chỉ khi mất đi ký ức, quên đi thân phận từng có, như vậy mới có thể thể nghiệm sâu sắc hơn bách vị nhân sinh, cảm ngộ đại đạo.
Có không ít tu tiên giả, vì những cú sốc gặp phải sau khi mất trí nhớ quá lớn, tạo ra sự chia cắt quá mạnh mẽ với quá khứ, sẽ nảy sinh chấp niệm, mà chấp niệm thì sẽ sinh ra tâm ma.
Nếu có thể khiến Tiên Tôn nảy sinh hảo cảm với thế giới này, thậm chí nảy sinh khát vọng muốn bảo vệ, thì khi thứ hắn ta muốn bảo vệ và thứ hắn ta muốn hủy diệt là một, chấp niệm giằng xé đó sẽ sinh ra tâm ma.
Nếu Tiên Tôn cam tâm tình nguyện hòa nhập vào thế giới này, hoặc thiết lập mối quan hệ tốt đẹp với thế giới này, thì đó sẽ là chuyện vui cho cả đôi bên. Còn nếu hắn ta nhất quyết muốn hủy diệt thế giới này, thì tâm ma mà hắn ta sinh ra cũng sẽ câu giờ cho thế giới này tự cứu lấy mình.
Song song với việc để Tiên Tôn tiếp xúc với văn hóa bản địa, viện nghiên cứu cũng đang tiến hành nghiên cứu trên người hắn ta, với tiền đề là không gây ra tổn thương không thể hồi phục cho cơ thể.
Thực ra ban đầu bọn họ cũng định xem có thể hỏi được vài bộ công pháp từ miệng hắn ta hay không, nhưng Khương Thanh Xu đã ngăn kế hoạch này lại.
Thời thượng cổ, những thứ mang tính truyền thừa như công pháp đều được khắc sâu vào thần hồn. Việc hỏi về truyền thừa tương đương với việc chạm vào thần hồn, sự kích thích này sẽ khiến hắn ta khôi phục trí nhớ sớm hơn. Đến lúc đó, chẳng những không hỏi được công pháp, mà còn phải đối mặt với một Tiên Tôn đang nổi giận, thực sự không phải là một nước đi khôn ngoan.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, bọn họ đành chỉ tiến hành các nghiên cứu sinh học đơn giản và kiểm tra thể năng đối với Tiên Tôn. Ví dụ như lấy vài sợi tóc, vài mẩu móng tay, các nghiên cứu viên còn lừa được một ống máu.
Kết quả kiểm tra vô cùng kinh ngạc.
Hoạt tính tế bào cơ thể của hắn ta cao đến đáng sợ, khả năng tự hồi phục cực kỳ mạnh mẽ, độ dẻo dai và sức bền của các mô trong cơ thể còn cao hơn cả loại hợp kim tốt nhất của thế giới này.
Đây quả thực là một con quái vật, thảo nào Khương Thanh Xu nói rằng phải chiếm thế thượng phong.
Nhưng ngược lại, từ đó bộ phận nghiên cứu gen cũng tìm ra một hướng nghiên cứu mới. Có lẽ, bọn họ có thể thông qua việc thay đổi gen để cường hóa cơ thể con người, trên cơ sở không cần tu luyện, thực hiện việc không bệnh không tai ương trên phương diện di truyền.
Khi đi tuần tra ở viện nghiên cứu, tôi đã tiện đường ghé qua xem hắn ta một chút.
Hắn ta mặc một chiếc áo dài tay màu trắng và quần dài màu đen, đang nghe nghiên cứu viên giảng bài, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta khó lòng liên hệ hắn ta với vị Tiên Tôn hủy thiên diệt địa trong truyền thuyết.
Trang phục của các nghiên cứu viên chăm sóc hắn ta cũng đều là phối màu đen trắng, phần lớn là mặc đồ công sở chứ không phải đồ bảo hộ.
Theo lời viện trưởng, dường như Tiên Tôn có chút ác cảm với đồ bảo hộ, có lẽ là liên quan đến trải nghiệm lúc hắn ta mới tỉnh lại.
Ngoài ra, Tiên Tôn còn có phản ứng đặc biệt với tiếng hát. Khi nghe tiếng hát, hắn ta lúc thì nổi giận, lúc thì đau buồn thống khổ, lúc thì vui vẻ. Nhưng những cảm xúc này lại không liên quan gì đến bản thân bài hát. Dựa theo báo cáo về giấc mơ ký ức mà tôi cung cấp, có lẽ âm nhạc đã đánh thức những ký ức mà hắn ta đã lãng quên.
Dù sao thì, bài ca không thể cất thành lời cũng là một trong những chấp niệm của hắn ta.
Lúc tôi nhìn hắn ta, tôi đứng cách một đám đông và một ô cửa sổ, nhìn từ xa. Vậy mà hắn ta lại nhạy bén đến kinh người, đôi mắt nhìn thẳng về phía tôi.
Nghiên cứu viên đang giảng bài gọi hắn ta, hắn ta ngẩn người một lúc lâu mới quay đầu lại, nhưng tâm trí lại không đặt trên tấm bảng đen, mà cứ vô thức nhìn về phía tôi.
Tôi xem xét trạng thái của hắn ta một lúc rồi rời đi, không có thêm bất kỳ tiếp xúc nào. Vốn dĩ sự giao tiếp giữa tôi và Tiên Tôn cũng chỉ dừng lại ở đó.
Cho đến khoảng nửa tháng sau khi Tiên Tôn bị bắt, bên viện nghiên cứu đột nhiên liên lạc khẩn cấp với tôi.
“Tổng tài, Tiên Tôn nổi điên rồi, một nghiên cứu viên đã bị bắt làm con tin!”
Nghe vậy, tôi cau mày, lập tức lên xe bay lao như tên bắn đến viện nghiên cứu. Sau khi đến nơi, qua lớp lớp các nghiên cứu viên mặc đồ bảo hộ đặc chế, tôi nhìn thấy Tiên Tôn đang bị vây ở trung tâm. Mắt hắn ta đỏ hoe, như thể đã khóc, lại như thể bị cơn giận tột cùng kích thích cho đỏ ngầu.
Hắn ta đang bóp cổ một nghiên cứu viên mặc nguyên bộ vest, tay vuốt ve khuôn mặt người đó, vẻ mặt như khóc lại như cười.
“Đừng khóc, khóc sẽ không giống người ấy nữa.”
Gân xanh trên trán tôi giật giật.
Huy động bao nhiêu người đến đây, chỉ để cho bàn dân thiên hạ xem hắn ta diễn trò thế thân thôi sao?
Nhân viên của tôi đã làm sai điều gì, tại sao vô duyên vô cớ lại bị bóp cổ?
Vô Tình Đạo đâu rồi?
Lúc này, dường như Tiên Tôn cảm nhận được điều gì đó, đột nhiên quay đầu lại, đối diện với tôi.
Hai tay hắn ta bỗng run lên dữ dội, người nghiên cứu viên viên đó cũng bị hắn ta ném xuống đất.
Tôi có một dự cảm chẳng lành.
Bản gốc của nhân vật thế thân đó, không lẽ nào lại là tôi đây?
Tiên Tôn từ từ đứng dậy, nhìn về phía tôi, gằn từng chữ một:
“Cuối cùng ngươi cũng đến rồi.”
…Chậc.
Tôi biết ngay mà.
Hết chương 211.
