Chương 273: Luân Hồi (Trung)

Chương 273: Luân Hồi (Trung)

 

Bọn chúng đã hại chết Trợ lý?

 

Là tôi đã hại chết Trợ lý.

 

Chuyện mà tôi lo lắng ở thế giới thực, hóa ra đã xảy ra ở kiếp trước rồi. Bởi vì muốn công lược tôi, nên phải trừ khử Trợ lý bên cạnh tôi trước. Vì thế mà anh đã chết một lần? Hay là mấy lần?

 

Tôi không biết.

 

Tôi chỉ biết rằng, tôi ở thế giới này đã bắt đầu mất kiểm soát.

 

Dưới góc nhìn của tôi, đây không phải là một thế giới có pháp luật hoàn chỉnh, và tôi, với tư cách là trung tâm của thế giới, sở hữu quyền lực tối cao. Tôi đã bắt những Công Lược Giả có ý đồ xấu kia đi, dùng đủ mọi thủ đoạn để tra hỏi chân tướng của thế giới, có kẻ nói thế giới này là một cuốn sách, có kẻ lại nói thế giới này chỉ là một trò chơi.

 

Bọn họ phải chịu đủ loại cực hình, trong căn phòng không thấy ánh mặt trời, chấp nhận những cuộc tra hỏi không hồi kết, cho đến khi không gian và thời gian bắt đầu vặn vẹo.

 

…….

 

Còn chưa kịp mở mắt, tôi đã cảm nhận được sát khí từ phía đối diện ập đến. Tôi nghiêng người né được một đòn chí mạng, rồi bốn mắt nhìn nhau với kẻ tấn công mình.

 

Dưới ánh đèn, đôi mắt anh sáng đến kinh người, trong con ngươi tựa như có hai ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội. Tim tôi đập như trống dồn, nhịp tim rộn ràng này, không biết là của tôi ở kiếp này, hay là của tôi hiện tại.

 

Tim “chúng tôi” đập thình thịch. Những chiêu thức của chúng tôi, chiêu nào chiêu nấy đều là đòn chí mạng. Không biết đây lại là kiếp trước nào nữa, có điều phương hướng phát triển của kiếp này là võ công.

 

Trợ lý trước mặt trông khoảng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, nhưng ánh mắt so với Trợ lý phiên bản học sinh thì có phần non nớt hơn. Kiếp trước võ hiệp này, dường như còn sớm hơn kiếp trước vườn trường một chút.

 

Cuộc giao đấu này bất phân thắng bại, đột nhiên, tôi cất cao giọng: “Không ngờ, Lâu chủ của Thiên Cơ Lâu lại ngấm ngầm làm nghề sát thủ.”

 

Thân hình đối phương khựng lại, tôi liền biết, mình đã đoán đúng.

 

Chỉ nhân nửa nhịp thở đó, kiếm khí của tôi đã xé toạc khăn che mặt của anh, gương mặt anh hiện ra trọn vẹn trước mắt tôi.

 

Trợ lý còn sống.

 

Chúng tôi lại gặp nhau rồi.

 

Anh không đeo kính, thế nên sự lạnh lẽo và sắc bén trong mắt không còn che giấu được nữa, cả người anh đứng đó, chính là một thanh kiếm sắc nhọn.

 

Tôi cười: “Đoán đúng rồi.”

 

Anh cũng dừng tấn công: “Làm sao cậu nhận ra tôi?”

 

Tôi chỉ vào mắt mình: “Tư liệu về tôi do chính Lâu chủ viết, sao ngài lại không nhớ chứ — tôi nhìn qua là không quên được, cho dù ngài chỉ để lộ đôi mắt, tôi vẫn có thể nhận ra.”

 

Ánh mắt anh u ám khó dò. Tôi biết, điều anh thực sự muốn biết là tại sao “tôi” lại nhớ được một người vốn không có cảm giác tồn tại như anh.

 

Nhưng anh không hỏi tiếp, mà xoay người nhảy ra khỏi cửa sổ.

 

Rõ ràng “tôi” vẫn chưa thấy đã, bèn nhảy lên bệ cửa sổ, hét về phía xa: “Sao lại đi rồi, không muốn giết tôi nữa à?”

 

Giọng của Trợ lý lạnh lùng, xa xăm vọng lại: “Lần sau lại giết.”

 

……….

 

Kiếp này, vẫn có những Công Lược Giả kéo đến không ngớt.

 

Mà phương hướng phát triển của thế giới là võ thuật, trình độ phát triển khoa học kỹ thuật thì dừng lại ở thời đại điện thoại thông minh chưa ra đời. Điều này dẫn đến việc, camera giám sát không phổ biến, chế độ hộ khẩu chưa hoàn thiện, cho dù có Công Lược Giả trà trộn vào thế giới này, cũng có thể thông qua một số thủ đoạn để trở thành công dân hợp pháp.

 

Bọn chúng giống như châu chấu, giết không bao giờ hết. Đặc biệt là, với tư cách là Võ Lâm Minh Chủ của thế giới này, có không ít kẻ cố gắng bám víu lấy tôi, có đôi lúc, tôi khó mà phân biệt được người có tâm tư bất chính trước mặt, rốt cuộc là “kẻ ngoại lai xuất hiện một cách khó hiểu”, hay là “người bản địa của thế giới này”.

 

Những lời nịnh nọt và tâng bốc của bọn họ đối với tôi, dường như đều có mục đích riêng. Bọn họ dùng hết mọi thủ đoạn để lấy lòng tôi, vẻ ngoài thì vì tốt cho tôi, nhưng thực chất chỉ để thỏa mãn dục vọng cá nhân, hoàn toàn không để tâm đến việc hành vi của bọn họ có gây phiền phức cho tôi và những người xung quanh tôi hay không.

 

Đối lập với đám người này, Trợ lý lại trở nên khác biệt. Bởi vì anh thực sự muốn giết tôi. Luồng sát khí nồng đậm trên người anh không thể nào là giả được.

 

Tôi không hề nghi ngờ gì, chỉ cần tôi sơ suất một chút, sẽ bị anh đâm thủng tim ngay. Nhưng ở cùng một tên sát thủ, vẫn thoải mái hơn là ở cùng một đám ngụy quân tử.

 

Những vụ ám sát của anh giống như một gia vị thú vị trong cuộc sống.

 

Cho đến một lần, tôi tóm được anh trong bộ dạng toàn thân tắm máu. Có lẽ anh đã gặp sự cố trong lúc làm nhiệm vụ, mới trở nên chật vật như bây giờ, chỉ có thể bị tôi dồn vào ngõ cụt, mặc cho tôi bóp cằm anh.

 

Giọng anh nhàn nhạt: “Ra tay đi.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Mặc dù miệng nói xem nhẹ sinh tử, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng đến kinh người. Sức sống thật mãnh liệt.

 

Anh giống như một con báo hoa bị thương, vẻ ngoài thì trông hiền lành vô hại, nhưng chỉ chờ một cơ hội là sẽ vồ tới cắn đứt yết hầu của tôi. Tôi lại một lần nữa cảm nhận được nhịp tim kỳ lạ ấy. Trong đêm tối, đôi môi anh thấm đẫm máu tươi, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

 

Tôi cười: “Cứ để anh chết như vậy, há chẳng phải là quá hời cho anh sao.”

 

Tôi lấy một viên thuốc chữa nội thương từ trong lòng ra, huơ huơ trước mặt anh, rồi cho vào miệng, cúi đầu xuống.

 

Cạy môi răng anh ra, mớm thuốc qua.

 

Đồng tử của anh giãn ra trước mặt tôi, trong lòng tôi dâng lên một niềm vui khó tả.

 

Đầu lưỡi đau nhói, anh đã cắn xuống, tôi nếm được mùi máu của mình, hòa lẫn với máu của anh.

 

Tôi giữ chặt lấy cằm anh, ép anh phải hôn tôi.

 

Không, dùng từ hôn để hình dung cũng không hoàn toàn chính xác lắm. Đây rõ ràng là hai con mãnh thú đang cắn xé đối phương một cách hỗn loạn, là một trận chiến giữa môi và răng.

 

Tôi kém hơn một bậc, hơi thở rối loạn, đành chịu thua.

 

Tôi đứng dậy, ném tiền, băng gạc, thuốc trị thương các loại xuống trước mặt anh: “Sống cho tốt vào, tôi còn chưa chơi đã đâu.”

 

Lúc rời đi, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của anh như tơ nhện dính chặt sau lưng tôi, như hình với bóng.

 

…….

 

Sau này, những vụ ám sát của anh vẫn chiêu nào chiêu nấy đều là đòn chí mạng, điều duy nhất khác trước đây là, mỗi cuộc chiến đều kết thúc bằng một nụ hôn. Vẫn là những nụ hôn không chút kỹ thuật, giống như hai con mãnh thú cắn xé lẫn nhau.

 

Võ Lâm Minh vẫn duy trì mối quan hệ hợp tác tốt đẹp với Thiên Cơ Lâu, tôi và anh, cách một lớp kính nhìn nhau, đồng thời mỉm cười.

 

Không ai biết rằng, cách một khoảng thời gian tôi sẽ bị người trước mặt ám sát, rồi lại cùng anh ôm hôn. Đó như một bí mật mà cả hai đều ngầm hiểu.

 

Cùng với sự phát triển của Võ Lâm Minh, những Công Lược Giả cũng ngày một nhiều hơn. Thủ đoạn theo đuổi của bọn họ cũng dần trở nên cực đoan. Có kẻ bắt đầu liên lạc với thế lực thù địch, bán đứng tình báo của Võ Lâm Minh, đẩy tôi vào chỗ chết.

 

Bọn chúng cảm thấy, tôi đứng ở vị trí quá cao, thay vì để tôi cúi đầu, chi bằng kéo tôi xuống vũng bùn, rồi ra tay tương trợ lúc tôi đang giãy giụa, như vậy tôi sẽ yêu một người nào đó trong số bọn chúng.

 

Loại người này giống như ruồi bọ, thật sự rất phiền phức, nhưng oái oăm thay, đám người này rõ ràng không để tâm vào việc tu luyện, võ công lại đa phần không tồi, quả thực đã gây cho tôi không ít phiền toái.

 

Thế là tôi vờ để lộ một sơ hở, lấy thân làm mồi, định một lưới bắt hết bọn chúng. Ngoài dự liệu là, thực lực của bọn chúng vượt xa sức tưởng tượng của tôi, tuy tôi đã trốn thoát, nhưng lại bị thương không nhẹ.

 

Tôi có thể đến chỗ thuộc hạ đang tiếp ứng mình. Tuy có chút nguy hiểm, nhưng chỉ cần gặp được nhau, tôi sẽ hoàn toàn an toàn. Nhưng tôi đột nhiên muốn chơi lớn một phen, khiến cho đám ruồi bọ đáng ghét này không dám bén mảng đến nữa.

 

Thế là đêm đó, lần đầu tiên, đổi lại là tôi chủ động đi tìm anh.

 

Trong đêm khuya, tôi gõ vào cửa sổ phòng anh, lúc anh mở cửa sổ vẫn còn đang mặc đồ ngủ, tôi biết cây bút máy trong tay anh trông có vẻ vô hại, nhưng lại có thể xem là một món vũ khí giết người.

 

Tôi không hề phòng bị, phô bày toàn bộ điểm yếu của mình ra trước mặt anh, cười nói: “Tôi bị thương rồi, cho ở nhờ một thời gian.”

 

Lúc nói chuyện, máu của tôi nhỏ xuống mu bàn chân trần của anh.

 

Anh nhìn tôi chằm chằm, rồi đột nhiên nở một nụ cười nhàn nhạt, cây bút máy đó, ngay giây tiếp theo đã kề ngang cổ tôi.

 

“Tôi đã muốn giết cậu từ lâu rồi, cậu dựa vào đâu mà cho rằng tôi sẽ bỏ qua cơ hội tốt thế này?”

 

Bởi vì mất máu quá nhiều, trước mắt tôi đã có chút mơ hồ, tôi nói: “Nếu còn không cho tôi vào, không cần anh giết, tôi cũng sẽ tự chết.”

 

Nụ cười của anh nhạt đi, anh vô cảm nhìn tôi một lượt, rồi đột nhiên vươn tay bóp lấy cổ tôi, hôn xuống. Mất máu và thiếu dưỡng khí khiến tôi theo phản xạ mở môi ra để hít thở, lại bị anh cướp đoạt sạch sẽ.

 

Anh hoàn toàn chiếm thế thượng phong.

 

Tôi đã nghĩ rằng, anh muốn làm tôi ngạt thở đến chết.

 

Cho đến khi anh buông cổ tôi ra, cả người tôi đổ về phía trước.

 

Trước khi hoàn toàn hôn mê, anh đã đỡ lấy tôi.

 

Tôi đã cược thắng rồi.

 

Hết chương 273.

 

Chương 273: Luân Hồi (Trung)

Ngày đăng: 4 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên