Chương 249: Khi Nữ Phụ Độc Ác Có Hệ Thống Sửa Chữ (Trung)
Kẻ đã đâm phải Hứa Hạ Nhân khi đó là một tài xế say rượu. Gã tài xế này là một con ma men, cứ thấy rượu là không thể kìm lòng được. Bản thân gã cũng biết điều đó, nên trong nhà chưa bao giờ trữ rượu. Thế nhưng oái oăm thay, vào ngày hôm trước, vợ gã đi chợ bốc thăm trúng giải ba, được một chai Nhị Oa Đầu nhỏ bằng lòng bàn tay, tối đó bèn mang ra cho chồng làm phong phú thêm bữa ăn. Độ cồn của chai Nhị Oa Đầu cao đến bất ngờ, sáng hôm sau người chồng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh rượu đã vội lên xe.
Trung tâm thương mại tổ chức rút thăm trúng thưởng chai Nhị Oa Đầu đó lại là một cơ sở thuộc quyền sở hữu của Tiểu Lộc tổng. Lô Nhị Oa Đầu ấy là một sản phẩm mới có nồng độ cồn cực cao, vẫn chưa được bán ra thị trường trên quy mô lớn. Vào ngày rút thăm, Tiểu Lộc tổng đã đến trung tâm thương mại để tham dự lễ khai mạc.
Tiểu Lộc tổng.
Cộng thêm dị năng dẫn dắt của hắn ta.
Bấy nhiêu đó thôi cũng đã đủ để kết tội hắn ta rồi.
Nếu Tiểu Lộc tổng chính là kẻ chủ mưu đứng sau, vậy thì mọi nghi vấn đều đã có lời giải đáp.
Một Tiểu Lộc tổng vừa cố chấp lại vừa có ham muốn kiểm soát tột độ, sao có thể dung thứ cho việc chia sẻ người mình yêu với kẻ khác, thậm chí còn khuyên tình địch ở lại bên cạnh người yêu mình? Trừ khi, từ đầu đến cuối hắn ta chưa bao giờ xem đối phương là người yêu.
Hắn ta dung túng cho Hứa Hạ Nhân qua lại với hết bạn trai này đến bạn trai khác, để thỏa mãn cảm giác trống rỗng trong lòng, thậm chí còn sắp đặt cả một vụ tai nạn xe hơi để cô ta nảy sinh sự phụ thuộc vào tôi, từ đó chủ động tấn công tôi, rốt cuộc là vì điều gì?
Khí vận?
Lẽ nào hắn ta mới là kẻ công lược thực sự?
Nếu đúng như tôi suy đoán, vậy thì hắn ta hẳn phải là một cư dân bản địa của thế giới này, linh cảm nhận ra điều gì đó nên mới đến công lược tôi. Bởi vì tôi chưa từng cảm nhận được sự tồn tại của hệ thống trên người hắn ta. Cái gọi là “Linh cảm mách bảo” này huyền diệu vô cùng, chẳng biết là bắt nguồn từ ngoại lực hay từ chính bản thân hắn ta nữa.
Thế nhưng, cho dù Hứa Hạ Nhân có thực sự công lược tôi thành công đi nữa, thì đã sao? Người giành được hảo cảm của tôi là Hứa Hạ Nhân, chẳng phải Tiểu Lộc tổng đang làm áo cưới cho Hứa Hạ Nhân hay sao?
Hảo cảm…
Nếu hảo cảm và độ công lược là tiêu chuẩn để đánh giá việc chuyển dời khí vận, thì liệu tiêu chuẩn đánh giá áp dụng trên người tôi có hiệu lực với Hứa Hạ Nhân không? Nếu Tiểu Lộc tổng đã có thể sắp đặt để Hứa Hạ Nhân chủ động đến công lược tôi, liệu hắn ta có thể khiến Hứa Hạ Nhân chán ghét cậu bạn và anh bạn bác sĩ của tôi, để rồi chỉ một lòng một dạ với hắn ta không? Cứ như vậy, hắn ta có thể chiếm được toàn bộ khí vận, còn Hứa Hạ Nhân đối với hắn ta mà nói, cũng tương đương với một trạm trung chuyển khí vận.
Mọi tiếng xấu Hứa Hạ Nhân gánh, mọi rủi ro Hứa Hạ Nhân chịu, còn Tiểu Lộc tổng vẫn cứ là một Tiểu Lộc tổng si tình trong sạch vẹn nguyên. Cái danh nặng tình nặng nghĩa xưa kia quả thực là một điểm cộng rất lớn trong giới.
…….
Chẳng đợi tôi tiếp tục xác minh, đội Bá đã mượn danh nghĩa “Quản lý dị năng mất kiểm soát” để tạm thời giam giữ cả hai người.
Ngay sau đó, bọn họ bắt đầu điều tra những hành động mờ ám của hai kẻ này. Sau khi đã xác định được đối tượng và phương hướng điều tra, những trò mèo của Tiểu Lộc tổng cũng dần dần nổi lên mặt nước. Chưa đầy hai ngày, cả hai đã bị chuyển thẳng đến Viện Nghiên Cứu.
Trong suốt thời gian này, Tiểu Lộc tổng và Hứa Hạ Nhân đã vô số lần tìm cách chạy chọt quan hệ, nhưng đều không thể thoát ra được. Cho đến tận lúc bị chuyển vào Viện Nghiên Cứu, bọn họ vẫn không thể gặp mặt chúng tôi dù chỉ một lần. Thế là hai người máy cũng chính thức hết nhiệm vụ và được thu hồi.
Có lẽ đến trong mơ Tiểu Lộc tổng và Hứa Hạ Nhân cũng không thể ngờ được, chỉ sau một cơn say, lúc tỉnh dậy, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.
Người thường căn bản không thể chịu nổi những màn tra tấn của Viện Nghiên Cứu, chẳng bao lâu sau, cả hai đã khai ra tất cả.
Về phía Hứa Hạ Nhân, ban đầu việc công lược của cô ta đúng là do sự dẫn dắt của Tiểu Lộc tổng. Thế nhưng sau khi thức tỉnh dị năng, sự khao khát linh khí cùng với bản năng của dị năng mê hoặc đã khiến cô ta bắt đầu không tự chủ được mà lại gần tôi. Thế là cháu trai của tôi cũng trở thành mục tiêu của cô ta.
Còn về phía Tiểu Lộc tổng, thì hoàn toàn là bàn tay đen đứng sau giật dây tất cả. Tiểu Lộc tổng là một kẻ đầy tham vọng, kể từ khi bị buộc phải trở về nhà họ Lộc, hắn ta đã luôn muốn trèo lên cao hơn, cao hơn nữa, cho đến khi chiếm đoạt được tất cả mọi thứ. Nhưng sau khi hắn ta trở thành Tiểu Lộc tổng, bên trên vẫn còn một Lão Lộc tổng luôn soi xét hắn ta. Hắn ta biết, mặc dù bây giờ mình được người đời tôn kính gọi một tiếng “Tiểu Lộc tổng”, nhưng thực chất, quyền lực thực sự vẫn nằm gọn trong tay Lão Lộc tổng. Chỉ cần hắn ta làm bất cứ điều gì khiến Lão Lộc tổng không hài lòng, cái vị trí Tiểu Lộc tổng này có thể đổi người bất cứ lúc nào.
Hắn ta chán ghét cái cảm giác bị người khác thao túng này. Nhưng muốn tiến thêm một bước nữa thì nào có dễ dàng như vậy.
Cho đến một ngày, hắn ta cảm nhận được trong cõi u minh rằng, muốn tiến xa hơn, cần phải có được hảo cảm của tôi để cướp đoạt khí vận. Hắn ta cứ ngỡ rằng, tôi có được thành tựu như ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ vào may mắn. Chỉ cần có được khí vận, hắn ta cũng có thể đạt đến vị trí như tôi. Thế là hắn ta bắt đầu tìm cách tiếp cận tôi.
Nhưng, tiếp cận tôi đâu phải chuyện dễ. Sau khi mọi chuyện vỡ lở, hắn ta phải làm thế nào để thoát khỏi diện tình nghi đây? Hắn ta đã luôn suy nghĩ về điều đó, cho đến khi gặp được Hứa Hạ Nhân. Hứa Hạ Nhân lúc bấy giờ đẹp đến nao lòng, vừa đa tình lại vừa bạc tình, có thể dễ dàng khiến đàn ông vì cô ta mà sống, vì cô ta mà chết. Cô ta là một kẻ thao túng tình cảm bẩm sinh.
Hứa Hạ Nhân đối với hắn ta vừa có oán hận, vừa có căm tức, nhưng sau khi biết được mọi chuyện năm xưa, lại vì chút tình cảm thuở nhỏ mà nảy sinh vài phần thương cảm.
Hắn ta biết, cơ hội đã đến.
Dù cho Hứa Hạ Nhân có phòng bị đến đâu, nhưng một người luôn bị bỏ rơi như cô ta, làm sao có thể chống lại được sự chung thủy và tình cảm sâu nặng của một thanh mai trúc mã từ trên trời rơi xuống như hắn ta?
Rất nhanh, Hứa Hạ Nhân đã sa vào lưới tình. Tiếp đó, Tiểu Lộc tổng lợi dụng dị năng dẫn dắt, khiến Hứa Hạ Nhân liên tục nhớ lại nỗi đau bị bỏ rơi năm xưa, đồng thời ám thị với cô ta rằng, muốn không bị bỏ rơi, thì hãy chia sẻ trái tim mình cho thật nhiều người. Chỉ cần tốc độ cô ta qua lại với đàn ông đủ nhanh, thì tốc độ đó sẽ mãi mãi nhanh hơn tốc độ chia tay, và bên cạnh cô ta sẽ luôn có người bầu bạn.
Sau khi gieo vào lòng cô ta quan niệm đó, hắn ta đã để Hứa Hạ Nhân lần lượt làm quen với cậu bạn và anh bạn bác sĩ của tôi. Cậu bạn của tôi thì thích đi tuần trong các quán bar do mình mở, còn anh bạn bác sĩ của tôi thì tự mở một phòng khám nhỏ, chẳng phải là bí mật gì.
Quả nhiên, không ngoài dự đoán, cả hai người nhanh chóng rơi vào lưới tình với Hứa Hạ Nhân.
Thực ra, Tiểu Lộc tổng hoàn toàn có thể chỉ để Hứa Hạ Nhân tiếp xúc với một trong hai người là cậu bạn hoặc anh bạn bác sĩ của tôi, để từ đó tiếp cận tôi. Nhưng mà, tham vọng của Tiểu Lộc tổng đã bị kích thích ngày một lớn hơn qua việc thao túng Hứa Hạ Nhân công lược hết người đàn ông này đến người đàn ông khác.
Hứa Hạ Nhân đúng là có ma lực như vậy, có thể thuần hóa đàn ông ngoan ngoãn như một con cún. Hắn ta đã lợi dụng những người bạn trai mà Hứa Hạ Nhân qua lại để thu về lợi nhuận hết lần này đến lần khác, hoàn thành hết đơn hàng này đến đơn hàng khác.
Hắn ta không chỉ muốn công lược tôi, mà còn muốn nhiều hơn thế nữa. Hắn ta dương dương tự đắc, tự cho mình là đạo diễn thao túng mọi thứ, sắp đặt cho kịch bản diễn ra theo hướng mà hắn ta mong muốn. Cuối cùng, vị đạo diễn tự mình nhập vai, muốn đẩy vở kịch này lên đến cao trào.
Để rồi thất bại thảm hại.
……
Sau này, tôi đã đến gặp Tiểu Lộc tổng một lần.
Tóc tai hắn ta rối bù, mặt mày phờ phạc, trông như già đi cả hai mươi tuổi vậy. Nhìn thấy tôi, thân hình gầy gò như bộ xương khô của hắn ta bỗng bắt đầu giãy giụa điên cuồng, không ngừng gào thét về phía tôi.
“Tại sao, tại sao mày vừa sinh ra đã có tất cả!”
“Khí vận và gia thế của mày, nếu là của tao, tao cũng có thể làm tốt như mày, thậm chí còn tốt hơn!”
Tôi nhướng mày, chẳng buồn đôi co thêm với hắn ta làm gì. Với một kẻ như hắn, chẳng cần phải nhiều lời.
Tôi đúng là nhân vật chính của thế giới Jack Sue. Nhưng, không phải vì tôi là nhân vật chính nên mới đủ xuất sắc. Mà là vì tôi đủ xuất sắc, vậy nên mới là nhân vật chính.
Thế giới này, sinh ra là vì tôi.
“Đối tượng mục tiêu có dao động cảm xúc lớn, phát hiện dao động năng lượng bất thường ẩn giấu!”
“Tiểu đội số Một khởi động!”
Theo giọng nói của nhà nghiên cứu vang lên, một luồng sáng trắng bị rút ra khỏi cơ thể Tiểu Lộc tổng. Đây chính là hiện thân cụ thể của cái gọi là “trong cõi u minh cảm nhận được”.
Thứ này rốt cuộc là gì?
Tôi cẩn thận quan sát khối cầu ánh sáng màu trắng này. Hình như dao động năng lượng của nó không giống với của năng lượng của hệ thống. Dao động năng lượng của nó yếu hơn, khó nhận thấy hơn, cũng khiến người ta có cảm giác… bị nhìn trộm hơn.
Tôi khó chịu nhíu mày.
Khối cầu ánh sáng này, giống như một chiếc máy quay kết nối với một thế giới khác vậy.
Phía sau chiếc máy quay đó, có vô số cặp mắt đang nhìn trộm tôi. Bỗng nhiên, khối cầu ánh sáng đó bốc lên một làn khói xanh rồi biến mất.
Cảm giác bị nhìn trộm đó cũng tan biến theo.
Hết chương 249.
