Chương 267: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 9)

Chương 267: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 9)

 

Ý thức của anh bạn bác sĩ đã tỉnh lại, không gian bệnh viện méo mó bắt đầu trở lại bình thường.

 

Tôi thấy có vô số luồng năng lượng màu trắng từ chiếc bàn phẫu thuật đó phát ra, bắn về nhiều hướng khác nhau. Trong đó, có một luồng tinh thuần nhất đã nhập vào cơ thể tôi.

 

…….

 

“May mà cậu đến! Tôi cứ bị lặp đi lặp lại trong đó mãi, mẹ nó chứ, tôi sắp nôn đến nơi rồi!”

 

Anh bạn bác sĩ của tôi, người ngay cả phô mai xanh cũng có thể ăn mà không biến sắc, hiếm khi lại văng tục.

 

Tôi kiểm tra người anh bạn bác sĩ một lượt, ngoài việc bị chấn thương tâm lý ra thì không có vết thương nào khác, lúc này tôi mới hơi yên lòng.

 

Bây giờ bệnh viện đã biến mất, chúng tôi đang đứng trong phòng khám nhỏ của anh bạn bác sĩ. Người của nhà nước đang ở bên ngoài tiếp nhận các người chơi khác, cung cấp cho bọn họ những cứu trợ khẩn cấp.

 

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

 

Anh bạn bác sĩ hít sâu mấy lần, chỉnh lại cổ áo khoác cho ngay ngắn, cố gắng bình tĩnh lại. “Tôi chỉ ngủ một giấc, lúc tỉnh lại thì phát hiện mình đang ở trong một bệnh viện thất đức.”

 

“Bệnh viện tư nhân này trông thì có vẻ như mở cửa cho tất cả mọi người, nhưng thực chất lại chuyên phục vụ cho giới quyền quý.”

 

“Cậu ta—” Anh ấy bất giác chỉ về phía bàn mổ, nơi đó đã biến trở lại thành phòng khám sau khi bệnh viện biến mất, hướng tay anh ấy chỉ vào chỉ là một cánh cửa.

 

Anh ấy sững lại một chút, rồi lại rụt tay về. “Tóm lại, cậu ta là một đứa trẻ đáng thương.”

 

“Cậu ta được bố mẹ nhận nuôi. Sau khi bọn họ có con ruột, bọn họ đối xử với cậu ta ngày càng tệ. Khó khăn lắm cậu ta mới thi đỗ ra khỏi làng, học xong đại học, tìm được một công việc tốt. Chỉ vì lòng tốt mà ký vào một tờ đơn hiến tạng, thế là bị lũ súc sinh này nhắm trúng.”

 

“Làm sao cậu ta có thể ngờ được rằng, để có được nội tạng của cậu ta, sẽ có người dàn dựng một vụ tai nạn xe hơi, khiến cậu ta rơi vào tình trạng thập tử nhất sinh.”

 

Lông mày anh ấy nhíu chặt lại. “Bệnh viện này đã biến việc này thành cả một dây chuyền rồi, không một ai là vô tội cả. ‘Tôi’ là người mới được tuyển vào.”

 

“Ban đầu tôi cũng không nhận ra có gì bất thường, bọn chúng bảo tôi đi cấp cứu thì tôi đi thôi. Lúc đầu tôi còn dốc hết sức để cứu cậu bé đó, kết quả là vừa vào phòng thí nghiệm, cậu ta đã biến thành cừu non đợi làm thịt, một mình tôi không thể nào cứu được cậu ta, đành trơ mắt nhìn cậu ta ‘tự nguyện’ hiến tặng nội tạng.”

 

“Sợ ảnh hưởng đến chức năng, bác sĩ gây mê đã giảm liều lượng thuốc mê đi một phần tư. Phẫu thuật được nửa chừng, cậu ta tỉnh lại, đau đớn la hét, nhưng đám bác sĩ y tá kia cứ như không thấy gì, chỉ siết chặt thêm mấy sợi dây trói chân tay cậu ta lại.”

 

Anh ấy hít một hơi thật sâu, đè nén lại cơn giận.

 

“Chủ sở hữu của bệnh viện này, chính là con quái vật có trái tim màu đen, bị bệnh tim bẩm sinh, cần phải phẫu thuật thay tim. Thấy kết quả tương thích, liền nhắm vào cậu bé này.”

 

“Ngoài ra, mấy con quái vật kia cũng đều là những kẻ quyền quý được liên hệ để ‘tận dụng triệt để’ các bộ phận khác.”

 

“Sau phẫu thuật, mỗi người trong số chúng đều được thay bằng nội tạng của cậu ta.”

 

“Vậy nên việc đầu tiên anh ta làm sau khi sống lại là đoạt lại nội tạng của mình?”

 

“Đúng vậy.” Anh bạn bác sĩ của tôi cười khẩy.

 

“Con quái vật bị lột da kia, sau lưng có vết sẹo do bỏng, đã dùng da của cậu ta để cấy ghép.”

 

“Con không có mắt, đã dùng giác mạc của cậu ta.”

 

“Con bị rút cạn máu, là bệnh nhân bạch cầu, đã dùng máu và tủy của cậu ta.”

 

“Con mất gan, đã dùng gan của cậu ta.”

 

“Con mất thận, là bệnh nhân nhiễm trùng đường tiểu, cảm thấy một quả thận không đủ, nên đã ‘đặt trước’ cả hai quả thận của cậu ta.”

 

Thảo nào đám quái vật kia lại sợ hãi phòng phẫu thuật đó đến vậy.

 

Anh bác sĩ thở dài. “Nhưng trong vòng lặp của tôi, đám quái vật này chẳng bị trừng phạt gì cả.”

 

“Sau khi có được cơ thể khỏe mạnh, đám quyền quý đó đã đưa cho cặp vợ chồng kia hai triệu, đuổi hai người cha mẹ đang hút máu trên người cậu ta đi.”

 

“Có người nhận được cơ thể khỏe mạnh, có người nhận được tiền, chỉ có cậu ta là không có gì cả, còn mất cả mạng sống.”

 

“Tôi bị mắc kẹt trong vòng lặp, tái sinh hết lần này đến lần khác, tìm cách cứu cậu ta, nhưng vẫn không thể cứu nổi.”

 

“Tôi liên hệ với đồng nghiệp cùng nhau phản kháng thì bị tố cáo.”

 

“Tôi liên hệ với bên ngoài để phanh phui sự việc thì bị đám quyền quý đó một tay che cả trời dập tắt.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Tôi nói trước cho cậu ta biết có người muốn hại cậu ta, nhưng dù đề phòng thế nào cũng vẫn có sơ hở, không thể nào tránh được kẻ đi săn trong bóng tối.”

 

“Tôi liên hệ với các bệnh nhân, nói cho bọn họ biết sự thật đen tối của bệnh viện, nhưng không một ai tin tôi, bởi vì đây là bệnh viện tốt nhất, có những bác sĩ uy tín nhất. Với bệnh tình của nhiều người, nếu không đến đây chữa trị, có lẽ thật sự sẽ mất mạng.”

 

“Trong những lần lặp lại đó, tôi phát hiện ra toàn bộ bệnh viện này đều tràn ngập những sự việc tiêu cực.”

 

Anh ấy cười khổ một tiếng, nhìn về phía tôi.

 

Niềm tin từ trước đến nay của anh bạn bác sĩ của tôi là học thật giỏi y thuật, chữa bệnh cứu người. Niềm tin của anh ấy kiên định đến mức khiến chúng tôi không khỏi tò mò, người cha vốn luôn muốn bồi dưỡng anh ấy thành người kế nghiệp, đã làm thế nào để dạy dỗ ra một đứa trẻ có tín ngưỡng là cứu nhân độ thế như vậy.

 

Một người như anh bạn bác sĩ của tôi, khi chứng kiến những chuyện xảy ra trong bệnh viện, cú sốc phải chịu không khác gì đức tin bị hủy hoại.

 

Anh ấy đột nhiên tiến lên một bước, ôm lấy tôi, vỗ nhẹ vào lưng tôi. “May mà cậu đến, nếu không có lẽ tôi đã bị phó bản này đồng hóa rồi. Tôi không biết mình đã lặp lại bao nhiêu lần, nhưng vẫn không thể cứu được cậu ta. Đến cuối cùng, tôi lại cảm thấy, chi bằng cứ để cậu ta chết trong vụ tai nạn xe hơi đó.”

 

“Ít nhất, cũng không cần phải để cậu ta trơ mắt nhìn mình bị moi nội tạng.”

 

“Cậu có biết không, đến cuối cùng, suýt chút nữa tôi đã dùng con dao của mình để giết người rồi.”

 

Tôi có dự cảm rằng, nếu anh ấy thực sự giết người, anh ấy sẽ thật sự bị phó bản này đồng hóa.

 

Tên của phó bản này là “Bệnh Viện Ăn Thịt Người”. Trong bệnh viện đầy rẫy máu tanh này, anh bạn bác sĩ của tôi là kẻ dị biệt duy nhất. Khi anh ấy bị đồng hóa, “ăn thịt” bệnh nhân, “ăn thịt” đám quyền quý, thì cái tên của bệnh viện này cũng sẽ trở thành sự thật.

 

Tôi vỗ nhẹ vào lưng anh ấy, nhưng cảm giác chạm vào lại cứng và giòn.

 

“Cái gì vậy?”

 

Anh ấy ngạc nhiên đưa tay ra sau lưng quờ lấy, rồi tóm được một tờ giấy.

 

Trên đó vẫn là hình vẽ hai người que.

 

Người que bên trái đầu đội vương miện, ngay tim có một vệt máu đỏ thẫm kinh người.

 

Người que bên phải ngã trong vũng máu, bên cạnh là một chiếc ô tô dính máu.

 

Nhưng lần này không có chữ nào cả. Tôi nhìn mà tim đập thình thịch, liền giao anh bạn bác sĩ của mình cho đội cứu hộ rồi vội vã đến phó bản tiếp theo.

 

Trên đường đi, tôi nhận được thêm một số thông tin khác về phó bản này. Người chơi sẽ được phân vào các thân phận khác nhau dựa trên hành động của bọn họ. Những người không đợi ở phòng đăng ký như tôi sẽ trở thành bác sĩ. Những người ngoan ngoãn đợi ở phòng đăng ký sẽ trở thành bệnh nhân bị đẩy lên bàn mổ. Những người không đăng ký sẽ được phân vào các thân phận khác nhau dựa trên NPC đầu tiên mà bọn họ gặp. Tất cả những người chơi cấu kết với bệnh viện đều sẽ bị bệnh viện nuốt chửng. Người chơi rút trúng thân phận bệnh nhân chỉ có thể cầu cứu bác sĩ Thượng. Không cầu cứu hoặc cầu cứu sai người đều chỉ có một con đường chết.

 

Nhưng ở thế giới bề ngoài, đám quyền quý và cha mẹ của chàng trai kia sẽ không ngừng tạo ra những ảo ảnh để mê hoặc cậu ta, đưa ra những chỉ dẫn sai lầm.

 

Chỉ khi sống sót thoát ra khỏi thế giới bên trong, và dựa vào đám quái vật gây rối không ngừng “gây ồn ào dẫn dắt dư luận”, cùng với đám quái vật quyền quý “thân thể khiếm khuyết” để đoán ra sự thật, lúc đó mới có thể tìm thấy manh mối vượt ải.

 

Người chơi rút trúng thân phận bác sĩ có hai kết cục giả để vượt ải. Thứ nhất là trốn khỏi bệnh viện khi bị đám người gây rối truy đuổi. Nhưng bác sĩ Thượng trốn khỏi bệnh viện theo cách này sẽ chết vì áp lực dư luận xã hội. Thứ hai là trốn khỏi bệnh viện trong cuộc truy đuổi của đám quái vật quyền quý. Lúc này, bác sĩ Thượng trốn khỏi bệnh viện sẽ chết vì bị đám quyền quý trả thù.

 

Người chơi rút trúng các thân phận khác thì cần phải lợi dụng sự tiện lợi của nghề nghiệp bản thân để từng bước điều tra sự thật về bệnh viện. May mắn thay, phó bản này đã bị hủy diệt khi anh bạn bác sĩ của tôi tỉnh lại, những người bị bệnh viện nuốt chửng đều đã trở về thế giới thực.

 

Không ít người bị chấn động tinh thần, trạng thái rất tệ, nhưng nhà nước sẽ tiến hành trị liệu tâm lý cho bọn họ, cố gắng hết sức để tránh lưu lại di chứng.

 

Còn tình hình của đốm sáng nhỏ kia lại là một trường hợp độc lập so với các người chơi khác. Cậu ta trong vai bệnh nhân, bị sáu kẻ quyền quý cùng lúc yêu say đắm, ở bệnh viện diễn một màn em chạy anh đuổi, em trốn anh tìm.

 

Cũng có thể coi là một trò chơi sinh tồn rồi nhỉ.

 

……….

 

Khi xe bay dừng lại, tôi cũng vừa đọc xong tài liệu mới nhất về phó bản.

 

Tôi ngẩng đầu nhìn tòa kiến trúc trước mặt, không khỏi nhướng mày.

 

Không ngờ lại là ngôi chùa của thằng cháu trai tôi.

 

Nửa bên trái của pho tượng Phật lớn ở chính giữa được đúc bằng vàng, nụ cười hết sức từ bi.

 

Nhưng nửa bên phải lại bị hư hại, trông không còn nguyên vẹn nữa.

 

Phía trên cùng có treo tên của phó bản lần này—

 

【Phật Đà Cực Ác】

 

Hết chương 267.

 

Chương 267: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 9)

Ngày đăng: 4 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên