Chương 230: Thần Hào Đụng Độ (Hạ)
【Đây không phải nhiệm vụ bắt buộc, chỉ là vì cấp bậc của người này cực cao, hiệu quả công lược cực cao, nên hệ thống đề cử công lược.】
【Hoàn thành nhiệm vụ vả mặt, có thể nhận được hoàn tiền gấp trăm lần.】
【Hoàn thành nhiệm vụ công lược, hệ thống sẽ thưởng cho ký chủ một cơ hội điều chỉnh chỉ số cơ thể.】
Anh Lộ giật giật khóe miệng, cứng miệng nói thầm trong lòng: 【Hoàn tiền gấp trăm lần… cũng chẳng có gì to tát lắm nhỉ?】
【Cái, cái gì mà điều chỉnh chỉ số cơ thể cũng thế thôi, chẳng qua là da đẹp hơn, tóc nhiều hơn, mấy thứ ẻo lả này, tao mới không thèm…】
【Sau khi công lược thành công đối tượng cấp S, cấp bậc của chỉ số cơ thể có thể điều chỉnh cũng sẽ tăng lên.】
【Cùng lắm là cho tao điều chỉnh chiều cao chứ gì, chiều cao của tao đã được điều chỉnh lên một mét tám mươi mốt phẩy năm rồi, cộng thêm giày và kiểu tóc, làm tròn là một mét tám lăm, chiều cao này đủ rồi, cao nữa dễ làm các em gái áp lực.】
【Không phải chiều cao, mà là thứ còn quan trọng hơn cả chiều cao.】
【Hả?】
【Cái đó của ký chủ.】
Giọng nói tranh luận trong lòng của anh Lộ bỗng im bặt.
Hệ thống từ từ dụ dỗ.
【Hơn nữa, sau khi công lược cấp S thành công, có thể điều chỉnh không chỉ một thông số đâu nhé, dù là kéo dài, làm to, hay là bự hơn, muốn thế nào cũng có thể tùy cậu chỉnh đó nha.】
Anh Lộ nghe vậy, như đã hạ quyết tâm, đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía tôi.
【Nghĩ kỹ lại thì, tên công tử bột này trông cũng không tệ lắm nhỉ.】
…Tôi biết ngay mà.
So với cái người tên Quýt kia, khả năng hành động của anh Lộ mạnh hơn, hay nói đúng hơn là liều lĩnh hơn.
Không biết là do cám dỗ của việc điều chỉnh chỉ số cơ thể quá lớn, hay là hắn ta quá tự tin vào bản thân, mà sau khi chúng tôi ra khỏi cửa, anh Lộ đã lái xe chặn ngay trước mặt chúng tôi.
Đúng vậy, là chặn.
Hắn ta đánh lái một vòng thật mạnh, chiếc siêu xe mui trần trị giá tám triệu, sau một cú drift đẹp mắt, đã nằm ngang ngay trước mặt ba chúng tôi.
Sau đó, hắn ta đặt một tay trên vô lăng, tháo kính râm, nhướng mày với tôi.
“Chở cậu một đoạn nhé?”
Cậu bạn của tôi ngơ ngác.
Anh bạn bác sĩ của tôi cũng ngơ ngác.
Người đẹp ngồi ở ghế phụ cũng ngơ ngác nốt.
Cậu bạn của tôi liếc tôi một cái, ánh mắt như muốn nói, “mày đúng là đi khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt”, rồi bước lên một bước, cười trêu chọc: “Này anh bạn đẹp trai, anh nói cho chúng tôi lên xe, vậy chúng tôi ngồi đâu? Chẳng lẽ ngồi trên đùi anh à?”
Đúng vậy, đây là một chiếc siêu xe hai chỗ.
Người đẹp ở ghế phụ vẫn chưa phản ứng kịp, miệng ngơ ngác mấp máy mấy cái, rồi đưa ngón trỏ tay phải chỉ vào mình: “Vậy, vậy tôi đi nhé?”
Anh Lộ sững người, tai đỏ bừng ngay lập tức.
Nhưng miệng hắn ta cũng đủ cứng để đối phó với sự bối rối bất ngờ này.
Hắn ta “ha ha” cười gượng mấy tiếng, cố tỏ ra bình tĩnh: “Thì ra cậu cũng biết đây là xe thể thao hai chỗ à, tôi còn tưởng cậu không biết chứ, cứ nhìn chằm chằm bên này, còn tưởng cậu định bám vào sau xe làm diều giấy.”
Hắn ta nói rồi đột nhiên đưa tay ôm chầm lấy người đẹp ở ghế phụ: “Nói cho cậu biết, đây là người phụ nữ của ông đây, quản cho tốt con mắt của cậu đi!”
Nói xong, hắn ta giả vờ phóng khoáng hất đầu, đeo kính râm, ôm người đẹp rồi nghênh ngang phóng xe đi.
Anh bạn bác sĩ của tôi trợn mắt há hốc mồm: “Không, không phải chứ, thằng này bị thần kinh à??”
Cậu bạn của tôi chậc chậc mấy tiếng: “Đừng nói thế, thần kinh làm gì có mặt dày như hắn ta, ngay cả tình huống vừa rồi mà hắn ta cũng chữa cháy được.”
“Mày có thấy biểu cảm của cô em ngồi bên cạnh hắn ta không? Tin rồi! Cô ta thật sự tưởng màn kịch vừa rồi của hắn ta là để trút giận cho cô ta đấy.”
Cậu bạn của tôi nói rồi, cơn nghiện diễn xuất lại nổi lên, bèn bóp giọng, bắt chước giọng điệu dịu dàng quyến rũ của phụ nữ: “Anh, anh vừa rồi…”
Cậu ta của tôi lại hạ thấp giọng, phát ra âm thanh hùng hồn như tiếng máy kéo của đàn ông: “Xin lỗi, anh quên mất vẫn đang ôm em, anh thấy thằng đó nhìn em với ánh mắt không tốt, nhất thời nóng vội mới… Xin lỗi.”
Giọng dịu dàng: “Không, không cần xin lỗi đâu, anh cũng là vì muốn tốt cho em thôi. Nhưng em thấy ba người lúc nãy ăn mặc nói năng gì cũng đều không phải dạng vừa, anh đắc tội với bọn họ như vậy, em sợ bọn họ sẽ tìm anh gây sự.”
Giọng máy kéo: “Hừ! Anh còn chưa thèm để chúng vào mắt.”
“Hơn nữa, dù bọn chúng có tìm anh gây sự thì đã sao, chỉ cần em không sao là được.”
Giọng dịu dàng: “Anh Lộ…”
Giọng máy kéo: “Anh vừa nói, em là người phụ nữ của anh… Thật ra anh đã muốn nói câu này từ lâu lắm rồi, có thể cho anh một cơ hội để quang minh chính đại nói trước mặt mọi người không?”
Giọng dịu dàng: “Em, em đồng ý!”
Giọng máy kéo: “Bảo bối~”
Giọng dịu dàng: “Anh Lộ~”
Anh bạn bác sĩ của tôi bị màn biểu diễn sống động của cậu bạn tôi làm cho buồn nôn kinh khủng, muốn dùng dị năng hồi phục cho chính mình, nhưng lại không biết đây là tổn thương tinh thần hay tổn thương thể xác. “Được rồi được rồi, cậu có thể ngậm miệng lại được rồi.”
Cậu bạn của tôi bất lực nhún vai: “Loại này tôi gặp nhiều rồi, anh phải quen đi.”
Anh bạn bác sĩ của tôi xù lông: “Tôi quen cái con khỉ nhà cậu!”
Cậu bạn của tôi không thèm để ý đến anh bạn bác sĩ đang bị mình làm cho buồn nôn nữa, mà ghé sát vào người tôi, ngó đầu xem: “Mày đang làm gì đấy? Thằng nhóc kia vừa rồi làm trò ghê tởm như vậy, mày không tức giận à?”
“Ê? Đây không phải là ảnh chụp sau lưng thằng nhóc đó vừa ôm bạn gái vừa lái xe một tay sao?”
Tôi không ngẩng đầu lên: “Tao đang tố giác.”
“Xe mới của hắn ta chưa treo biển số đã ra đường rồi.”
“Biển số tạm thời cũng không có.”
“Hơn nữa vừa rồi cả hai người họ đều không thắt dây an toàn.”
——-
Tôi vẫn luôn suy nghĩ, rốt cuộc thì Quýt sẽ dùng thủ đoạn gì để tiếp cận tôi.
Cứ chờ như vậy, cho đến một buổi đấu giá.
Buổi đấu giá dường như là một dịp khá thích hợp để các câu chuyện xảy ra.
Bất kể là vài kẻ công lược trước đây, hay là hai người lần này, đều chọn xuất hiện tại buổi đấu giá.
Ví dụ như buổi đấu giá hôm nay.
Bên tay trái phòng riêng của tôi là Quýt.
Bên tay phải phòng riêng của tôi là anh Lộ.
Hình bóng của tôi lúc bước vào phòng riêng đã bị bọn họ nhìn thấy.
Thế là, không có gì bất ngờ, anh Lộ muốn giả vờ vô tình gặp tôi, và Quýt cũng muốn giả vờ vô tình gặp tôi, đã vô tình gặp nhau.
Lúc này, đã một tháng rưỡi trôi qua kể từ khi bọn họ xuyên không đến thế giới này. Cơ thể của Quýt đã được điều chỉnh trở nên rực rỡ chói mắt. Cơ thể của anh Lộ cũng đã được điều chỉnh trở nên phong thái tuấn lãng, đẹp trai ngời ngời.
Ngay khoảnh khắc bọn họ nhìn nhau, ánh mắt của cả hai đều sáng lên.
Hết chương 230.
