Chương 364: Đại Chiến (Phần 5)

Chương 364: Đại Chiến (Phần 5)

 

Từng tầng mây dày đặc cuộn trào như sóng dữ, sau một tiếng sấm vang trời, những hạt mưa lớn như hạt đậu ào ạt trút xuống, đập thẳng vào mặt.

 

Hơi nước bốc lên mù mịt, xung quanh tối đen như mực, chỉ thỉnh thoảng có tia chớp lóe lên, soi rọi gương mặt của những người xung quanh trong phút chốc.

 

Những đóa hoa dây leo hứng lấy hạt mưa, rung rinh cành lá, bung nở cánh hoa, để lộ ra nhụy hoa bên trong. Nơi đó không phải là những sợi tơ mềm mại, mà là một cái miệng khổng lồ rộng ngoác, có hàm răng chi chít tua tủa thành từng vòng xoáy sâu vào tận cuống họng của bông hoa.

 

Rõ ràng bông hoa đó không có mắt, nhưng lại vươn về phía tôi, cái miệng méo mó ấy vậy mà lại có thể khắc họa sống động được hai chữ “thèm thuồng” chân thật đến thế.

 

Xung quanh tĩnh lặng như tờ, dù là kẻ xâm lược hay viện quân, tất cả đều ngầm hiểu mà lùi xa khỏi trung tâm chiến trường.

 

Từ lòng bàn tay của Trợ Lý, một con rồng gió gầm thét bay ra, mang theo cả sấm sét.

 

“Đi.”

 

Rồng gió cuốn lấy mưa và sấm sét, lao thẳng về phía bông hoa.

 

Bông hoa cảm nhận được nguy hiểm, lá cây lập tức dựng đứng, mỗi lần những sợi dây leo to lớn vung lên đều tạo ra những tiếng xé gió rợn người, thoáng chốc đã xé toạc ra một khoảng chân không nhỏ.

 

Khối nước bao bọc lấy gốc rễ của bông hoa cũng nổ tung theo, hóa thành vô số dây leo bằng nước, những sợi dây leo trong suốt quấn lấy những sợi dây leo xanh biếc, cùng nhau nghênh đón rồng gió.

 

Dây leo muốn tóm lấy con rồng gió, còn rồng gió thì muốn cắn đứt dây leo. Nhờ vào năng lực không gian, rồng gió liên tục dịch chuyển, quần thảo với bông hoa, mỗi lần va chạm là một lần sấm chớp rền vang.

 

Thiên Diện lên tiếng, giọng của ông ta nghe như thể là giọng của Lô Hội và công chúa cùng lúc cất lên, kết hợp với gương mặt dị dạng của ông ta, trông lại càng thêm quái đản.

 

“Tổng Tài, thật ra tôi rất xem trọng ngài, rất mong ngài có thể gia nhập cùng chúng tôi.”

 

“Ngài có biết không, vào lúc tất cả các thế giới cấp cao đều muốn nuốt chửng ngài, tôi là người duy nhất đã hết lời bảo vệ ngài.”

 

“Đầu óc và tài năng kinh doanh của ngài nên được thể hiện trên một vũ đài rộng lớn hơn.”

 

Tôi vừa nghịch sa bàn, vừa hỏi vặn lại: “Thật sao? Rốt cuộc là ông không nỡ nhìn thế giới này chết yểu, hay là ông muốn chiêu mộ tôi về phe mình để tiện bề hấp thụ vận khí và chiếm đoạt năng lực của tôi hơn?”

 

Tôi ngước mắt nhìn ông ta, “Hôm nay, trong số các viện quân này, có bao nhiêu người đã bị ông hút vận khí rồi?”

 

Lời nói của tôi đã chọc thủng lớp giấy cửa sổ mong manh giữa liên minh những kẻ xâm lược. Tiếng ồn ào cãi vã nổ ra như rang đậu trong chảo, xen lẫn với tiếng giao chiến của con rồng gió và bông hoa, khiến mọi thứ xung quanh càng trở nên mờ ảo. Màn mưa và tạp âm tựa như hai tấm lưới vừa nặng nề vừa ẩm ướt, cứ thế ập thẳng vào mặt.

 

“Mẹ kiếp, tao biết ngay mà, thằng Thiên Diện này chẳng tốt lành gì!”

 

“Vốn dĩ thế giới của bọn tao đã định bỏ qua cái thế giới Jack Sue này rồi, nhưng Thiên Diện cứ một hai đòi tới, bảo là mọi người cùng đi thì phần thắng sẽ cao hơn. Nhưng dù có thắng thì đã sao? Cao thủ của hơn bảy mươi thế giới cùng nhau chia chác vận khí của một thế giới? Vận khí hút được sau một trận chiến còn chẳng bõ công sức bỏ ra!”

 

“Nhưng Thiên Diện nói, nếu hấp thụ được vận khí của thế giới này thì có khả năng nắm giữ được quy luật thời gian, nên tao mới tới.”

 

“Mày có ngu không! Nếu thật sự có món hời như vậy, Thiên Diện đã tự mình độc chiếm từ lâu rồi! Tao thấy tấn công thế giới này là giả, muốn hút vận khí của chúng ta mới là thật!”

 

“Nhưng thế giới này quả thật rất nguy hiểm và mạnh mẽ, nó thậm chí chỉ vừa mới trưởng thành – nếu để nó thực sự lớn mạnh, rồi muốn tính sổ món nợ bị chúng ta ép khởi động lại nhiều lần thì phải làm sao? Tao nghe nói, mỗi lần khởi động lại, Tổng Tài đều phải chết thảm một lần, thù này sao mà không ghi nhớ cho được? Chắc Thiên Diện cũng là vì nghĩ cho tất cả mọi người thôi.”

 

“Nói cũng phải, quy tắc của thế giới cấp cao không thể bị phá vỡ được, nếu những thế giới trưởng thành sau này đều không chơi theo luật của chúng ta, vậy thì chúng ta làm sao mà thăng cấp? Có điều thằng Thiên Diện này đúng là không phải người, mẹ nó, đến vận khí của đồng đội mà nó cũng hút! Chả trách dạo này tao cứ hay bị tinh thần hoảng loạn, để cho cái thằng hoàng tử gì đó bẻ gãy mất một cánh tay!”

 

“Bảo sao tôi cứ cảm thấy dạo này gặp phải bình cảnh, hóa ra là bị hút mất vận khí rồi!”

 

“Mấy người có ngốc không hả? Tổng Tài này là một thương nhân, bây giờ mồm mép nói năng nghe chính nghĩa thế thôi, biết đâu chừng vừa thấy có lợi là lại đi tàn sát các thế giới nhỏ còn nhanh hơn bất cứ ai, thương nhân coi trọng lợi ích, hiểu không? Tôi thấy Thiên Diện hoàn toàn là lo bò trắng răng!”

 

………

 

Hoảng loạn, tức giận, bất an… những cảm xúc tiêu cực này lan nhanh trong đám xâm lược.

 

Đóa hoa vốn chỉ đang hơi yếu thế, bỗng nhiên như bị một cây búa vô hình đập nát, tức thì mất hết sức lực, bị rồng gió đánh trúng, chém đứt một mảng cánh hoa.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Từ vết cắt, một thứ dịch màu xanh thẫm chảy ra.

 

Tôi nhìn Trợ Lý, nhướng mày.

 

【Anh vừa đột ngột tăng sức mạnh à?】

 

Trợ Lý lắc đầu.

 

【Anh chỉ dùng tám phần sức, là do năng lượng của ông ta đột nhiên yếu đi. 】

 

Tôi nhìn những vết nứt nhỏ trên gương mặt Thiên Diện, trầm ngâm suy nghĩ. Rốt cuộc là do không chịu nổi năng lượng của công chúa Mary Sue, hay là do cảm xúc của những người bị ông ta hấp thụ vận khí?

 

Nhân cơ hội này, tôi bèn hỏi ra một nghi vấn đã ấp ủ từ lâu: “Thiên Diện, thật ra tôi đã tò mò từ rất lâu rồi.”

 

“Có không ít Công Lược Giả, dù đã tìm hiểu trước, nhưng thông tin mà bọn chúng và hệ thống của bọn chúng cung cấp đều là thông tin đã lạc hậu qua mấy thế giới.”

 

“Lúc đầu tôi cứ ngỡ là do chênh lệch thời gian giữa các thế giới khác nhau.”

 

“Sau này tôi mới nghĩ, có lẽ trong đó còn có hành vi thao túng của các người, phải không?”

 

Tôi nhìn thẳng vào ông ta, “Có lẽ ngay từ đầu ông đã phát hiện ra sự khác biệt của thế giới này, nhưng sau khi thử sức lại nhận ra không thể dựa vào sức một mình mình mà nuốt chửng được, thế là ông bèn tìm một lối đi khác, nảy ra những ý đồ khác –”

 

“Ví dụ như, để cho hàng loạt thế giới cấp cao khác thay phiên nhau đi công lược, nhưng lại cố tình làm nhiễu loạn thông tin, cung cấp những thông tin công lược phiên bản cũ, khiến cho vô số Công Lược Giả phải bỏ mạng tại thế giới này.”

 

“Vừa có thể bào mòn năng lượng của thế giới này, lại vừa có thể trục lợi từ đó – ví dụ như, nửa gương mặt mà ông đang dùng đây, chính là gương mặt của một Công Lược Giả từng đến công lược tôi, tên là ‘Lô Hội’.”

 

“Tôi rất tò mò, rốt cuộc thì ông đã hút vận khí của bao nhiêu Công Lược Giả, và bằng con đường nào – ví dụ như, thông qua hệ thống?”

 

“Dù gì thì ông cũng là cổ đông lớn của nhà sản xuất hệ thống mà, phải không?”

 

Từ phản ứng của ông ta, tôi biết, suy đoán của tôi đã đúng.

 

Có lẽ một bộ phận Công Lược Giả đơn thuần là vì chênh lệch thời gian, chênh lệch thông tin, nhưng chắc chắn là có một bộ phận đã bị cố tình cung cấp “cẩm nang công lược” lạc hậu, thế nên đối với những phương án công lược của bọn chúng, tôi chẳng hề rung động, mà chỉ cảm thấy hết sức kỳ quặc.

 

Bên phía những kẻ xâm lược, tiếng cãi vã ồn ào ngày càng lớn hơn.

 

Cuộc đi săn kéo dài suốt mấy vòng luân hồi nhắm vào thế giới này, bỗng chốc thân phận đã bị hoán đổi. Những kẻ xâm lược từ thế giới cấp cao vốn tự cho mình là thợ săn, giờ đây lại trở thành con mồi, thành bữa ăn trên đĩa của một thế giới cấp cao hơn.

 

Sĩ khí của phe xâm lược đã tan rã.

 

Tôi quan sát thấy, sức mạnh của đóa hoa mà Thiên Diện điều khiển cũng liên tục suy giảm. Xem ra, sức mạnh của ông ta có liên quan đến trạng thái của chủ nhân gốc của nguồn vận khí mà ông ta đã hấp thụ.

 

Những kẻ xâm lược có mặt ở đây, về cơ bản đều là những chiến lực hàng đầu của các thế giới, Thiên Diện không thể nào bỏ qua cơ hội này được.

 

Vậy nên chắc chắn là ông ta sẽ hấp thụ vận khí của bọn chúng.

 

Và thế là bây giờ, khi những chiến lực hàng đầu này mất đi ý chí chiến đấu, khí thế của Thiên Diện cũng theo đó mà tụt dốc không phanh. Hiện tại, với tám phần sức mạnh của con rồng gió, hoàn toàn có thể đè bẹp Thiên Diện.

 

Cuối cùng Thiên Diện cũng đã sốt ruột.

 

Ông ta gắt lên: “Tổng Tài, lẽ nào ngài định vì một thế giới mà từ bỏ một vũ đài rộng lớn hơn sao? Năng lực và tầm nhìn của ngài không nên bị giam cầm trong cái thế giới nhỏ bé này!”

 

Tôi đặt ngón tay lên hình nhân nhỏ của ông ta trên sa bàn, hỏi vặn lại: “Ai nói tôi sẽ từ bỏ một thị trường rộng lớn hơn?”

 

“Ông không thấy sao, các công ty chi nhánh ở các thế giới khác của tôi đã mở rộng ra hàng trăm thế giới rồi?”

 

Bây giờ, kẻ đang cản trở tôi mở rộng bản đồ thương nghiệp của mình chính là các người đấy.

 

Hết chương 364.

 

Chương 364: Đại Chiến (Phần 5)

Ngày đăng: 17 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên