Chương 291: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 1)

Chương 291: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 1)

 

Tôi họ Lộ.

 

Tên là Lộ Nhân Giai.

 

Nhân trong nhân từ, Giai trong giai tích.

 

—–

 

Từ nhỏ Lộ Nhân Giai đã là “con nhà người ta”.

 

Từ bé anh đã học hành xuất sắc, là cậu con trai cả làm cha mẹ tự hào, là học sinh giỏi làm thầy cô yên tâm, là lớp trưởng làm bạn bè tâm phục khẩu phục.

 

Anh vừa có thể hạ bút như thần trong phòng thi, lại vừa có thể ném một cú ba điểm xoáy vành đẹp mắt trên sân bóng rổ, giành lấy tiếng reo hò vang dội khắp sân.

 

Ngoài những điều đó ra, anh còn có một dung mạo hơn người.

 

Khí chất thiếu niên trong trẻo, sự ngông cuồng và nét điềm tĩnh kết hợp một cách hoàn hảo trên người anh.

 

Không một ai nghi ngờ rằng, con đường tương lai của anh sẽ trải đầy hoa hồng.

 

Bước ngoặt của cuộc đời xảy ra vào năm anh mười sáu tuổi.

 

Hôm đó là một ngày cuối tuần, trời quang mây tạnh, gần như không thấy một bóng mây nào, bầu trời xanh như một tấm kính màu xanh lam, xanh đến mức có chút không chân thật.

 

Đồng đội rủ anh ra sân chơi bóng rổ.

 

Anh khoác cặp trên một bên vai, tay phải ôm quả bóng rổ, đi dọc bên lề đường. Ngay khi định băng qua đường, anh bỗng nghe thấy tiếng gầm rú của động cơ từ phía sau vọng lại.

 

Anh dừng bước, chỉ thấy hai chiếc xe thể thao một đen một vàng nối đuôi nhau lao tới vun vút. Chúng như hai tia chớp, lóe lên rồi vụt qua ngay trước mặt anh. Dù tốc độ nhanh đến thế, anh vẫn nhận ra nhãn hiệu của hai chiếc xe này, bởi vì chúng đắt đến kinh người. Đặc biệt là chiếc xe thể thao màu đen đi đầu, phiên bản giới hạn toàn cầu chỉ có ba chiếc, có tiền cũng chưa chắc đã mua được.

 

Chẳng có cậu con trai nào không mê xe, nhất là những chiếc xe thể thao ngầu như thế này. Anh không kìm được mà dừng chân nhìn về hướng chiếc xe đen vừa đi khuất.

 

Ngay lúc này, một chiếc xe tải hạng nặng từ góc đường lao ra. Nó không hề giảm tốc mà xông thẳng về phía vạch kẻ đường cho người đi bộ. Mớ thép cây trên xe vốn đã được buộc lỏng lẻo, sau một cú cua gắt như vậy, sợi dây không chịu nổi sức nặng bèn đứt phựt. Vô số thanh thép cây nghiêng về một bên rồi đổ ập xuống.

 

Anh đột ngột lùi lại hai bước, quả bóng rổ trong tay vô tình trượt khỏi tay, nảy tưng tưng rồi lăn ra giữa đường, rồi bị chiếc xe tải cán nát. Quả bóng phát ra một tiếng nổ lớn, rồi xẹp lép ngay tức khắc.

 

Mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo bóng rổ sau lưng anh. Nếu không phải vì mải nhìn chiếc xe thể thao mà chậm lại mấy chục giây, thứ bị cán nát bây giờ đã là cái đầu của anh rồi.

 

Chiếc xe tải bị quán tính kéo đi mấy chục mét nữa mới dừng lại. Gã tài xế lồm cồm bò xuống xe, hai quầng thâm trên mặt đặc biệt bắt mắt.

 

Xảy ra chuyện như vậy, anh cũng chẳng còn tâm trạng nào mà chơi bóng rổ nữa, bèn quay bước về nhà.

 

Anh có chút hoảng hốt.

 

Trong đầu anh, hình ảnh chiếc xe tải, quả bóng bị cán bẹp dí và những chiếc xe thể thao vun vút cứ liên tục thay nhau hiện lên. Cuối cùng, một khoảnh khắc nào đó trong ký ức bỗng trở nên ngày một rõ nét. Ngay khoảnh khắc chiếc xe thể thao màu đen lướt qua người anh, anh đã nhìn thấy người ngồi ở ghế lái. Mọi thứ xung quanh đều nhòe đi vì tốc độ, chỉ riêng người đó là rõ ràng.

 

Phong cảnh mờ ảo, và đôi mày sắc sảo ngông cuồng ấy. Đó là gương mặt chỉ cần nhìn thấy một lần thì sẽ tuyệt đối không thể nào quên.

 

Người đó vẫn còn là một thiếu niên. Thiếu niên đó trông có vẻ không lớn tuổi. Mười bốn tuổi? Hay là mười lăm?

 

Bước vào khu chung cư, xung quanh bắt đầu trở nên náo nhiệt. Anh rất được lòng mọi người trong khu, liên tục có những người quen cười ha hả chào hỏi anh vài câu.

 

Bầu không khí náo nhiệt của dòng người đã xua tan đi nỗi sợ hãi trong lòng anh, anh cũng chuyển sự chú ý sang những người hàng xóm xung quanh.

 

Đột nhiên, anh nghe thấy có người hét lên một tiếng thất thanh. Người đó đang nhìn về phía anh, mặt mày kinh hãi. Ánh mắt… hướng lên trên?

 

Anh bất giác ngẩng đầu lên, chỉ kịp nhìn thấy đáy của một chậu hoa.

 

Một cơn đau kịch liệt ập đến.

 

Anh chết rồi.

 

Chết vào năm mười sáu tuổi, chết vì một vật rơi từ trên cao xuống.

 

…….

 

Có lẽ đến cả ông trời cũng thấy anh chết lãng xẹt quá. Vậy nên anh đã được trọng sinh. Giây trước anh vừa bị chậu hoa đập vào đầu, giây sau đã đứng bên lề đường, tay vẫn còn ôm quả bóng rổ.

 

Phía trước mười mét, chính là vạch kẻ đường ấy. Anh đã quay trở lại một phút trước khi vụ tai nạn xe xảy ra. Anh vô thức nhìn về hướng mình vừa đi tới, lúc này đáng lẽ chiếc xe thể thao đã sắp đến rồi.

 

Đầu tiên là xe thể thao, sau đó là xe tải…

 

Thế nhưng anh không đợi được chiếc xe thể thao, chỉ thấy chiếc xe tải kia loạng choạng lao từ góc đường ra.

 

Anh ôm chặt quả bóng rổ.

 

Thép cây lại một lần nữa đổ ập xuống, gã tài xế xe tải vẫn lồm cồm bò ra khỏi cabin với dáng vẻ thảm hại như vậy. Nhưng chiếc xe thể thao đã không đến. Quả bóng rổ của anh cũng không bị cán nát.

 

Tại sao tương lai lại thay đổi?

 

Nếu việc anh trọng sinh mang đến hiệu ứng cánh bướm, thì sự thay đổi đáng lẽ phải xảy ra sau khi anh tạo ra thay đổi chứ.

 

Nhưng tại sao, chiếc xe thể thao lại không đến?

 

Anh ôm chặt quả bóng, rút điện thoại ra báo với đồng đội rằng mình có việc đột xuất không đến được, rồi chạy về nhà.

 

Anh chạy vào khu chung cư, nhìn thấy chậu hoa đã đập chết mình ở kiếp trước. Nó đang chênh vênh nửa trong nửa ngoài bên bệ cửa sổ, gió thổi qua liền lung lay như sắp rớt.

 

Anh vội vàng chạy lên lầu, nhắc nhở chủ nhà mang chậu hoa vào trong. Chủ nhà nhìn thấy chậu hoa suýt nữa thì rơi xuống cũng toát mồ hôi lạnh, rối rít cảm ơn anh.

 

Anh thở phào nhẹ nhõm.

 

Như vậy, chắc là ổn rồi nhỉ.

 

Anh về đến nhà, bắt đầu suy nghĩ về nguyên nhân khiến tương lai bị thay đổi.

 

Trên chiếc xe thể thao, gương mặt của thiếu niên kia ngày càng rõ nét, anh biết cậu ấy là ai—

 

Cậu con trai độc nhất của nhà Hiên Viên.

 

Một người quanh năm chiếm giữ các bảng xếp hạng tìm kiếm. Gia thế hiển hách, đầu óc thiên tài, và gương mặt kinh diễm của cậu ấy đều là những chất liệu tuyệt vời nhất để lên top tìm kiếm.

 

Quan trọng hơn là, vị gia chủ tương lai của nhà Hiên Viên này chẳng hề bận tâm đến việc hành tung của mình bị phơi bày trên mạng, bởi vì chính cậu ấy là người đại diện tốt nhất cho các sản phẩm của nhà Hiên Viên.

 

Lộ Nhân Giai mở máy tính, nhấp vào tin tức thịnh hành hôm nay, cố gắng tìm kiếm thông tin về thiếu niên kia và chiếc xe thể thao.

 

Nhưng không có. Không có cuộc đua xe nào cả.

 

Thứ có ở đó lại là một tin tức mà kiếp trước không hề có: 【Hôm nay công ty Hiên Viên tổ chức buổi họp báo ra mắt dự án bất động sản mới, do chính thiếu gia Hiên Viên chủ trì】.

 

Buổi họp báo ra mắt dự án bất động sản mới?

 

Anh muốn cười một cái, nhưng lại không cười nổi, đành phải đưa tay tìm cốc nước bên cạnh.

 

Anh muốn uống một ngụm nước để trấn tĩnh, nhưng tay lại run đến mức không cầm nổi, làm đổ nước ra mặt bàn.

 

Bởi vì anh nhận ra, thứ thay đổi dường như không chỉ có tương lai, mà còn có cả quá khứ.

 

Anh thật sự đã trọng sinh ư? Hay là đã xuyên không đến một thế giới song song? Hoặc cũng có thể, người trọng sinh không chỉ có mình anh?

 

Anh cố gắng uống một ngụm nước, tay nắm lấy con chuột, định nhấp vào tin tức kia để xem thử. Nhưng ngay giây tiếp theo, một cơn đau dữ dội ập đến.

 

Sợi dây điện đã cũ cùng với con chuột bị vũng nước mà anh vô tình làm đổ ban nãy nối lại với nhau. Giờ đây, những tia điện màu tím đang kết nối anh với sợi dây điện.

 

Đau quá!

 

Đau quá!!

 

Thế giới chìm vào bóng tối.

 

Anh lại chết rồi.

 

Lần này, anh chết vì điện giật.

 

…..

 

Anh lại một lần nữa trọng sinh.

 

Trên người dường như vẫn còn vương lại cảm giác đau đớn và tê dại khi bị dòng điện chạy qua.

 

Anh đứng dưới ánh nắng, trên đầu vẫn là bầu trời xanh đến không thật ấy. Nhưng khác với lần trọng sinh trước, lần này thời điểm trọng sinh là năm phút trước khi vụ tai nạn xe xảy ra.

 

Tim anh bắt đầu đập điên cuồng. Anh rút điện thoại ra, bắt đầu tra cứu các tin tức thịnh hành gần đây. Lần này trên top tìm kiếm không phải là dự án bất động sản mới, mà là các thiết bị điện thông minh mới được Tập đoàn Hiên Viên phát triển.

 

Lại thay đổi nữa rồi.

 

Anh chạy đến nơi xảy ra tai nạn. Vì mải xem tin tức nên đã lãng phí chút thời gian, lúc đến nơi thì vừa kịp chứng kiến vụ tai nạn đó.

 

Lần này vẫn không thấy xe thể thao.

 

Anh lại quay người chạy về nhà.

 

Chậu hoa kia vẫn đang lung lay chực chờ rơi xuống. Anh nhắc nhở chủ nhà, rồi lại về nhà mình, quả nhiên, anh nhìn thấy sợi dây điện đã cũ.

 

Quá khứ đã bị thay đổi, nhưng tai nạn thì không.

 

Cứ như thể có ai đó muốn cái chết của anh cũng trở thành một sự thật không thể thay đổi trong ngày hôm nay.

 

Cứ như thể, có ai đó nhất quyết muốn anh phải chết vào ngày này.

 

Anh hít một hơi thật sâu, bắt đầu kiểm tra những mối nguy hiểm trong nhà.

 

Anh đủ bình tĩnh và thông minh, nhưng suy cho cùng vẫn là một thiếu niên mười sáu tuổi. Phản ứng đầu tiên khi gặp nguy hiểm là về nhà, dù cho cái chết lần trước đã khiến anh nhận ra rằng, nhà không còn an toàn nữa.

 

Anh né được những món đồ lặt vặt đột nhiên rơi xuống, phát hiện ra đường ống gas bị rò rỉ, lau sạch vũng nước trên sàn.

 

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, ngôi nhà quen thuộc lại ẩn chứa nhiều nguy cơ đến thế.

 

Anh kiểm tra sạch sẽ mọi mối nguy hiểm, rồi ngã phịch xuống ghế sofa thở hổn hển. Bầu trời ngoài cửa sổ đã tối dần, hoàng hôn đỏ rực như một đốm lửa.

 

Cửa nhà có tiếng động.

 

Ba mẹ và em trai đã về.

 

“Giai Giai, sao con không bật đèn? Hôm nay đi chơi với bạn có vui không?”

 

Mẹ tiện tay bật đèn, thấy dáng vẻ thảm hại của anh thì sững người, lo lắng hỏi, “Giai Giai?”

 

Em trai cũng chạy lại, nép vào bên cạnh anh, đưa cây kem trong tay cho anh, “Anh ơi, em mang đồ ngon về cho anh này.”

 

Ba vỗ nhẹ lên đầu anh, “Sao thế, hôm nay không vui à?”

 

Cảm nhận được sự lo lắng của người nhà, mũi anh cay xè.

 

Anh phải nói với ba mẹ thế nào đây, rằng hôm nay anh đã chết hai lần rồi?

 

Cảm giác nguy hiểm rình rập khắp nơi dần tan biến khi được người nhà bao bọc.

 

Trong lòng con trẻ, ba mẹ giống như siêu nhân, không gì là không thể.

 

Anh nặn ra một nụ cười, “Hôm nay con thấy trong người không được khỏe.”

 

Ba sờ trán anh, “Không sốt, chắc là hơi cảm rồi.”

 

Mẹ đã bưng thuốc tới, “Uống thuốc xong, tắm rửa rồi ngủ một giấc là khỏe ngay thôi.”

 

Anh ngoan ngoãn nhận lấy thuốc uống một hơi cạn sạch. Em trai lại như dâng vật báu mà đưa cây kem đến trước mặt anh, “Anh ơi, cái này ngọt lắm.”

 

Mẹ giật lấy cây kem, tiện tay nhét vào miệng ba anh, “Anh con đang bệnh, không được ăn đồ lạnh, đợi anh khỏe rồi ba sẽ dẫn hai đứa đi ăn.”

 

Bị nhét một miệng đầy kem, ba anh vẫn bình tĩnh rút que kem ra khỏi miệng, một tay cầm lấy tạp dề đi vào bếp chuẩn bị thức ăn.

 

Em trai bĩu môi, “Cái này là con chọn cho anh trai mà…”

 

Lộ Nhân Giai cười, vỗ nhẹ lên đầu em trai.

 

Em trai của Lộ Nhân Giai tên là Lộ Khang, cơ thể yếu ớt bẩm sinh, tuy năm nay đã mười hai tuổi, nhưng trông người nhỏ thó, chỉ như đứa trẻ tám, chín tuổi.

 

Đã rất nhiều lần Lộ Nhân Giai nhìn thấy dáng vẻ em trai thở dốc khổ sở trên giường bệnh, thế nên định hướng nghề nghiệp tương lai của anh là trở thành một bác sĩ.

 

Anh đi tắm, lau khô tóc xong thì thuốc bắt đầu từ từ có tác dụng.

 

Anh bắt đầu buồn ngủ.

 

Nhìn chiếc giường lớn mềm mại, anh rất muốn lao lên đó ngủ một giấc thật ngon, nhưng nghĩ đến hai lần chết hôm nay, anh lại có chút do dự.

 

Cuối cùng, anh ló đầu ra, kể lại những chuyện mình đã trải qua hôm nay theo một cách mà ba mẹ có thể chấp nhận được.

 

Anh nói đùa rằng, hôm nay anh bị sao quả tạ chiếu, nhờ ba mẹ lúc anh ngủ hãy để ý giúp anh xem có nguy hiểm gì không.

 

Tuy ba mẹ cho rằng anh chỉ bị những chuyện xảy ra hôm nay dọa sợ, nhưng cuối cùng họ vẫn không yên tâm mà kiểm tra những nơi dễ xảy ra sự cố trong nhà lại một lần nữa, bảo anh cứ yên tâm ngủ.

 

“Chắc là con bị bóng đè rồi, để mẹ kêu ba đi mua đồ ăn, hầm một nồi canh an thần, lát nữa con ngủ dậy thì vào bếp uống nhé.”

 

Anh nhận được lời hứa, tinh thần đang căng như dây đàn cũng thả lỏng, cơn buồn ngủ ập đến như núi lở. Anh gật đầu qua loa, thậm chí còn không biết mình đã nằm xuống giường bằng cách nào.

 

Thật sự quá mệt mỏi.

 

Dưới tác dụng của thuốc, anh ngủ mê mệt.

 

Trong cơn mơ màng, anh nghe thấy tiếng gọi lo lắng của ba mẹ. Nửa tỉnh nửa mê, anh nhận ra, em trai đã phát bệnh.

 

Cửa phòng bị đẩy ra, dường như ba mẹ đã nhỏ giọng bàn bạc ở ngoài cửa xem có nên gọi anh dậy không. Thấy anh ngủ say như vậy, họ lại lặng lẽ đóng cửa lại.

 

Anh lại chìm vào giấc ngủ mê.

 

Cho đến khi một tiếng nổ lớn vang lên.

 

Anh giật mình tỉnh giấc, ngọn lửa đã lan đến tận cửa phòng.

 

Khói đen dày đặc ập về phía anh.

 

Bên ngoài là một biển lửa.

 

Anh nhớ lại tiếng nổ lớn đã nghe thấy, nhớ lại nồi canh an thần kia.

 

Nồi áp suất bị quên tắt lửa, đã phát nổ.

 

Lần này, anh chết vì ngạt khói.

 

…….

 

Anh lại trọng sinh.

 

Lần này, thời điểm trọng sinh là mười phút trước khi vụ tai nạn xe xảy ra. Dường như mỗi lần trọng sinh, thời điểm lại lùi về phía trước một chút.

 

Cảm giác bị khói đen làm cho chết ngạt vô cùng tồi tệ, nhưng điều tồi tệ hơn nữa là, dường như cái chết không bao giờ có thể tránh khỏi. Lần trước anh đã loại bỏ hết mọi nguy hiểm, nhưng mối nguy cuối cùng lại đến từ chính gia đình anh.

 

Ở bên cạnh người nhà cũng không còn an toàn nữa.

 

Gia đình không những không còn là bến đỗ bình yên, mà thậm chí còn mang đến nhiều nguy hiểm hơn. Anh như một chú chim non chưa kịp bay cao đã không thể quay về tổ, chỉ có thể vỗ đôi cánh ướt sũng giữa mưa gió.

 

Anh chống hai tay lên đầu gối, chiếc cặp sách ngày thường nhẹ như không, giờ đây lại nặng tựa ngàn cân, đè cong cả sống lưng anh.

 

Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể thoát khỏi những cái chết lặp đi lặp lại này. Mối nguy hiểm rình rập khắp nơi này, rốt cuộc là nhắm vào anh cho đến khi anh chết, hay chỉ giới hạn ở một thời điểm cụ thể? Một địa điểm cụ thể?

 

Anh hít một hơi thật sâu, lấy điện thoại ra gọi về nhà.

 

“Mẹ ơi, hôm nay con sang nhà bạn ngủ, không về mẹ nhé.”

 

Anh không đến nhà bạn, mà đến một tiệm net.

 

Thử xem sao, xem mối nguy hiểm như bị thần chết khóa chặt này, rốt cuộc có điều kiện đi kèm gì hay không. Anh không biết số lần trọng sinh của mình có giới hạn hay không, nhưng nếu đã cho anh cơ hội trọng sinh liên tục, thì chắc không phải là để anh hết lần này đến lần khác đi nộp mạng.

 

……

 

Kiếp thứ tư này, anh ở tiệm net, gặp phải sự cố chập điện gây cháy.

 

Anh thoát được đám cháy, nhưng không thoát được những kẻ thừa nước đục thả câu.

 

Chết vì vết dao đâm.

 

……

 

Kiếp thứ năm, anh ở khách sạn, gặp phải bọn buôn ma túy, chết vì trúng độc.

 

…..

 

Kiếp thứ sáu, anh ở trong một con hẻm nhỏ, gặp phải xã hội đen thanh toán nhau, chết vì trúng đạn.

 

…..

 

Kiếp thứ bảy, anh ở một quảng trường trống trải, gặp phải một bệnh nhân tâm thần trốn viện, chết vì mất máu quá nhiều.

 

……

 

Kiếp thứ tám, anh trộm ví của một người qua đường, rồi chủ động ra đồn cảnh sát tự thú.

 

Đồn cảnh sát bùng phát một loại virus mới, anh chết vì nhiễm virus.

 

……

 

Kiếp thứ chín, anh quay về nhà, loại bỏ mọi nguy hiểm, không uống thuốc, ngồi thức đến sáng. Đón ánh bình minh của ngày hôm sau, anh uống bát canh an thần mà mẹ đã hầm.

 

Chết vì ngộ độc nấm.

 

……

 

Hết lần này đến lần khác anh chết đi, rồi lại hết lần này đến lần khác trọng sinh trở về. Nguy cơ tử vong không hề biến mất theo sự thay đổi của thời gian và địa điểm.

 

Cái chết vẫn cứ bám theo anh như hình với bóng.

 

Trọng sinh chỉ có thể làm mới lại cơ thể anh, chứ không thể làm mới lại trạng thái tinh thần căng thẳng của anh.

 

Thời gian anh sống sót ngày càng dài hơn, anh đã sống được đến một tháng sau vụ tai nạn. Thời điểm trọng sinh của anh cũng ngày càng sớm hơn. Sau cái chết lần thứ mười lăm, thời điểm trọng sinh đã lùi về một tuần trước khi vụ tai nạn xảy ra.

 

Anh đã thử đi đến những nơi xa hơn, hoàn toàn thay đổi mọi quỹ đạo hành động kể từ lúc bắt đầu trọng sinh, nhưng tất cả đều vô dụng.

 

Thời điểm xảy ra tai nạn xe giống như một tiếng còi, ngay khi vang lên, cả thế giới liền bắt đầu cuộc săn lùng nhắm vào anh.

 

Trí nhớ và khả năng phản ứng vượt trội đã giúp anh ghi nhớ tất cả những nguy hiểm có thể xảy ra, cũng giúp anh ghi nhớ tất cả những nỗi đau mà người thường không thể chịu đựng nổi.

 

Sống, đối với anh mà nói, đã trở thành một việc đau khổ.

 

Nhưng anh muốn sống.

 

Chết đi đồng nghĩa với việc đầu hàng số phận, chỉ khi sống sót mới có khả năng phá vỡ thế cục.

 

Hơn nữa, anh còn có ba mẹ và em trai yêu thương anh.

 

Sức khỏe của em trai vẫn luôn không tốt, ba mẹ không thể chịu đựng được nỗi đau mất đi một người con trai, mà bệnh của em trai cũng đang chờ anh nghiên cứu để chữa trị.

 

Sao anh có thể dễ dàng chết đi như vậy.

 

Thế nên dù cho có bị nỗi đau của cái chết giày vò hết lần này đến lần khác, đến mức gần như sụp đổ, anh vẫn sẽ lau nước mắt, đứng dậy tìm cách né tránh cái chết tiếp theo một lần nữa.

 

Thông qua những lần chết đi, anh cũng thu thập được ngày càng nhiều thông tin.

 

Anh phát hiện, thế giới sau mỗi lần chết gần như đều có những điểm khác biệt nhỏ. Mà những sự khác biệt này đều có liên quan đến gia tộc Hiên Viên.

 

Thế là anh bắt đầu thu thập thông tin có liên quan đến gia tộc Hiên Viên.

 

Gia tộc Hiên Viên là gia tộc đứng đầu trong năm đại gia tộc, sản nghiệp trải rộng khắp toàn cầu. Gia chủ hiện tại của nhà Hiên Viên và phu nhân của ông, Ninh phu nhân, lần lượt là hai thiên tài kiệt xuất trong giới kinh doanh và giới thiết kế.

 

Mà con trai của họ lại còn xuất chúng hơn cả hai người cộng lại.

 

Dường như ông trời đặc biệt ưu ái cậu ấy, ban cho cậu ấy tài năng vô song, gia thế hiển hách, và cả dung mạo độc nhất vô nhị. Thẩm mỹ của mỗi người mỗi khác, nhưng dung nhan của cậu ấy có thể khiến thẩm mỹ của tất cả mọi người đều phải quy về một mối.

 

Hình như những sự khác biệt kia, phần lớn đều không thể tách rời khỏi vị tiểu thiếu gia này.

 

Phải tiếp cận được cậu ấy, như vậy mới có thể nắm bắt được nhiều thông tin hơn. Lộ Nhân Giai vỗ vỗ lớp bụi trên vạt áo, vạch ra mục tiêu cho mình, rồi lại một lần nữa đứng dậy.

 

Tiếp cận thiếu gia nhà Hiên Viên không hề dễ dàng, họ gần như là người của hai thế giới khác nhau. Lần lướt qua nhau ở kiếp đầu tiên kia chính là lần tiếp xúc duy nhất của họ.

 

Muốn tiếp xúc với gia tộc Hiên Viên thì phải có tài năng hơn người, phải leo lên được một vị trí đủ cao, như vậy mới có thể thu hút được sự chú ý của cậu ấy.

 

Lộ Nhân Giai đã đủ xuất sắc, có thể được xem là thiên tài.

 

Nhưng như thế vẫn chưa đủ.

 

Anh không biết nhân tài như thế nào mới có thể thu hút được gia tộc Hiên Viên, cũng không biết với thân phận gì mới có thể tiếp cận được cốt lõi của gia tộc này. Nhưng không sao cả, thứ mà anh không thiếu nhất chính là số lần để thử.

 

Đối với anh mà nói, cái chết là một việc sớm muộn gì cũng sẽ đến. Điều anh cần làm là dốc hết sức mình trong khoảng thời gian có hạn để thu thập thêm nhiều thông tin hơn, và để—

 

Sống sót lâu hơn!

 

………..

 

Nhưng mà, hình như thế giới lần này có sự khác biệt lớn hơn so với những lần trước.

 

Vào ngày xảy ra tai nạn, em trai anh cũng phát bệnh như mười mấy lần trước đó, và cũng phải nhập viện.

 

Anh đến bệnh viện để chăm sóc em. Anh nắm rõ như lòng bàn tay những nguy hiểm trong bệnh viện, và cũng đã thuận lợi sống sót qua một tuần.

 

Môi trường quen thuộc có thể giúp anh sống sót lâu hơn.

 

Mười mấy lần chết đã kích thích khả năng cảm nhận nguy hiểm của anh. Giờ đây, dù là bệnh nhân tâm thần trà trộn trong đám người bình thường, hay là bình nước đột nhiên rơi xuống, thuốc bị tiêm nhầm, thức ăn bị biến chất, đối với anh mà nói, tất cả đều là những mối đe dọa tử vong rõ rành rành.

 

Từ nhỏ anh đã được vô số giáo viên khen ngợi về khả năng học tập, có thể học một biết mười. Ai cũng không ngờ rằng, khả năng học tập vượt trội này, một ngày nào đó lại được dùng vào những việc như thế này.

 

Anh đã dùng tám lần chết để loại bỏ giới hạn về sự tồn tại của nguy hiểm. Lại dùng bảy lần chết để liên tục tiếp xúc với những nguy hiểm trong môi trường mới, đồng thời tổng kết quy luật để né tránh chúng.

 

Dựa vào năng lực của mình, anh có thể ở trong môi trường quen thuộc, né tránh nguy hiểm và sống sót qua ngày. Nhưng như vậy quá mệt mỏi, anh phải tìm ra nguồn gốc của mối đe dọa tử vong, giải quyết chúng một lần và mãi mãi.

 

Kiếp này mới là khởi đầu cho tất cả những kế hoạch của anh.

 

Thế nhưng, hình như kiếp này đã xảy ra biến cố.

 

Vào ngày thứ mười lăm sau khi em trai nhập viện, một loại virus mới đột ngột bùng phát. Anh có kinh nghiệm đối phó với bệnh truyền nhiễm, nhanh chóng chuẩn bị đồ bảo hộ cho người nhà.

 

Bệnh nhân đến bệnh viện ngày càng nhiều.

 

Ngày thứ hai sau khi dịch bùng phát, bắt đầu có người cắn người ngay trên phố. Ban đầu, tất cả mọi người chỉ nghĩ đó là một bệnh nhân dại.

 

Mãi cho đến khi ngày càng có nhiều vụ cắn người xảy ra, mọi người mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Nhưng đã quá muộn. Sự lây nhiễm nhanh chóng lan rộng, những người mất đi lý trí mặt mày xanh xám, cơ thể được cường hóa ở các mức độ khác nhau, khát máu, không có cảm giác đau, và lấy con người làm thức ăn.

 

Bọn họ trông giống hệt như zombie trong truyền thuyết.

 

Trật tự xã hội sụp đổ chỉ sau một đêm.

 

Dựa vào sự nhạy bén với nguy hiểm, Lộ Nhân Giai đã sớm làm thủ tục xuất viện cho em trai, tích trữ đủ lượng thức ăn, rồi quay về nhà.

 

Bên ngoài đã là địa ngục trần gian. Cảnh tượng tuyệt vọng đến thế này, đối với anh mà nói, cũng chỉ mất thêm vài ngày để thích ứng.

 

Anh bỏ ra một chút công sức, gia cố lại ngôi nhà cho vững chắc hơn.

 

Trật tự xã hội bên ngoài hỗn loạn, nhưng vũ khí nóng vẫn chưa mất tác dụng. Một căn bệnh truyền nhiễm lây qua đường máu, chắc hẳn nhà nước sẽ sớm ra tay kiểm soát.

 

Chắc là họ không cần phải trốn quá lâu. Đó là phán đoán của anh.

 

Tất cả các thiết bị điện tử đều đã mất tác dụng, không thể biết được tình hình bên ngoài. Phạm vi hoạt động của họ chỉ còn lại ngôi nhà của mình.

 

Cũng may là vẫn còn có nhà để mà yên giấc.

 

Mười ngày sau khi zombie bùng phát, cuối cùng cũng có đoàn xe đến cứu viện. Nhưng mà, anh lại cảm thấy không mấy lạc quan. Bởi vì thời gian cứu viện đến quá lâu.

 

Zombie vẫn là thân xác máu thịt, không thể chống lại sức mạnh của vũ khí nóng. Họ lại sống ở trung tâm thành phố, trong suy đoán của anh, đáng lẽ cứu viện phải đến trong vòng hai ngày. Lần này lại cách đến mười ngày, chắc chắn là đã có chuyện gì đó xảy ra.

 

Sau khi đội cứu viện đến, phán đoán của anh đã được chứng thực.

 

Zombie chỉ là khúc dạo đầu của thảm họa, thứ thực sự phá hủy trật tự là cuộc đấu tranh của các thế lực lớn. Đối tượng chiến đấu của họ, đứng đầu là người, sau đó mới đến zombie. Khi cần thiết, zombie cũng có thể trở thành một phương tiện tấn công. Thế nên cứu viện mới đến muộn như vậy.

 

Người sống trong khu chung cư không còn nhiều, nhưng số chỗ còn lại trên xe cũng không nhiều.

 

May mắn là, mẹ anh là bác sĩ, ba anh là giáo sư, đều thuộc nguồn nhân lực cao cấp, được các quân khu tranh giành, có xe chuyên dụng để chở.

 

Không ngờ rằng, chỗ ngồi thực sự quá eo hẹp, đến cuối cùng, chỉ còn lại một chỗ cho anh và em trai.

 

Một không gian nhỏ hẹp, chỉ đủ cho một người ngồi.

 

Ba mẹ anh đã khẩn khoản cầu xin người quản lý cho thêm một chỗ nữa, để hai đứa trẻ chen chúc ngồi cùng nhau, nhưng đã bị từ chối. Tải trọng của xe cũng có yêu cầu, nếu nhét đầy người, lúc gặp zombie trên đường sẽ khó mà chạy thoát.

 

“Cho hai vợ chồng các người thêm một suất đã là ưu đãi đặc biệt rồi, vì thấy cả hai đều có ích.”

 

“Sao các người không nhìn xem còn bao nhiêu người không có chỗ ngồi kia kìa?”

 

“Nếu ai cũng như các người, đoàn xe của chúng tôi còn đi được nữa không?”

 

“Nhanh lên đi, một người lên xe, đoàn xe chúng ta phải đi rồi.”

 

“Đừng có sống dở chết dở nữa, đâu phải không cho các người vào khu an toàn, chỉ là không cho đi cùng chuyến xe này thôi.”

 

Ba mẹ muốn ở lại cùng các con, nhưng lại bị thành viên trong đội thiếu kiên nhẫn đe dọa. Một bác sĩ ngoại khoa, một giáo sư đại học, nhân tài như vậy mà để chạy mất, lão đại của bọn họ sẽ vặn cổ bọn họ mất.

 

Thấy thái độ kiên quyết của bọn họ, và nghĩ đến thể trạng yếu ớt của em trai, Lộ Nhân Giai nhìn về phía ba mẹ.

 

Anh muốn nói, anh có thể tự lo được, hãy để em trai lên xe đi.

 

Nhưng ba của anh đã lên tiếng trước.

 

“Giai Giai, để em con lên xe đi con.”

 

Mẹ anh mắt ngấn lệ, đầy vẻ không nỡ, “Em con sức khỏe yếu không chịu được xóc nảy, khổ cho con rồi, Giai Giai.”

 

Anh gật đầu, cười nói, “Ba mẹ yên tâm, con không sao đâu.”

 

……….

 

Đoàn xe đã đi rồi.

 

Anh nhìn theo bóng đoàn xe.

 

Thực ra đây là một lựa chọn đúng đắn.

 

Em trai sức khỏe không tốt, tuổi lại còn nhỏ, chắc chắn phải để em lên xe, anh cũng đã định như vậy.

 

Đây là một lựa chọn đúng đắn.

 

Nếu là anh, anh cũng sẽ chọn như vậy.

 

Đây là một lựa chọn đúng đắn.

 

Anh lại thầm nhủ một lần nữa.

 

Buông lỏng nắm đấm đã ướt đẫm mồ hôi.

 

….

 

Cuối cùng anh vẫn chết.

 

Cuộc đấu tranh của các thế lực lớn quá khốc liệt, anh né được zombie, nhưng không né được sự toan tính của con người. Dù anh có túc trí đa mưu đến đâu thì cũng vẫn chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi, kinh nghiệm và sự trải đời là thứ anh thiếu thốn nhất.

 

Nhưng mà, những toan tính của lòng người cũng chỉ là một trong vô số những nguy hiểm mà anh phải đối mặt mà thôi.

 

Trọng sinh một lần nữa, không có zombie xuất hiện.

 

Sau khi bệnh tình của em trai khá hơn, anh theo kế hoạch làm thủ tục xuất viện cho em, rồi quay lại trường học. Anh cần phải học, cần phải không ngừng hoàn thiện bản thân. Nếu vì để sống sót mà co mình lại một chỗ sống lay lắt qua ngày, thế thì cũng chẳng khác gì cái chết.

 

Trở lại trường học, dường như mọi thứ vẫn không có gì thay đổi.

 

“Đi chơi bóng không!”

 

Các thành viên trong đội bóng rổ cười đùa với nhau, lúc đi ngang qua anh, vài người bỗng khựng lại.

 

“Ái chà, bảo sao thấy thiếu thiếu ai, đội trưởng, đi thôi!”

 

“Thằng này trí nhớ kém thế, đến đội trưởng của bọn mình mà cũng quên gọi.”

 

“Lỗi của tao lỗi của tao, chắc mấy hôm nay học Toán nhiều quá nên ngáo rồi.”

 

……..

 

Lộ Nhân Giai mỉm cười, “Đến đây.”

 

Lại dường như, có thứ gì đó đang âm thầm thay đổi.

 

Người nhạy bén như anh, rất nhanh đã phát hiện ra, hình như cảm giác tồn tại của mình đã yếu đi. Trong những kiếp trước, anh hoặc là chết quá nhanh, hoặc là không cố tình tiếp xúc với người khác. Đây là lần đầu tiên anh quay lại trường học, tiếp xúc với nhiều người như vậy.

 

Trước kia, anh là học sinh cấp bậc ngôi sao trong trường, anh có vẻ ngoài thanh tú, thậm chí còn có cả nam sinh và nữ sinh các khối khác cố tình trèo lầu qua để lén nhìn anh. Anh còn là đội trưởng đội bóng rổ của trường, mỗi trận đấu đều giành được vô số tiếng reo hò. Quan trọng hơn, anh còn là học sinh giỏi toàn diện được công nhận. Trong các kỳ thi có anh tham gia, dù là thi cuối kỳ hay thi liên tỉnh gì cũng vậy, anh đều là quán quân không thể tranh cãi. Trong thời học sinh mà thành tích là trên hết, chỉ riêng thành tích của anh thôi cũng đã đủ để đưa anh lên thần đàn.

 

Chuyện như đi chơi bóng mà quên gọi anh, tuyệt đối không thể nào xảy ra được.

 

Có liên quan đến vụ tai nạn xe không?

 

Có liên quan đến những cái chết rình rập khắp nơi này không?

 

“Anh ơi!”

 

Tiếng gọi của Lộ Khang từ xa vọng lại.

 

Anh thu lại dòng suy nghĩ, nhìn về phía Lộ Khang ở xa, cười đón lấy em trai.

 

Lộ Khang năm nay học lớp bảy, học cùng trường, nhưng khác khối với Lộ Nhân Giai. Hai anh em thường cùng nhau đi học và về nhà. Lộ Khang không phải là một đứa trẻ hoạt bát, nhưng rất bám người. Lúc đi đường, cậu bé luôn thích đi sát rạt anh trai, hoặc nắm lấy vạt áo anh, kể lể những chuyện xảy ra ở trường.

 

Về đến nhà, Lộ Nhân Giai vẫn như thường lệ mở máy tính lên, tìm kiếm tin tức về gia tộc Hiên Viên. May mà hình như tiểu thiếu gia của gia tộc Hiên Viên là một người có tính cách khá khoa trương, nên luôn có giới truyền thông bắt được tin tức mới nhất. Vị tiểu thiếu gia này đã dùng chính bản thân mình để tiết kiệm cho gia tộc Hiên Viên hàng chục triệu chi phí quảng cáo.

 

Tin tức thịnh hành hôm nay, cũng liên quan đến tiểu thiếu gia nhà Hiên Viên.

 

【Thanh mai trúc mã được thiếu gia Hiên Viên nuôi dưỡng từ nhỏ.】

 

Cái gì đây?

 

Nhấp vào tin tức, đập vào mắt là một tấm ảnh, thiếu gia Hiên Viên và một cô gái đi sóng vai nhau, cô gái mặt ửng hồng, đưa cho thiếu gia Hiên Viên một thanh sô cô la, khuôn mặt cô gái sinh động, dù tuổi còn nhỏ cũng có thể nhìn ra vẻ đẹp tuyệt đại phong hoa sau này.

 

Kiếp trước… có người này sao?

 

Anh nhắm mắt suy nghĩ một lúc.

 

Không có.

 

Không chỉ kiếp trước, mà trong mười mấy lần luân hồi trước đó, anh cũng chưa từng thấy cô gái này. Nhưng trong phần giới thiệu của giới truyền thông, cô gái này là tiểu thư gia tộc Nam Cung, là thanh mai trúc mã với Hiên Viên.

 

Kiếp này… bỗng dưng xuất hiện thêm một người?

 

Anh đọc đi đọc lại bản tin này, vẫn luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ.

 

Mẹ gọi điện về, nói tối nay phải tăng ca, bảo hai anh em tự ăn gì đó. Anh lại đọc lướt qua bản tin một lần nữa, gập máy tính lại, vào bếp nấu cơm cho hai anh em.

 

Lại là một ngày bình thường không có gì đặc biệt.

 

Cho đến khi nằm trên giường, anh vẫn nghĩ như vậy. Anh tự chúc mừng mình, lại sống thêm được một ngày nữa. Thế nhưng, trong màn đêm, nguy hiểm lại một lần nữa ập đến.

 

Lần này là động đất. Một trận động đất cực kỳ lớn, lớn chưa từng có. Động đất xảy ra vào lúc rạng sáng, là lúc mọi người đang say ngủ, trong khu chung cư chỉ có đèn đường sáng. Cũng vì thế, trận động đất không hề có điềm báo trước này đã gây ra thiệt hại vô cùng nặng nề.

 

Không có đường thoát.

 

Lộ Nhân Giai loạng choạng chạy về phía phòng của Lộ Khang, kéo mạnh cậu em trai đang nằm trên giường dậy. Hai người chỉ kịp trốn bên cạnh bức tường chịu lực.

 

Giây tiếp theo, tòa nhà sụp đổ.

 

Anh hôn mê mười phút, hoặc một tiếng, hoặc lâu hơn nữa.

 

Tấm bê tông trên người và bức tường chịu lực đã khéo léo tạo thành một không gian hình tam giác, giúp anh thoát khỏi mối đe dọa của trận động đất.

 

“Khang Khang? Khang Khang?”

 

“Anh ơi…”

 

Nghe thấy tiếng của em trai, anh khẽ thở phào nhẹ nhõm. Tiếp theo, chỉ cần chờ cứu viện đến là được. Anh vừa khẽ an ủi em trai, vừa quan sát tình hình xung quanh, còn sờ được nửa gói bánh quy ở góc tường.

 

Qua khe hở, anh đưa gần hết số bánh quy cho em trai, còn mình thì chỉ giữ lại hai miếng. Sức khỏe của Lộ Khang quá yếu, Lộ Nhân Giai lo em trai không cầm cự được.

 

Xung quanh tĩnh lặng đến cực điểm, anh nhắm mắt lại, tiết kiệm thể lực. Không biết khi nào cứu viện mới đến được.

 

Anh cứ chờ đợi, chờ đợi trong không gian chật hẹp như vậy.

 

Thời gian trôi qua chắc khoảng ba ngày. Thỉnh thoảng, tiếng khóc của em trai lại vang lên ở bên cạnh. Anh đành phải nhẹ nhàng an ủi, bảo em tiết kiệm nước và thể lực.

 

Em trai khóc thút thít, “Anh ơi, em khát quá, đói quá.”

 

Giọng em trai yếu ớt như tiếng mèo con. Nhưng Lộ Nhân Giai không thể lấy ra thêm thứ gì để ăn được nữa, anh đã đưa gần như toàn bộ bánh quy cho em trai, trước mắt cũng tối sầm từng cơn. Em trai vẫn còn sức để khóc, còn anh thì đã không nói nổi thành lời nữa rồi, anh dồn toàn bộ sức lực để phân biệt những âm thanh bên ngoài. Nghe thấy có tiếng động, anh liền ra sức gõ vào tảng đá.

 

Anh cảm thấy mình đã dùng rất nhiều sức, nhưng thực ra, âm thanh rất nhẹ, rất nhẹ.

 

Anh đã hết sức rồi.

 

Đến giai đoạn sau, anh bắt đầu rơi vào trạng thái hôn mê ngắn. Anh cũng không biết cái chết của kiếp này, liệu có phải là theo hình thức này không.

 

Có lẽ tự sát để khởi động lại cuộc đời sẽ là một cách tốt hơn. Thỉnh thoảng ý nghĩ này lại xuất hiện trong đầu anh, nhưng rất nhanh lại bị anh xua đi.

 

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, anh nghe thấy tiếng chó sủa, rồi sau đó là tiếng gọi vui mừng.

 

Hình như là mẹ. Một tia sáng xuất hiện trước mắt, anh muốn mở mắt ra, nhưng ngay cả sức để mở mắt cũng không còn. Anh muốn nói với mẹ rằng, em trai đang ở ngay bên cạnh anh.

 

“Hai đứa trẻ.”

 

“Tình hình không ổn lắm.”

 

“Bây giờ hai không gian này đang ở trạng thái cân bằng, động vào một cái, cái kia sẽ sập theo, chắc chắn sẽ có một đứa bé bị đè.”

 

“Cứu đứa nào trước?”

 

Dù mắt cũng không mở nổi, nhưng khi nghe thấy câu này, tim anh vẫn “lộp bộp” một tiếng.

 

Anh không kìm được mà nhớ lại kiếp trước, kiếp trước mà anh bị bỏ lại.

 

Rõ ràng đó là một lựa chọn đúng đắn, nhưng không hiểu tại sao anh lại cứ nhớ mãi.

 

Dường như thời gian trôi qua rất lâu, lại dường như chẳng bao lâu cả. Anh chờ đợi, nhưng chính bản thân anh cũng không biết mình đang chờ đợi điều gì.

 

Anh nghe thấy em trai bên cạnh khóc lóc gọi, “Ba mẹ ơi, con sợ.”

 

Cuối cùng, anh nghe thấy giọng của ba.

 

“Cứu Tiểu Khang trước, cứu đứa bên phải trước.”

 

“Giai Giai bị đè lên chân, chắc là sẽ phải cưa chân thôi.”

 

“Tiểu Khang mà bị đè một cái, e là không qua khỏi được.”

 

“Giai Giai cũng sẽ hiểu cho lựa chọn của chúng ta mà.”

 

……..

 

À.

 

Anh hiểu mà.

 

Đây cũng là một lựa chọn đúng đắn.

 

Anh muốn nói là anh hiểu, không sao đâu.

 

Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, tuyến lệ mà anh ngỡ đã khô cằn lại rịn ra một giọt nước mắt.

 

Kiếp này, anh chết vì nhà sập đè lên người.

 

Bị đè gãy chân chỉ là dự đoán lạc quan nhất, rõ ràng, may mắn không đứng về phía anh. Còn về việc lúc đó ba mẹ có tính đến khả năng này hay không, anh không muốn biết nữa.

 

……

 

Lần trọng sinh này là hai tuần trước khi vụ tai nạn xe xảy ra.

 

Để chúc mừng đội bóng rổ của anh giành chức vô địch, mẹ đã chuẩn bị cho anh một bữa tối thịnh soạn, ba tặng cho anh đôi giày bóng rổ mẫu mới nhất, em trai tự tay vẽ một tấm giấy khen cho anh.

 

Mẹ cười nói, “Cánh gà sốt Coca, con thích ăn món này nhất, lần này cứ ăn thỏa thích nhé.”

 

Anh ngẩn ngơ nhìn bàn thức ăn trước mặt, vô thức gắp một miếng cánh gà. Cảm giác đói và quặn đau trong dạ dày trước khi chết ở kiếp trước đã khắc sâu vào thần kinh, nhưng lúc ăn cánh gà, lại thấy nhạt như sáp.

 

Thậm chí, anh còn cảm thấy có chút buồn nôn.

 

Anh thật sự đã nôn ra.

 

Ba mẹ lo lắng vây quanh, Lộ Khang nhíu mày quan tâm, “Anh ơi, anh sao thế?”

 

Giọng nói của họ và giọng nói ở kiếp trước thay nhau vang lên bên tai anh, anh cảm thấy khó chịu hơn bao giờ hết.

 

Anh lao vào nhà vệ sinh, như muốn nôn ra cả mật xanh mật vàng.

 

Có lẽ là vì áp lực tinh thần do hàng chục lần chết mang lại, hoặc cũng có lẽ là vì niềm tin để sống tiếp của anh đột nhiên sụp đổ.

 

Kiếp này anh sống vật vờ, và chết ngay trong ngày xảy ra tai nạn.

 

Anh vốn có thể tránh được, nhưng anh đã không làm thế.

 

Đột nhiên anh cảm thấy mọi thứ thật vô vị, có chút chán ghét trò chơi tử thần này. Anh nghĩ, mặc kệ thứ gì đằng sau đang thao túng trò chơi trốn chạy này, anh cũng không hợp tác nữa.

 

Hiển nhiên, sau cái chết lần này, anh lại trọng sinh.

 

Anh có buông xuôi mặc kệ hay nỗ lực phấn đấu cũng không ảnh hưởng gì đến thế giới này. Anh vẫn sẽ hết lần này đến lần khác trọng sinh. Tùy tiện tìm một công viên vắng người, anh nằm phịch xuống đất. Anh không còn muốn sống nữa, nhưng cũng không có cách nào hoàn toàn chết đi được.

 

Anh bị mắc kẹt trong dòng thời gian, cứ lặp đi lặp lại, không ngừng trải nghiệm cái chết.

 

Anh ngước mắt lên nhìn bầu trời đầy sao.

 

Nghe tiếng côn trùng rả rích.

 

Trong vòng bạn bè, những ngày anh không ở nhà, ba mẹ đã dẫn em trai đi công viên giải trí, rồi lại đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe.

 

Ba mẹ không thương anh sao?

 

Tất nhiên là có thương.

 

Chỉ là thương em trai hơn mà thôi.

 

Em trai không thương anh sao?

 

Cũng có thương.

 

Chỉ là thương bản thân mình hơn mà thôi.

 

Không ai là người có lỗi cả.

 

Chỉ là một bát nước không thể bưng cho bằng phẳng mà thôi.

 

Anh không hiểu, tại sao mình luôn là người bị bỏ rơi.

 

Như thể cả thế giới này đều muốn anh phải chết.

 

Nhưng anh đây lại không chết.

 

Anh phải sống.

 

Anh phải sống.

 

Anh đứng dậy khỏi bãi cỏ, phủi sạch vụn cỏ trên người, khoác lên mình ánh sao và ánh trăng, bước về phía xa.

 

Kiếp này, linh khí hồi sinh, mọi người bắt đầu tu tiên.

 

Anh có thiên phú tuyệt vời, là đơn linh căn hệ Phong.

 

Anh liều mạng tu luyện.

 

Có được tốc độ của gió, đối với anh mà nói, ngày càng nhiều nguy hiểm chẳng đáng nhắc tới.

 

Anh rời khỏi thành phố náo nhiệt, đến một khu rừng sâu, dựng lên một ngôi nhà nhỏ. Trong ngôi nhà nhỏ có công pháp, có sách, ngoài mảnh đất được khai hoang làm vườn rau, còn có gà vịt do anh nuôi. Mười năm, anh bước vào kỳ Kim Đan, thực lực có thể xếp vào hàng năm người mạnh nhất thiên hạ.

 

Anh xuất sơn.

 

Đi lại giữa thế gian, những nguy hiểm như hỏa hoạn, động đất trước đây, căn bản không thể làm anh tổn hại dù chỉ một chút. Ngay cả chính anh cũng không thể tưởng tượng được, ngoài việc tẩu hỏa nhập ma và bị vây đánh, còn có thứ gì có thể giết chết anh.

 

Anh mang theo cảm giác kích động khó tả mà nhập thế. Nhưng lại đột nhiên phát hiện ra, anh đã “biến mất”. Cảm giác tồn tại của anh thấp đến đáng sợ, dù có đi đối diện với người khác, đối phương cũng không chú ý đến anh. Thậm chí dù anh có đánh một người nào đó, người bị đánh đứng đối diện với anh, cũng sẽ vừa chửi bới vừa nhìn sang người khác, “Thằng chó nào đánh tao?!”

 

Anh quay về trường học, các bạn học đã quên mất ký ức về anh. Anh lật giở hồ sơ, tài liệu của anh ghi đến năm mười sáu tuổi thì đột ngột dừng lại.

 

Anh quay về nhà, ba mẹ đã quên mất mình có một người con trai như anh, em trai đã quên mất mình có một người anh trai như anh.

 

Anh đã biến mất.

 

Có người cho rằng, đời người sẽ trải qua ba lần chết:

 

Lần chết thứ nhất: Là khi tim ngừng đập, hơi thở biến mất, đó là cái chết về mặt sinh học.

 

Lần chết thứ hai: Là trong đám tang, từ đó lặng lẽ rời khỏi mạng lưới quan hệ xã hội.

 

Lần chết thứ ba: Là khi người cuối cùng trên thế giới này nhớ đến bạn cũng quên bạn đi, cả vũ trụ này sẽ không còn liên quan gì đến bạn nữa, đó mới là cái chết thật sự.

 

Bây giờ, anh vẫn còn hơi thở, tim vẫn còn đập, nhưng không ai nhớ đến anh.

 

Anh vẫn còn sống, nhưng đã chết rồi.

 

Một cảm giác không cam lòng mãnh liệt bao trùm lấy anh. Anh bắt đầu dùng đủ mọi cách để thu hút sự chú ý của người qua đường. Nhưng dù có được chú ý, chỉ vài giây sau, ánh mắt của bọn họ sẽ lại dời đi và quên mất anh. Rõ ràng anh đang đi giữa phố thị ồn ào, nhưng lại chẳng khác gì cuộc sống nơi núi sâu.

 

Anh đã sống những ngày như vậy được ba năm.

 

Có lẽ dùng cái chết để khởi động lại là một lựa chọn tốt, nhưng anh không cam tâm chết đi như vậy.

 

Anh vẫn không ngừng tu luyện, anh tận dụng triệt để ưu thế không có cảm giác tồn tại của mình, anh đọc rất nhiều sách và bí kíp, cũng biết được rất nhiều bí mật không ai hay.

 

Anh không ngừng hấp thụ mọi thông tin của thế giới này, trông có vẻ bận rộn, nhưng thực ra chính anh cũng không biết mình đang bận cái gì.

 

Anh chỉ không ngừng khiến bản thân mình bận rộn, để tránh cho ý nghĩ tự sát khởi động lại một lần nữa xuất hiện trong đầu. Quen với việc khởi động lại sẽ không khiến mọi việc trở nên tốt hơn, mà chỉ mang lại sự phụ thuộc, rơi vào một vòng lặp sâu hơn.

 

Những ngày như vậy cứ lặp đi lặp lại, cho đến một hôm, anh vô tình đi lạc vào một buổi họp báo.

 

Anh bèn tìm một chỗ trống ngồi xuống.

 

Cảm giác tồn tại của anh khiến đội an ninh không thể phát hiện ra sự có mặt của anh. Chỉ là, hình như người đứng trên sân khấu đã liếc nhìn anh một cái. Vì khoảng cách quá xa, người phía trước lại cao to, che mất tầm nhìn, nên anh không nhìn rõ.

 

Là ảo giác thôi nhỉ?

 

Anh bật cười một tiếng, chế nhạo ảo tưởng không thực tế của mình.

 

Buổi họp báo này anh không nghe, chỉ nằm trên ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, hồi tưởng lại những kiến thức mới mà mình đã hấp thụ gần đây. Cho đến khi tiếng vỗ tay vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

 

Buổi họp báo kết thúc rồi.

 

Anh cũng tùy tiện vỗ tay mấy cái. Vì động tác chậm mất nửa nhịp, nên khi tiếng vỗ tay đã dứt, anh vẫn còn đang vỗ, tiếng vỗ tay nghe đặc biệt rõ ràng. Nhưng không sao cả, dù sao bọn họ cũng sẽ không nhớ đâu.

 

Anh nghĩ như vậy, nhưng lại thấy người trên sân khấu nhìn thẳng về phía anh một cách chính xác. Họ đã nhìn thẳng vào mắt nhau.

 

Người trên sân khấu sở hữu một gương mặt kinh diễm tuyệt trần, khiến người ta đã thấy thì không thể nào quên được. Dù trong vô số lần trọng sinh trước đây, anh chưa từng gặp người trên sân khấu, nhưng vẫn có thể chắc chắn, đối phương chính là tiểu thiếu gia của gia tộc Hiên Viên—

 

Bây giờ, có lẽ nên gọi là Tân gia chủ của nhà Hiên Viên rồi.

 

Anh không chút sợ hãi mà đối diện với ánh mắt của Hiên Viên.

 

Hiên Viên mỉm cười, gạt đám phóng viên ra, đi về phía anh.

 

“Xin chào.”

 

“Chúng ta có thể tìm một nơi để nói chuyện được không?”

 

Đồng tử anh co rút lại.

 

Không phải ảo giác.

 

【Cậu ấy đã nhìn thấy mình rồi.】

 

Hết chương 291.

 

Chương 291: 99 Lần Chạy Trốn Truy Sát (Phần 1)

Ngày đăng: 10 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên