Chương 411: Phiên Ngoại 6 – Trung: Tay Đua

Chương 411: Phiên Ngoại 6 – Trung: Tay Đua

 

Gần đây, bên cạnh Hiên Viên xuất hiện một người kỳ lạ. Cậu ta tên là Bạch Đường. Người cũng như tên, vừa mềm mại, ngọt ngào lại vừa kiêu kỳ, tựa như một loại tơ lụa tinh xảo nào đó, khiến người ta lo sợ sẽ vô tình làm rách.

 

Hiên Viên hoàn toàn không có hứng thú với Bạch Đường, nhưng khổ nỗi người này lại có chút cổ quái. Lúc nào cậu ta cũng có thể “tình cờ gặp gỡ” Hiên Viên. Trên đường đi làm, trong công ty, hay ở trường đua ngựa… Lúc nào hắn cũng nhìn thấy bóng dáng của Bạch Đường.

 

Ngoan ngoãn, nhỏ nhắn, yên lặng ngồi một mình, ngắm nhìn dòng người xung quanh. Thỉnh thoảng cậu ta sẽ cầm bút và vải vẽ, vẽ lên vài bức tranh động lòng người.

 

Công bằng mà nói, Bạch Đường trông rất xinh đẹp, là kiểu xinh đẹp ngoan ngoãn, vô hại và không hề có tính công kích. Tim cậu ta không tốt, không chịu được kích thích, cũng không thể vận động mạnh. Cả người trông càng thêm yếu ớt và đáng thương, khiến những người bên cạnh luôn phải cẩn thận từng li từng tí, không nỡ nói nặng một lời.

 

Bị giam cầm trong thân xác yếu ớt như vậy lại là một linh hồn giàu sức sáng tạo. Những bức tranh dưới ngòi bút của cậu ta vô cùng hút mắt và có giá trị thương mại rất cao. Quan trọng hơn là, người tinh mắt đều có thể nhận ra, cậu ta đã trót nặng tình với Hiên Viên. Chỉ cần đối diện với Hiên Viên thêm một lát, là gò má và vùng cổ trắng như sứ của cậu ta liền ửng hồng.

 

Được một chàng trai xinh đẹp, vô hại, lại có thiên phú nghệ thuật như vậy thầm thương trộm nhớ, đó vốn chẳng phải chuyện mất mặt, thậm chí còn là điều đáng để người ta ngưỡng mộ. Nhưng Hiên Viên thì lại chẳng hề thiếu người ái mộ.

 

Đối với sự tiếp cận vô cùng thận trọng của Bạch Đường, hắn luôn giữ thái độ lịch sự, nhưng từ chối rất thẳng thừng. Có lần hắn lỡ lời nói nặng một chút, trong mắt Bạch Đường lập tức long lanh ánh nước.

Bạn bè vừa quan tâm vừa trêu chọc nhắc nhở hắn, bảo hắn cẩn thận kẻo sau này lại dính vào mấy vụ theo đuổi vợ trong hối hận.

 

Hiên Viên chỉ cảm thấy thật cạn lời. Hắn biết rất rõ mình thích gì và muốn gì. Tất nhiên là Bạch Đường không phải mẫu người mà hắn yêu thích. Tuy rằng có giá trị hợp tác thương mại, nhưng so với những phiền toái mà sự ái mộ của Bạch Đường mang lại, cộng thêm thân thể yếu ớt của cậu ta, chút giá trị hợp tác này cũng trở nên cực kỳ nhỏ bé. Nói tóm lại, Bạch Đường là một rắc rối. Hơn nữa còn là một rắc rối bị nghi ngờ có thể sử dụng thủ đoạn đặc biệt để nắm được vị trí của hắn. Giống như hiện tại, hắn tới xem giải đua xe, vừa đến hiện trường đã thấy Bạch Đường đang ngồi ở một góc.

 

Cách ăn mặc của Bạch Đường hoàn toàn lạc quẻ với giải đua xe. Trước mặt cậu ta vẫn đặt giá vẽ, trời đã vào hè mà còn mặc áo dài tay, trên người khô ráo, sạch sẽ không có lấy một giọt mồ hôi. Cậu ta nhỏ nhắn, ngồi trước giá vẽ, quần áo rộng thùng thình khiến cả người như lọt thỏm bên trong. Thêm vào đó là môi hồng răng trắng, trông chẳng khác nào một loài động vật nhỏ lông xù vô hại đi lạc vào bầy sói. Tất cả người qua đường đều theo bản năng mà liếc nhìn cậu ta một cái.

 

Lần này cậu ta vẽ tranh thực vật, liếc sơ qua chỉ thấy những mảng xanh xanh đậm nhạt, lại toát lên một sức sống mãnh liệt. Hiên Viên thích những tác phẩm tràn trề sức sống như vậy nên không khỏi nhìn thêm vài lần.

 

Có người lên tiếng khen ngợi Bạch Đường, khen thân thể suy nhược của cậu ta không giam hãm được sinh mệnh mạnh mẽ kia.

 

Hiên Viên liếc nhìn Bạch Đường một cái, lại cảm thấy bức họa này chẳng có gì đáng khen nữa. Hắn cứ cảm thấy mình đã từng gặp những thứ còn tốt đẹp hơn, vì thế tất cả những thứ này bỗng trở thành hàng mô phỏng kém chất lượng.

 

Hiên Viên nghĩ, cần phải nhanh chóng tìm hiểu xem rốt cuộc thì vị trí của mình bị lộ bằng cách nào. Là gia chủ của nhà Hiên Viên, hắn nắm giữ huyết mạch kinh tế toàn cầu, có vô số kẻ muốn lấy mạng hắn. Nếu hành tung bị bại lộ, từ nay về sau ngày nào hắn cũng sẽ phải sống trong những cuộc ám sát.

 

……

 

Cuộc đua chính thức bắt đầu, màn hình lớn làm tròn trách nhiệm tường thuật trực tiếp tình trạng của từng chiếc xe cho khán giả trong đại sảnh.

 

Gia tộc Hiên Viên chính là ban tổ chức của giải đấu này. Giải đấu lần này có tổng cộng mười đội đua, mỗi đội có hai xe. Chín đội trước đều là những gương mặt quen thuộc trên đường đua, chỉ có đội cuối cùng là không gây chút ấn tượng nào, được xem là ngựa ô của giải đấu.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Khán giả thấy danh sách thi đấu cũng bàn tán sôi nổi, nhưng khi cuộc đua bắt đầu, bọn họ đều dồn sự chú ý vào đội đua mình ủng hộ.

Dù có người vì tò mò mà chú ý đến đội xe mới này, nhưng theo thời gian, khi thấy thứ hạng của đội này không mấy nổi bật, bọn họ cũng dần mất hứng thú.

 

Hiên Viên lại dừng ánh mắt trên chiếc xe đua màu trắng thuộc đội xe này. Màu trắng rất đơn giản, không có bất kỳ họa tiết trang trí nào, là mẫu xe đua cơ bản nhất.

 

Bỗng dưng Hiên Viên nảy sinh cảm giác thật quen thuộc. Hắn liên tưởng đến đêm mưa hôm đó, chiếc xe đua màu trắng xuất hiện đột ngột như tia chớp rồi lại bất ngờ biến mất.

 

Nghĩ vậy, ánh mắt Hiên Viên vẫn dõi theo chiếc xe kia. Vị trí của chiếc xe này không hề nổi bật, tụt lại ở cuối tốp dẫn đầu. Trông nó như thể chỉ cần đạp ga là đuổi kịp xe trước, nhưng cũng giống như chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ rớt xuống tốp thứ hai.

 

Theo diễn biến của cuộc đua, những địa hình thử thách kỹ thuật tay lái xuất hiện ngày càng nhiều. Khoảng cách giữa các tốp xe bắt đầu bị nới rộng do chênh lệch về kỹ thuật. Đặc biệt là chiếc xe còn lại của đội số 10, nó đã sớm rớt xuống vị trí cuối cùng. Trong khi đó, các xe ở tốp đầu cũng bắt đầu tìm đủ mọi thủ đoạn để cản trở đối thủ.

 

Một đội có hai xe, chiến thuật thường thấy nhất là “bỏ một bảo vệ một”: một chiếc phụ trách quấy rối đối thủ, chiếc còn lại phụ trách tranh giành thứ hạng. Tuy rằng thứ hạng cuối cùng được tính bằng tổng điểm của cả hai xe, nhưng chiếc xe cán đích đầu tiên cũng sẽ mang lại hiệu quả tuyên truyền không tồi cho nhà tài trợ, đồng thời nâng cao giá trị thương mại của đội đua để thu hút thêm nhiều nhà đầu tư.

 

Ngay lúc các đội đua đang mải quấy rối nhau, chiếc xe trắng đã lặng lẽ đuổi kịp. Nó giống như một bóng ma, không ai chú ý tới nó. Đợi đến khi ý thức được có xe đuổi theo thì chỉ còn nhìn thấy khói xe mà thôi.

 

Không phải không có tay đua nào muốn tiện đường ngáng chân chiếc xe lạ mặt này, nhưng dường như chiếc xe trắng đã sớm liệu trước. Có thể là do khoảng cách lúc đầu khiến các đội khác không quá để tâm, hoặc dù có chú ý cũng vì khoảng cách xa mà lơ là cảnh giác; nhưng trên hết, kỹ thuật điều khiển siêu hạng của người cầm lái chiếc xe trắng đã khiến mọi thủ đoạn đều không thể chạm vào nó. Đặc biệt là sau khi chiếc xe trắng thực hiện liên tiếp bốn cú ôm cua hoàn hảo, nó đã bỏ lại tất cả các xe phía sau, lao ra khỏi vòng vây và dẫn đầu một khoảng xa.

 

Ngay khoảnh khắc chiếc xe ôm cua, Hiên Viên đã có thể khẳng định, người đang lái chiếc xe trắng này và tay đua trong đêm mưa hôm đó là cùng một người. Ngoài anh ta ra, Hiên Viên chưa từng thấy ai có kỹ thuật ôm cua hoàn hảo và ổn định đến thế. Mỗi một thao tác đều tựa như được máy móc đo lường chuẩn xác, giống như những bánh răng ăn khớp kín kẽ. Chỉ cần nhìn thôi cũng có thể cảm nhận được tinh thần sảng khoái tột độ.

 

Phần lớn người ở đây đều là dân trong nghề. Khi chiếc xe trắng thực hiện ngày càng nhiều những pha vượt cua độ khó cao, ánh mắt đổ dồn về nó cũng ngày càng nhiều. Mọi người bắt đầu hỏi nhau, rốt cuộc người kia là ai.

 

Chiếc xe trắng dẫn đầu suốt chặng đường. Vô số người nín thở chờ đợi một vị thần mới ra đời. Khi chiếc xe lao qua vạch đích, cả trường đua bùng nổ trong tiếng reo hò vang dội.

 

Chiếc xe trắng đã phá vỡ kỷ lục được duy trì suốt ba năm qua. Không ngoài dự đoán, trong 5 năm tới, kỷ lục này sẽ còn được giữ vững.

 

Máy quay di chuyển về phía cửa xe. Tay đua bước ra, tháo mũ bảo hiểm xuống. Anh hất nhẹ mái tóc, rũ bỏ những giọt mồ hôi li ti. Dưới ánh mặt trời, chúng phản chiếu những tia sáng lấp lánh mê người. Một nửa số màn hình lớn trên toàn trường đua đều chiếu cận cảnh gương mặt anh.

 

Trái tim Hiên Viên đập thật mạnh.

 

Đôi mắt ấy nhìn thẳng vào màn hình lớn, như thể xuyên qua màn hình để đối diện với ai đó…. Đang nhìn thẳng vào hắn.

 

Hết chương 411.

 

Chương 411: Phiên Ngoại 6 – Trung: Tay Đua

Ngày đăng: 25 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên