Chương 387: Phiên Ngoại 3 – Phần 9: Cho Nên, Lại Muốn Khóa Chặt Tôi Lần Nữa Sao?
Đã từng có kinh nghiệm một lần, nên lần này Hiên Viên hành động nhanh hơn so với lần trước, động tác cũng nhẹ nhàng hơn.
Vừa mặc quần áo của Lộ Hành Chi vào, hắn vừa nghĩ, có lẽ phải tìm cơ hội đem trả lại số quần áo này, chứ cứ thế này mãi cũng không ổn. Còn nữa, chuyện con mèo ban ngày biến mất, buổi tối mới về nhà thật sự rất kỳ quái. Có lẽ hắn nên cho người đi tìm một con mèo có ngoại hình giống hệt để làm “thế thân” cho mình.
Sau khi quản gia đến đón, Hiên Viên thay một bộ quần áo khác rồi đến công ty như thường lệ.
Trong lúc chờ đèn đỏ, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy một người. Đó là người mới ở công ty, vị nhân viên mới nghe đồn là rất lương thiện và yêu thích động vật nhỏ. Cậu nhân viên mới đang ngồi xổm bên bồn hoa, trên tay cầm một túi thức ăn mèo rất to. Vây quanh trước mặt cậu ta là một đàn mèo con và một chú chó Samoyed.
Lũ mèo con trông có vẻ rất thân thiết với cậu ta, con thì vùi đầu ăn ngấu nghiến, con thì ngẩng đầu kêu meo meo, cầu xin được vuốt ve.
Chú chó Samoyed thì nằm rạp bên chân cậu ta như một tấm thảm lông, đôi mắt đen láy nhìn cậu ta chằm chằm không chớp. Cậu nhân viên mới mỉm cười, vuốt ve hết con này đến con khác, cũng không quên nhắc nhở mấy con mèo đang ăn say sưa: “Ăn từ từ thôi, đừng để bị bội thực, ngày mai vẫn còn mà.”
Cuối cùng, cậu ta thuận tay xoa đầu chú chó Samoyed.
Ánh mặt trời dịu dàng, và cậu ta cũng rất thật dịu dàng.
Đèn xanh bật sáng, chiếc xe lăn bánh về phía trước, bỏ lại cậu nhân viên mới cùng đám động vật nhỏ lang thang ở phía sau. Hiên Viên gõ nhẹ lên cửa kính xe, chỉ vào chỗ người kia vừa ngồi.
“Ngày nào cậu ta cũng cho đám động vật đó ăn sao?”
Thư ký số 10 đáp lời: “Theo quan sát hiện tại ở công ty thì đúng là như vậy. Ngày nào cậu ta cũng cho thú cưng đi lạc ăn.”
Hiên Viên gõ nhẹ hai cái lên mặt kính.
Từ khi biết người mới này có điểm không tầm thường, đội thám tử dưới trướng hắn ngày nào cũng theo dõi cậu ta. Nhưng cậu nhân viên mới chẳng có biểu hiện gì bất thường, sinh hoạt hằng ngày vô cùng quy củ. Điểm bất thường duy nhất chính là số lượng động vật hoang mà cậu ta cho ăn.
Số lượng động vật đi lạc được cậu ta cho ăn ngày càng nhiều, phạm vi cũng ngày càng rộng. Trong thành phố này không thiếu những thú cưng bị vứt bỏ. Có thể là do tính cách chúng không đủ thu hút, không học được các trò vui, hoặc khi lớn lên màu lông không đẹp như mong muốn. Ngoài ra, cũng có những người chủ tàn bạo, khiến thú cưng không chịu nổi ngược đãi mà bỏ chạy.
Ở thế giới này, thú cưng là một loại hàng xa xỉ phẩm có sinh mệnh, dùng để phô trương trào lưu và địa vị. Những con non do động vật hoang dã sinh ra, nếu lớn lên xinh đẹp thì cũng sẽ bị người ta bắt trộm đem bán, động vật càng nhỏ càng dễ bán.
Đa phần những động vật đi lạc này đều bị xác nhận là không còn giá trị gì, dù có qua tay thì cũng chẳng bán được bao nhiêu tiền. Vì vậy chúng thường rất cảnh giác, nhát gan và không dễ gần người. Vậy mà cậu nhân viên mới kia lại tạo nên kỳ tích, khiến cho nhiều thú hoang tin tưởng cậu ta đến thế.
Không thể không nói là rất thần kỳ.
Theo tin tức đội thám tử truyền về, cậu ta là người ôn hòa, thiện lương, chân thành, có một tấm lòng son sắt. Đối mặt với những con vật không còn giá trị nhất, cậu ta vẫn dành cho chúng sự quan tâm gấp bội. Trong mắt cậu ta, những động vật nhỏ này không phải hàng xa xỉ, mà là những sinh mệnh nhỏ bé.
Trên người cậu ta bao phủ một loại thần tính.
“Các người đánh giá cậu ta thế nào?”
Thư ký số 10 suy nghĩ một chút rồi đáp: “Thiện lương, ôn hòa.”
Hiên Viên cười nhạt: “Nếu cậu ta thật sự thiện lương thì nên triệt sản cho lũ động vật đó, nhận nuôi, tìm người nhận nuôi hoặc đưa chúng đến trạm cứu hộ thú cưng đi lạc.”
Việc cậu ta cho ăn mỗi ngày khiến đám thú hoang tụ tập lại một chỗ. Mà loài vật vốn nhát gan khi tụ tập lại cũng là mối đe dọa đối với người đi đường.
Con Samoyed bên cạnh cậu ta, dù trông có vẻ hiền lành, nhưng cũng là một giống chó lớn với cân nặng hơn 50kg. Ngoài ra, để thỏa mãn mong muốn của con người về dòng máu thuần chủng và vẻ ngoài, rất nhiều thú cưng qua nhiều thế hệ lai tạo đã có cơ thể trở nên vô cùng yếu ớt. Sinh sản đối với bất kỳ động vật giống cái nào cũng đều là dạo qua quỷ môn quan một vòng. Những thú cưng được lai tạo này không giống động vật hoang dã, chúng đã mất đi khả năng tự sinh nở, bắt buộc phải có sự hỗ trợ của bác sĩ thú y. Thú cưng đi lạc mà sinh sản thì chẳng khác nào bị tuyên án tử hình.
Có lẽ cậu ta không có nhiều tiền để đưa thú cưng đi triệt sản, nhưng cậu ta có thể chọn cách gọi điện cho trung tâm cứu trợ, nhờ bọn họ đến bắt giữ những con vật này.
Nhưng cậu ta đã không làm thế.
Cậu ta chỉ cho chúng ăn ngày qua ngày mà thôi.
Hiên Viên nghiêng đầu nói: “Gọi điện cho trung tâm cứu trợ, báo rằng ở trung tâm thành phố xuất hiện chó lớn nặng hơn 50kg, cùng với nhiều thú cưng đi lạc cỡ nhỏ tụ tập.”
…….
Hôm nay có hơi nhiều văn kiện cần xử lý, một phút lơ là, tay liền biến thành móng vuốt mèo.
Nhìn sắc trời bên ngoài đã tối hẳn, giờ này e là Lộ Hành Chi đã về đến nhà rồi.
Hiên Viên có chút bực bội vỗ vỗ đầu, cảm giác đệm thịt chạm vào lông lá thế mà lại không tệ chút nào.
Đệm thịt rất mềm, rất có độ đàn hồi.
Lông cũng rất mượt.
Khoan đã, mình đang nghĩ cái gì vậy?
Hiên Viên thầm thở dài, gọi quản gia đến đưa hắn về chỗ ở của Lộ Hành Chi.
Thế mà cửa lại không đóng.
Cửa chống trộm hé mở một khe nhỏ, suýt chút nữa Hiên Viên tưởng nhà có trộm. Hắn chui qua khe cửa vào trong, rón rén đi về phía phòng khách.
Lộ Hành Chi đang ngồi ngay trên ghế sô pha. Chỉ bật một ngọn đèn nhỏ, ánh sáng lờ mờ khiến hắn không thể nhìn rõ biểu cảm của Lộ Hành Chi.
Dưới chân anh có một chiếc túi nilon màu đen. Hiên Viên liếc mắt liền nhận ra ngay, đây chính là cái túi mà Lộ Hành Chi mang về hôm nọ.
Đưa mắt nhìn lên. Rốt cuộc Hiên Viên cũng biết trong túi đen kia đựng cái gì —— Một sợi dây xích kim loại.
Sợi xích kim loại không quá thô, nhưng nặng trĩu, nằm gọn trong lòng bàn tay Lộ Hành Chi, quấn quanh năm ngón tay anh rồi rủ xuống qua kẽ ngón tay. Ánh đèn nhuộm lên sợi xích một tầng ánh sáng lạnh lẽo.
Sợi xích rủ xuống khe khẽ đung đưa theo nhịp tim của Lộ Hành Chi.
Hiên Viên nhìn theo ánh mắt anh, trái tim cũng bất giác đập nhanh hai nhịp.
Sợi xích này, rõ ràng là chuẩn bị cho mình.
Lộ Hành Chi không hề thản nhiên như vẻ bề ngoài anh thể hiện. Ngay từ khi “mèo Hiên Viên” mất tích, anh đã tính đến chuyện đeo vòng cổ cho mèo, nhốt nó ở trong nhà.
Kỳ lạ thật.
Theo lý mà nói, khi phát hiện Lộ Hành Chi có suy nghĩ như vậy, hắn nên cảnh giác và phẫn nộ mới đúng. Hắn nên nhân lúc cửa chưa đóng mà chạy ngay ra ngoài.
Nhưng hắn không làm vậy.
Nhìn sợi xích đung đưa kia, trong lòng hắn bỗng nảy sinh rất nhiều cảm xúc hỗn độn và kỳ quái. Có vui sướng, có đau lòng, có thương tiếc, còn có cả áy náy và buồn cười… Duy chỉ không có sợ hãi.
Dường như hắn chẳng hề lo lắng việc đối phương sẽ thực sự giam cầm mình.
Thật kỳ lạ.
Sao hắn có thể tin tưởng một người mình không hề hiểu rõ đến mức này cơ chứ?
Cứ như thể đã từng trải qua chuyện này rồi vậy.
Thật quá thiếu lý trí.
Mặc dù nghĩ vậy, nhưng dưới cái nhìn chăm chú của Lộ Hành Chi, mèo Hiên Viên vẫn từng bước đi tới, sau đó dùng móng vuốt móc lấy sợi xích đang đung đưa kia.
Giống như một con mèo đang vờn món đồ chơi thú vị.
Lại giống như Hiên Viên đang hờ hững móc lấy sợi xích để thưởng thức, rồi lại như cười như không mà ngước mắt lên, hỏi anh:
【 Vậy nên, anh muốn khóa tôi lại sao? 】
【 Muốn khóa tôi lại một lần nữa sao? 】
Hết chương 387.
