Chương 346: Cái Chết Không Thể Trốn Thoát (Hoàn)
Bàn tay anh đang nắm lấy đuôi tôi khẽ run lên, dải băng vừa mới quấn xong lại lỏng ra, máu thấm qua từng lớp vải. Anh vội vàng quấn lại băng gạt, rồi ngẩng đầu nhìn tôi giận dữ. “Hiên Viên Tung Hoành! Cậu…”
Tôi ngắt lời anh, lặp lại câu hỏi vừa rồi một lần nữa: “Lộ Nhân Giai, anh có muốn làm tình với tôi không?”
Anh dừng động tác trên tay lại.
Cuối cùng anh cũng nhận ra, tôi không gọi là “Lớp trưởng”, cũng không phải “Đại sư”, mà là gọi tên của anh. Tôi đang hỏi Lộ Nhân Giai, người đã cùng tôi trải qua ba mươi kiếp luân hồi, chứ không phải một thân phận nào đó trong một thế giới nào đó. Tôi không phải đang chà đạp lên thứ tình cảm mà anh đã từng cẩn thận trao cho tôi.
Anh cố định lại dải băng, đôi mắt sâu như giếng cổ nhìn tôi, ánh mắt ấy đen thăm thẳm. Anh hỏi tôi: “Hiên Viên Tung Hoành, rốt cuộc thì cậu đang nghĩ gì vậy?”
“Đùa giỡn tôi thú vị như vậy sao?”
“Hay là, có lợi ích gì đáng để cậu dùng thân thể ra trao đổi?”
Tôi vừa cười vừa ho. “Tôi không đùa giỡn anh.”
“Vẫn chưa có ai đáng để tôi phải trả giá bằng chính bản thân mình để đùa giỡn cả.”
“Còn về việc tôi đang nghĩ gì…”
Tôi ngả người ra sau, tựa vào chiếc gối mềm mà anh đã chuẩn bị cho mình. “Tôi cũng không biết nữa.”
Tôi đã nghĩ rằng anh sẽ vui. Nếu anh đã thích tôi, vậy thì việc giao hòa cả về thể xác lẫn tâm hồn với tôi, chẳng lẽ không nên khiến anh cảm thấy vui vẻ sao? Tất cả các khuôn mẫu tạo nên tôi đều nói với tôi rằng, nửa kia của tôi nên bắt đầu và kết thúc bằng việc quấn quýt da thịt với tôi.
“Người ấy” thích tôi, “người ấy” khao khát có được tôi. Giao hợp với tôi là một việc khiến “người ấy” cảm thấy vui sướng vô cùng. Nhưng tại sao Lộ Nhân Giai không những không vui, mà ngược lại còn có chút tức giận?
Đôi mắt tựa như bị màn sương đêm bao phủ kia, mơ hồ lóe lên cảm giác đau buồn, rất nhỏ, giống như giọt sương mai đọng trên lá cỏ, rồi tan biến không một dấu vết ngay khi mặt trời ló dạng. Nhưng nó lại đâm vào tim tôi, khiến lồng ngực tôi nhói lên từng cơn, cảm giác âm ỉ đau.
Anh đang đau buồn vì điều gì? Tôi đã nghĩ rằng anh sẽ vui. Tôi đã nghĩ rằng đây là một việc sẽ khiến cả hai chúng tôi đều vui vẻ. Có lẽ sự ngạc nhiên trên mặt tôi đã bị anh phát hiện, bàn tay đang nắm lấy chóp đuôi của tôi khẽ siết chặt, rồi lại buông ra.
Anh nói: “Hiên Viên Tung Hoành, chuyện này, phải là hai người cùng thích nhau mới có thể làm được.”
“Tôi đã từng thích cậu, nhưng tôi không cần sự thương hại của cậu, cũng không cần cậu tỏ ra hào phóng, ban cho tôi một đêm ái ân qua đường.”
“Cậu nghĩ ai cũng giống mình, lúc nào cũng có thể phát tình được sao? Tôi nhìn thấy bộ dạng này của cậu, làm sao có tâm trí nghĩ đến chuyện đó được.”
Tôi bị chọc cho tức đến bật cười. “Anh quên rồi sao, tôi có kỳ phát tình là thật, nhưng hai mươi chín kiếp trước đều là con người. Sự khác biệt lớn nhất giữa người và động vật, chính là có thể kiểm soát được dục vọng của mình.”
“Tôi không thương hại anh, chỉ là muốn làm tình với anh thôi.”
Lộ Nhân Giai cũng tức đến bật cười. “Ý của tôi là gì cậu không hiểu sao? Chuyện này chỉ nên làm cùng với người mình thích…”
“Đúng vậy.” Tôi lại ngắt lời anh. “Và ý của tôi là, có lẽ, tôi cũng thích anh.”
Anh sững sờ.
Tôi cũng sững sờ.
Đây có được coi là tỏ tình không?
Nếu đây được coi là tỏ tình, thì cũng quá tùy tiện rồi, không được trang trọng cho lắm. Lời tỏ tình trong tưởng tượng của tôi, ít nhất cũng phải có hoa hồng trải đường, tốt nhất là có một trận mưa hoa hồng.
Tóm lại, tuyệt đối không phải là ở trong cái Tháp Trấn Yêu đổ nát này, còn bản thân tôi cũng tả tơi nằm trên giường, bộ dạng thảm hại không chịu nổi.
Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy lúng túng và bối rối như vậy.
Nhưng Lộ Nhân Giai đã bắt đầu tức giận, nguyên nhân cơn giận của anh có lẽ là liên quan đến trò đùa lần trước của tôi, anh hỏi tôi: “Hiên Viên Tung Hoành, đùa giỡn tôi thật sự rất thú vị phải không?”
Tôi đành phải dẹp bỏ ý định cho qua chuyện này, để sau này thực hiện một lời tỏ tình trang trọng hơn, thay vào đó, tôi khó khăn sắp xếp lại ngôn từ, giải thích cho anh ý nghĩ vừa mới nảy sinh của mình.
Tôi nói: “Tôi không có đùa giỡn anh.”
“Chưa có ai đáng để tôi phải trả giá bằng chính bản thân mình chỉ để đùa giỡn cả.”
Lời giải thích này có vẻ hơi tệ. Nhưng ngược lại, hình như Lộ Nhân Giai đã được xoa dịu phần nào.
Tôi quả thật không hiểu được suy nghĩ của anh. Trong khuôn mẫu của tôi, phần liên quan đến kinh doanh rất đầy đủ, duy chỉ có phương diện tình yêu lại vô cùng thiếu thốn. Mặc dù hầu hết các tiểu thuyết Tổng Tài bá đạo đều lấy tình yêu làm tuyến chính. Khuôn mẫu của tôi nói với tôi rằng, tình yêu là chiếm hữu, là cưỡng đoạt, là dốc hết tất cả, là gấm vóc lụa là, là sinh tử không rời, là quấn quýt đến chết, là duyên phận trớ trêu, là hối hận cả đời.
Nhưng những lời giải thích này dường như đều không thể áp dụng được lên người Lộ Nhân Giai. Trong tình cảm của anh dành cho tôi, ẩn chứa một thứ hoàn toàn mới, chưa từng có trong khuôn mẫu của tôi.
Giọng điệu của anh đã dịu đi một chút. “Tại sao cậu lại nói thích tôi?”
“Trước đây cậu chưa từng biểu hiện ra, rất khó để tôi không cho rằng cậu đang đùa giỡn tôi.”
Anh cảnh giác liếc tôi một cái, nhưng tay thì lại bắt đầu hành động, anh vén tay áo rộng thùng thình của tôi lên, để lộ ra cánh tay đầy sẹo, rồi tiếp tục bôi thuốc. Những vết thương lớn đã được băng bó xong, còn lại đều là những vết thương nhỏ li ti này.
Anh xoa đều thuốc mỡ, rồi từ từ bôi lên cánh tay tôi. Còn tôi thì đang suy nghĩ về câu hỏi của anh.
Tại sao lại thích?
Vì anh là đồng loại của tôi?
Vì trong những vòng luân hồi ấy, tôi đã thấy được thái độ của cha mẹ anh đối với anh, rồi nảy sinh một chút xót thương?
Vì cảm giác áy náy khi anh chết đi sống lại nhiều lần vì bị tôi liên lụy?
Vì sự kiên cường và xuất sắc của chính anh?
Vì tình cảm nồng cháy anh dành cho tôi?
Dường như có rất nhiều điều tôi có thể nói.
Nhưng đến cuối cùng, điều tôi buột miệng nói ra lại là: “Tôi cảm thấy, dáng vẻ mái tóc anh khẽ đung đưa như vậy rất đáng yêu.”
Bàn tay đang bôi thuốc của anh chợt khựng lại, tự dưng tôi cảm thấy có chút căng thẳng.
Nhưng lần này anh lại không tức giận, mà ngược lại thở dài một hơi.
“Đây thì tính là câu trả lời gì chứ.”
Chính tôi cũng cảm thấy câu trả lời này chẳng ra đâu vào đâu, tài ăn nói mà tôi luôn tự hào, dường như ở trước mặt anh chẳng có tác dụng gì.
Tôi chỉ có thể yếu ớt bổ sung.
“Tôi không cảm thấy tóc của ai cũng đáng yêu, tôi chỉ cảm thấy mái tóc của anh như vậy rất đáng yêu.”
Giống như hai chùm tóc bị tôi buộc dựng đứng lên hồi còn đi học, theo động tác đứng dậy của anh mà khẽ rung lên, như tai của một chú chó nhỏ, lúc lên lúc xuống.
Đáng yêu vô cùng.
Nếu đổi lại là người khác làm vậy, tôi sẽ chỉ cảm thấy thật luộm thuộm.
Cuối cùng anh cũng tin rằng, lần này tôi không đùa giỡn anh.
Tôi dang hai tay về phía anh. “Vậy thì, anh có muốn làm tình với tôi một lần không?”
Anh hít một hơi thật sâu. “Chuyện này cần có sự đồng thuận của cả hai, tôi vẫn chưa đồng ý với cậu.”
Tôi hỏi: “Anh không thích tôi sao?”
Anh đáp: “Tôi chỉ nói là, tôi đã từng thích cậu.”
Tôi lại hỏi: “Vậy bây giờ anh không thích tôi nữa à?”
Ban đầu anh không trả lời, cho đến khi bị tôi truy hỏi đến mức bối rối, vành tai cũng đã ửng đỏ, anh dứt khoát như thể đã đến nước này thì chẳng còn gì để mất, nghiến răng nói: “Được, bây giờ tôi cũng thích cậu, được chưa! Nhưng không nên vội vàng như vậy, tiến triển không nên nhanh như thế, quan trọng nhất là, cơ thể của cậu bây giờ không chịu nổi sự giày vò này!”
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác thật kỳ lạ.
Trong nhận thức trước đây của tôi, “làm chuyện đó” là không thể bị từ chối, tất cả mọi sự từ chối đều là lạt mềm buộc chặt, tôi không cần phải có sự đồng ý của người khác, muốn làm thế nào thì làm. Nhưng mà Lộ Nhân Giai đã nói với tôi rằng, không phải như vậy.
Lúc đó tôi không hiểu đó là loại cảm xúc gì. Sau này tôi mới biết, thứ cảm xúc xa lạ đó được gọi là tôn trọng. Lúc đó tôi vẫn chưa hiểu, chỉ cảm thấy trong lòng thật ấm áp, như đang ngâm mình trong dòng nước ấm.
“Tôi biết có hơi nhanh, nhưng tôi sợ không kịp thời gian.”
“Lần giao hợp đầu tiên lý tưởng của tôi, ít nhất cũng phải là một chiếc giường rộng cả trăm mét vuông, trên giường rải đầy cánh hoa hồng, trên đầu là tấm kính trong suốt hoàn toàn, mở mắt ra là có thể nhìn thấy cả bầu trời đầy sao.”
Anh nhíu mày. “Đừng lo những chuyện vớ vẩn đó, hai Công Lược Giả kia đã bị tôi xử lý rồi, chuyện bên ngoài cũng đã giải quyết xong, cậu chỉ cần dưỡng thương…”
Lời anh còn chưa nói xong thì tôi đã phun ra một ngụm máu lớn. Mái tóc của tôi cũng chuyển từ màu đen tuyền sang trắng như tuyết chỉ trong nháy mắt.
Đồng tử của anh co rút lại, anh lao đến ôm chầm lấy tôi, run rẩy lấy ra cái bình đựng đan dược bảo mệnh, định nhét vào miệng tôi. Tôi nghiêng đầu, tránh khỏi tay anh. “Không kịp nữa rồi, điểm khởi động lại thế giới sắp đến rồi, xem ra chúng ta đã lừa được thế giới cấp cao rồi.”
“Thế giới khởi động lại… cái giá của việc khởi động lại là cậu phải chết trước một lần?!”
Tay anh gần như không cầm nổi cái bình. Tôi chậm rãi chớp mắt, từ trong mắt anh, tôi nhìn thấy bản thân mình chỉ còn lại một con mắt.
Quả không hổ là vẻ đẹp ở cấp bậc quy luật thế giới. Ngay cả trong bộ dạng thảm hại như thế này mà tôi vẫn đẹp hơn cả tiên nhân. Lần đầu tiên tôi không nhịn được mà thầm cảm ơn cái quy luật này. Để tôi không đến nỗi phải chết một cách quá đáng sợ trước mặt người tôi yêu.
Trong mắt anh dâng lên một tầng hơi nước. Tôi cười, nói: “Không làm tình được thì ít nhất cũng hôn tôi một cái, được không?”
Đôi tay của anh đang ôm tôi run rẩy không ngừng. Cuối cùng, anh vẫn đỡ tôi dậy, cúi đầu xuống, đặt lên môi tôi một nụ hôn thật nhẹ. Nhẹ như một giọt nước mắt rơi trên cánh hoa. Ngay khoảnh khắc đôi môi chạm vào nhau, một phần năng lượng của tôi đã tràn vào cơ thể anh. Anh đột ngột mở to mắt. Cơ thể tôi bắt đầu tan biến dần, giống như một bông hoa bồ công anh bay đi khắp đất trời.
Bắt đầu từ kiếp sau, anh sẽ giữ lại được ký ức của mình, bắt đầu những vòng luân hồi mới. Anh là biến số của thế giới này, là biến lượng trong vòng luân hồi. Anh sẽ không bị bất kỳ ảo ảnh nào mê hoặc, anh có thể nhìn thấu tất cả mọi giả tướng.
Anh sẽ thoát khỏi sự ràng buộc của cốt truyện, tự chủ lựa chọn cuộc đời của mình. Anh sẽ quên đi ba mươi kiếp chúng ta đã cùng nhau trải qua. Anh cũng sẽ quên tôi, quên lời tỏ tình của tôi dành cho anh, quên đi nụ hôn của chúng ta.
Kế hoạch đã thành công, thế giới sẽ có được một cuộc sống mới.
Lộ Nhân Giai, chúc anh trường mệnh trăm tuổi.
Linh hồn tôi bay lên không trung, quay đầu nhìn xuống Lộ Nhân Giai. Nhìn thấy anh bất lực ôm lấy thi thể của tôi, cố gắng ngăn cản nó tan biến. Nhưng thi thể của tôi cùng với ký ức của anh đã dần dần tan biến trong gió. Nỗi đau và sự cố chấp trong mắt anh cũng theo ký ức ấy mà trôi đi.
Chỉ còn lại một giọt nước mắt rơi xuống mặt đất.
Tôi thấy môi anh khẽ mấp máy, như đang nói điều gì đó.
Bèn cúi xuống lắng nghe.
Anh nói, “Kẻ lừa đảo.”
Cơ thể anh run rẩy không ngừng, làm cho những lọn tóc cũng rủ xuống, cùng với chùm chìa khóa bên hông, khẽ đung đưa, đung đưa.
Hết chương 346.
