Chương 258: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 1)
Lễ đính hôn lần này được chuẩn bị suốt hai tháng. Ngoài kế hoạch chính, tôi còn cho vạch ra hai kế hoạch dự phòng để đề phòng bất trắc.
Tôi cũng chuẩn bị hai địa điểm tổ chức, nằm ở hai đầu của thành phố. Phi thuyền vừa được nghiên cứu phát triển xong đang lơ lửng trên cao, lặng lẽ chờ lệnh. Nếu gặp phải tình huống đột xuất cần di dời, chiếc phi thuyền khổng lồ với tốc độ cực nhanh sẽ lập tức đưa toàn bộ khách mời đến địa điểm mới.
Trừ khi có một thế lực bên ngoài nào đó đẩy cả thành phố này vào cơn nguy khốn, bằng không, lễ đính hôn lần này chắc chắn sẽ diễn ra suôn sẻ.
Trước khi đính hôn, đương nhiên phải ra mắt gia đình.
Hai phụ huynh của tôi, những người đã nâng cấp tuần trăng mật từ du lịch vòng quanh thế giới thành du lịch đa vũ trụ, cuối cùng cũng đã trở về.
Trường hợp của Trợ lý thì có hơi đặc biệt.
Nhưng tôi nghĩ, trong thời khắc quan trọng của cuộc đời như thế này, có lẽ anh vẫn muốn có cha mẹ và em trai làm chứng. Hơn nữa, anh đã ở bên tôi lâu như vậy, cảm giác tồn tại của anh sẽ không tiếp tục suy yếu nữa. Biết đâu sau khi gặp lại cha mẹ mình, lời nguyền lãng quên tuyệt vọng kia sẽ chấm dứt.
Thế là, tôi đã hỏi ý kiến của Trợ lý.
Trợ lý im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi gần như đã nghĩ rằng, anh sẽ từ chối, nhưng rồi anh lại khẽ nói: “Cũng được.”
“Để tôi đi mời hay anh tự mình làm?”
“Để tôi.”
Trợ lý mở giao diện Trí Não ra, ngón tay đặt trên màn hình khựng lại một chút, rồi dứt khoát đến mức có phần quyết tuyệt, bấm số gọi đi.
Tôi để ý thấy, anh không lưu số điện thoại của cha mẹ mình trong danh bạ. Con số này được anh ghi nhớ trong đầu, thuộc làu làu.
Sau vài tiếng “tút tút”, đầu dây bên kia đã bắt máy.
“Giai Giai?”
Giọng nói có chút ngập ngừng.
Trợ lý đáp một tiếng, “Mẹ, là con đây.”
Lần gần nhất họ nói chuyện với nhau cũng đã từ rất lâu rồi, nhưng cuộc gọi sau bao ngày xa cách này lại không hề ngập tràn niềm vui như trong tưởng tượng, trái lại còn có vài phần gượng gạo.
Vẻ mặt Trợ lý rất bình tĩnh, dường như đã lường trước được kết quả này.
“Mẹ, con có người thương rồi, dự định sẽ đính hôn.”
“Lễ đính hôn, mẹ và ba, cả em trai nữa, có tiện đến tham dự không?”
Giọng nói bên kia vô cùng kinh ngạc, “Đính hôn ư? Con… con đính hôn sao?”
“Thằng bé này, có bạn gái cũng không biết nói với ba mẹ một tiếng, là người ở thành phố A à?”
Trợ lý đáp: “Không phải bạn gái, là bạn trai. Nhà em ấy ở thành phố A.”
“Ồ ồ, là con trai à, con trai thì cũng phải nói với ba mẹ một tiếng chứ.”
“Là một người thế nào hả con?”
“Em ấy…” Trợ lý liếc mắt nhìn tôi, trong đáy mắt anh ánh lên một nụ cười, “Em ấy rất tốt, bọn con rất tốt.”
“Mẹ, ba mẹ có thời gian đến không? Nếu có, con sẽ đến đón.”
Giọng nói bên kia tỏ ra có hơi khó xử, “Chúng ta… thật ra thì sức khỏe của em trai con lại không được tốt lắm, nghe nói điều kiện y tế ở thành phố A rất tốt, nên chúng ta đang trên đường đến thành phố A đây.”
“Mọi người đến đâu rồi? Con đến đón.”
Vẻ mặt Trợ lý vẫn điềm tĩnh.
Anh không hỏi tại sao họ đến thành phố A mà không báo cho anh một tiếng.
Rõ ràng thời gian anh học tập và làm việc tại thành phố A đã vượt qua cả thời gian anh ở bên cha mẹ. So với quê nhà, anh còn quen thuộc với cuộc sống ở thành phố A hơn.
Rõ ràng Tập đoàn Hoàn Tinh nơi anh làm việc sở hữu công nghệ y tế tiên tiến nhất và bệnh viện tư nhân lớn nhất toàn cầu. Với tư cách là nhân viên của công ty, anh hoàn toàn có quyền xin suất điều trị cho người thân.
Anh không hỏi tại sao, nhưng trong lòng anh đã sớm hiểu rõ.
Chẳng qua là lại quên anh đi mà thôi.
Tôi muốn an ủi anh, nhưng kỹ năng này thực sự không phải sở trường của tôi, nên tôi chỉ có thể đặt tay lên vai anh, nói: “Sẽ có cách thôi.”
Trợ lý mỉm cười với tôi, ánh mắt anh rất dịu dàng, “Ngài đang an ủi tôi đấy à?”
“Là một lời hứa.”
Hàng mi dài trên mắt anh khẽ run lên. “Thật ra tôi không còn để tâm đến chuyện này nữa, tôi đã quen rồi.”
Tôi có cảm giác anh vẫn còn điều gì đó chưa nói, nhưng anh chỉ đáp: “Tổng tài, tôi đi đón người, bữa trưa sẽ không ăn cùng ngài được.”
Tôi không hỏi gì thêm, chỉ dời mắt đi rồi bước ra ngoài trước, “Làm gì có chuyện bố mẹ vợ đến mà chỉ để một mình anh đi đón.”
“Tôi đã bao trọn nhà hàng Vân Thủy rồi, trưa nay chúng ta cùng ăn cơm.”
“…Vâng, Tổng tài.”
…….
Thời tiết hôm nay không được tốt cho lắm, mây đen giăng kín bầu trời, trông như sắp đổ mưa.
“Lái nhanh lên.”
Tôi nhìn bầu trời âm u, trong lòng cứ cảm thấy có chút không thoải mái.
Bên cạnh bỗng vang lên một tiếng “rầm” trầm đục, hai chiếc xe bay va vào nhau, buộc phải hạ cánh xuống mặt đất.
Xe bay vừa chạm đất, người tài xế bị đâm đã giận dữ mở cửa, gầm lên với chiếc xe phía sau: “Mày không có mắt à!?”
Cửa xe phía sau cũng được mở ra, tài xế gây tai nạn dù đâm vào xe người khác, nhưng mặt cũng đầy vẻ tức tối: “Ai bảo mày chen ngang!”
“Chiếm cả hai làn đường mà còn chạy rề rà, người ta muốn vượt cũng không xong, mày tưởng đường này là của nhà mày mở chắc?!”
“Cái đèn đỏ này vốn dĩ qua được rồi, chỉ vì mày mà tao không qua được, không đâm mày thì đâm ai!”
Chẳng mấy chốc, hai tài xế đã từ cãi vã đã chuyển sang ẩu đả.
Đám đông vây xem vội vàng gọi điện cho cảnh sát giao thông và cấp cứu.
Đèn đỏ phía trước bật sáng, chiếc xe bay của chúng tôi vững vàng lướt đi, bỏ lại sau lưng những âm thanh ồn ào.
Người mắc chứng nóng giận khi lái xe không nên điều khiển xe bay. Dù xe bay có hệ thống giảm tốc tự động đảm bảo an toàn, nhưng dù sao cũng là bay trên không, nếu gặp tai nạn thì thiệt hại sẽ lớn hơn xe thường rất nhiều.
Có điều, kỳ thi lấy bằng lái xe bay nghiêm ngặt hơn xe thông thường, tình huống vừa rồi có lẽ chỉ là cá biệt. Tôi đang nghĩ vậy thì khóe mắt liếc thấy một chiếc xe đang chạy song song với xe mình, không khỏi sững người. Gã tài xế đó vậy mà đang hôn người phụ nữ ngồi ở ghế phụ!
Vừa lái xe vừa hôn nhau ư?
Một tay gã tài xế hờ hững vịn trên vô lăng, tay kia ôm eo người phụ nữ, hai người hôn nhau say đắm đến mức chẳng còn tâm trí nào mà nhìn đường phía trước. Khi nụ hôn trở nên nồng nàn, bàn tay đặt trên vô lăng của gã tài xế buông ra, luồn thẳng vào trong áo của cô gái ở ghế phụ. Cô gái cũng không chịu kém cạnh, hai tay lần mò xuống quần của gã. Không còn người điều khiển, chiếc xe bay bắt đầu rơi xuống. Chế độ lái thông minh được kích hoạt khẩn cấp, may mắn mới tránh được một thảm kịch.
Tôi không khỏi nhíu mày thật chặt.
Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã đến sân bay.
Một bầu không khí nôn nóng, bực bội đang lan tỏa.
Dường như hôm nay đám đông đang bộc lộ cảm xúc khác thường, không cần dùng thuật đọc mắt, tôi cũng có thể thấy rõ bọn họ đang nghĩ gì.
Chỉ trên một đoạn đường ngắn từ bãi đỗ xe vào sân bay, tôi đã gặp ba kẻ đến bắt chuyện làm quen, hai tên trộm, ba cặp cãi nhau, và còn một cặp đang vật lộn với nhau, nắm đấm nào cũng thấy máu. Người không biết còn tưởng bọn họ có thâm thù đại hận gì, nhưng thực tế, chỉ là một người giẫm phải chân người kia mà thôi.
Không ổn.
Quá kỳ lạ.
Có chuyện gì đó mà tôi không biết đã xảy ra.
Tôi gửi thông tin tình hình ở đây cho đội trưởng đội đội Bá.
Anh ta phản hồi rằng, trong vòng một giờ qua, tỷ lệ tai nạn ở thành phố A quả thực đã tăng vọt, tăng lên đến một con số thật đáng sợ. Thế nhưng, các thành phố lân cận thành phố A lại không hề có vấn đề tương tự.
Bỗng nhiên, loa thông báo vang lên, chuyến bay của gia đình Trợ lý đã đến.
Và cùng lúc đó, một giọng nói vang lên trong đầu tôi.
【Phó bản cấp C 《Đại Chiến Sinh Tồn Ở Sân Bay》 chính thức khởi động!】
【Hãy cố gắng sống sót đến cuối cùng trong sân bay nhé~】
Theo phản xạ, tôi đưa tay ra sau để nắm lấy cánh tay Trợ lý.
Nhưng vừa quay người lại tôi mới phát hiện, Trợ lý đã biến mất.
Hết chương 258.
