Chương 244: Gái Hư Mở Màn Tu La Tràng Tranh Đấu (Hạ)
Chỉ vì cái tên này mà tôi đã đi theo chiếc xe đưa cô ta đến bệnh viện.
Trên đường đi, trong nhóm chat ba người của chúng tôi, anh bạn bác sĩ và cậu bạn của tôi lần lượt gửi tin nhắn.
Anh bạn bác sĩ: 【Nhân Nhân nói chuyến bay bị hủy rồi, không đến được.】
Cậu bạn của tôi: 【Nhu Nhu bị ốm rồi, cô ấy phải đến bệnh viện truyền nước.】
Nhóm chat im lặng một lúc.
Cậu bạn của tôi: 【…】
Anh bạn bác sĩ: 【Chắc chỉ là trùng hợp thôi nhỉ, lần này tôi không nói là có tụ tập, chỉ bảo là đưa cô ấy đi ngắm lá phong. Cậu… lỡ lời à?】
Cậu bạn của tôi: 【Anh lỡ lời chứ tôi còn lâu mới lỡ lời! Tôi bảo tôi đặc biệt pha chế một loại rượu ngọt độ cồn thấp cho cô ấy, muốn đưa cô ấy đi uống thử.】
Anh bạn bác sĩ: 【Thế thì chắc chỉ là trùng hợp thôi… Nếu không thì ít nhất cô ấy cũng sẽ nhận lời một người chứ nhỉ…】
Tôi cảm nhận được bầu không khí trầm mặc bao trùm nhóm chat.
Thà đau một lần rồi thôi, còn hơn là đau dai dẳng.
Tôi bèn gửi bức ảnh của cô nhân viên lúc nãy vào nhóm.
Cậu bạn của tôi: 【Mày gặp Nhu Nhu rồi à? Cô ấy sao thế? Sao lại ngất xỉu vậy?】
Anh bạn bác sĩ: 【Nhân Nhân thức tỉnh dị năng à? Cô ấy ở đâu?】
Hai tin nhắn này được gửi đến cùng một lúc.
Nhóm chat lại một lần nữa chìm vào sự im lặng chết chóc.
Tôi phải nói với bọn họ thế nào đây, rằng cô bạn gái chung của bọn họ, Hứa Hạ Nhân đó, quả thực đã chọn một người để tới cuộc hẹn, nhưng người này không phải cậu bạn của tôi, cũng chẳng phải anh bạn bác sĩ, mà là — tôi?
…….
Tôi gửi định vị cho hai người bọn họ.
Nhìn lên bầu trời, mới lúc nãy còn quang đãng không một gợn mây, thế mà trong nháy mắt đã mưa như trút nước. Cơn mưa này thật đúng lúc đúng cảnh, cứ như thể đang khóc thương cho tình yêu vô cùng dối trá và lừa lọc của cậu bạn tôi và anh bạn bác sĩ.
Vốn dĩ dự báo thời tiết hôm nay nói trời sẽ nắng to, khiến nhiều người không có sự chuẩn bị, buộc phải đối mặt trực diện với cơn mưa. Trớ trêu thay, cơn mưa này lại quá lớn, chẳng giống như mưa rơi, mà như có ai đó đang cầm chậu hắt nước xuống vậy. Gió lồng lộng như tiếp tay cho kẻ ác, khiến mưa xoáy thành vòng, tạt ướt cả người, dù có che ô cũng vô dụng.
Sau trận mưa lớn này, e rằng sẽ có không ít người bị cảm lạnh. Anh bạn bác sĩ thì tôi không lo, chủ yếu là cậu bạn của tôi.
Trong số dàn xe yêu quý của cậu ta, mười chiếc thì có đến tám chiếc là xe mui trần, lái ra ngoài trong thời tiết này, chẳng mấy chốc khoang xe sẽ ngập đầy nước.
Vào thời điểm mấu chốt này, tôi sợ cậu ta lên cơn điên, nhấn chân ga lao vào màn mưa, đầu đội trời, chân đạp mưa mà xông ra ngoài.
Tôi đã sớm khuyên cậu ta đổi xe thể thao thành xe bay, cũng đã tặng cho cậu ta không chỉ một chiếc xe bay, nhưng cậu ta lại cứ cảm thấy xe bay trên trời thiếu đi cảm giác lốp xe ma sát với mặt đất, mất hết cả thú vui lái xe. Thế nên xe bay là phương tiện đi lại, còn xe thể thao là món đồ chơi cỡ lớn cậu ta dùng khi ra ngoài vui chơi.
“Nhu Nhu” trong miệng cậu ta cũng thích xe thể thao giống cậu ta, hôm nay cậu ta mượn cớ hẹn hò để rủ người ta ra ngoài, chắc chắn là lái xe thể thao rồi.
Nghĩ vậy, tôi bèn gọi điện cho cậu bạn của tôi. Nhưng mà cậu ta không bắt máy. Kỳ lạ, ngày nay trí não được mang theo bên mình như một công cụ liên lạc và xác thực danh tính, trừ khi gặp nguy hiểm hoặc đang ngủ say, nếu không thì gần như không có trường hợp nào không thể nghe điện thoại được. Vừa nãy cậu ta vẫn còn bấm vào định vị trong nhóm, sao bây giờ lại không nghe máy được.
Tôi thầm cau mày, nhắn lại cho anh bạn bác sĩ một tin, rồi bảo tài xế quay đầu xe đi về phía cậu bạn của tôi. Lúc cậu bạn của tôi nhắn tin, cậu ta đang ở quán bar, đây là một quán bar thanh lịch, cũng là quán bar có doanh thu cao nhất dưới tên cậu ta. Quả thực cậu ta đã nghiên cứu ra một loại rượu ngọt dễ uống cho bạn gái mình, vốn định gặp bạn gái ở quán bar trước, sau đó mới đưa người đến địa điểm tụ tập. Làm vậy cũng có thể tạo ra ảo giác “bất ngờ tụ tập”, để không đến mức sau khi đoán sai lại trở nên quá khó xử.
Giờ đây, cả quán bar có vị trí hơi hẻo lánh lẫn chiếc xe thể thao mui trần màu đỏ rực của cậu ta đều trở thành trở ngại cho việc ra ngoài. Xe bay đi rất nhanh, chỉ vài phút là đã đến quán bar, tôi vừa hay nhìn thấy một cô gái nhét một chiếc ô vào lòng cậu ta, rồi đội chiếc ba lô chạy ra khỏi mái hiên. Cậu bạn của tôi bị bất ngờ, chỉ đành trơ mắt nhìn cô gái chạy vào màn mưa, biến mất không còn tăm hơi.
Chiếc ba lô chẳng có tác dụng che chắn gì, nước mưa trong phút chốc đã làm cô gái ướt sũng, quần áo dính sát vào người, nhưng do chất liệu nên cũng không quá bó sát đến mức gây khó xử, song vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy những đường cong duyên dáng của cô gái. Cô ấy đã biến mất trong màn mưa.
Tôi bảo tài xế dừng xe trước mặt cậu bạn của mình, “Mưa lớn quá, vào trong xe rồi nói.”
Cậu ta ngồi xuống cạnh tôi, mang theo một luồng hơi nước lạnh lẽo vào trong xe. Trong lòng cậu ta vẫn đang ôm chiếc ô kia. Chiếc ô không có gì đặc biệt, chỉ là một chiếc ô gấp ba rất bình thường, họa tiết caro phối màu xanh đen càng khiến nó trông tầm thường hơn.
Tôi hỏi, “Vừa rồi là ai thế?”
“Không quen, chắc là một người qua đường tốt bụng thấy tao đáng thương thôi.”
Cậu bạn của tôi cười tự giễu, đặt chiếc ô vào hộc tủ ở ghế sau.
Cũng lạ, sau khi bạn của tôi lên xe, mưa bỗng nhỏ dần. Nhìn thấy mây đen bị ánh nắng xuyên qua, trời quang mây tạnh, những người qua đường ướt sũng ngơ ngác dừng bước, còn những khách hàng vừa giành giật được chiếc ô trong cửa hàng tiện lợi thì nhìn mặt trời mà buông lời chửi rủa.
Thế nhưng, khí chất hăng hái của bạn tôi lại như tan biến theo mây đen. Cậu ta gượng gạo nở một nụ cười, nhìn tôi, trong mắt le lói một tia hy vọng yếu ớt, “Mày nói xem, có khả năng nào là cô ấy có chị em gái song sinh, không tiện nói cho tao biết tên thật, nên mới dùng tên người khác không?”
Tôi chỉ im lặng đưa cho cậu ta tập tài liệu về cô ta. Ngay từ khi biết cô ta là nhân viên của công ty mình, tôi đã cho phòng nhân sự và văn phòng thám tử đi điều tra hồ sơ của cô ta. Cô ta là con một, không những không có em gái song sinh, mà ngay cả chị em họ hàng cùng thế hệ có ngoại hình giống cô ta cũng không có.
Bạn của tôi xem xong tài liệu, cả người như bị một lớp sương mù xám xịt bao phủ. Cảm giác phẫn nộ vì bị lừa dối, cảm giác tức giận vì bị coi như một thằng ngốc, cảm giác đau buồn vì trao nhầm tấm chân tình, và nỗi thống khổ khi ảo mộng hạnh phúc tan vỡ, tất cả gần như nhấn chìm cậu ta.
Lúc này, mọi lời an ủi đều trở nên quá nhạt nhẽo, tôi chỉ có thể vỗ vai cậu ta.
Đến bệnh viện, chúng tôi vội vã đến khu nội trú dành cho người có dị năng. Điều tôi không ngờ là, trong phòng bệnh, không chỉ có một mình anh bạn bác sĩ ở đó chăm sóc. Ngoài anh ấy ra, đối diện Hứa Hạ Nhân còn có một người đàn ông khác đang ngồi. Người đàn ông này có vẻ ngoài ôn hòa, tuấn tú, khí chất hòa nhã, lịch thiệp, là một mẫu người hoàn toàn khác với cậu bạn của tôi và anh bạn bác sĩ.
Tôi biết người này.
Trong tài liệu điều tra, hắn ta là anh hàng xóm của Hứa Hạ Nhân, là thanh mai trúc mã lớn lên cùng cô ta. Vào ngày sinh nhật của Hứa Hạ Nhân, hắn ta đã bỏ đi không một lời từ biệt. Hứa Hạ Nhân cầm bánh kem đợi hắn ta cả đêm mà không thấy người đâu. Sau này, người bạn trúc mã đó đã đánh bại hàng chục người con riêng khác để trở thành người thừa kế tiếp theo của nhà họ Lộc, được người ta gọi là tiểu Lộc tổng.
Khác với những người khác, tiểu Lộc tổng leo lên được vị trí này không phải nhờ các thủ đoạn tài chính, mà là nhờ năng lực nghiên cứu khoa học. Hắn ta là một nhà nghiên cứu thiên tài trong lĩnh vực năng lượng.
“Nhu Nhu.”
Cậu bạn của tôi bước vào phòng bệnh, có ngàn vạn lời muốn hỏi, nhưng cuối cùng chỉ nén lại thành một tiếng gọi. Hứa Hạ Nhân nghe thấy tiếng liền quay đầu lại, liếc nhìn cậu bạn của tôi một cái. Cũng sẵn tiện chia cho tôi nửa phần ánh mắt.
Rồi cô ta lại quay đi, nhàn nhạt cất giọng nói, “Được rồi, mọi người đều đã đến đủ cả rồi.”
Hứa Hạ Nhân rất xinh đẹp, cô ta có mái tóc uốn xoăn bồng bềnh màu nâu ấm dài ngang vai, làn da trắng ngần, chiếc cổ cao thanh tú. Lúc này, cô ta vừa mới thức tỉnh dị năng, cả người toát ra một vẻ đẹp mong manh dễ vỡ, nhưng sắc mặt lại lạnh lùng, như thể chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Hai điều này kết hợp lại tạo thành sự tương phản tột độ, vừa khiến người ta muốn bảo vệ, lại vừa khiến người ta muốn phá hủy.
Cô ta tựa vào chiếc gối mềm mại trắng như tuyết sau lưng, chiếc áo gối màu trắng càng làm cho sắc mặt cô ta thêm nhợt nhạt hơn.
Như không có gì đáng bận tâm, cô ta thản nhiên ném ra một quả bom.
“Đúng vậy, tất cả các anh đều là bạn trai của tôi.”
Hết chương 244.
