Chương 281: Tổng Tài Và Tổng Tài (Phần 2)

Chương 281: Tổng Tài Và Tổng Tài (Phần 2)

 

Thế này thì có diễm phúc gì cơ chứ.

 

Ý nghĩ đó chợt lóe lên trong đầu tôi.

 

Thà tin là có còn hơn không, tôi gọi người mang ly rượu đi kiểm tra, rồi cảm ơn anh ta một tiếng, đoạn cười hỏi, “Làm sao Lộ tổng phát hiện ra được vậy?”

 

Cái trò tự biên tự diễn anh hùng cứu mỹ nhân, tôi cũng không phải chưa từng thấy.

 

Dường như Lộ tổng đã nhìn thấu suy nghĩ của tôi, anh ta nhếch mép, khẽ nói: “Mũi tôi rất thính.”

 

Trong lúc chờ kết quả kiểm tra, chúng tôi đứng cạnh nhau, trò chuyện dăm ba câu với nhau. Tôi phát hiện, khi không động chạm đến vấn đề nguyên tắc, nói chuyện với anh ta vẫn rất thú vị. Trên đời này không có nhiều người theo kịp được tư duy và vốn kiến thức của tôi, anh ta được tính là một trong số đó.

 

Khi phát hiện ra điều này, tôi có chút vui mừng, không nhịn được lại nhắc lại chuyện cũ, nói về việc đầu tư.

 

Lần này anh ta không lập tức từ chối tôi, mà hơi nghiêng đầu, nhìn về phía tôi, “Tổng tài, nếu tôi lại từ chối nữa, thì ngài sẽ khiến công ty nhỏ của tôi phá sản, hay là dứt khoát xử lý tôi luôn?”

 

Hôm nay anh ta đeo một cặp kính không độ, cặp kính đã làm dịu đi sự sắc bén trong mắt anh ta một cách hoàn hảo, thế nên cái dáng vẻ mỉm cười nói về chủ đề này của anh ta trông càng giống như đang nói đùa.

 

Thế là tôi cũng đáp lại một câu như bông đùa, “Biết đâu đấy.”

 

Chuyện giết người đoạt của như vậy, thực ra cũng không hề hiếm gặp.

 

Giống như Trần tổng “bất ngờ qua đời” mấy hôm trước, Triệu tổng “lấy làm tiếc đã qua đời” tháng trước, hay Trương tổng “không may qua đời” năm ngoái.

 

Người tinh mắt đều biết đó không phải là tai nạn. Nhưng mọi người cũng đều biết, cảnh sát đến điều tra chẳng qua cũng chỉ là làm cho có lệ, pháp luật lúc nào cũng bảo vệ kẻ chiến thắng.

 

Nhưng mà, tôi biết chứ không có nghĩa là tôi sẽ làm.

 

Cho đến tận bây giờ, công ty của tôi vẫn chưa từng gặp phải đối thủ nào xứng tầm, chẳng có ai đáng để tôi ra tay.

 

Tôi cũng khinh thường cái thủ đoạn đấu không lại trên thương trường thì ra tay kết liễu đối phương. Quá thấp kém. Chẳng khác gì đứa trẻ con chơi cờ không lại rồi lật luôn cả bàn cờ. Tôi thích hạ gục những kẻ đến khiêu khích tôi, định giẫm lên sản phẩm của tôi để đi lên, từ mọi phương diện. Tôi rất thích nhìn bộ dạng của chúng khi phát hiện ra ưu điểm đáng tự hào nhất của sản phẩm mình lại bị tôi nghiền nát hoàn toàn. Sau đó, thường thì không cần tôi phải ra tay, chúng sẽ tự sụp đổ.

 

Tôi vẫn luôn cho rằng mình là một thương nhân lương thiện, tuy đã lũng đoạn nhiều ngành nghề, nhưng chưa hề tiến hành lũng đoạn toàn cầu – mặc dù tôi có năng lực đó.

 

Tôi không hoàn toàn chèn ép không gian sinh tồn của những doanh nghiệp nhỏ kia. Những doanh nghiệp đó sau khi bị tôi đàn áp, chỉ cần cụp đuôi làm ăn tử tế, cũng có thể sống tốt hơn đa số người khác. Dù lợi nhuận thấp hơn một chút, cũng không đến nỗi phá sản, thậm chí là tan nhà nát cửa.

 

Có người nhận rõ thực lực của mình, ngoan ngoãn làm ăn tiếp, có người dứt khoát xin phá sản, không bao giờ đụng đến khởi nghiệp nữa, cũng có người nhảy từ trên lầu xuống, vỡ đầu.

 

Hành vi dễ dàng từ bỏ mạng sống của mình như vậy, tôi không hiểu, nhưng xét trên phương diện tôi là người chiến thắng trong ván cờ này, tôi không bình luận gì.

 

Tóm lại, tôi tự nhận mình là một thương nhân tao nhã. Vì vậy khi bị hỏi liệu có tức quá hóa giận mà lật bàn không, tôi có chút không vui.

 

Thế nên tôi đã trả lời, “Biết đâu đấy.”

 

Đôi mắt anh ta đen láy, sâu hun hút, tôi không phân biệt được rốt cuộc anh ta tin, hay là không tin.

 

Đột nhiên anh ta bật cười, “Tuy là xã hội pháp trị, nhưng pháp luật gần như chẳng có tác dụng gì nhỉ.”

 

Tôi cũng cười theo, “Không, pháp luật rất nghiêm khắc với những kẻ thất bại.”

 

Pháp luật là chiếc roi trong tay kẻ bề trên.

 

Anh ta nói, “Xem ra, hệ thống pháp luật càng hoàn thiện, đạt đến mức mọi người bình đẳng, vi phạm pháp luật tất sẽ bị trừng trị, thì đối với ngài chỉ có hại chứ không có lợi.”

 

Tôi tiện tay lấy một ly cocktail trái cây từ trên khay của người phục vụ, “Không, hệ thống pháp luật đủ hoàn thiện, trật tự xã hội sẽ theo đó mà trở nên an toàn ổn định, việc kinh doanh của tôi mới có thể ngày càng phát đạt.”

 

Tôi uống một ngụm rượu, một mùi hương hoa quả thoang thoảng lan tỏa trong khoang miệng. Tôi tiếp tục nói với giọng điệu đùa cợt, “Hơn nữa, trật tự xã hội đủ ổn định, an toàn của tôi cũng được đảm bảo hơn, không phải sao?”

 

Mỗi năm tôi đều gặp phải hàng chục vụ ám sát. Tuy chúng không làm tôi bị thương được, nhưng cảm giác máu tươi bắn lên mặt thật sự rất ghê tởm.

 

“Nếu đã không thể làm cho mọi người bình đẳng, vậy thì làm người cầm roi cũng không tệ.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Anh ta nghe vậy, không nói gì, mà chuyển sang hỏi, “Tổng tài, nữ trợ lý bên cạnh ngài đâu rồi?”

 

Sự chuyển hướng của anh ta khiến tôi có cảm giác thật bất ngờ.

 

Quan tâm đến cô ta như vậy làm gì?

 

Nhưng tôi cũng phát hiện, lần này Hứa Hạ Hạ đi vệ sinh hình như hơi lâu.

 

Tôi nhíu mày, cho người đi tìm cô ta.

 

Lộ tổng nhìn bóng lưng vệ sĩ, đột nhiên hỏi, “Ngài thích cô ta à?”

 

Tôi bị câu đến không hiểu ra sao, đưa mắt liếc anh ta một cái, “Cô ta là cấp dưới của tôi – không ngờ Lộ tổng cũng thích hóng chuyện như vậy.”

 

Lộ tổng lại nói, “Đừng thích cô ta.”

 

Đây là coi tôi là tình địch, muốn tranh giành người với tôi? Bị anh ta nói liên tục như vậy, tôi thật sự không nhịn được, cảm thấy có chút buồn cười. Một ông chủ của doanh nghiệp nhỏ mới khởi nghiệp chưa bao lâu, nếu không phải tôi để mắt đến anh ta, thì anh ta ngay cả tư cách đối thoại với tôi cũng không có. Anh ta dựa vào đâu mà dùng cái giọng gần như ra lệnh để nói với tôi như vậy?

 

Tôi nhìn vào mắt anh ta, lại phát hiện đôi mắt này rất bình tĩnh, không có ghen tuông, không có uy hiếp, bình tĩnh như thể những gì vừa nói chỉ là một lời đề nghị không quan trọng.

 

Anh ta đề nghị tôi đừng thích Hứa Hạ Hạ.

 

Thật là, không thể hiểu nổi.

 

Tôi nhướng mày, nói: “Lộ tổng nói vậy sẽ khiến tôi tưởng rằng, anh thích tôi đấy.”

 

Vẻ mặt anh ta lãnh đạm, “Chỉ là một lời đề nghị thôi.”

 

Trong lúc nói chuyện, nhân viên vừa mang ly rượu đi xét nghiệm đã quay lại. Cậu ta đưa kết quả cho tôi. Trong ly rượu quả thực có thuốc, còn là loại thuốc kích dục cực mạnh dùng cho gia súc. Nếu không phải anh ta nhắc nhở, tối nay tôi đã mất nửa cái mạng ở đây rồi.

 

“Cảm ơn Lộ tổng đã nhắc nhở.”

 

“Chỉ là tiện tay thôi.”

 

“Lộ tổng có thấy ai là người bỏ thuốc không?”

 

“Một người phục vụ, không nhìn rõ mặt.”

 

Người của tôi đi điều tra camera để tìm người. Bữa tiệc tối nay là tiệc kín, ra vào đều có ghi chép, đây cũng là lý do tại sao lúc trước tôi không vội. Chỉ cần hắn đã ra tay, tôi nhất định sẽ tóm được hắn.

 

“Tôi nợ anh một ân tình.”

 

“Cảm ơn.”

 

Tôi phát hiện, lúc anh ta cười, lông mi sẽ khẽ rung theo.

 

Tôi nói, “Thiên phú dị bẩm của Lộ tổng, tôi cứ ngỡ việc kinh doanh của anh phải đi theo con đường điều chế nước hoa mới đúng.”

 

“Điều chế nước hoa?” Anh ta bật cười, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt, “Nếu… có thể thử.”

 

…….

 

Điều kỳ lạ là, tối hôm đó, cho đến khi tiệc tan, vẫn không tìm được kẻ bỏ thuốc. Dường như hắn đã biến mất vào hư không khỏi bữa tiệc.

 

Tôi trở về chiếc giường lớn trăm mét của mình.

 

Hôm nay, hình như tôi đặc biệt buồn ngủ.

 

Tôi chìm vào giấc ngủ sâu.

 

Hết chương 281.

 

Chương 281: Tổng Tài Và Tổng Tài (Phần 2)

Ngày đăng: 4 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên