Chương 407: Phiên Ngoại 5 – Phần 2: Chuyện Xưa Của Chó Và Mèo – Tránh Họa
Chiêu Tài và Tránh Họa là một cặp song sinh. Một đứa trắng tinh, một đứa đen tuyền. Tránh Họa là đứa màu đen ấy.
Ba ba bảo, cậu nhóc ra đời muộn hơn một chút, nên là em trai. Ba ba cũng từng thắc mắc, tại sao em trai lại trầm tính và chững chạc hơn anh trai nhiều đến thế. Nhưng chuyện đó cũng chẳng sao cả. Dù gì thì hai anh em vẫn luôn như hình với bóng, cùng nhau sinh ra, có lẽ cũng sẽ cùng nhau chết đi.
Nhưng mà, từ khi linh khí khôi phục, hạn định về cái chết ấy bỗng trở nên rất xa vời. Cả hai đều đã khai mở linh trí, có thể tu luyện. Mà tu luyện lại giúp tăng tuổi thọ. Sống lâu thì có thể ở bên cạnh ba ba lâu hơn.
Thực ra chó Ngao Tây Tạng là loài có trí lực tương đối thấp, vì chỉ số thông minh không cao nên chúng chỉ có thể nhớ kỹ một người chủ duy nhất. Trước khi khai trí thì không nhớ nổi, sau khi khai trí rồi thì lại lười nhớ. Tuy chỉ nhớ được một người, nhưng lại khắc cốt ghi tâm. Muốn ở bên ba ba, nên phải chăm chỉ tu luyện.
Ý niệm này cũng giống như cái tên Hiên Viên vậy, đã cắm rễ sâu vào đáy lòng chúng. Ngao Tây Tạng là loài chó cố chấp, những thứ có thể nhớ không nhiều, nhưng một khi đã nhớ là nhớ cả đời. Còn về việc phải tu luyện đến trình độ nào, Tránh Họa hoàn toàn không có khái niệm. Suy cho cùng thì, nó cũng chẳng phải đại yêu quái, cũng chẳng có huyết mạch thần thú gì. Nó và Chiêu Tài thực sự chỉ là hai chú chó bình thường nhất mà thôi. Trước đây, thế giới của chúng cũng chỉ gói gọn ở một góc nhỏ bé.
An Lạc không giống bọn nó.
Khi còn sống, An Lạc là mèo hoang, chạy khắp cả thành phố, sau khi chết lại thành Quỷ Vương, đêm đêm ngao du Tứ Hải Bát Hoang. An Lạc nhìn thấy nhiều nên hiểu biết rộng, thế nên một hôm, cậu chàng đột nhiên hỏi: “Đồ chó ngốc, tụi bay liều mạng tu luyện như thế là muốn làm Yêu Vương hả?”
Chiêu Tài ngẩng đầu lên: “Bọn ta muốn tăng tuổi thọ, muốn được ở bên ba ba mãi mãi.”
Tránh Họa thắc mắc: “Yêu Vương là gì?”
An Lạc rung rung đôi tai: “Đến Yêu Vương mà cũng không biết, đúng là chó ngốc.”
An Lạc vừa tỏ vẻ chê bai, vừa giải thích: “Yêu Vương chính là vua của vạn yêu.”
“Quỷ có Quỷ Vương, yêu đương nhiên cũng có Yêu Vương rồi.”
Mắt Chiêu Tài sáng rực lên, đuôi vẫy tít như cánh quạt, dùng đầu cọ cọ vào An Lạc: “Tuyệt quá! Yêu Vương chắc chắn là sống rất lâu đúng không? Tránh Họa, chúng ta làm Yêu Vương đi!”
Tránh Họa ngẩng đầu nhìn An Lạc đang liếm lông: “Muốn thành Yêu Vương thì cần điều kiện gì?”
An Lạc đáp: “Cần thực lực.”
Cậu chàng ngừng liếm lông, nhìn hai đứa vô cùng nghiêm túc.
“Giữa các loài yêu có sự áp chế về huyết mạch. Huyết mạch thần thú và đại yêu trời sinh đã áp chế yêu thú bình thường.”
“Động vật ăn cỏ áp chế thực vật, động vật ăn thịt áp chế động vật ăn cỏ, nỗi sợ hãi đến từ huyết mạch là bẩm sinh.”
“Mà tụi bay thì chỉ là hai con chó bình thường thôi.”
Chiêu Tài tiu nghỉu rũ đuôi xuống: “Vậy là bọn ta không có cách nào trở thành Yêu Vương sao?”
Tránh Họa hỏi: “Còn cách nào khác không?”
An Lạc gật đầu, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc: “Có.”
“Trở thành Yêu Vương cốt lõi vẫn là ở thực lực.”
“Chỉ cần thực lực đủ mạnh, ảnh hưởng của huyết mạch sẽ trở nên nhỏ bé.”
“Huống hồ chi, kỳ ngộ trên đời này nhiều vô hạn. Có lẽ sẽ kế thừa được huyết mạch nào đó, hoặc có được công pháp giúp lờ đi uy áp huyết mạch, chuyện gì cũng có thể xảy ra.”
An Lạc nhìn về phía chân trời, khuôn mặt nhỏ nhắn toát lên vẻ tang thương từng trải: “Lúc trước, khi tranh giành đồ ăn sấy khô với con mèo mướp béo, ta cũng đâu nghĩ tới có ngày mình sẽ trở thành Quỷ Vương.”
Tránh Họa nói: “Vậy là có cơ hội, đúng không?”
Chiêu Tài cũng cùng nhìn về phía An Lạc.
“Có cơ hội, nhưng sẽ rất mệt, có lẽ còn rất nguy hiểm nữa.”
“Thật ra tụi bay cứ tu luyện bình thường thì chắc cũng đủ để ở bên cạnh Hiên Viên thật lâu rồi.”
Cái đuôi của Chiêu Tài lại bắt đầu ngoáy tít mù.
“Không sao đâu, không sao đâu.”
“Ta muốn làm Yêu Vương, Tránh Họa cũng muốn làm Yêu Vương.”
“Yêu quái bình thường rồi cũng sẽ chết, phải làm Yêu Vương mới có thể ở bên ba ba mãi mãi.”
“An Lạc có thể giúp đỡ ba ba, bọn ta cũng muốn giúp ba ba.”
Đuôi Chiêu Tài quẫy nhanh đến mức tạo thành gió, thổi lông mông của Tránh Họa bay tứ tung. Lời Chiêu Tài nói cũng chính là suy nghĩ trong lòng Tránh Họa. Chúng là anh em song sinh, tâm ý tương thông, giống như cùng một linh hồn được chia vào hai thể xác khác nhau vậy.
Chúng luôn nhớ rõ sứ mệnh của mình, Hiên Viên đón chúng về, trở thành người nhà của chúng, là để chúng bảo vệ. Nhưng khi những kẻ xâm lấn từ bên ngoài ngày càng mạnh mẽ, chúng nhận ra cơ hội để mình bảo vệ Hiên Viên ngày càng ít đi. Thậm chí, Hiên Viên còn phải quay ngược lại bảo vệ chúng.
Tuy Hiên Viên không để tâm, nhưng chuyện này giống như một tảng đá đè nặng trong lòng chúng, trĩu nặng. Cho nên, chúng muốn trở thành Yêu Vương. Nhất định phải trở thành Yêu Vương. Chúng không muốn tiếp tục làm những đứa trẻ chỉ biết trốn sau lưng ba ba nữa.
An Lạc nhìn chằm chằm hai đứa một lúc, rồi bỗng nhiên lười biếng nằm ườn xuống.
“Được rồi, vậy thì làm Yêu Vương đi.”
An Lạc làm bộ như không quan tâm, liếm liếm đệm thịt dưới chân: “Gặp nguy hiểm mà chết cũng chẳng sao, cùng lắm thì biến thành chó ma, tiếp tục làm đàn em của ta, vẫn có thể tiếp tục ở bên cạnh Hiên Viên.”
“Công pháp tu luyện cho quỷ, chỗ ta có đầy.”
An Lạc phẩy phẩy cái móng vuốt nhỏ: “Rồi, quyết định thế nhé, tan họp, ta đi ngủ đây.”
Chiêu Tài và Tránh Họa nhìn nhau, cọ cọ mũi vào nhau.
Được, cứ quyết định như vậy.
Phải trở thành Yêu Vương.
Hết chương 407.
