Chương 405: Phiên ngoại 4 (Hoàn): Bình Trà Thảo Mộc Đã Nguội Lạnh

Chương 405: Phiên ngoại 4 (Hoàn): Bình Trà Thảo Mộc Đã Nguội Lạnh

 

Lộ Hành Chi và Mạc Nhất cùng mất tích trong một ngày.

 

Hiên Viên đã phái rất nhiều người đi tìm tung tích của Lộ Hành Chi. Thời gian càng trôi qua, dự cảm chẳng lành trong lòng Hiên Viên càng thêm nặng nề.

 

Bên trong Hành Chi Các, những quầy nước hoa gãy đổ, những chai lọ vỡ nát vương vãi trên sàn, không gì là không cho thấy tình hình trận chiến lúc ấy kịch liệt đến mức nào.

 

Hắn biết trên người Lộ Hành Chi có rất nhiều bí mật. Ví dụ như, anh giấu một thanh Đường đao sắc bén dưới quầy hàng; bước đi của anh cực kỳ uyển chuyển nhẹ nhàng, lặng lẽ không một tiếng động, giống như chân của loài cáo có đệm thịt dưới chân; hơi thở của anh rất dài, chậm rãi và vô cùng nội lực.

 

Lộ Hành Chi biết võ, thậm chí còn luyện rất giỏi. Nhưng dù công phu của Lộ Hành Chi có cao siêu đến đâu thì vẫn thuộc phạm trù con người. Mà ở trong căn phòng này, có những dấu vết đã vượt xa khả năng của một con người.

 

Là Mạc Nhất, chỉ có thể là Mạc Nhất.

 

Mạc Nhất và Lộ Hành Chi đã trải qua một trận chiến kịch liệt trong Hành Chi Các. Nhưng trận chiến qua đi, hai người kia đâu? Bọn họ đã đi đâu rồi?

 

E rằng Lộ Hành Chi đã lành ít dữ nhiều. Nếu không, anh không thể nào không liên lạc với hắn được. Hắn cần phải nhanh chóng tìm được anh.

 

Mùi nước hoa ở Hành Chi Các thực sự quá nồng. Vốn định để chó săn ngửi mùi của Lộ Hành Chi rồi lần theo đó mà tìm, nhưng chiếc mũi thính nhạy cảm của chó săn lúc này lại trở thành trở ngại. Mùi hương quá nồng bao trùm lấy lũ chó, khiến chúng chẳng thể phân biệt được đâu là mùi của Lộ Hành Chi hay Mạc Nhất, đành phải dựa vào sức người để tìm kiếm.

 

Sau khi huy động hàng vạn người truy tìm, cuối cùng một ngày sau cũng tìm được manh mối. Hiên Viên tự mình dẫn đội, mang theo vũ khí nóng cùng mấy chục người lần theo.

 

Manh mối bị đứt đoạn tại một khu rừng núi.

 

Cỏ cây nơi này bị giẫm đạp hỗn loạn, có thể đoán được đại khái là bọn họ đã tiếp tục giao chiến tại đây. Các chuyên gia và vệ sĩ đi theo Hiên Viên hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, hai con người đó rốt cuộc đã làm thế nào để di chuyển quãng đường vài hàng ngàn cây số từ Hành Chi Các đến khu rừng này chỉ trong vòng 3 ngày. Thảo nào lúc đầu việc truy tìm chẳng thu được manh mối gì, mãi đến khi Hiên Viên ra lệnh mở rộng phạm vi mới tìm thấy dấu vết hành tung của bọn họ.

 

Sắc mặt Hiên Viên ngày càng sa sầm.

 

Lộ Hành Chi là con người, tất nhiên anh không thể chạy bằng hai chân mà đi xa mấy ngàn cây số trong 3 ngày. Kẻ có thể đưa Lộ Hành Chi đến đây chỉ có thể là Mạc Nhất – con mị ma nắm giữ sức mạnh phi phàm kia.

 

Khoảng cách vài ngàn cây số đã chứng minh cho Hiên Viên thấy, kẻ thắng trong trận chiến trước là Mạc Nhất.

 

Hiên Viên phỏng đoán, vì một lý do nào đó mà Mạc Nhất vô cùng để ý đến Lộ Hành Chi, do đó dù phải rời đi sau trận chiến cũng không quên mang anh theo. Thế nhưng khi đến đây, Lộ Hành Chi lại phản kháng lại lần nữa, khiến hai người xảy ra xô xát kịch liệt.

 

Manh mối cũng đứt đoạn ở chỗ này.

 

Thủ hạ tới hỏi Hiên Viên xem có nên lấy nơi này làm trung tâm, triển khai tìm kiếm trên diện rộng như lần trước hay không. Sau khi chứng kiến năng lực dịch chuyển tức thời, bọn họ nhất trí cho rằng, có lẽ các phương pháp tìm kiếm thông thường đã vô dụng, chỉ có thể dùng cách ngốc nhất là tìm kiếm kiểu rà soát từng tấc đất.

 

Mọi người đều chờ mệnh lệnh tiếp theo của Hiên Viên. Hiên Viên cho mọi người tạm thời nghỉ ngơi tại chỗ, còn hắn thì nhìn quanh bốn phía, chậm rãi dạo bước quanh khu vực giao chiến này.

 

Lúc này đang là giữa trưa, mặt trời treo cao. Cây cối nơi này không quá rậm rạp, dưới ánh nắng chiếu rọi, tỏa ra hơi thở thật thanh mát, hòa lẫn với mùi bùn đất đặc trưng của rừng rậm, khiến người ta có cảm giác vô cùng khoan khoái.

 

Hiên Viên đi được nửa vòng thì bước chân chợt khựng lại.

 

Hắn ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Cả đời này hắn mới chỉ ngửi qua đúng một lần.

 

“Luân Hồi”.

 

Đó là lọ nước hoa bán thành phẩm chưa chế tác xong của Lộ Hành Chi.

 

Hắn đã ngửi thấy nó.

 

Hiên Viên khẽ thở phào nhẹ nhõm. Xem ra trận chiến này đã tiêu hao quá nhiều thể lực của Mạc Nhất, khiến cậu ta không thể tiếp tục sử dụng những thủ đoạn siêu nhiên như dịch chuyển tức thời hay di chuyển tốc độ cao nữa. Chắc chắn là bọn họ ở cách đây không xa.

 

Hiên Viên nói chuyện này cho chuyên gia. Chuyên gia vốn định để chó săn ngửi mùi truy tìm, nhưng việc bôn ba đường dài khiến trạng thái của đàn chó rất tệ. Hơn nữa, không có nước hoa “Luân Hồi” làm mẫu, chúng càng không thể tìm ra nguồn gốc của “Luân Hồi” giữa những luồng khí hỗn tạp nơ đây.

 

“Tổng tài, có cần điều động đàn chó săn gần nhất, dùng trực thăng vận chuyển tới đây không?”

 

Hiên Viên trầm ngâm trong giây lát: “Có thể, để lại một bộ phận tiếp ứng, số còn lại đi theo tôi.”

 

Khu rừng này cách khu dân cư rất xa, dù dùng tốc độ nhanh nhất để tập hợp chó săn và điều trực thăng vận chuyển đến cũng mất ít nhất ba tiếng đồng hồ. Hắn không biết liệu trong ba tiếng đó Lộ Hành Chi có gặp phải tổn thương không thể cứu vãn nào hay không.

 

…. Mặc dù thời gian đã trôi qua hai ngày, thêm ba tiếng nữa hình như cũng chẳng đáng là bao. Nhưng hắn chỉ có thể cố gắng chuẩn bị nhiều nhất có thể. Hắn cho người điều chó săn từ các vùng lân cận tới, rồi ra lệnh cho những người phía sau: “Đi theo tôi.”

 

Hiên Viên từ giữa hàng ngũ bước lên đi đầu tiên, thủ hạ theo sát bước chân hắn tiến vào rừng sâu. Khứu giác của Hiên Viên rất nhạy bén, nhưng hắn chưa từng được huấn luyện đặc biệt về hương liệu. Khứu giác của hắn thường dùng để ngửi chất độc nguy hiểm và mùi thuốc súng nhiều hơn. Một cái dùng cho sinh tồn, một cái dùng cho nghệ thuật. Cách sử dụng khứu giác của hắn và Lộ Hành Chi là hai thái cực khác nhau.

 

Khi Lộ Hành Chi phát hiện khứu giác của hắn đặc biệt nhạy bén, anh đã cười, nói đùa rằng: “Nếu cậu không phải tổng tài, tôi còn muốn nhận cậu làm đệ tử chân truyền đấy.”

 

Khi đó Hiên Viên cũng cười đáp: “Vậy anh nhớ giữ chỗ cho tôi nhé.”

 

Nhưng thực tế cả hai đều biết, Hiên Viên không đời nào đi theo Lộ Hành Chi làm một nhà điều chế nước hoa. Đặc điểm khứu giác nhạy bén này, có lẽ ngoài việc đánh hơi nguy hiểm ra thì chẳng dùng vào việc gì khác. Lúc ấy, cả hai đều không ngờ rằng, chỉ mới cách một năm, Hiên Viên đã phải dùng đến khứu giác nhạy bén của mình.

 

Hiên Viên nghĩ thầm, nếu gặp được Lộ Hành Chi, hắn nhất định phải hành cho anh một trận ra trò, bắt anh phải điều chế cho mình chục loại nước hoa nữa mới hả được cơn giận, vì hôm nay hắn bị coi như chó săn mà dùng.

 

Hiên Viên nương theo chiều gió, lần theo mùi hương mà bước từng bước tiến lên phía trước. Mùi hương ngày càng nồng đậm. Suy nghĩ của Hiên Viên cũng ngày càng hỗn loạn.

 

Hắn nhớ tới lần đầu gặp Lộ Hành Chi, nhớ tới hai giấc mơ kỳ lạ kia, nhớ tới mùi hương nồng đến phát ngấy người trên cơ thể Mạc Nhất, lại nhớ tới mùi hương thanh mát trên người Lộ Hành Chi, cuối cùng, hắn nghĩ đến “Luân Hồi”.

 

“Luân Hồi” là một loại nước hoa đặc biệt nhất, Lộ Hành Chi từng nói loại nước hoa này chưa nghiên cứu xong, nốt hương cuối quá đơn điệu, không biết nên dùng mùi gì để lấp đầy.

 

Đám chó săn đang trong trạng thái tồi tệ phía sau bỗng nhiên như ngửi thấy gì đó, chúng nó dựng đứng tai lên rồi gầm gừ. Trong lòng Hiên Viên cũng lộp bộp một tiếng, hắn rảo bước nhanh hơn. Qua một khúc cua, một cơn gió thổi qua mặt hắn, mùi máu tươi nồng nặc đã lấp đầy chỗ trống cuối cùng của lọ nước hoa “Luân Hồi”.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Hắn đã nhìn thấy Lộ Hành Chi.

 

Lộ Hành Chi bị treo ngược trên cây.

 

Lộ Hành Chi đã mất đi đôi tay.

 

Lộ Hành Chi bị khoét mất đôi mắt.

 

Đầu óc hắn như muốn nổ tung ngay khoảnh khắc ấy. Hành động và ký ức của hắn bỗng trở nên mơ hồ.

 

Hắn không nhớ mình đã bước nhanh đến bên Lộ Hành Chi như thế nào, cũng chẳng nhớ mình cởi dây trói trên chân anh ra sao. Là giật đứt? Cắt đứt? Hay cởi bỏ? Hắn không nhớ nổi nữa.

 

Những thứ đó đều không quan trọng.

 

Hắn ôm ngang Lộ Hành Chi vào lòng. Hai bên người Lộ Hành Chi trống huơ trống hoác, đôi tay linh hoạt, đẹp đẽ như tác phẩm nghệ thuật kia đã biến mất. Đôi mắt nhìn như ôn hòa nhưng thực chất lại sắc bén và xếch lên kia, giờ chỉ còn lại hai hốc mắt đen ngòm.

 

Hiên Viên hít một hơi thật sâu, rồi hạ mệnh lệnh cho các thuộc hạ đâu vào đấy. Giọng hắn nghe rất bình tĩnh, chỉ có Lộ Hành Chi biết vòng tay hắn đang run rẩy dữ dội đến mức nào, cơ hồ như sắp không ôm nổi người trong lòng.

 

“Bác sĩ!”

 

“Không cần đâu, Hiên Viên.” Lộ Hành Chi đã mất đi đôi mắt, nhưng anh vẫn nhận ra Hiên Viên. Giọng anh khàn đến đáng sợ, nhưng ngữ điệu lại nhẹ nhàng, ôn hòa và bình thản, cứ như người chịu hình phạt tàn khốc ấy không phải là anh.

 

Vòng tay Hiên Viên siết chặt, giọng nói cứng đờ: “Đừng nói linh tinh, tôi mang theo đội ngũ y tế giỏi nhất thế giới đến rồi.”

 

Lộ Hành Chi nở một nụ cười rất đỗi dịu dàng. Vì mắt anh chỉ còn lại hai hốc mắt đen ngòm, nên nụ cười này trông có phần quỷ dị. Nhưng Hiên Viên vẫn không dời tầm mắt đi nơi khác.

 

Lộ Hành Chi lại gọi một tiếng, như là nhẹ nhõm, lại như là thở dài.

 

“Hiên Viên.”

 

“Tôi đây.”

 

Giọng anh bỗng trở nên vừa nhẹ vừa nông, giống như anh đã cố cầm cự bao ngày qua, sống đến tận giờ phút này hoàn toàn là dựa vào chút hơi tàn ấy, chỉ để nhìn thấy Hiên Viên một lần. Gặp được Hiên Viên, nói được vài câu, luồng khí chống đỡ trong lồng ngực liền tan biến mất.

 

Hô hấp của Lộ Hành Chi ngừng lại.

 

Sắc mặt bác sĩ bên cạnh cũng trở nên khó coi, mấy chục bác sĩ vây quanh Lộ Hành Chi và Hiên Viên. Đã không cần chẩn bệnh nữa. Dù là người hoàn toàn không hiểu y thuật cũng có thể nhận ra, đã hoàn toàn vô phương cứu chữa rồi.

 

Mặt Hiên Viên không một chút thay đổi, hắn ôm Lộ Hành Chi đứng dậy. Có lẽ do mất máu quá nhiều, hay có lẽ vì mất đi đôi tay, Lộ Hành Chi cũng trở nên nhẹ bẫng.

 

Hắn ôm anh trong lòng mình, giọng điệu nhàn nhạt ra lệnh: “Tìm Mạc Nhất về đây.”

 

Hắn đưa tay vuốt mắt cho Lộ Hành Chi, rồi rũ mi mắt xuống khiến người khác không nhìn rõ được thần sắc.

 

“Tôi đưa anh về Hành Chi Các.”

 

……..

 

Mạc Nhất đã bị bắt lại.

 

Lộ Hành Chi đã làm cậu ta tiêu hao quá nhiều thể lực, cậu ta trở nên yếu ớt hơn cả một đứa trẻ. Cậu ta vốn định bắt thêm một người đàn ông nữa để hút dương khí, nhưng gương mặt đã bị Lộ Hành Chi rạch nát, trở nên đáng sợ đến cùng cực, thân thể cũng tàn phế, ma lực cạn kiệt, hoàn toàn không thể tự chữa trị khuôn mặt và cơ thể mình.

 

Đội tìm kiếm tóm được cậu ta chẳng tốn chút sức nào.

 

Hiên Viên đưa cậu ta vào phòng nghiên cứu. Phòng nghiên cứu dùng loại bông cách âm tốt nhất, nhưng thi thoảng có người đi ngang qua vẫn nghe thấy tiếng gào thét tê tâm liệt phế vọng từ bên trong ra.

 

Khả năng tái sinh của ác ma, vào giờ phút này lại trở thành hình phạt đau đớn không bao giờ chấm dứt.

 

Thỉnh thoảng Hiên Viên sẽ tới nhìn cậu ta, trên mặt không có hả hê, cũng chẳng có đau khổ, giống như chỉ đang nhìn một món đồ vật vô tri.

 

Có người lén lút nghị luận, nói nhỏ với nhau rằng, Hiên Viên lạnh lùng đến đáng sợ. Ngay cả khi bạn thân chết cũng không thấy hắn rơi một giọt nước mắt nào. Hiên Viên biết những lời bàn tán đó, nhưng hắn cũng chẳng để tâm.

 

Hành Chi Các đã được tu sửa xong. Mọi thứ đều được khôi phục y hệt như lúc ban đầu.

 

Hiên Viên vẫn thích tới nơi này. Trên người hắn vẫn vương vấn mùi nước hoa Lộ Hành Chi điều chế cho hắn. Hắn vẫn thích mang công việc tới đây xử lý. Mỗi lần tới nơi này, vừa vào cửa, hắn liền dùng ấm trà đun một ấm trà thảo mộc.

 

Hắn cầm sách, mang laptop ngồi ở vị trí cũ, bên tay đặt một tách trà thảo mộc.

 

Dường như chẳng có gì thay đổi cả.

 

Ánh chiều tà xuyên qua rèm cửa rải xuống mặt bàn, đọng lại một vệt sáng màu cam nhạt. Bóng lá cây ngoài cửa sổ khẽ lướt qua những dòng chữ, Hiên Viên kinh ngạc cảm thán vì cuốn sách, không nhịn được mà nở nụ cười rồi cất tiếng gọi: “Hành Chi, anh thật sự nên xem cuốn sách này….”

 

Xung quanh tĩnh lặng như tờ. Chỉ có tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ.

 

Hiên Viên sững người một chút, chậm rãi quay đầu, nhìn về phía quầy hàng.

 

Lại thấy trà thảo mộc trong ấm đã lạnh ngắt từ bao giờ.

 

Hết chương 405.

 

Chương 405: Phiên ngoại 4 (Hoàn): Bình Trà Thảo Mộc Đã Nguội Lạnh

Ngày đăng: 25 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên