Chương 286: Hệ Thống Lậu (Hạ hạ)
Chiếc váy cưới trắng tinh, được hơn mười nhà thiết kế dốc lòng sáng tạo suốt mấy tháng trời, điểm xuyết bao đá quý và ngọc trai, giờ đây lại nở bung những đóa hoa đỏ thẫm.
Vẻ kinh ngạc trên mặt cô ta còn chưa kịp thay đổi thì không gian xung quanh đã bắt đầu vặn vẹo. Đứng giữa một vùng ký ức méo mó, tôi đã nhìn thấy phần kết của kiếp trước—
Tôi thấy, tôi thu súng lại, mặt không chút cảm xúc tuyên bố chủ nhân của hòn đảo này đã thay đổi.
Tôi thấy, tôi trở về công ty, bắt đầu kế hoạch độc quyền và bành trướng điên cuồng, cả thế giới chẳng hề có sức phản kháng.
Tôi thấy, cái tên “bạo quân” của tôi vang dội khắp toàn cầu, mỗi một doanh nhân khi nhắc đến tôi đều bất giác run rẩy. Trái lại, người bình thường lại thấy cuộc sống của mình trở nên tự do và công bằng hơn trước.
Tôi đã động chạm đến lợi ích của quá nhiều người, thế nên vô số kẻ cứ nối đuôi nhau đến ám sát tôi. Nhưng sát thủ bị lợi ích thúc đẩy thì cũng sẽ bị lợi ích mua chuộc.
Trong một thế giới mà lợi ích là trên hết, tôi nắm trong tay quyền ban phát lợi ích cho kẻ khác, thế nên tôi trở thành đế vương của thế giới này, đó là lẽ dĩ nhiên.
Đứng dưới ánh trăng trên đỉnh tòa cao ốc, tôi phóng tầm mắt bao quát cả thành phố, người xe xuôi ngược trên đường trông nhỏ nhoi như kiến.
Tôi lại nhớ đến Lộ tổng đã chết.
Thế là tôi nhếch môi, nâng ly về phía ánh trăng, tuyên bố chiến thắng của mình.
Thấy chưa, lựa chọn của anh đâu có thông minh.
Thế giới này đã mục ruỗng đến sinh ung nhọt rồi, những biện pháp ôn hòa chỉ như gãi ngứa ngoài giày, bệnh nặng ắt phải dùng thuốc mạnh.
Vẫn là thủ đoạn của tôi hiệu quả hơn.
Nếu như cải cách ôn hòa không thể thành công, vậy thì cứ để tôi lợi dụng chính quy tắc vốn có của xã hội này, dùng độc tài tuyệt đối để đổi lấy sự bình đẳng cho mọi người dưới trướng tôi, dùng bạo ngược để đổi lấy hòa bình.
Nhưng tôi nghĩ, đây có lẽ cũng chẳng phải thế giới mà anh thực sự muốn kiến tạo. Vậy thì, nguyện cho thế giới tiếp theo của anh, trật tự pháp luật sẽ kiện toàn, thực thi công bằng, không để những điều luật trở thành thứ đồ chơi hữu danh vô thực.
…….
Thế giới trở lại bình thường.
Tôi quay về hòn đảo nhỏ này một lần nữa.
Hòn đảo này, ở kiếp trước chính là hòn đảo tôi đã mua tặng cho Hứa Hạ Hạ. Đây là nơi cô ta đăng quang, và cũng là nơi cô ta bỏ mạng. Còn kiếp này, nó lại là nơi đính hôn của tôi và Trợ Lý.
Chẳng trách cô ta lại chọn nơi này làm phó bản cuối cùng.
Tôi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của cô ta.
Lúc này, cô ta đang dùng gương mặt của Sữa Đào, nhưng lại mang biểu cảm của Hứa Hạ Hạ.
Cô ta nhìn tôi không chớp mắt, ánh mắt đó pha trộn giữa si mê và căm hận, “Anh lại giết em thêm một lần nữa.”
Cô ta bật cười thành tiếng, “Sao anh có thể giết em thêm một lần nữa chứ.”
Tôi không thể hiểu nổi tại sao cô ta lại làm ra cái vẻ chịu đủ mọi ấm ức như vậy. Chính cô ta muốn đến quấy rầy cuộc sống của tôi, chính cô ta đã tiếp cận tôi với mục đích không trong sáng. Khi trò hề lố bịch bị tôi vạch trần, công lược thất bại, cô ta lại làm ra cái vẻ “tất cả là lỗi của anh”.
Thật là, khiến người ta buồn nôn.
Tôi lười bận tâm xem cô ta đang nghĩ gì, đi thẳng vào vấn đề, “Trợ lý của tôi đâu?”
Cô ta vẫy tay, một quả cầu ánh sáng trong suốt như bong bóng trôi nổi hiện ra sau lưng, Trợ Lý đang ngủ say bên trong.
Trên người anh không có vết thương nào, điều này khiến tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chân mày anh đang nhíu chặt, nhãn cầu lăn tròn bất an dưới lớp mí mắt mỏng, rõ ràng là đang chìm trong cơn ác mộng.
Nhưng may mà, Hứa Hạ Hạ đã không làm hại anh. Trong phó bản Phật Đà, trạng thái tinh thần của Trợ Lý trông vẫn ổn, chứng tỏ cô ta không làm gì được anh, hoặc là giữ lại anh còn có ích, nên sẽ không dễ dàng ra tay làm hại anh.
Tôi nhìn anh, Hứa Hạ Hạ cũng nhìn anh.
Cô ta hỏi tôi, hỏi một cách kỳ quặc và khó hiểu, “Tại sao anh lại yêu anh ta? Yêu một người qua đường?”
Mắt cô ta bỗng sáng rực lên, như thể vớ được cọng rơm cứu mạng, “Có phải là vì ở thế giới của chúng ta, ban đầu em cũng là một người qua đường bình thường? Có phải là vì lúc đó em cũng là trợ lý của anh không?”
Tôi lạnh lùng đáp, “Không phải.”
“Tôi thích anh ấy, chẳng liên quan gì đến cô cả.”
“Kể cả là kiếp trước, người tôi thích cũng là anh ấy trong thân phận Lộ tổng.”
Biểu cảm của Hứa Hạ Hạ lập tức vặn vẹo méo mó, “Anh nói cái gì?!”
Tôi nói, “Năng lực của cô giống với kẻ đã xâm nhập thế giới máy móc lúc trước nhỉ? Đều là khơi dậy cảm xúc tận đáy lòng người khác?”
Tôi liếc nhìn vẻ mặt của cô ta, nhíu mày, “Hay là, kẻ xâm nhập thế giới máy móc lúc trước cũng chính là cô?”
“Chính là em.” Cô ta để lộ vẻ mặt khinh miệt. “Chỉ cần là sinh vật thì sẽ có cảm xúc. Năng lực của em có thể dễ dàng hủy diệt một thế giới.”
“Cư dân gốc của thế giới máy móc thông minh hơn em tưởng, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Bởi vì con người không thể tồn tại nếu vứt bỏ hết mọi cảm xúc, nên bọn họ, những kẻ theo đuổi lý trí cực đoan, chỉ có thể bước đến con đường hủy diệt.”
Tôi bật cười, “Cô đang chờ đợi nguồn năng lượng mà bọn họ cung cấp sau khi bị hủy diệt à?”
Hành động của cô ta chợt khựng lại, rồi nhìn tôi, nở một nụ cười, “Không ngờ anh đã tìm hiểu đến mức này rồi. Lúc nào anh cũng mang đến cho em rất nhiều bất ngờ.”
“Tốt, như vậy mới xứng làm đứa con của em, làm người yêu của em.”
Đứa con?
Không đợi tôi kịp hỏi, vẻ mặt cô ta lại một lần nữa trở nên vặn vẹo.
“Vốn dĩ phải là như vậy, đáng lẽ phải là như vậy!”
“Nhưng tại sao anh không ngoan ngoãn mà yêu em đi??”
Dường như thứ cô ta cần không phải là câu trả lời của tôi, mà là một chỗ để trút giận.
“Lần này em đã chọn vài vật chứa, ban đầu là Hứa Hạ Nhân. Cô ta không chỉ đủ xinh đẹp mà tên còn tương tự với em, em đã nghĩ ít nhiều gì cũng sẽ khiến anh nhớ lại điều gì đó.”
“Nhưng sau đó, em vẫn chọn Sữa Đào. So với Hứa Hạ Nhân, Sữa Đào tầm thường hơn, có thể lặng lẽ tiếp cận anh mà không khiến anh cảnh giác.”
“Lần công lược thất bại trước đã tiêu hao quá nhiều năng lượng của em, khiến lần này em đến quá muộn, anh đã nhận thức được sự tồn tại của các Công Lược Giả và đã có lòng đề phòng.”
“Thế nên em giả làm hệ thống, lừa Sữa Đào rằng, nếu không làm nhiệm vụ thì sẽ chết, để cô ta dùng dáng vẻ ngây thơ nhất tiếp cận anh, dò la tin tức của anh.”
“Thế nên em xâm nhập thế giới này, tạo ra bảy phó bản.”
“Thậm chí em còn nghĩ rằng anh không thích em là vì anh thích đàn ông, thế nên em đã xâm nhập vào cơ thể của một cậu con trai để tiếp cận anh.”
“Em đã vì anh mà hao tâm tổn trí đến thế, sao anh có thể không yêu em?!”
“Rõ ràng… anh là do em tạo ra…”
Mi tâm tôi giật mạnh một cái.
“Cô nói tôi do cô tạo ra, là có ý gì?”
Cô ta bật cười nhìn tôi, vẻ si mê bệnh hoạn hiện rõ trên mặt.
“Ý trên mặt chữ.”
“Thế giới này vốn là một bộ tiểu thuyết tổng tài do em viết. Còn anh, anh chính là nam chính hoàn mỹ mà em đã dốc lòng thiết kế.”
“Chẳng lẽ anh không phát hiện ra, thế giới này không hề hoàn chỉnh, tất cả mọi người đều dùng danh xưng để thay thế — ngay cả anh cũng không có một cái tên thuộc về riêng mình sao?”
“Bởi vì anh là hình ảnh thu nhỏ của tất cả những tổng tài hoàn mỹ mà em đã chắt lọc, mà em thì vẫn chưa kịp đặt tên cho anh.”
“Em đã nghĩ rằng, phó bản ‘Công ty không lối thoát’ đã giúp anh nhận ra điểm này rồi chứ.”
Tôi nhìn cô ta, cảm thấy thật là khó hiểu.
“Cô có nhầm thế giới không vậy?”
“Tôi có tên mà.”
Cô ta sững sờ, tùy tiện chụp lấy một thứ, tôi thấy đó là một bản hợp đồng mà tôi đã ký trong phó bản công ty.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy chữ ký, mắt cô ta trợn trừng lên.
Trên đó là bốn chữ tên của tôi:
Hiên Viên Tung Hoành.
Hết chương 286.
