Chương 334: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 6)
Cậu thiếu niên trước mắt này, anh cũng là một phần của khuôn khổ tiểu thuyết sao?
Tôi chào tạm biệt anh. Anh ôm quả bóng rổ, quay đầu lại vẫy tay với tôi, ánh nắng từ trên đỉnh đầu rọi xuống, chiếu lên từng sợi tóc của anh, khiến chúng ánh lên một màu vàng rực rỡ.
…………
Lần nữa gặp lại anh đã là mười năm sau, trong suốt mười năm này, một Công Lược Giả đã xuất hiện.
Sự thay đổi mà Công Lược Giả lần này mang đến là thiên tai.
Một hành tinh nhỏ va vào Trái Đất, khiến nền văn minh khoa học kỹ thuật của hành tinh này thụt lùi một trăm năm.
Và loại virus mà hành tinh nhỏ đó mang theo đã khiến động vật và thực vật trên Trái Đất bị nhiễm bệnh, xảy ra những biến dị không thể kiểm soát được. Trong khi đó, con người lại miễn nhiễm với loại virus này, điều này dẫn đến việc tất cả các sinh vật trừ con người đều trải qua một cuộc tiến hóa siêu cấp.
Sau khi mất đi sự trợ giúp của vũ khí nóng, loài người chỉ có thể dùng vũ khí lạnh để chống lại chúng.
Sức sống của loài người kiên cường như hạt giống, dù là thảm họa ở mức độ này cũng không thể khiến nền văn minh nhân loại bị hủy diệt được. Những người còn sống sót nhanh chóng tập hợp lại thành một lực lượng hùng mạnh, ngược lại còn bắt đầu nghiên cứu các loài động thực vật biến dị bên ngoài và tận dụng chúng.
Sau khi biến dị, các loài động thực vật trở nên vô cùng mạnh mẽ, với sức lực của con người, không thể nào đơn thương độc mã chiến thắng được cả một cây thực vật biến dị, vì vậy các căn cứ đã ra đời.
Tôi đã xây dựng nên căn cứ lớn nhất của loài người trên Trái Đất, căn cứ Hoàn Tinh, cung cấp nơi trú ẩn cho những người bình thường, đồng thời thành lập phòng thí nghiệm và đội săn bắn, cố gắng hết sức để khai thác công dụng của những loài động thực vật này, nhằm cải thiện môi trường sống cho cư dân. Vì vậy, sau khi nghe danh căn cứ của tôi, ngày càng có nhiều người sống sót tìm đến nương tựa hơn.
Gia đình Lộ Nhân Giai cũng là một trong những đội nhỏ tìm đến.
Chỉ là, cuộc gặp lại sau mười năm xa cách lại chẳng hề tốt đẹp.
Hôm đó, tôi dẫn đội đi săn một loài thực vật biến dị siêu cấp có mức độ nguy hiểm được đánh giá là cấp S. Lúc đang vác chiến lợi phẩm trở về căn cứ, chúng tôi nghe thấy tiếng đánh nhau.
Chúng tôi vội vàng chạy đến nơi phát ra âm thanh.
Từ xa, chúng tôi nhìn thấy một gia đình bốn người đang đối đầu với một cây đậu Hà Lan biến dị. Sau khi biến dị, cây đậu này có thể cao tới hơn năm mươi mét, thân cây phải đến bảy, tám người ôm mới xuể. Tuy không có độc tính, nhưng sức mạnh của nó lại vô cùng lớn, nó sẽ tấn công kẻ thù bằng cách quất thật mạnh.
Lúc chúng tôi đến nơi, vừa hay chứng kiến cảnh cây đậu đó quất mạnh xuống gia đình bốn người bên dưới.
Chúng tôi vẫn còn cách cây đậu một khoảng, không thể ra tay tương trợ được, đành trơ mắt nhìn nó quật mạnh xuống bốn người.
Người thanh niên là anh trai theo phản xạ bước lên một bước, dùng thanh Đường đao trong tay chặn lấy đòn tấn công của cây đậu, trong khi đó, đôi vợ chồng kia lại cùng lúc vô thức đưa tay về phía cậu con trai út.
Khi hai đôi tay của bọn họ chạm vào cổ áo cậu con út, bọn họ mới nhận ra vấn đề, nhưng đã quá muộn.
Chỉ trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch đó, thanh đao Đường đã va chạm mạnh với cây đậu, lưỡi đao sắc bén cắt rách lớp vỏ của nó. Cơn đau kích thích cây đậu biến dị, nó bắt đầu nổi điên.
Thân lá xanh biếc của nó từ quất chuyển thành quét ngang, chỉ một đòn đã quét văng người thanh niên ra xa.
Trong chớp mắt, sắc mặt người thanh niên trắng bệch, phun ra một ngụm máu lớn, ngụm máu đó hóa thành một làn sương máu, bay lơ lửng trong không trung.
Còn đôi vợ chồng kia và cậu con út được họ kéo ra khỏi vùng nguy hiểm thì bình an vô sự.
Cây đậu thừa thắng xông lên, hai chiếc lá to bè của nó như hai chiếc búa tạ giáng mạnh xuống người thanh niên.
Hai vợ chồng rút vũ khí ra xông lên.
Nhưng tốc độ của đội tôi còn nhanh hơn họ.
Tôi phi thân lên, đoạt lấy một thanh mã tấu, chém mạnh vào lá đậu, các thành viên trong đội cũng theo sát phía sau.
Có người cùng tôi chống lại đòn tấn công của cây đậu, có người vòng ra sau gốc, bắt đầu tấn công vào phần rễ yếu ớt của nó, có người thì tiến lên đưa người thanh niên bị thương nặng đi.
Tôi và đồng đội đã trải qua hàng trăm trận chiến, phối hợp vô cùng ăn ý. Mức độ nguy hiểm của cây đậu này, trong số những loài động thực vật biến dị mà chúng tôi từng săn, cũng không thể xếp vào hàng đầu, chưa đầy vài phút, chúng tôi đã xử lý xong cây đậu Hà Lan khổng lồ này.
Đến khi trở lại mặt đất, tôi mới nhận ra, gương mặt của người thanh niên bị thương nặng này trông rất quen, đặc biệt là đôi mắt phượng đẹp đến nao lòng kia, dù trong hai mươi lần luân hồi tôi chưa từng thấy dáng vẻ trưởng thành của chúng, nhưng vẫn lờ mờ nhận ra được đường nét thời thơ ấu.
Lộ Nhân Giai…
Tôi và anh nhìn nhau.
“Lâu rồi không gặp.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nhưng vẫn cố nở một nụ cười, cảm ơn tôi, “Cảm ơn cậu, cậu lại cứu tôi một lần nữa rồi.”
“Chỉ là tiện tay mà thôi.”
Tôi nhìn về phía bác sĩ.
Bác sĩ vừa sơ cứu đơn giản cho anh xong, “Không phải vấn đề gì to tát, chỉ là gãy hai cái xương sườn, nội tạng có bị tổn thương một chút thôi, không chết được. Nếu dưỡng thương tốt thì cũng sẽ không để lại di chứng gì.”
Bác sĩ vỗ vai anh, tán thưởng.
“Thể chất của cậu không tồi đâu, nếu là người bình thường mà hứng trọn một đòn của cây đậu biến dị này, chắc là chỉ còn thở ra chứ không hít vào được nữa rồi.”
Bác sĩ liếc nhìn bố mẹ anh, dường như muốn nói gì đó, rồi lại thôi.
Tôi biết bác sĩ muốn nói gì.
Cậu con út của bọn họ vốn đứng rất xa cây đậu, theo lẽ thường, có lẽ chỉ bị ảnh hưởng một chút. Nhiều nhất cũng chỉ là bị đá vụn văng trúng làm xước da mà thôi.
So với cậu con út, lẽ ra bọn họ nên cùng người con cả chống lại đòn tấn công chí mạng của cây đậu đó.
Vậy mà lúc gặp nguy hiểm, đôi vợ chồng này lại cùng lúc đưa tay về phía đứa con út, đưa ra quyết định trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, đưa cậu con út đến nơi an toàn trước. Lòng người vốn dĩ luôn có sự thiên vị, ngày thường thì cũng chẳng phải chuyện gì to tát, nhưng đặt trong hoàn cảnh này, lại trở nên vô cùng chí mạng.
Nếu như bọn họ lý trí hơn một chút, hoặc là tình yêu dành cho con cả nhiều hơn một chút, thì đã không có chuyện cả hai người cùng lúc đi cứu con út, để mặc người con cả một mình chống lại đòn tấn công của cây đậu biến dị đó.
Dù chỉ cần thêm một người giúp anh đỡ đòn tấn công đó thôi, anh cũng sẽ không bị thương nặng đến thế.
Nhưng dù sao bốn người bọn họ cũng là một gia đình, người ngoài không tiện nói gì.
Chính vì nghĩ đến điều này nên bác sĩ mới giữ im lặng.
Đạo lý mà người ngoài cũng có thể nhìn ra, Lộ Nhân Giai vừa trải qua một trận sinh tử lại sao có thể không hiểu.
Tôi nhìn về phía Lộ Nhân Giai, sắc mặt anh vẫn trắng bệch, đối mặt với bố mẹ đang quan tâm và áy náy, cùng với người em trai mặt mày tái mét, mắt rưng rưng nước, lo lắng hỏi han tình hình, anh vẫn nở một nụ cười nhàn nhạt, dù bản thân còn đang bị thương, vẫn cố gắng an ủi gia đình mình.
Anh là người con trai ưu tú và xuất sắc của ba mẹ, là bến đỗ an toàn của em trai, cũng là trụ cột mới chống đỡ cả gia đình này.
Anh nói với bố mẹ và em trai rằng mình không sao, nhưng đôi mắt ấy lại cho thấy, chủ nhân của nó đang có chút thất thần.
Chuyện vừa rồi, dù sao cũng đã găm một cái gai vào lòng anh.
Tôi bước đến trước mặt anh, hỏi: “Các vị có dự định gì không, có muốn đến căn cứ của tôi không?”
Anh đáp: “Chúng tôi đang định đến căn cứ Hoàn Tinh.”
Tôi chìa tay về phía anh, “Anh có thân thủ không tồi, đợi dưỡng thương xong thì hãy đến đội của tôi đi.”
Anh sững người một lúc, rồi đưa tay ra nắm lấy tay tôi, lần này, động tác của anh đã thành thạo hơn trước rất nhiều.
“Vô cùng vinh hạnh.”
Hết chương 334.
