Chương 345: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Phần 17)
Tôi đã được thả ra.
Trước khi rời đi, tôi quay đầu lại nhìn anh.
Anh đứng trước Tháp Trấn Yêu, nhìn về phía tôi, gương mặt không vui cũng không buồn. Chùm chìa khóa treo bên hông anh khẽ đung đưa theo cơn gió nhẹ.
……
Tôi trở về hoàng triều, giả vờ như chưa thức tỉnh, rồi đối phó với những Công Lược Giả kia. Gã thiếu niên hiệp khách lòng đầy nhiệt huyết nọ, sau khi vô tình bắt gặp chân thân của tôi thì hùng hổ đòi đến giết tôi.
Còn gã tiểu quan chịu đủ mọi sự bắt nạt kia thì được tôi cứu giúp, đưa về hoàng cung, trở thành người đứng đầu trong hậu cung.
Bị giới hạn bởi những kẻ quan sát từ thế giới cấp cao, có rất nhiều việc có thể thay đổi thế giới, đẩy nhanh quá trình trưởng thành của thế giới, nhưng tôi lại không thể làm.
Những việc này sẽ do Lộ Nhân Giai thực hiện. Chúng tôi bí mật trao đổi thư từ, một người ở ngoài sáng, một người trong bóng tối. Cứ như vậy, thoáng chốc năm năm đã trôi qua.
Thực ra tôi biết mình không thể kéo dài quá lâu được, hai Công Lược Giả kia không thể chờ đợi lâu đến thế. Có thể kéo dài được năm năm, đã là một niềm vui ngoài dự kiến rồi.
Tôi chỉ không ngờ rằng, sát tính của hai Công Lược Giả này lại lớn đến bất ngờ. Bọn chúng ngoài việc công lược ra, còn phải giám sát tôi, xem tôi có thức tỉnh hay không. Một người sau khi đã thức tỉnh sẽ luôn nhạy bén hơn, mạnh mẽ hơn so với khi chưa thức tỉnh.
Do đó, khi bọn chúng dùng sức mạnh vượt ngoài thế giới này để tấn công tôi, tôi không nên có khả năng chống cự. Tôi bị bọn chúng đưa đến thủy lao, bị ép phải để lộ đuôi rồng và sừng rồng ra.
Gã thiếu niên hiệp khách nọ đã thay đổi hoàn toàn vẻ hoạt bát trước đây, hắn ta cười khinh miệt. “Ối chà, không ngờ lại có niềm vui bất ngờ thế này, hình dạng rồng của trung tâm thế giới, cả người đúng là toàn bảo vật.”
Hắn ta dùng một con dao găm, chặt đứt sừng rồng của tôi, ngay cả máu rỉ ra cũng không tha, tất cả được hứng vào trong một cái bình.
“Vậy vảy rồng thuộc về tôi nhé~”
Gã tiểu quan trìu mến vuốt ve đuôi rồng của tôi, nhưng động tác trên tay lại chẳng hề có chút dịu dàng nào. Hắn ta vung tay hạ dao, lật từng miếng vảy rồng của tôi lên rồi bứt ra, cảm giác đau đớn ấy, không khác gì bị nhổ móng tay sống ra vậy.
“Cái đuôi này quả thực rất đẹp, tiếc là vảy rồng ít quá.”
Gã tiểu quan ngắm nghía cái đuôi đã bị bóc trụi lủi chỉ còn lại một mảng máu me của tôi, rồi đưa mắt nhìn về phía chóp đuôi. Đó là một chùm lông dài màu đen tuyền.
“Chóp đuôi này cũng không tệ, sau này tôi sẽ bện thành vòng tay, đeo lên cổ tay.”
Hắn ta hứng chí cắt, nhưng gã thiếu niên hiệp khách lại cười khẩy một tiếng. “Có tiền đồ ghê!”
Gã hiệp khách nói xong, liền đấm một cú vào bụng tôi. Cú đấm này rất mạnh, mạnh đến mức tôi có thể cảm nhận được mình gần như sắp chết.
Tôi cố gắng kìm nén bản năng phản kháng. Không thể chống cự được, nếu chống cự, tôi sẽ mất đi cơ hội khởi động lại. Tôi phải giả vờ là một kẻ chưa thức tỉnh vô hại, để làm giảm sự cảnh giác của thế giới cấp cao.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy gã hiệp khách nói: “Không hiểu rồi phải không? Khả năng tái sinh của Long yêu là mạnh nhất trong tất cả các loài yêu tộc.”
“Ngay cả phượng hoàng cũng chỉ có thể niết bàn trùng sinh, còn long tộc thì lại có thể bộc phát tiềm năng mạnh mẽ khi cận kề cái chết, kích thích cơ thể tái sinh.”
Cách nói này, ngay cả tôi cũng là lần đầu tiên được nghe. Tôi cảm thấy máu trong huyết quản của mình đang sôi trào, không ngừng va đập vào thành mạch, trái tim đập điên cuồng, cảnh vật trước mắt cũng dần dần trở nên rõ ràng trở lại.
Nhìn hình ảnh phản chiếu qua mặt nước trong thủy lao, tôi thấy sừng rồng mới của mình đang nhú ra từ chỗ gốc bị gãy, những chiếc vảy rồng non nớt cũng dần dần bao phủ lên chiếc đuôi rồng đẫm máu.
Mắt gã tiểu quan sáng lên, một tay chộp lấy đuôi rồng của tôi. Lớp vảy mới kia vẫn chưa mọc hoàn chỉnh, bị hắn ta một tay túm lấy làm gãy lìa, đâm ngược vào da thịt.
Mồ hôi lạnh chảy dài trên má tôi.
“Gấp gáp cái gì!”
Gã hiệp khách quát lên một tiếng giận dữ.
Gã tiểu quan cười hì hì buông đuôi rồng của tôi ra, hỏi: “Tên này có thể tái sinh được bao nhiêu lần?”
Gã hiệp khách cầm dao găm, háo hức nhìn vào cặp sừng rồng mới mọc của tôi. “Yêu Long tái sinh cần tiêu hao năng lượng của bản thân, cho nên, dĩ nhiên là tái sinh cho đến khi hắn —— kiệt sức mà chết!”
…….
Vào lần tái sinh thứ chín, kỳ phát tình của tôi lại đến.
Ý Thức Thế Giới chẳng hề quan tâm đến những dày vò mà tôi phải chịu. Nó chỉ cảm thấy, bây giờ tôi không thể chống cự, không thể hành động, có lẽ là có thể đi hết cái kịch bản chết tiệt kia.
“Ối chà.”
Gã tiểu quan kinh ngạc che miệng, nhìn vào gò má đỏ bừng của tôi, và cả lớp vảy rồng hiện lên dưới mắt.
“Đến kỳ phát tình rồi à?”
Gã hiệp khách vừa chặt đứt hai chiếc sừng rồng của tôi, nhìn tôi từ trên xuống dưới. “Không ngờ, đã tái sinh chín lần rồi mà vẫn còn phát tình được.”
Giọng điệu của hắn ta cứ như đang bình phẩm một con súc vật.
Gã tiểu quan liếm môi, chặn gã hiệp khách đang định đánh tôi thêm một lần nữa lại. “Chờ một chút, tôi muốn nếm thử mùi vị của tên này.”
Gã hiệp khách nhìn vào cặp sừng rồng đã bị chặt đứt của tôi, cái đuôi rồng máu thịt bầy nhầy, và một con mắt đã bị khoét đi, lắc đầu bình phẩm: “Khẩu vị của anh nặng thật đấy!”
Gã tiểu quan đã bắt đầu cởi áo. “Đây chính là mục tiêu mà tôi đã công lược suốt năm năm, năm năm rồi vẫn chưa được nếm thử, bảo tôi sao mà cam lòng cho được.”
Hắn ta mê đắm vuốt ve khuôn mặt tôi. “Anh xem khuôn mặt này đi, ngay cả ở thế giới của chúng ta tôi cũng chưa từng thấy một cơ thể nào hoàn hảo đến thế.”
Ánh mắt thật khiến người ta buồn nôn.
Nhưng Ý Thức Thế Giới lại không cảm thấy vậy. Nó chỉ muốn tôi đi theo kịch bản. Trong tiểu thuyết Tổng Tài bá đạo, cảnh giường chiếu cũng được xem là một phần không thể thiếu. Những kỳ phát tình như thế này, đã kéo dài suốt năm năm trời. Nó dùng kỳ phát tình để ép buộc tôi phải thỏa hiệp. Nhưng nếu dục vọng không thể kiểm soát thì có khác gì cầm thú.
Ngay khi gã tiểu quan sắp chạm vào tôi, tôi vung đuôi lên, quật về phía hắn ta. Không còn lớp vảy rồng cứng rắn bảo vệ, cái đuôi của tôi bây giờ chỉ là một khối thịt mềm nhũn, không có sức sát thương lớn.
Chỉ làm văng cho hắn ta một thân đầy máu.
Gã tiểu quan hét lên thất thanh.
“Con Long yêu hạ tiện này, chỉ là một nhân vật chính hạ đẳng của một thế giới hạ đẳng mà lại dám đánh tao!”
Hắn ta tung một cú đá về phía tôi. Vốn dĩ tôi cũng không định làm hắn ta bị thương. Thứ tôi muốn chỉ là chọc giận hắn ta mà thôi.
Thế giới cấp cao sẽ không cho phép Công Lược Giả giết tôi. Bọn chúng muốn tiếp tục nghiên cứu cái thế giới có thể khởi động lại vô hạn này, làm sao có thể dung túng cho bọn chúng giết tôi, cắt đứt nguồn sống sau này được.
Tôi đang chờ đợi bọn chúng bị ngăn cản.
Nhưng mà, trước khi thế giới cấp cao đến ngăn cản thì Lộ Nhân Giai đã đến trước. Lần này anh mặc một bộ đồ bó sát màu trắng như tuyết, tựa như một vầng trăng lạnh lẽo trong đêm đen.
Ánh trăng có thể giết người.
Những Công Lược Giả bị đá văng ra đất, anh bế thốc tôi lên, rồi lao đi như bay.
Gió rít qua bên tai tôi.
Cái đuôi rồng đẫm máu của tôi đã nhuộm đỏ bộ đồ trắng của anh.
“Sao anh lại đến đây?”
Gương mặt anh như phủ một lớp sương giá.
“Tôi mà không đến nữa thì cậu sẽ chết.”
“Đây chính là ‘không có gì cả’ mà cậu nói sao?”
Tôi ho ra một bụm máu. “Anh đã làm đảo lộn kế hoạch của chúng ta rồi.”
“Có thể bọn chúng sẽ để ý đến anh.”
Còn một câu nữa tôi chưa nói. Ngay cả khi anh mạo hiểm bại lộ để đến cứu tôi, tôi cũng không thể sống sót được nữa. Lần giải cứu này, có thể nói là lỗ cả vốn lẫn lãi.
Đây không phải là tác phong của tôi. Nhưng tôi lại luôn cảm thấy, câu nói này không nên nói ra.
Thế nên tôi chỉ nói: “Đến Tháp Trấn Yêu đi, thế giới cấp cao không nhìn thấu được nơi đó.”
Sau năm năm xa cách, tôi lại trở về Tháp Trấn Yêu.
Điều đáng ngạc nhiên là, nơi này lại rất sạch sẽ, như thể ngày nào cũng có người quét dọn. Tôi được đặt lên giường, máu trên người thoáng chốc đã thấm ướt cả giường nệm.
Lộ Nhân Giai lạnh mặt, cầm băng gạc băng bó cho tôi. Lớp gạc kia cứ quấn lên một lớp, lại bị máu thấm ướt một lớp. Anh nghiến răng, vật lộn với cái đuôi của tôi.
Trông lại có chút đáng yêu.
Tôi lại cười một tiếng, máu theo khóe miệng chảy xuống.
Vì để ngụy trang nên trong những năm gần đây anh đã nuôi tóc, bây giờ đã dài đến vai rồi. Những lọn tóc dài rủ xuống, theo động tác của anh mà khẽ đung đưa. Giống như năm đó, khi anh y xoa đầu tôi rồi vội vàng bỏ chạy, mái tóc dựng đứng của anh cũng khẽ đung đưa.
Một thôi thúc xa lạ bỗng trỗi lên trong lòng tôi.
Tôi hỏi anh: “Lộ Nhân Giai, anh có muốn làm tình với tôi một lần không?”
Hết chương 345.
