Chương 8: Mộc Qua Chào Đời
Lúc về đến nhà thì Tống Hề Đào đã điều chỉnh lại tâm trạng xong xuôi đâu vào đấy rồi.
Giang Mộng Lệ thở dài, quả không hổ danh là con trai bà, có thể mang thai sáu tháng mà không hề hay biết gì.
“Con đi ngủ đi, để mẹ nói chuyện với ba con.”
Ba của Tống Hề Đào là Tống Quắc, ông là giáo viên trung học, tính tình mềm mỏng, yêu cầu đối với hai đứa con học dốt trong nhà chỉ đơn giản là mạnh khỏe và bình an là được. Giang Mộng Lệ không đoán được phản ứng của chồng, bèn dặn Tống Hề Đào cứ khóa trái cửa phòng lại trước, mười phút sau nếu thấy ông không phá cửa xông vào thì hẵng mở.
Nãy giờ Tống Quắc vẫn đợi trong phòng, thấy vợ vừa về liền sán lại gần, hạ giọng hỏi: “Sao rồi em?”
Giang Mộng Lệ đáp: “Con trai anh có bầu rồi.”
Phản ứng đầu tiên của Tống Quắc là: “Kỳ tích y học à?”
Giang Mộng Lệ gật gù: “À, con trai anh cũng nghĩ thế đấy.”
Tống Quắc ngẫm nghĩ thêm một lúc nữa rồi thốt lên: “Mẹ kiếp, không dọa Đào Tử sợ đấy chứ? Mà sao lại mang thai được nhỉ? Có nguy hiểm gì không? Hay là do hồi xưa hai vợ chồng mình chuẩn bị mang thai không đúng khoa học…”
Đến nửa đêm nằm trên giường, Tống Quắc vẫn còn rầu rĩ: “Cơ thể thằng con mình đặc biệt quá, chuyện này càng ít người biết càng tốt.”
“Học kỳ tới anh không làm chủ nhiệm nữa, ở nhà chăm sóc Đào Đào.”
Giang Mộng Lệ hỏi lại: “Anh có làm được không đấy?”
Tống Quắc quả quyết: “Dù gì anh cũng nuôi lớn hai đứa con rồi, đương nhiên là được. Đợi Đào Tử hồi phục đến mức nhìn không ra là đã từng sinh con thì mình thuê bảo mẫu sau.”
Trong lòng Giang Mộng Lệ đã có tính toán: “Sắp tới em không nghỉ nữa, dồn phép tháng Hai với nghỉ Tết vào làm một, chắc cũng được tầm hai mươi ngày. Con nó ở cữ xong là bắt buộc phải quay lại trường, còn bé con thì để ở nhà, mình thuê bảo mẫu riêng cho hai bên.”
——–
Tống Nhạn Lý rón rén đẩy cửa phòng anh trai: “Anh Hai, em sắp được làm cô thật á?”
“Chúc mừng em nhé.” Tống Hề Đào đang đứng trước gương nghiên cứu cái bụng của mình, cậu cứ thắc mắc sao mình lại dính bầu được, trong khi Lương Dịch ăn còn nhiều hơn cậu, bụng còn to hơn cậu, mà người ta có bị sao đâu.
Tống Nhạn Lý hào hứng ra mặt: “Ba mẹ đều bận, hay là em nghỉ học ở nhà chăm anh nhé?”
Tống Hề Đào bĩu môi: “Để cùng nhau nằm nhà xem tivi, bật điều hòa, gọi trà sữa hả?”
Tống Nhạn Lý nài nỉ: “Em có thể chơi cùng anh mà.”
Tống Hề Đào vươn ngón trỏ ấn vào trán cô em gái, đẩy cô bé ra ngoài: “Em về ngủ ngay cho anh, sáng mai sáu rưỡi dậy đi học.”
Tống Nhạn Lý vẫn chưa từ bỏ ý định, cố vắt óc tìm lý do trốn học: “Nhưng anh ở nhà một mình em không yên tâm.”
Tống Hề Đào đáp: “Sáu tháng trước anh chả ở một mình là gì?”
Tống Nhạn Lý đành miễn cưỡng về phòng đi ngủ, cô bé thực sự chỉ muốn làm một người cô tốt mà thôi.
Tống Hề Đào đóng cửa lại, ngồi xuống giường, lật xem tờ giấy ghi chú những điều cần lưu ý khi mang thai mà mẹ đưa cho. Hình như điều nào cậu cũng lỡ dính phải rồi thì phải? Ví dụ như chú ý lượng đường trong máu, không ăn dưa chua rau trộn, không khuyến khích uống cà phê.
Thế mà dạo gần đây trà sữa, mì lạnh, cà phê cậu nốc vào cứ như đồ không mất tiền mua ấy! Điều duy nhất cậu tuân thủ nghiêm chỉnh chắc là không ăn đồ sống và không uống rượu.
Tống Hề Đào cảm thấy sau lưng mình bắt đầu toát mồ hôi hột, cậu vội lôi điện thoại ra xóa sạch lịch sử đặt hàng, cứ như thể làm vậy là có thể giả vờ như mình chưa từng ăn mấy thứ đó vậy.
Tống Hề Đào xoa xoa phần bụng dưới đã tròn vo, thầm nghĩ: “Bé con à, con cũng hơi bị trâu bò đấy nhé.”
Tống Hề Đào nằm xuống, kể từ khi chuyện mang thai được làm sáng tỏ, cậu mới bắt đầu để ý đến từng cử động của thai nhi. Hóa ra cũng rõ ràng phết, thế mà trước đây cậu lại chẳng mảy may để tâm?
“Chào con nhé.”
“Ba là ba của con đây.”
“Con còn một người ba nữa, nhưng mà… trông cậu ấy có vẻ là một người cha nghiêm khắc lắm, nên thôi, con khỏi cần biết làm gì.”
Tống Hề Đào cũng chẳng muốn dây dưa làm quen lại nữa, ba mẹ cậu không biết cách kiểm tra lịch sử đặt đồ ăn, chứ Mạnh Tư Trình mà ra tay thì chắc chắn hắn sẽ tra ngược lại cả mười năm luôn ấy chứ.
Tống Hề Đào nằm nghĩ ngợi một hồi, lại hậm hực ngồi dậy. Chẳng lẽ mình lại là một ông bố có khả năng tự chủ kém cỏi thế sao?
Đó là tại trước kia cậu không biết thôi!
Tống Hề Đào quyết định từ mai sẽ ăn uống thanh đạm, không ăn đồ lạnh, không ăn đồ sống, ăn hoa quả phải gọt vỏ, đồ ăn phải nấu chín kỹ. Tống Hề Đào tự thấy mình là người rất giỏi chịu khổ, dù sao thì cũng chẳng có gì khổ hơn việc ngày nào cũng phải giải đề toán hồi lớp 12 cả.
Cậu mò lấy cây bút, vẽ một hình người nhỏ tràn đầy ý chí quyết tâm dán lên đầu giường.
Ngày đầu tiên làm ông bố tốt, bắt đầu từ việc ngủ sớm.
——
Ngày hôm sau, Giang Mộng Lệ nhờ đồng nghiệp bí mật làm một loạt kiểm tra tổng quát cho Tống Hề Đào. May mắn thay, các chỉ số đều bình thường.
Chủ nhiệm khoa sản khuyên là qua Tết thì mổ lấy thai ra.
Hai tháng còn lại của học kỳ, Tống Hề Đào tìm được một công việc thực tập làm họa sĩ minh họa cho một nhà xuất bản sách thiếu nhi tại địa phương. Cậu gửi hợp đồng thực tập cho cố vấn học tập để xin phép không phải đến trường. Tống Hề Đào đến nhà xuất bản ngồi làm việc được một tuần thì chuyển sang làm tại nhà, đằng nào thì vẽ ở đâu cũng thế cả.
Mạnh Tư Trình học cùng trường cấp ba với cậu, điều này chứng tỏ nhà hai đứa cách nhau không xa. Nếu kỳ nghỉ đông hắn về nhà, ra đường rất dễ đụng mặt nhau. Bụng cậu cũng to rồi, mỗi lần ra ngoài phải che chắn kín mít rất bất tiện, thế nên cậu quyết định thời gian tới có thể không ra ngoài thì tuyệt đối không ra.
Đến Tết Âm lịch, bụng Tống Hề Đào đã lộ rõ mồn một. Cả nhà tuyên bố với bên ngoài là đi du lịch Tam Á, đóng cửa ở lì trong nhà, từ chối mọi lời mời thăm hỏi họ hàng, chỉ có mấy anh shipper là vẫn ghé thăm đều đặn.
Không cần phải đi chúc Tết, Tống Nhạn Lý vui đến phát điên.
Tống Nhạn Lý hỏi anh trai: “Chị dâu em cực kỳ thông minh à, thật thế hả?”
Tống Hề Đào hỏi lại: “Mẹ nói với em thế à?”
Tống Nhạn Lý gật đầu: “Em bám theo mẹ hỏi mãi đấy, chị dâu thông minh thế thì từng đạt giải thưởng gì chưa anh?”
Tống Hề Đào định buột miệng nói “Toán đạt điểm tuyệt đối”, nhưng may sao phanh lại kịp thời trước khi thốt ra. Không được, nói thế thì lộ liễu quá, cả nhà ai cũng biết thiên tài Mạnh Tư Trình cùng khóa với cậu từng đạt điểm toán tuyệt đối.
Đến lúc đó lỡ đứa bé sinh ra có nét gì giống Mạnh Tư Trình thì chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này sao?
Tống Hề Đào lườm: “Em đang gài anh đấy à?”
Tống Nhạn Lý kinh ngạc: “Sao tự nhiên anh khôn ra thế?”
Tống Hề Đào thẹn quá hóa giận: “Đi xem hoạt hình của em đi.”
Đúng ngày 30 Tết, Tống Hề Đào đi khám thai. Bác sĩ nhìn kỹ hình ảnh siêu âm rồi nói: “Dây rốn hơi dài, em bé có vẻ nghịch lắm, có dấu hiệu dây rốn quấn cổ rồi. Về nhà chịu khó theo dõi tim thai, ăn Tết xong thì vào mổ luôn nhé.”
Dây rốn quấn cổ nhẹ thì không vấn đề gì lớn, có đứa bé sinh ra còn bị quấn như “bánh tét” ấy chứ. Nhưng Tống Hề Đào bắt đầu thấy lo, con ơi là con, đừng có nghịch dại mà tự hại mình nhé.
Tóm lại là cả nhà đều túc trực ở nhà, lúc nào cũng để mắt đến tình hình của Tống Hề Đào. Cậu lo lắng mất một ngày, sang hôm sau thì đâu lại vào đấy.
Tống Quắc ngồi đánh bài Đấu địa chủ với hai con để giải khuây, đánh một hồi mà ông muốn trầm cảm luôn. Vòng này đánh bài lẻ, con gái là địa chủ ra con Q, Tống Quắc bỏ lượt, đến lượt Tống Hề Đào.
Tống Hề Đào cũng lắc đầu: “Không bắt.”
Sau đó Tống Nhạn Lý ra một sảnh dây, thế là hai cha con thua chổng vó.
Tống Quắc không nhịn được phải lên tiếng: “K là con to nhất còn lại rồi, con còn đúng hai lá bài mà con không chịu ra K?”
Tống Hề Đào đâu có biết K là to nhất đâu, trên tay cậu còn giữ một con 3, sợ đánh K xong thì con 3 thối trong tay.
Tống Quắc muốn nói lại thôi, liếc nhìn cái bụng lùm lùm của Tống Hề Đào rồi thở dài: “Bắt con nhớ bài đúng là làm khó con quá.”
Tống Quắc viện cớ đi vệ sinh, lách người chui tọt vào bếp, giật lấy mớ rau trên tay vợ: “Để anh nấu cơm cho, em ra chơi với bọn nó đi.”
Giang Mộng Lệ: “…” Bà cũng có muốn chơi bài với hai đứa học sinh tiểu học đâu cơ chứ.
Tống Nhạn Lý thấy ba dùng kế chuồn êm thì bĩu môi, cô bé sờ sờ vào đứa cháu nhỏ chưa chào đời: “Người lớn chẳng ai tin được cả, cô đợi cháu ra đời rồi chơi với cô nhé.”
Giang Mộng Lệ bưng hai bát canh cá ra cho hai anh em: “Thế thì đúng là ngang tài ngang sức đấy.”
Tống Hề Đào ăn cá đến phát ngán rồi: “Đẻ xong con không ăn nữa đâu, con muốn ăn đồ nướng với lẩu cơ.”
Mùng Tám Tết, Tống Hề Đào nhập viện chờ phẫu thuật.
Vô tư vô lo đến tận lúc này cậu mới bắt đầu thấy căng thẳng, nhưng cậu càng sợ con trai mình ngốc quá lại nghịch dây rốn linh tinh hơn, thôi thì sinh sớm cho yên tâm.
Giang Mộng Lệ nắm tay con trai: “Đừng sợ, con cứ nghĩ là chỉ một tiếng nữa thôi, con sẽ được gặp em bé của con.”
Tống Nhạn Lý cũng chạy lại an ủi anh: “Đợi cháu trai em ra đời, em sẽ chăm sóc nó, anh không cần phải làm gì cả.”
Tống Hề Đào nằm lên giường phẫu thuật, tự nhủ mình phải dũng cảm lên thì mới có cơ hội gặp con.
Một tiếng sau, Tống Hề Đào được đẩy về phòng bệnh, còn em bé vì tình trạng đặc biệt nên được chuyển sang khoa Nhi để theo dõi.
Tống Hề Đào chỉ kịp nhìn con một cái lúc mới sinh, mấy ngày tiếp theo chỉ có thể ngắm con qua video trong điện thoại của Giang Mộng Lệ. Sắc mặt cậu trắng bệch, đôi mắt đen láy cứ dán chặt vào màn hình: “Nó có biết bú sữa không mẹ?”
Nhìn bé con nằm trong lồng ấp, y tá đang đút sữa cho, bé xíu xiu, Tống Hề Đào chẳng biết làm thế nào mới nuôi lớn được nó, vì chính cậu cũng có biết làm gì đâu.
Giang Mộng Lệ đáp: “Uống giỏi lắm, hồi con mới đẻ cũng bé tí thế này, giờ cũng cao mét tám rồi đấy thôi. Cái người ba kia của nó cao bao nhiêu?”
Giang Mộng Lệ cố tình nhắc đến chủ đề khiến con trai phân tâm, để cậu nghĩ sang chuyện khác, đỡ cứ mãi lo lắng cho em bé bên khoa Nhi.
Tống Hề Đào ước lượng qua loa: “Chắc là 1m89.”
Giang Mộng Lệ tiếp lời: “Y tá bảo em bé mắt to lắm.”
Mắt trẻ sơ sinh thường bị sưng, chưa mở hết mí được, nhưng có thể đoán qua độ dài của khe mắt.
Tống Hề Đào tự hào: “Thế thì lông mi chắc chắn cũng rất dài.”
Lông mi của cậu dài, cậu từng đứng sau lưng Mạnh Tư Trình xem hắn giảng bài, lông mi của Mạnh Tư Trình cũng dài, nhưng lông mi của Tống Hề Đào cong hơn một chút.
Giang Mộng Lệ hỏi: “Con muốn ăn gì, giờ ăn được rồi đấy.”
Tống Hề Đào nghĩ một lúc: “Mẹ ơi, con ăn một miếng gà rán được không?”
Giang Mộng Lệ nghe mà thấy mắt cứ cay cay, suy cho cùng thì con trai bà cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ: “Được chứ, để bảo ba con trên đường vào đây thì mua luôn.”
Cả nhà phân công nhau, Giang Mộng Lệ túc trực ở bệnh viện, chạy đi chạy lại giữa khoa Nhi và khoa Sản, Tống Quắc phụ trách chạy đi chạy về giữa bệnh viện và nhà, nấu cơm mang đồ và chăm sóc cho con gái.
Tống Hề Đào vòi vĩnh: “Con muốn thêm một cốc trà sữa nữa!”
Giang Mộng Lệ chiều hết: “Mua cho con hết.”
Tống Hề Đào lí nhí: “Mẹ, con cảm ơn mẹ.”
Rằm tháng Giêng, sau một tuần nằm viện, Tống Hề Đào được xuất viện.
Bọn họ không dám thuê người chăm sóc trẻ sơ sinh, Tống Quắc và Giang Mộng Lệ thay phiên nhau chăm cháu. Sợ tiếng trẻ con khóc làm ảnh hưởng giấc ngủ của Tống Nhạn Lý, Giang Mộng Lệ thuê một căn hộ ở tầng dưới cho con gái ở, thuê thêm người giúp việc lo cơm nước ba bữa cho cô bé. Tống Quắc mỗi lần xuống lầu lấy cơm cho cả nhà đều phải đi rón rén, trông cứ như kẻ trộm vậy.
Tống Nhạn Lý cứ tan học là chạy tót lên lầu thăm cháu, Tống Hề Đào bắt cô bé phải mang cả bài tập lên. Bây giờ cậu chẳng làm được gì nhiều, giám sát Tống Nhạn Lý làm bài tập là một trong số ít việc cậu làm được.
Tống Nhạn Lý cằn nhằn: “Thôi đi anh ơi, em lớp ba rồi, em viết sai anh cũng có biết đâu.”
Tống Hề Đào nhấn mạnh: “Em có biết điểm thi đại học môn Toán của anh bao nhiêu không hả!”
Tống Nhạn Lý bĩu môi: “Anh quên sạch sành sanh rồi, càng lâu càng quên nhiều, đợi cháu em đi học, toán lớp một vẫn cứ là phải trông cậy vào người cô này thôi.”
Tống Hề Đào lườm: “Em lo thi cho qua môn trước đi đã.”
Tống Quắc nghe hai anh em nó khịa nhau mà chỉ biết nhắm mắt buông xuôi tất cả. Hồi xưa lúc đặt tên cho con, ông đã ngầm cài cắm ý nghĩa “Đào Lý mãn thiên hạ”. Ai mà ngờ đâu Đào Lý là con nhà người ta, còn nhà mình chỉ toàn ra khổ qua.
Cả nhà đều không cho Tống Hề Đào bế con, sợ động đến vết mổ, Tống Hề Đào chỉ biết trơ mắt nhìn mẹ mình ôm con trai cho bú bình. Cậu vừa xót mẹ vất vả, lại vừa muốn ôm ấp thằng con mình, nhưng lực bất tòng tâm, chỉ biết lẽo đẽo theo sau như cái đuôi, ba mẹ đi đâu cậu theo đấy, tay vịn vào tường. Cậu cao hơn mẹ cả cái đầu, kiễng chân lên nhìn trộm thằng bé từ phía sau. Thi thoảng bắt gặp ánh mắt tương tác của con, Tống Hề Đào vội toét miệng cười, mặc dù cậu biết thừa thằng bé chưa nhìn thấy gì đâu.
Cứ hễ Tống Hề Đào vui quá là vết mổ ở bụng lại đau nhói, cậu vội vàng kiềm chế cảm xúc, làm một ông bố trầm tĩnh, kẻo lại bị mẹ đuổi về phòng nghỉ ngơi. Cuối cùng, Giang Mộng Lệ thấy tình trạng cậu đã ổn, cho phép cậu thỉnh thoảng được bế con. Tống Hề Đào mừng húm, thằng bé con ngoan lắm, ai bế cũng được, chẳng kén chọn tư thế bế gì cả.
Càng nuôi càng trắng, di truyền cái nước da trắng hồng của Tống Hề Đào, nằm trong phòng có lò sưởi, da dẻ cứ hây hây đỏ, trông y như một quả đào nhỏ.
Tống Nhạn Lý gọi một tiếng “Tiểu Đào Tử”, rồi lẩm bẩm: “Không được, thế sau này con em lại gọi là Tiểu Lý Tử thì khó nghe chết.”
Bỗng nhiên Tống Hề Đào nổi máu văn thơ: “Thế gọi nó là Mộc Qua đi, em có nghe câu này chưa: Mộc Đào, Mộc Lý, Mộc Qua.”
Tống Nhạn Lý gật gù: “Nghe rồi nghe rồi, trong Kinh Thi chứ gì.”
Tống Hề Đào rất hài lòng với cái tên gọi ở nhà này, quay sang đặt mua ngay hai quả đu đủ về để trong tủ lạnh ngắm, định bụng mai sẽ chụp một bức ảnh “Mộc Qua và quả mộc qua”.
Buổi tối, Giang Mộng Lệ mở tủ lạnh định hầm món gì ăn đêm thì thấy hai quả đu đủ, bà lấy ra, định bụng sẽ hầm món đu đủ sữa tươi yến mạch táo đỏ.
“Không được đâu mẹ ơi, cái đó là anh trai mua đấy.” Tống Nhạn Lý nhìn thấy, cuống quýt đẩy quả đu đủ về chỗ cũ: “Anh trai cần dùng đấy!”
Giang Mộng Lệ sững người. Đu đủ? Tống Hề Đào dùng đu đủ làm gì?
Cũng đâu có ra sữa được đâu?
Giang Mộng Lệ lau tay, vặn cửa phòng ngủ của Tống Hề Đào.
Tống Hề Đào đang pha sữa bột, cứ không yên tâm mà nhìn đi nhìn lại vạch chia độ với tờ hướng dẫn sử dụng, làm thằng cu con đợi sốt cả ruột, cậu cũng cuống: “Mộc Qua đợi xíu nhé, có sữa uống ngay đây.”
Giang Mộng Lệ hỏi: “Con mua đu đủ làm gì thế?”
Tống Hề Đào quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt như nhìn kẻ ngốc của mẹ, nhất thời có chút khó hiểu, rụt rè hỏi: “Mộc Qua không được hả mẹ?”
Hay là mẹ không cho cậu đặt cái tên này? Vì nó khiến vai vế của cháu nội lại ngang hàng với con trai con gái bà sao? Hay là vì cái tên này nghe không được thông minh cho lắm? Tống Quắc lúc nào cũng mong trong nhà có một người thông minh.
Tống Hề Đào thấy Giang Mộng Lệ không trả lời, bèn nói: “Mẹ, con cho Mộc Qua bú sữa đã nhé.”
Giang Mộng Lệ day day thái dương: “Con có dùng bài thuốc dân gian kiểu gì thì cũng không thể nào…”
Khoan đã, cho Mộc Qua bú sữa?
Giang Mộng Lệ hít sâu một hơi, dạo này bà cũng căng thẳng quá nên bị cái sự ngốc nghếch của thằng con trai lây sang rồi: “Con gọi thằng bé là Mộc Qua à?”
Tống Hề Đào ngơ ngác: “Được không hả mẹ?”
Giang Mộng Lệ thở phào: “Được, Mộc Qua nghe đáng yêu lắm. Thế hai quả trong tủ lạnh kia để làm gì?”
Tống Hề Đào hớn hở: “Ngày kia đầy tháng con chụp ảnh cho nó, chụp xong thì đem ra ăn.”
Giang Mộng Lệ “ừ” một tiếng, rồi đột nhiên nói: “Không được trì hoãn thêm nữa, ngày kia mua vé máy bay quay lại trường đi.”
Tống Hề Đào lập tức rũ đầu xuống, cậu biết ngày này rồi cũng sẽ đến. Mẹ cậu không cho cậu bế con, một là muốn cậu nhanh chóng hồi phục, hai là không muốn thằng bé hình thành thói quen bám hơi cậu, rời cậu ra là khóc, ba là để phòng ngừa việc cậu quyến luyến không nỡ xa con. Dù cậu có thể liệt kê ra hàng tá ví dụ bạn bè không ở trường, nói rằng rất nhiều việc có thể nhờ người làm hộ… nhưng Tống Hề Đào ở nhà thêm một ngày thì trong nhà không thể thuê bảo mẫu chính thức ngày đó, ba mẹ lại phải vất vả thêm một ngày.
Giang Mộng Lệ sẽ không cho phép việc học của cậu bị bỏ dở, để không ai phát hiện Tống Hề Đào từng sinh con, bà nói với bên ngoài là cậu đã quay lại trường từ sớm rồi.
Tống Hề Đào cũng không cho phép bản thân mình bỏ cuộc… Cậu đã nỗ lực đến tận ngày hôm nay, cậu đã bỏ ra biết bao công sức, và không chỉ mình cậu đã nỗ lực hết mình.
Sau lễ đầy tháng, Tống Hề Đào đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe lần cuối, đặt cậu con trai Mộc Qua bé bỏng xuống, ôm lấy một quả đu đủ thật, nén chặt nỗi đau xót và lưu luyến trong lòng, lên đường trở lại trường học.
Giang Mộng Lệ tìm được một dì giúp việc biết nấu các món địa phương ở Hải Thị, trả lương gấp đôi, để dì ấy đi cùng Tống Hề Đào xuống phương Nam.
Lúc đăng ký nguyện vọng, cậu chẳng ngờ Nam Thành lại xa xôi đến thế. Rời nhà, lên máy bay, xuống máy bay, dọn ra khỏi ký túc xá thuê trọ riêng…
Vào học kỳ hai năm tư, rất nhiều sinh viên không còn ở trong trường nữa, Tống Hề Đào lẩn trong số đó cũng chẳng có gì khác biệt.
Dì giúp việc chỉ biết cậu bị thương ở bụng, phải làm đại phẫu nên tổn hại nguyên khí, vừa mới dọn dẹp ổn thỏa xong là dì đã nhanh tay nấu ngay hai món mặn một món canh: cá vược hấp, canh chả tôm rong biển, mộc nhĩ xào củ mài.
“Ăn nhiều cá vào, mau lành vết thương, món rong biển này cũng tốt lắm.” Dì giúp việc tên là Vương Phượng, giọng nói vùng Hải Thành của dì nghe rất nhẹ nhàng.
Tống Hề Đào múc một bát canh, đang uống dở thì nước mắt kìm nén cả ngày trời cứ thế lã chã rơi vào bát.
“Ôi chao, Đào Tử à, sao thế con? Vết mổ bị đau hay là nhớ nhà?”
Tống Hề Đào sụt sịt mũi: “Con nhớ nhà dì Phượng ơi.”
Dì Phượng an ủi: “Mình ở đây ba tháng thôi, tốt nghiệp xong là về rồi, lúc đi con đã hứa với mẹ con là không được khóc nhè rồi còn gì?”
Tống Hề Đào gật đầu: “Vâng.”
Trước mặt dì Phượng, Tống Hề Đào cố tỏ ra trưởng thành, thu lại cảm xúc. Đến đêm nằm trên giường, sờ vào vết mổ vẫn còn đau âm ỉ, cậu thực sự không nhịn được nữa, trùm chăn khóc nức nở. Cậu thấy mình vô dụng quá, không chăm sóc được cho con, vứt hết cho ba mẹ, vừa không phải người cha tốt, cũng chẳng phải đứa con ngoan.
Chiếc chăn mùa hè thêu hình quả đào bị nước mắt thấm ướt một mảng lớn, Tống Hề Đào nấc lên từng hồi, mẹ cậu đã dặn đi dặn lại là không được khóc, vì khóc nhiều sẽ bị co rút đau bụng.
Một lúc sau, mắt cậu sưng húp như hai quả đào, trong lúc mông lung, cậu cầm điện thoại lên, thấy video mẹ gửi đến, em bé Mộc Qua rất ngoan, bảo cậu đừng lo.
“Hu hu hu….”
Tống Hề Đào muốn về ôm con một cái quá, tính ra cậu mới được bế con có mấy lần. Cậu chẳng có cách nào cả, cũng chẳng có ai để tâm sự sẻ chia. Cậu khóc đến mức đầu óc mụ mị như hồ dán, chẳng nghĩ ra được cách gì, cậu đúng là đồ ngốc. Giá mà cậu thông minh hơn một chút thì tốt biết mấy.
Thông minh như học sinh giỏi vậy, chắc chắn là người đó sẽ chỉ cho cậu được nhiều đường đi nước bước, nếu là Mạnh Tư Trình thì hẳn là hắn cũng sẽ có rất nhiều cách.
Nỗi buồn tủi và lưu luyến này Tống Hề Đào chẳng biết tỏ cùng ai, cậu nhắn tin qua QQ cho học sinh giỏi, nhưng vẫn chẳng có ai trả lời cậu.
Hu hu….
Cậu ghét cái avatar màu xám xịt đó.
Cậu còn lưu số điện thoại của Mạnh Tư Trình, cậu bấm gọi, mãi một hồi lâu sau, ngay lúc cậu định cúp máy thì đầu dây bên kia có người bắt máy.
“A lô.”
Tống Hề Đào bừng tỉnh, sao cậu lại gọi cho Mạnh Tư Trình thế này! May mà năm ngoái số điện thoại của cậu bị lộ lúc fan truyện tranh cãi nhau, nên cậu đã đổi số mới rồi. Tống Hề Đào ngừng khóc, đây quả là lần phản ứng nhanh nhạy nhất trong đời cậu, cậu nói: “Dạ chào anh, hiện tại mạng di động băng thông rộng bên tôi đang có chương trình ưu đãi, không biết anh có nhu cầu không ạ?”
Đầu dây bên kia im lặng, im lặng rất lâu, nhưng không cúp máy.
Tống Hề Đào căng thẳng muốn chết, mấy cuộc gọi tiếp thị kiểu này chỉ có khách hàng cúp trước thôi, khách mà không cúp là mình phải nói liên thanh, nhưng cậu hết vốn từ rồi, cậu đâu có biết tiếp thị mạng mẽo gì đâu, cậu chỉ biết tiếp thị đu đủ với đào, vừa ngọt vừa ngon thôi.
Mạnh Tư Trình bỗng lên tiếng: “Vì không đủ KPI nên khóc à?”
Tống Hề Đào ngẩn người, hóa ra giọng mình vẫn còn nghèn nghẹn tiếng nấc. Kỳ lạ thay, nghe thấy câu này rồi cậu lại chẳng muốn khóc nữa. Cậu nghe thấy đầu dây bên kia có tiếng nam nữ lao xao, nên vội vàng cúp máy: “Vâng, anh là người cuối cùng trong danh sách rồi, tôi cũng sẽ không làm nữa đâu.”
Chắc Mạnh Tư Trình cũng sẽ chẳng có cách nào hay ho đâu.
Tống Hề Đào bước ra khỏi phòng ngủ, lấy quả đu đủ mang từ nhà đi trong tủ lạnh ra, gọt vỏ, cũng chẳng thèm cắt miếng, cứ thế ôm cả quả mà gặm.
Một lúc sau, cậu lau tay, xóa số của Mạnh Tư Trình đi.
Sau này không thể cứ hễ gặp chuyện gì là lại nghĩ đến việc làm phiền Mạnh Tư Trình được, cậu làm ba rồi, cậu phải tự mình giải quyết thôi.
Hết chương 8.
