Chương 252: Cốt Truyện Lậu? (Phần 2)

Chương 252: Cốt Truyện Lậu? (Phần 2)

 

Tôi đã ra hiệu trên Trí não, tự khắc sẽ có người theo dõi cô ta. Thấy thằng cháu trai vẫn còn đang chết sững đứng tại chỗ, trông như sắp vỡ vụn đến nơi, tôi bèn lái xe bay lao tới.

 

Chưa đầy nửa phút sau, xe bay của tôi đã dừng ngay trước mặt thằng bé. Tiếng động cơ ầm ĩ khiến nó giật bắn cả người, theo phản xạ định ôm mông bỏ chạy. Tôi mở cửa bước xuống xe, thằng cháu trai đang cosplay tượng đá liền nặn ra một nụ cười khó coi còn hơn cả mếu.

 

“Chú, chú út, sao chú lại đến đây?”

 

Tôi bước về phía thằng bé, nhưng nó lại giật lùi như một con thỏ bị kinh động, hoảng hốt kêu lên: “Đừng, đừng! Chú út, chú đừng qua đây!”

 

Có lẽ nhận ra phản ứng của mình quá đỗi khác thường, nó vội vàng giải thích: “Lúc nãy cháu vừa đánh rắm một cái rõ to, có lẽ…”

 

Thằng bé nhắm mắt lại, nghiến răng, rồi quyết định nói thẳng ra: “Có lẽ cơ vòng của cháu đã không giữ được phòng tuyến cuối cùng.”

 

Đối với một thanh niên có lòng tự trọng cao ngút trời, đây quả là một chuyện chẳng vẻ vang gì. Có lẽ lúc này, thằng bé chỉ muốn lẳng lặng tự mình xử lý, rồi vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

 

Nếu là chuyện khác, tôi đã giả vờ như không biết gì, mặc kệ nó. Nhưng hôm nay lại liên quan đến Công Lược Giả, tôi sợ nó sẽ xảy ra chuyện.

 

“Cô gái vừa đưa giấy cho cháu là Công Lược Giả, cô ta muốn lấy được hảo cảm của cháu.”

 

“Cháu bị đau bụng cũng là do cô ta giở trò.”

 

Mắt của thằng cháu trai tôi trợn trừng.

 

“Cháu biết ngay mà, cháu đã tích cốc rồi thì làm sao còn không kiểm soát nổi cái mông của mình chứ!”

 

“Không phải, cô ta có mục đích gì vậy? Làm cháu đau bụng, rồi lại đưa giấy cho cháu? Người ta thì giúp người lúc hoạn nạn, còn cô ta thì lại là ‘gửi giấy lúc đi nặng’ à?”

 

Phải thừa nhận rằng, trong khoảnh khắc này, tư duy của thằng cháu tôi và cô gái công lược kia đã đồng bộ với nhau.

 

“Đi thôi, để bác sĩ kiểm tra cơ thể cho cháu.”

 

Tôi kể sơ qua cho thằng bé nghe về những việc Sữa Đào đã làm, nó nghe xong thì sắc mặt tái mét.

 

“Chú út, thiết lập nhân vật của cháu, dù có bị viết vào kịch bản thì cũng phải được xếp vào kênh ngôn tình chứ? Tại sao lại có người nhắm vào cúc hoa của cháu vậy?”

 

Tôi xoa xoa thái dương: “Cháu bớt đọc mấy quyển tiểu thuyết mà chú Phong của cháu đưa đi.”

 

“Bây giờ bảo cháu đi kiểm tra là để xem cơ thể cháu có bị tổn thương gì không.”

 

“Cháu đã tích cốc, về mặt lý thuyết mà nói, đường ruột đã trống rỗng, không thể nào thải ra thứ gì được.”

 

Thằng cháu trai tôi bị buộc phải nằm sấp trên ghế, mặt mày xanh như tàu lá chuối.

 

“Chú, chú út, chú tìm bác sĩ nào kín miệng một chút nhé.”

 

“Ừm.”

 

Để phục vụ cho việc kiểm tra, thậm chí nó còn không dám lau mông, chỉ có thể nằm sấp trên ghế.

 

Bất chợt gặp phải luồng khí lưu, thân xe rung nhẹ một cái, thằng cháu trai tôi mặt mày méo xệch, vội vàng nói: “Đợi, đợi đã! Chú út! Cháu cảm giác hình như có thứ gì đó chảy ra rồi!”

 

“Chú lái ổn định một chút đi!”

 

Sắc mặt tôi cũng chẳng khá hơn thằng bé là bao. Nếu trên xe không phải là cháu ruột của mình, tôi chỉ hận không thể vứt cả người lẫn xe đi cho xong.

 

Tôi mở cửa sổ xe, phóng như bay trên đường.

 

Cái xe này, sau phen này chắc là không dùng được nữa rồi.

 

……..

 

Anh bạn bác sĩ xách hộp cứu thương vội vã chạy đến.

 

“Sao vậy? Ai gặp chuyện gì à?”

 

Tôi chỉ vào thằng cháu trai: “Nó đó, có lẽ cơ vòng đã xảy ra chút vấn đề.”

 

Thằng cháu trai tôi bị réo tên liền tức tối vùi đầu vào gối.

 

Anh bác sĩ vừa nghe tôi giải thích, vừa vén tăng bào của thằng bé lên, tiện tay kéo luôn cả quần nó xuống.

 

Tôi nín thở, hoàn toàn là nhờ vào tình thân máu mủ mới có thể đứng vững tại đây.

 

Thế nhưng anh bạn bác sĩ lại ngạc nhiên “Hửm?” một tiếng.

 

“Chất lỏng trong suốt, sền sệt, không có tạp chất, không có phân. Cái này hình như… toàn là dịch ruột?”

 

Nửa bên mông của thằng cháu trai tôi dính đầy chất lỏng trong suốt sền sệt, người không biết chuyện có khi còn tưởng nó vừa mới tham gia hoạt động người lớn nào đó rồi chơi quá trớn.

 

Trong trạng thái bích cốc, ruột gan hoàn toàn sạch sẽ, sau khi kịch bản bị thay đổi, để có thể thải ra thứ gì đó, đường ruột đã điên cuồng co bóp, kích thích ruột tiết ra một lượng lớn dịch ruột ư?

 

Động tác của bác sĩ nhanh gọn, làm xong kiểm tra sơ bộ cho thằng cháu trai tôi rồi nói: “Không sao, đừng lo, cơ vòng và chức năng đường ruột đều không có vấn đề gì, không cần lo bị són phân đâu.”

 

“Tình huống vừa rồi, cháu cứ coi như mình bị tào tháo rượt không nhịn được, đi xong là khỏe thôi.”

 

Lời an ủi của anh bạn bác sĩ đối với thằng cháu trai tôi mà nói, có còn hơn không. Chuyện hôm nay, so với nguy hiểm, thứ nó quan tâm hơn là thể diện đã mất của mình. Tôi nghe nó lẩm bẩm, không biết là đang tự nói với mình điều gì, trong lòng không khỏi có chút lo lắng.

 

Dù gì cũng là cháu ruột của tôi. Tôi tập trung nhìn kỹ, từ khẩu hình miệng của nó, tôi đọc được: “Không sao, không sao, chẳng phải chỉ là ị ra quần thôi sao.”

 

“Chuyện này trời biết, đất biết, mình biết, và ba người khác biết, ngoài ra chẳng còn ai nữa đâu.”

 

“Công Lược Giả thì kệ cô ta đi, dù sao cũng là tội phạm từ thế giới khác, sớm muộn gì cũng bị bắt thôi.”

 

“Chú út và chú Dịch đều là bậc cha chú, dù gì thì bộ dạng mông trần của mình cũng chẳng phải họ chưa từng thấy, có gì mà mất mặt.”

 

“Dù sao thì cũng đã mất mặt trước chú út không biết bao nhiêu lần rồi, ông đây cũng chẳng còn mặt mũi nào nữa rồi.”

 

“Cố lên! Chẳng qua chỉ là xấu hổ trước mặt bàn dân thiên hạ một lần thôi mà, có gì to tát đâu!”

 

“Nghĩ đến người yêu cũ đã phải lòng chú út, nghĩ đến người yêu cũ giả trai, nghĩ đến người yêu cũ là robot, nghĩ đến… hu hu!”

 

“Phải mạnh mẽ lên! QAQ”

 

…Càng nghe càng thấy đáng thương. Thôi thì lát nữa về tặng thằng bé chiếc du thuyền mà nó ao ước bấy lâu nay vậy. Tổ chức một bữa tiệc Phật quang gì đó trên du thuyền, có lẽ tâm trạng sẽ tốt hơn.

 

Mặc dù bác sĩ kiểm tra nói cơ thể thằng cháu trai tôi đã không còn gì đáng ngại, nhưng điều đó cũng không thể che giấu được việc hệ thống kia có thể cưỡng ép thay đổi trạng thái cơ thể.

 

Một hệ thống thật đáng sợ.

 

Sữa Đào này trông có vẻ vô hại, nhưng hệ thống mà cô ta sở hữu lại là thứ đáng sợ nhất cho đến nay. Có thể thay đổi thời tiết, có thể thay đổi khí hậu, có thể thay đổi trạng thái cơ thể của một người được chỉ định.

 

Nghe ý của hệ thống thì, đây vẫn là kết quả khi chức năng đã bị hạn chế. Nếu để hệ thống vận hành ở trạng thái hoàn chỉnh, không thể tưởng tượng được nó sẽ gây ra thảm họa đến mức nào. E rằng cả thế giới này sẽ trở thành sân chơi của hệ thống.

 

— Đúng vậy, chỉ có hệ thống thôi.

 

Kịch bản mà Sữa Đào nắm giữ là sai, không biết là do lỗi hệ thống hay là nó cố tình dẫn dắt sai lệch. Tóm lại thì, sau khi Sữa Đào nâng cấp hệ thống lên mức cao nhất, e rằng chính bản thân cô ta cũng sẽ phải đối mặt với nguy hiểm không thể chống cự được.

 

Kẻ đứng sau thao túng thứ gọi là “hệ thống” này, thứ có thể vận hành ở các thế giới khác nhau, đến từ một thế giới to lớn hơn. Một thế giới mà tôi chưa từng tiếp xúc.

 

Tính đến thời điểm hiện tại, các công ty chi nhánh của tôi ở thế giới khác đã mở hơn tám trăm cơ sở, trải rộng trên hàng trăm thế giới khác nhau. Trong những thế giới này, có những thế giới đã từng tiếp xúc với thế giới bản địa, cũng có những thế giới được định vị thông qua công chúa Mary Sue làm trung gian. Trông thì có vẻ nhiều, nhưng không có một thế giới nào là nơi kiểm soát hệ thống cả. Cũng không phải là chưa từng thử định vị thế giới bậc cao thông qua hệ thống, nhưng không được. Dường như những thế giới cao cấp đó có một lớp rào cản với thế giới này. Rào cản đó vừa ngăn chặn bước chân xâm lược của bọn chúng, vừa chặn đứng ánh mắt dòm ngó của các thế giới có cấp bậc thấp hơn.

 

Đây có lẽ là một loại quy luật vũ trụ nào đó.

 

E rằng chỉ sau khi thế giới này phát triển hoàn thiện, lớp rào cản đó mới từ từ mở ra. Nhưng mà, thế giới cao cấp vì quy tắc mà không thể giáng lâm xuống thế giới cấp bậc thấp, nhưng để thu thập khí vận, bọn chúng lại nghĩ ra cách khác — Đó chính là hệ thống.

 

Những hệ thống mang theo sức mạnh khác nhau này chính là hình ảnh thu nhỏ của các thế giới khác. Không biết liệu sau khi Sữa Đào nâng cấp hệ thống lên mức cao nhất, rào cản có bị ép phải biến mất, và thế giới cấp bậc cao hơn sẽ cưỡng ép giáng lâm hay không?

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Không được. Mặc dù tôi có chút mong chờ, nhưng cũng biết rằng, ít nhất là bây giờ vẫn chưa được. Cho đến nay, sức mạnh của thế giới bậc cao vẫn chưa rõ ràng, không thể tùy tiện nghênh chiến được. Vẫn phải ưu tiên nâng cao thực lực tổng hợp của thế giới này trước đã. Nhưng nếu có cơ hội để dòm ngó thế giới có cấp bậc cao hơn, tôi sẽ không bỏ qua.

 

………

 

Sau khi giao thằng cháu trai đã tự thuyết phục bản thân xong xuôi cho anh cả, tôi quay về biệt thự gần công ty, tắm rửa một trận cho sạch sẽ.

 

Bên này không có nhiều quần áo để thay, may mà anh Trợ lý hiểu ý tôi, đã mang quần áo tôi thường mặc đến. Tôi lau tóc đến khi còn hơi ẩm, thay đồ ngủ, còn chưa kịp sấy khô tóc thì Trí não đột nhiên sáng lên. Người theo dõi Sữa Đào bên kia đã báo về một tin xấu.

 

Bọn họ đã để mất dấu Sữa Đào. Đây là chuyện gần như không thể xảy ra, vậy mà nó lại xảy ra. Điều này có nghĩa là, hệ thống năng lượng mà nó sở hữu không thuộc bất kỳ loại nào trong thế giới này. Hoặc là, trình độ của nó đã vượt xa mức cao nhất của Cục Giám sát Năng lượng Đặc biệt của thế giới này.

 

【Tổng tài, chắc chắn là cô ta sẽ tìm cách tiếp cận ngài. Chúng tôi đã tăng cường thêm nhân lực và đang trên đường đến chỗ ngài. Xin hãy tự bảo vệ bản thân mình thật cẩn thận!】

 

Tôi âm thầm cau mày. Sao có thể để người khác ngủ ngáy ngay bên giường mình được. Có một Công Lược Giả đang lẩn trốn bên ngoài và nhòm ngó mình, thật sự chẳng phải là một chuyện vui vẻ gì.

 

“Tổng tài.”

 

Trợ lý thấy tôi lâu không ra ngoài bèn gõ cửa.

 

“Vào đi.” Tôi nói, “Lúc nãy xem tin nhắn, để mất dấu người rồi.”

 

Anh nhận lấy máy sấy từ tay tôi rồi sấy tóc cho tôi.

 

“Tôi sẽ ở bên cạnh ngài.”

 

Tôi cảm nhận được đầu ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua da đầu, các ngón tay khẽ luồn vào mái tóc ngắn của tôi. Gió ấm từ máy sấy có nhiệt độ vừa phải, hương thơm của tinh dầu dưỡng tóc theo làn gió ấm thoang thoảng lan ra. Lời của trợ lý nói, rõ ràng còn chẳng được tính là một lời đảm bảo, nhưng cảm giác bực bội ban nãy của tôi không hiểu sao lại dịu đi.

 

Mùi tinh dầu này cũng là do anh điều chế, hương thơm thanh nhẹ, không gây khó chịu, bình thường không ngửi thấy, chỉ khi tâm trạng dao động hoặc nhiệt độ cơ thể tăng lên do vận động, tôi mới ngửi thấy một mùi hương rất nhạt. Vậy mà kể từ khi dùng loại tinh dầu này, số lần tôi bực bội đã giảm đi không ít.

 

Có lẽ trong mắt người khác, trợ lý cũng giống như loại tinh dầu này, chẳng có mùi vị gì, dường như có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Nhưng tôi biết, đối với tôi, anh hiện diện ở khắp mọi nơi, là một phần không thể tách rời.

 

Tôi nhắm mắt lại, mặc cho anh sấy khô từng tấc tóc ngắn của tôi. Bình thường tôi thích sấy đến bảy, tám phần khô, phần còn lại để khô tự nhiên, nhưng hôm nay thì lát nữa còn phải ra ngoài. Tóc của tôi được chăm sóc rất tốt, đen bóng và dày dặn, có lẽ vì sợi tóc nhiều và cứng nên cảm giác khi chạm vào sẽ không được tốt lắm. Nhưng dường như trợ lý không nghĩ vậy.

 

Tóc đã được sấy khô hoàn toàn, máy sấy cũng đã được đưa ra xa, vậy mà anh vẫn đang nghịch tóc tôi. Khi không còn sấy tóc nữa, hành động của anh trông giống như đang xoa đầu tôi. Tôi mở mắt, ngẩng đầu lên, bắt gặp ngay đôi mắt đong đầy ý cười của anh.

 

“Anh không thấy là mình nên bỏ tay xuống rồi sao?”

 

Trợ lý khẽ mỉm cười: “Vâng, thưa Tổng tài.”

 

Anh tắt máy sấy, tay có vẻ ngoan ngoãn thu về, nhưng lại thuận đường vuốt một lượt từ đỉnh đầu xuống sau gáy tôi. Cứ như đang vuốt ve một con mèo vậy.

 

Thật là hết nói nổi.

 

Tôi cười lạnh một tiếng: “Cúi đầu xuống.”

 

Tôi nhắm ngay vào mái tóc màu nâu của anh. Sợi tóc của anh mảnh hơn tôi, trông có vẻ mềm mại hơn. Cảm giác khi chạm vào có lẽ rất tuyệt —

 

Đúng vậy, rất tuyệt, tôi biết.

 

Khi chúng tôi hôn nhau, tôi đã vô số lần dùng tư thế chiếm hữu tuyệt đối, dùng tay giữ chặt gáy anh, luồn qua những sợi tóc của anh. Đương nhiên là tôi biết, tóc anh vừa mượt vừa mềm, rất dễ khiến người ta liên tưởng đến bộ lông của động vật. Mặc dù cảm giác không giống nhau, nhưng đối với tôi mà nói, cảm giác vui sướng mà những cái chạm đó mang lại thì tương tự, thậm chí còn mãnh liệt hơn.

 

Ánh mắt tôi sáng rực, chờ đợi anh cúi đầu. Anh sẽ không bao giờ từ chối mệnh lệnh của tôi, tôi biết điều đó.

 

Quả nhiên, trợ lý đã ngoan ngoãn cúi đầu xuống. Khi ánh sáng bị che khuất, đôi mắt anh tựa như hai cái giếng sâu thăm thẳm. Tôi đưa tay ra chờ đợi cái đầu mềm mại kia rơi vào lòng bàn tay mình, nhưng đột nhiên lại phát hiện anh không đeo kính.

 

Lúc nhận ra thì đã không còn kịp nữa.

 

Anh cúi xuống và hôn tôi.

 

Ngay từ lúc anh tháo kính, tôi đã nhận ra đây không phải là một nụ hôn lướt qua. Tôi đã thực hành kỹ thuật hôn không ít lần trên người anh, và anh cũng luôn chiều theo ý tôi, ngoan ngoãn chờ đợi mỗi lần tôi xâm chiếm. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, mỗi lần so kè nảy lửa, tôi đều là người rơi vào thế yếu.

 

Trợ lý một tay đỡ sau gáy tôi, tay còn lại khóa chặt hai tay tôi ra sau lưng. Anh dùng lực không lớn, tôi cũng không giãy giụa, chỉ một lòng một dạ muốn phân cao thấp trên môi lưỡi. Đáng tiếc, lần này cũng như mọi khi, tôi bị anh từ từ đẩy vào thế yếu, hơi thở cũng trở nên gấp gáp thêm vài phần dưới sự tấn công của anh.

 

Tôi khẽ hừ một tiếng, ra hiệu nhận thua. Trên đời này, e rằng cũng chỉ có anh mới có thể khiến tôi cam tâm tình nguyện cúi đầu. Nhưng tôi sẽ không mãi thua anh như vậy. Sẽ có một ngày, người rơi vào thế yếu phải là anh mới được.

 

Thế nhưng lần này lại khác mọi khi.

 

Sau khi tôi nhận thua, hành động chinh phạt của anh không hề dừng lại, mà ngược lại còn ngày càng quyết liệt hơn. Tôi đứng dậy nghênh chiến, nhưng lại bị đánh cho phải liên tiếp lùi về phía sau. Hành động nhận thua của tôi không đổi lấy được tin tức đình chiến của hai nước, ngược lại còn khiến bản thân trở thành tù nhân. Còn anh, với tư cách là kẻ chiến thắng, đang vui vẻ hưởng thụ thành quả thắng lợi của mình, hệt như vị sơn thần hưởng dụng vật tế.

 

Bàn tay anh đang giữ chặt hai tay tôi cũng siết ngày một chặt hơn. Từ chỗ không để tâm, tôi dần nảy sinh ảo giác như sắp bị nuốt chửng. Những tế bào hiếu chiến trong cơ thể tôi rục rịch, từng tế bào đang gào thét đòi chiến đấu, nhiệt độ nóng bỏng khiến chúng sôi trào cùng tôi.

 

Bàn tay trợ lý giữ sau gáy tôi đột nhiên cũng siết chặt hơn, như thể đang dỗ dành một chú mèo tinh nghịch. Phần cổ yếu ớt dễ gãy, cảm giác nguy hiểm khiến bầu không khí căng thẳng, nhưng trong lúc thân mật với anh, nó lại chuyển hóa thành một loại kích thích khác.

 

Tôi vẫn luôn ngờ rằng, lần nào đối đầu tôi cũng đều kém anh một nước cờ là vì anh chưa bao giờ dạy tôi toàn bộ tuyệt kỹ, chỉ sợ dạy hết cho đồ đệ rồi lại bị đồ đệ hạ gục mất.

 

Giờ phút này, cuối cùng cũng đã được chứng thực.

 

Dường như căn phòng cũng đang nóng lên cùng với cơ thể chúng tôi. Hơi thở trong lồng ngực bị anh đoạt lấy, đòi hỏi đến cực hạn, tôi không nhịn được mà bật ra một tiếng rên khẽ. Cuối cùng anh cũng ngẩng đầu lên, dùng trán cọ vào trán tôi, trong mắt chứa đầy hơi nước. Chắc hẳn trạng thái của tôi bây giờ cũng chẳng khác anh là bao, thậm chí còn tệ hơn.

 

“Xin lỗi, có làm ngài đau không?”

 

Tôi cử động cổ tay, hơi thở vẫn chưa hoàn toàn ổn định, lại bị câu nói này của anh làm cho tức đến bật cười. Lời này nghe chẳng giống như quan tâm nhận lỗi, mà ngược lại giống như đang chế nhạo chiến tích thảm bại của tôi.

 

“Lực của anh, đến một vết hằn cũng không để lại được.”

 

Anh tủm tỉm cười: “Vậy ngài có muốn dạy tôi không?”

 

Tôi nín thở, vừa định mở miệng thì chợt có tiếng gõ cửa vang lên.

 

【A a a, rốt cuộc là ai đang theo dõi mình vậy chứ!】

 

【Chẳng lẽ là Tổng tài? Hay là người mà nguyên chủ từng đắc tội?】

 

【Trời đất ơi! Nguyên chủ trước kia đắc tội với nhiều người quá, giờ mình muốn đếm xem ai có khả năng nhất cũng không đếm nổi!】

 

【Chết tiệt! Mình vốn định từ từ tính kế, sao tình tiết chính lại đột ngột diễn ra sớm hơn nhiều thế này!】

 

【Hết cách rồi, bất kể là ai, chỉ có thể dùng liều thuốc mạnh thôi!】

 

Tiếng gõ cửa lại dồn dập hơn vài phần.

 

【Hệ thống, chỉnh sửa tình tiết!】

 

【Vâng! Nhưng ký chủ, cô phải nghĩ cho kỹ nhé, đây là lần sửa chữ cuối cùng của cô trong hôm nay, dùng xong là hết đấy.】

 

【Tao biết rồi, nhưng tao cũng hết cách rồi! Để trốn khỏi đám người theo dõi kia, tao chỉ còn lại hai điểm thiện cảm thôi, nếu không dùng lên người Tổng tài, đợi bọn họ đến thì mọi chuyện sẽ kết thúc! Nhanh lên, chỉnh sửa tình tiết!】

 

【Đã trích xuất tình tiết cho cô:】

 

【Tổng tài tắm rửa xong, từ trong phòng tắm bước ra, giọt nước lướt qua gò má anh, đây là một khuôn mặt kinh diễm tuyệt trần, một gương mặt không thể dùng bất kỳ ngôn từ nào để hình dung, dù cho là nhà thơ vĩ đại nhất thế gian cũng không thể tả được hết phong thái của anh, dù cho là họa sĩ tài ba nhất thế gian cũng không thể vẽ ra được một phần trăm vẻ đẹp của anh…】

 

【Mịa nó! Tổng tài này rốt cuộc đẹp trai đến mức nào mà đoạn miêu tả ngoại hình còn nhiều hơn cả Phật tử vậy! Tao chịu không nổi nữa, lướt qua hết mấy đoạn miêu tả ngoại hình này cho tao!】

 

【…Ném chiếc khăn ướt sang một bên, Tổng tài cầm lấy máy sấy, tự sấy khô mái tóc ngắn của mình. Lúc này, bên ngoài biệt thự đột nhiên vang lên một loạt tiếng gõ cửa, ngay lập tức, sát tâm của anh trỗi dậy.】

 

【Không phải chứ, mình chỉ gõ cửa thôi mà, sao lại sát tâm trỗi dậy được, quả không hổ là nam chính bạo quân, nếu bị anh ta bắt được thì cái mạng nhỏ của mình cũng khó giữ!】

 

【May quá, trời không tuyệt đường người, trong biệt thự này chỉ có một mình anh ta.】

 

【Hệ thống, sửa chữ! Sửa cho tao “Sát tâm trỗi dậy” thành “Sắc tâm trỗi dậy”!】

 

Tôi thầm nghĩ không ổn rồi.

 

Giây tiếp theo, tôi đột ngột nhìn xuống dưới.

 

Hay lắm, tôi nhớ rõ cô rồi!

 

Hết chương 252.

 

Chương 252: Cốt Truyện Lậu? (Phần 2)

Ngày đăng: 4 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên