Chương 289: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 21)

Chương 289: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 21)

 

Cả người cô ta cứng đờ, chỉ riêng đôi mắt lại ánh lên những cảm xúc phức tạp khó tả, tựa như một ngọn núi lửa đang ngủ yên.

 

Giây tiếp theo, ngọn núi lửa ấy phun trào.

 

Cô ta giật phăng chiếc khăn voan trên đầu xuống, rồi gần như phát điên xé toạc chiếc váy cưới. Những góc cạnh sắc nhọn của đá quý trên váy cứa vào lòng bàn tay, nhưng cô ta hoàn toàn không để ý.

 

Đồ trang trí được may rất tỉ mỉ, nhất thời cô ta lại không thể nào giật chúng xuống được, ngược lại còn làm gãy cả bộ móng tay xinh đẹp của mình. Móng tay rách xé toạc lớp voan mỏng và vải ren, máu tươi từ đầu ngón tay cô ta chảy ra, loang lổ những vệt đỏ vụn vỡ trên nền váy cưới trắng tinh.

 

Miệng cô ta phát ra những tiếng gầm rú vô nghĩa, đôi mắt đỏ ngầu trào nước mắt, từng giọt từng giọt nước mắt hòa cùng với đá quý và trân châu bị cô ta giật phăng ra, rơi lả tả xuống đất.

 

Thật ra tôi không hiểu lý do vì sao cô ta lại điên cuồng đến vậy, đáng lẽ cô ta phải biết, ngay từ đầu cô ta đã tự lừa dối chính mình, nếu không thì kiếp trước cô ta đã chẳng lao xe về phía Lộ tổng.

 

Cô ta diễn nhập tâm quá, đến mức lừa được cả chính mình luôn.

 

Nhưng cô ta có tư cách gì để phẫn nộ?

 

Chính cô ta là kẻ quấy rối thế giới của người khác, chính cô ta là kẻ có ý đồ xấu ngay từ đầu, vậy mà người bị xe cướp đi sinh mệnh lại không phải là cô ta. Tôi không muốn cùng cô ta diễn vở kịch điên rồ và vô vị này, nhưng tôi chỉ có thể tiếp tục diễn cùng cô ta.

 

Bên ngoài kết giới trong suốt đã có tầng tầng lớp lớp người vây quanh, bọn họ đang tìm mọi cách để tiến vào bên trong.

 

Những nhà nghiên cứu mà tôi từng thấy ở bên ngoài của mấy phó bản trước, lúc này đều đang vác theo đủ loại máy móc, vây quanh bên ngoài kết giới.

 

Cô ta đã xé chiếc váy cưới này rất lâu. Cuối cùng, có lẽ là đã kiệt sức, động tác của cô ta ngừng lại, bộ móng trên cả hai bàn tay đều gãy hết, máu me đầm đìa. Cô ta cúi đầu thở hổn hển, tóc mai tán loạn, một lọn tóc rũ xuống trước mặt, che đi biểu cảm của cô ta.

 

Tôi tranh thủ cơ hội này nhìn về phía Trợ Lý đang bị nhốt trong quả cầu ánh sáng.

 

Anh vẫn đang ngủ say.

 

Kể cả khi cô ta mất hết lý trí vì tức giận, cô ta cũng không hề tấn công Trợ Lý, xem ra, cô ta thật sự không thể động thủ với anh.

 

Dù không biết nguyên nhân là gì, nhưng ít nhất tôi cũng có thể chắc chắn rằng, Trợ Lý sẽ không mất mạng như kiếp trước.

 

Thật tốt, lần này anh sẽ không vì tôi mà chết nữa.

 

Mãi một hồi lâu sau, cô ta ngẩng đầu lên, những lọn tóc rối bời vương trên mặt, khiến cô ta trông vô cùng thảm hại.

 

Vậy mà cô ta lại bật cười.

 

“Anh không yêu em, thì đã sao?”

 

“Chiếc váy cưới này không đẹp, em không cần nó nữa.”

 

Cô ta vung tay lên, một lớp sương mù bao phủ lấy cơ thể, và khi sương mù tan đi, cô ta lại xuất hiện trước mắt tôi trong một chiếc váy đỏ.

 

Đó là một chiếc váy đuôi cá màu đỏ, để lộ ra một mảng lưng lớn trần trụi và nõn nà, mái tóc dài như rong biển buông xõa sau lưng.

 

Gương mặt thiếu nữ dịu dàng vô hại vốn thuộc về Sữa Đào, giờ đây trở nên sắc bén và đầy tính công kích, kết hợp với những cảm xúc chập chờn trong mắt cô ta, trông lại… càng thêm điên loạn.

 

Đây là gương mặt của nữ trợ lý kiếp trước, nhưng khí chất thì lại hoàn toàn khác biệt. Đây mới là con người thật của cô ta, hay là do cô ta bị kích động quá nên tính tình đã thay đổi?

 

Chậc.

 

Thật không đúng lúc chút nào, nhưng tôi lại nhớ đến mô-típ “Nữ chính bạch liên hoa hiền lành sau khi bị phản bội thì hắc hóa”, đó là mô-típ từng thịnh hành trước khi tôi ra tay chấn chỉnh giới giải trí.

 

Rõ ràng là cô ta không nhận ra điều này, hệt như mọi nữ chính hắc hóa sau khi thức tỉnh, cô ta cười lạnh, “Chẳng qua chỉ là một người con trai của một thế giới hạ đẳng mà thôi, em để mắt đến anh, là vinh hạnh của anh đấy.”

 

“Anh có phải do em tạo ra hay không cũng chẳng quan trọng, chỉ cần anh yêu em, thì anh vẫn là của em.”

 

…Lời đe dọa này còn kém xa mấy kịch bản tôi từng đọc, những nữ chính hắc hóa khác sau khi thức tỉnh đều đi gây dựng sự nghiệp, sao người này vẫn còn lẩn quẩn với việc tôi có yêu cô ta hay không vậy.

 

Nhưng mà nghĩ kỹ lại thì, sự cố chấp của cô ta đối với tôi cũng chưa chắc hoàn toàn là vì tình yêu.

 

Sau khi công lược tôi thành công, cô ta có thể cướp đoạt toàn bộ vận khí của thế giới này, chiếm lấy đế chế thương nghiệp của tôi, lại còn có thể tìm lại sự tự tin đã bị tôi đả kích, dù nhìn theo hướng nào thì cũng đều là một mối làm ăn chỉ có lời chứ không có lỗ.

 

Cô ta quy tất cả những điều này là vì tình yêu, không chỉ khoác lên tham vọng của mình một lớp áo choàng mang tên tình ái, mà còn có thể chiếm được sự đồng cảm của tôi—

 

“Thật ra cô ấy cũng rất đáng thương, cô ấy cố chấp như vậy, đều là vì quá yêu thôi.”

 

“Tình yêu chính là thứ có thể khiến con người ta phát điên mà.”

 

“Đừng quá khắt khe với một người si tình như vậy chứ.”

 

Những lời này, tôi đã từng thấy trong không ít khu bình luận của các tác phẩm điện ảnh.

 

Con người ta luôn khoan dung hơn với những người sở hữu một tình yêu thuần túy, tình cảm vừa là áo giáp, cũng vừa là điểm yếu của nhân loại.

 

Thế là tôi nhún vai, nói: “Cô có thể lay động cảm xúc của người khác, nhưng không thể đảo ngược yêu hận, cũng không thể biến ra thứ không tồn tại từ hư không, cô muốn tôi yêu cô bằng cách nào đây?”

 

Cô ta nhếch miệng, ánh mắt hiểm độc, nụ cười ngoan cố, “Em sẽ khiến anh mất trí nhớ, giam cầm anh bên cạnh em, để anh mở mắt nhắm mắt chỉ có thể thấy một mình em, rồi anh sẽ yêu em thôi.”

 

“Hội chứng Stockholm? Hay là hiệu ứng chim non?” Tôi nhướng mày.

 

“Là gì cũng được, miễn là anh có thể yêu em…”

 

Tôi giơ tay ra hiệu dừng lại, “Thứ cô muốn không phải là một tổng tài bá đạo sao? Nếu tôi thật sự bị cô giam cầm, biến thành một con thú cưng chỉ biết vẫy đuôi cầu xin dưới chân cô, cô thật sự vẫn còn hứng thú với tôi à?”

 

Dù là đang câu giờ, nhưng tôi thật sự có chút tò mò về logic của cô ta.

 

“Không quan trọng, tất cả mọi chuyện, đợi sau khi anh yêu em rồi tính, bây giờ, em chỉ cần anh thôi.”

 

Vậy mà cô ta lại không muốn dây dưa với tôi nữa, vung tay rút ra một thanh Đường đao, đâm thẳng về phía tôi.

 

Tôi nghiêng người né tránh, vốn dĩ đó phải là một động tác né đòn rất đơn giản, nhưng lúc này hai chân tôi lại nặng như đeo chì.

 

Miễn cưỡng né được một đòn, tôi hỏi: “Cô đã làm gì?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Cô ta nhếch mép cười, môi đỏ tóc đen, đẹp đến nao lòng, “Thông minh như anh, chắc cũng nhận ra rồi nhỉ, đây là thế giới của em, mọi thứ ở đây đều do em điều khiển.”

 

“Mấy phó bản trước em đã thu thập linh khí, dị năng, và cả dao động nội lực của anh, bây giờ, những hệ thống năng lượng này anh đều không thể sử dụng được nữa.”

 

“Thì đã sao? Dù dị năng của cô vẫn dùng được, nhưng dị năng của cô không có tính công kích, đúng không?”

 

“Lưu trữ và dẫn động cảm xúc?”

 

“Cơ thể này của cô không hề có dấu vết rèn luyện, nếu chỉ xét về võ công, cô vẫn không đánh lại tôi đâu.”

 

Cô ta cười một cách quỷ dị, “Em biết anh muốn hỏi gì, chi bằng nói cho anh biết luôn — ban nãy anh né đòn rất vất vả đúng không? Đó là vì, ngoài việc phong tỏa hệ thống năng lượng của anh, em còn có thể thay đổi trọng lực của thế giới này.”

 

“Bây giờ là mười lần trọng lực.”

 

“Anh ngoan ngoãn một chút, để em xóa trí nhớ của anh, rồi đi theo em, đỡ phải khiến em tốn sức.”

 

“Em không nỡ làm anh bị thương đâu, anh biết mà.”

 

Cô ta lao đến tấn công, tôi bèn giật phăng chiếc cúc áo trên cùng, giảm bớt sự gò bó của quần áo, rồi vớ lấy chiếc ghế bên cạnh làm vũ khí. Chiếc ghế vừa vào tay, tôi liền nhíu mày. Dưới môi trường trọng lực gấp mười lần, chiếc ghế bình thường vung lên vô cùng thuận tay thì giờ đây cũng trở nên nặng trịch.

 

Đây còn là kết quả sau khi tôi đã luyện võ.

 

Nếu tôi không tu luyện võ công, thì bây giờ tôi chỉ có thể bị trọng lực đè bẹp dí trên mặt đất, chỉ cần cử động mạnh một chút là sẽ tổn thương nội tạng.

 

Thanh Đường đao đâm vào mặt ghế, chỉ bị cản lại một chút rồi dễ dàng chém nát ngay tức khắc. Đây là một thanh đao cực kỳ sắc bén, nếu dùng tay đỡ, e là sẽ bị chém đứt ngay lập tức. May mà đây là một lễ cưới, xung quanh có vô số thứ có thể tận dụng làm vũ khí.

 

Bình hoa, bó hoa, dải lụa…

 

Tôi lộn người qua mặt bàn, vung tấm khăn trải bàn về phía cô ta để che khuất tầm nhìn, rồi dùng một cây sào dài đâm vào bụng cô ta.

 

Tiếc là, bị né mất rồi.

 

Thân thủ của cô ta đúng là không ra sao, nhưng dưới sự trợ giúp của trọng lực gấp mười lần, mọi thứ đều trở nên chậm chạp hơn.

 

Nhân lúc tầm nhìn của cô ta bị cản trở, tôi nhìn về phía kết giới. Các nhân viên ở đó đang ra sức làm ký hiệu tay với tôi, bảo tôi cố gắng cầm cự thêm một chút. Đủ các loại hệ thống năng lượng đang điên cuồng tấn công vào kết giới của phó bản.

 

Khoảng mười phút nữa trôi qua, tôi bị Hứa Hạ Hạ đánh trúng, ngã sõng soài trên mặt đất. Mệt quá rồi, đến cả hít thở cũng tiêu hao thể lực. Hứa Hạ Hạ thở hổn hển, tiến về phía tôi, thanh Đường đao trong tay cô ta phản chiếu ánh sáng trắng như tuyết.

 

“Hết sức rồi, đúng không?”

 

Đôi giày cao gót màu đỏ của cô ta gõ từng nhịp xuống sàn, phát ra tiếng “cộp cộp” giòn giã, tiếng cuối cùng lại vang lên nặng nề trên bụng dưới của tôi.

 

Gót giày nhọn hoắt như muốn đâm thủng bụng tôi.

 

Gương mặt cô ta hiện lên nụ cười vặn vẹo, trông vô cùng hung ác.

 

“Thấy chưa, cuối cùng anh vẫn rơi vào tay em thôi, sớm ngoan ngoãn cúi đầu như thế này có phải tốt hơn không? Cứ phải để em mệt nửa ngày.”

 

Cô ta giẫm qua ngực tôi, để lại một dấu giày trên chiếc áo sơ mi trắng, khiến tôi khó chịu nhíu mày.

 

Thế nhưng cô ta lại cười, càng làm tới khi đặt mũi giày hờ hững lên yết hầu của tôi.

 

“Sợ bẩn à? Đáng yêu thật đấy.”

 

“Sau khi anh mất trí nhớ, em sẽ biến anh thành một con chó mạt hạng, cầu xin được liếm giày cho em.”

 

Tôi rũ mắt nhìn chằm chằm vào cổ chân cô ta.

 

Bàn chân trắng như tuyết của cô ta được bao bọc trong đôi giày cao gót khoét eo màu đỏ, mu bàn chân lộ ra trong không khí.

 

Tôi giơ tay lên.

 

Ánh mắt cô ta sắc lạnh, dùng lực ở chân như để đe dọa.

 

Tôi không hề tấn công cô ta, chỉ dùng tay trái nắm lấy cổ chân cô ta. Cổ chân cô ta mảnh khảnh, một tay tôi là có thể nắm trọn.

 

“Bây giờ đã muốn liếm giày của em để lấy lòng sao?”

 

Tôi dùng tay phải đỡ lấy đế giày của cô ta, để chiếc giày rời khỏi yết hầu tôi một khoảng, rồi đặt lên ngực mình.

 

Cô ta không hề phản kháng.

 

Tay phải của tôi rời khỏi bàn chân cô ta, chuyển sang đặt hờ lên bắp chân, có thể cảm nhận được, thân nhiệt của cô ta đã tăng lên đôi chút.

 

Thế là tôi mỉm cười với cô ta, “Cô biết không? Thật ra có đôi lúc tôi rất khâm phục cô.”

 

Tôi biết rất rõ sức sát thương của gương mặt mình.

 

Đúng như dự đoán, cô ta thấy nụ cười này của tôi thì sững người, thân nhiệt lại tăng lên thêm chút nữa, “Anh, anh khâm phục em cái gì?”

 

Tôi vẫn giữ nụ cười, khẩu súng từ trong ống tay áo tôi trượt vào lòng bàn tay.

 

“Pằng! Pằng! Pằng!”

 

Ba phát súng.

 

Bên trái, bên phải, phía trên.

 

“Tất nhiên là khâm phục cô rồi, đã ngã vào cái hố một lần rồi, vậy mà vẫn có thể ngã lại lần thứ hai.”

 

Kiếp trước bị súng lục giết chết, kiếp này chỉ chăm chăm vào việc phong tỏa dị năng lực của tôi, vậy mà lại quên đề phòng vũ khí công nghệ.

 

Hệ thống năng lượng của thế giới chúng tôi, có đến bốn loại cơ mà.

 

Hết chương 289.

 

Chương 289: Phó Bản Vô Hạn Đang Khởi Động (Phần 21)

Ngày đăng: 10 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên