Chương 406: Phiên Ngoại 5 – Phần 1: Chuyện Xưa Của Chó Và Mèo — An Lạc

Chương 406: Phiên Ngoại 5 – Phần 1: Chuyện Xưa Của Chó Và Mèo — An Lạc

 

Một ngày mới bắt đầu bằng việc liếm lông.

 

An Lạc liếm liếm móng vuốt, vươn vai trong ổ mèo, đang chuẩn bị đón ánh nắng sớm mai thì lại phát hiện trước mắt vẫn là một màn đêm đen kịt.

 

Ngủ đến mụ mẫm đầu óc luôn rồi sao?

 

Không phải.

 

Theo thói quen, An Lạc vung móng vuốt vỗ vào cửa ổ mèo. Cánh cửa “bóng tối” khẽ động, dời khỏi cửa ổ, ngay sau đó, một gương mặt chó trắng muốt, lông xù chui tọt vào.

 

“Gâu gâu!”

 

Chào buổi sáng nhé An Lạc!

 

Chiêu Tài nhiệt tình sáp lại gần, định dùng lưỡi rửa mặt cho An Lạc.

 

An Lạc quen thuộc hóa thành một luồng sương đen bay lên đỉnh đầu Chiêu Tài, sau đó hiện lại nguyên hình, dùng đệm thịt gõ vào đầu nó.

 

“Cộp cộp”.

 

Nghe tiếng thì thấy bên trong rỗng tuếch, y như một cái đầu không có não.

 

“Meo!”

 

Con chó ngốc này, không được liếm ta!

 

An Lạc không dùng quỷ lực, hình thể nó so với Chiêu Tài chỉ bé bằng một cái móng vuốt của đối phương, đệm thịt gõ lên đầu chẳng khác nào đang mát-xa.

 

Chiêu Tài vui vẻ thè lưỡi, rung rung lỗ tai. Tránh Họa đứng dậy khỏi mặt đất, lắc lắc đuôi: “Đi, đi ăn cơm thôi, chủ nhân dậy rồi.”

 

“Tuyệt quá, đi ăn cơm!”

 

Chiêu Tài hớn hở cùng Tránh Họa chạy về phía nhà ăn, trên đầu còn đội thêm một chiếc mũ mèo. An Lạc dùng móng vuốt chải sơ lại lông cho Chiêu Tài, bới ra một cái ổ nhỏ rồi nằm xuống.

 

Chiêu Tài và Tránh Họa là hai chú chó Ngao Tây Tạng, vốn dĩ vóc dáng đã to lớn lại nhiều lông, sau khi khai trí thành yêu, hình thể càng thêm cường tráng, quả thực giống hệt hai con sư tử. Lông trên người chúng cũng trở nên dài và dày hơn, dù là sờ vào hay nằm lên gì cũng thấy vô cùng thoải mái.

 

An Lạc vô cùng hài lòng với cái “ổ chó” của mình. Dù ở trạng thái quỷ, An Lạc vẫn giữ thói quen ăn cơm. Khi còn sống nó đã bữa đói bữa no rồi, sau khi chết được Tổng tài mang đi, ngược lại được sống một cuộc sống cơm ngày ba bữa đầy đủ.

 

Xưa nay tổng tài vốn dĩ luôn hào phóng với những người bên cạnh mình, đối với mèo cũng không ngoại lệ. Mỗi bữa ăn đều có chuyên gia dinh dưỡng thú cưng phối hợp, đảm bảo vừa ngon miệng lại vừa tốt cho sức khỏe, mặc dù đối với một con quỷ mà nói, dinh dưỡng hay mùi vị gì cũng đều không quá quan trọng.

 

Nhưng mà, cả An Lạc và Tổng tài đều ngầm hiểu mà lờ đi điểm này. An Lạc đi tới trước phần thức ăn đã được chuẩn bị sẵn cho mình, hấp thụ hết “tinh khí” của món ăn. An Lạc ăn rất vui vẻ, không nhịn được phát ra tiếng “grừ grừ” nho nhỏ.

 

Ban đầu nó cảm thấy phát ra âm thanh như vậy có chút mất mặt mèo. Khi còn sống nó là đại ca của cả đám mèo, sau khi chết lại là Vạn Quỷ Chi Vương, cái dáng vẻ hỉ nộ hiện ra mặt thế này chẳng nghiêm túc chút nào, trông không giống đại ca gì cả. Nhưng về sau nó cũng chẳng thèm để ý đến những điều đó nữa.

 

Giống như lời Tổng tài từng nói, khi đã mạnh mẽ đến một mức độ nhất định, bản thân sẽ thay thế thế tục, trở thành tiêu chuẩn mới. Huống hồ chi hai con chó kia ăn uống say sưa, tiếng kêu vang như hai chiếc xe máy, hoàn toàn át đi âm thanh của nó. Ăn xong, An Lạc khoan khoái ngáp một cái, bắt đầu sự nghiệp trọng đại của đời mèo —— liếm lông.

 

An Lạc là một chú mèo ưa sạch sẽ, cho dù sau khi thành mèo quỷ, lông trên người tùy tâm mà động, chỉ cần một ý niệm là có thể trở nên bóng mượt sạch sẽ, nhưng ngày nào nó cũng liếm lông, liếm không sót bữa nào.

 

Đối với loài mèo, liếm lông không chỉ là cách làm sạch cơ thể, mà còn là biện pháp giảm bớt lo âu và giúp tâm trạng vui vẻ hơn. An Lạc cần cù chăm chỉ liếm suốt nửa tiếng đồng hồ, chải chuốt bộ lông của mình trở nên bóng mượt, tơi xốp và mềm mại.

 

Nó lắc lắc cái đuôi, đang định đứng trước gương chiêm ngưỡng bộ lông mới chải chuốt của mình, thì bỗng nhiên bị bế thốc lên. Động tác của người tới khá sỗ sàng, vừa nhào vào đã vuốt một đường từ đầu xuống tận chóp đuôi nó.

 

Sờ đầu xong sờ lưng, sờ cằm rồi sờ đệm thịt, cuối cùng còn úp cả mặt vào bụng nó.

 

An Lạc thẹn quá hóa giận, kêu lên một tiếng phẫn nộ, đệm thịt “bạch bạch bạch” vỗ liên hồi lên đầu kẻ kia.

 

“Xúc cảm không tồi, tiếp tục phát huy nhé.”

 

Người nọ thỏa mãn gỡ con mèo ra khỏi mặt, nét mặt nghiêm nghị, dáng vẻ bá đạo và lạnh lùng, hoàn toàn không liên quan gì đến gã đàn ông “nghiện” mèo đến phát điên vừa rồi.

 

Bốn chân An Lạc rốt cuộc cũng chạm được xuống đất, nó nhìn vào gương thì thấy bộ lông vừa chải chuốt gọn gàng xong giờ đã xù tung lên.

 

An Lạc:……

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Nhìn sang bên cạnh, hai con chó ngốc kia đã hớn hở sáp lại gần Hiên Viên để xin xoa đầu. Chó Ngao Tây Tạng là loài nhiệt tình thế này sao? Đặc biệt là Chiêu Tài, nó thực sự nghi ngờ không biết Chiêu Tài có lai với dòng máu Samoyed hay không nữa.

 

Ánh mắt An Lạc chạm phải người đứng bên cạnh Hiên Viên.

 

Nó biết người đó là ai.

 

Trước kia là trợ lý của Hiên Viên, sau này là bạn đời của Hiên Viên.

 

Mèo có thể ngửi ra ai là người tốt, ai là kẻ xấu.

 

Lộ Hành Chi… Ừm, miễn cưỡng cho phép anh ta sinh mèo con cho Hiên Viên.

 

An Lạc liếm liếm móng vuốt.

 

Nhưng mà hai giống đực có thể sinh mèo con được à?

 

À không đúng, hai người đàn ông có thể sinh con được à?

 

Trong nhận thức của An Lạc thì là không được.

 

Nhưng nếu không thể sinh, vậy hai người kia hàng đêm đều ra sức làm cái gì vậy chứ?

 

Cho nên chắc là sinh được đấy.

 

Có lẽ con người có thủ đoạn gì đó mà loài mèo không biết chăng? An Lạc liếm liếm lông bụng, lại nảy ra một thắc mắc khác. Hiên Viên thật sự có thể khiến Lộ Hành Chi sinh con được à?

 

Hình như… cho dù có thể sinh thì phải là Hiên Viên sinh mới đúng chứ.

 

Thôi bỏ đi.

 

Chuyện sinh con đẻ cái đó, chắc chắn là Hiên Viên tự có tính toán.

 

Lần trước nó vào nhầm phòng liền bị đuổi thẳng cổ ra ngoài.

 

An Lạc cúi đầu tiếp tục liếm lông.

 

……..

 

Thân là Quỷ Vương nên không sợ ánh mặt trời.

 

Là một con mèo, An Lạc rất thích phơi nắng.

 

Nó thích nhất là bệ cửa sổ lồi, bên trên Hiên Viên đã lót đệm mềm, nó thường xuyên nằm phơi nắng ở đó suốt cả ngày. Thi thoảng nó cũng sẽ tùy ý chọn một chú chó may mắn, nằm bò trên lưng đối phương để ngủ.

 

Chiêu Tài và Tránh Họa tinh lực rất dồi dào, chở An Lạc đi dạo khắp nơi, lưng nhấp nhô lên xuống giống như đang ru ngủ vậy. Thỉnh thoảng động tác quá mạnh khiến mèo bị hất văng lên không trung hoặc trượt xuống đất, An Lạc sẽ hóa thành một làn sương, đổi sang nằm lên lưng con chó khác.

 

Ban ngày an nhàn trôi qua, đã đến giờ mèo Quỷ Vương đi làm. Quỷ xuất hiện vào ban đêm, mèo cũng hoạt động vào ban đêm. Cho nên An Lạc dù thành Quỷ Vương cũng không cần phải đổi múi giờ sinh hoạt.

 

An Lạc là một sợi hồn phách, được quỷ lực gia trì, chỉ trong một ý niệm là có thể di chuyển ngàn dặm. Vào đêm khuya, An Lạc sẽ tuần tra một vòng trên bầu trời toàn thế giới. Uy áp của Quỷ Vương sẽ thông báo cho đám tiểu quỷ phương đó biết, có oán báo oán.

 

Trước khi nhìn thấy Quỷ Vương, cũng có những con quỷ mới cảm thấy không phục —— dựa vào đâu mà một con mèo ma có thể làm Quỷ Vương, còn hồn ma con người như hắn ta lại không được? Nhưng sau khi nhìn thấy Quỷ Vương, ý niệm này liền tiêu tan không còn dấu vết.

 

Điểm khác biệt lớn nhất giữa quỷ và người chính là: Thế giới của Quỷ nói chuyện hoàn toàn bằng thực lực. Uy áp quỷ lực đáng sợ sẽ trừng phạt tất cả những con quỷ mang lòng dạ xấu xa. Hơn nữa, với tư cách là một con mèo quỷ, An Lạc sẽ càng thêm lý trí khi phán xét các vụ án.

 

Trong thế giới của quỷ, chúng sinh bình đẳng. Bất kể là người, động vật, yêu quái hay thứ gì khác, sau khi chết đều hóa thành quỷ hồn, biến thành một làn sương đen. Vì thế khi còn sống làm việc ác, sau khi chết sẽ phải đón nhận báo ứng. Những tội ác mà pháp luật của người sống không quản được, Quỷ giới tự có nhân quả phán xét.

 

An Lạc làm rất tốt nhiệm vụ này.

 

Trước khi trời sáng, nó sẽ trở về nhà Hiên Viên, chui vào ổ mèo của mình, lười biếng vươn vai rồi chìm vào giấc ngủ bình yên.

 

Chiêu Tài nghe thấy tiếng động, nửa tỉnh nửa mê rúc đầu vào ổ mèo, nhưng lại bị An Lạc đẩy ra.

 

Tránh Họa và Chiêu Tài dựa vào nhau, cùng nằm sát bên cạnh ổ mèo của An Lạc.

 

Hết chương 406.

 

Chương 406: Phiên Ngoại 5 – Phần 1: Chuyện Xưa Của Chó Và Mèo — An Lạc

Ngày đăng: 25 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên