Chương 18: Thế Là Một Cái Acc Clone Đã Bay Màu
“Tôi đi đổ rác đây!”
Tống Hề Đào sợ hắn hỏi thêm, bèn kiếm cớ chuồn cho nhanh, còn lề mề một lúc mới về, kết quả lúc quay lại thì mẹ con Trần Lộ đã về rồi, Mạnh Tư Trình đang dắt Mộc Qua đứng ở cửa đợi cậu.
Ánh mắt Tống Mộc Qua có chút oán trách, ba đi đâu mà lâu thế.
Tống Hề Đào kiên trì đặt thùng rác về chỗ cũ: “Chào thầy, cha con tôi về đây.”
Mạnh Tư Trình nhắc nhở: “Trên bục giảng có nước rửa tay khô đấy.”
Tống Hề Đào đi vào ấn một cái rồi xoa xoa hai tay, sau đó dắt tay Mộc Qua: “Tạm biệt thầy.”
Mạnh Tư Trình: “Hồi trước chúng ta có nói chuyện với nhau bao giờ chưa?”
Tống Hề Đào kiên quyết lắc đầu, dù sao nhìn từ bề ngoài thì chẳng ai biết cậu và Mạnh Tư Trình từng có tiếp xúc riêng tư cả: “Không, chỉ có tôi nghe danh thầy thôi.”
Từ góc nhìn của Mạnh Tư Trình thì đây cũng là sự thật.
Mạnh Tư Trình còn phải sang khối 12 trực ban, sau khi dặn một câu “Lái xe chậm thôi” thì đi về phía khu nhà cấp ba.
Tống Hề Đào đợi hai người cách nhau một đoạn xa rồi mới cúi đầu hỏi: “Qua Qua, thầy Mạnh bảo mỗi ngày giữ con lại bổ túc 40 phút à?”
Tống Mộc Qua gật gật đầu: “Con từ chối rồi.”
Tống Hề Đào: “Tại sao?”
Tống Mộc Qua: “Vì Sở Giáo dục bảo làm thế là vi phạm quy định đấy ba.”
Tống Hề Đào: “…”
Sao Sở Giáo dục không quy định giáo viên không được phép bổ túc cho phụ huynh nhỉ?
Tống Hề Đào lại hỏi: “Lúc đó cụ thể thầy nói thế nào?”
Tống Mộc Qua ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Thầy Mạnh hỏi con có muốn ở lại học thêm không, con bảo không muốn.”
Tống Hề Đào: “Hết rồi á?” Từ chối dễ dàng thế sao?
Tống Mộc Qua: “Vâng.”
Tống Hề Đào bĩu môi, Mạnh Tư Trình đụng phải vách tường chỗ Mộc Qua, thế mà sang chỗ cậu thì mở miệng ra là “ảnh hưởng đến hiệu suất và danh tiếng”, làm cậu không nỡ từ chối, đúng là người lớn quỷ kế đa đoan.
Phải nghĩ cách thoát khỏi chuyện này mới được.
“Mộc Qua, hôm nay là bài tập rất quan trọng, chúng ta cùng nhau nỗ lực nhé.”
“Dạ được, ba!”
Hôm nay Tống Hề Đào vừa được Mạnh Tư Trình một kèm một toàn bộ chương trình lớp 1, cậu bây giờ mạnh đến đáng sợ, có thể nói là không có bất kỳ lỗ hổng kiến thức nào.
Cậu xoa tay hăm hở, chuẩn bị làm một trận ra trò, lần này nhất định phải đúng trăm phần trăm.
Ngày mai Mạnh Tư Trình sẽ phát hiện ra cậu thực sự không ngốc, chỉ là thiếu sự chỉ dẫn một chút thôi, sau đó cậu sẽ thuận đà đề nghị, bản thân đã nắm được phương pháp, có thể tự học được rồi.
Tối nay cậu không được lơ là dù chỉ là một giây.
Lúc Tống Hề Đào sửa bài không dựa dẫm vào việc tra đề trên mạng, vì lo Mộc Qua cũng nhiễm thói quen dùng mấy cái “phần mềm gian lận” này, học là phải học, ai cũng không được chơi điện thoại.
Một tiếng sau, hai cha con hoàn thành toàn bộ bài tập toán trên phiếu, chỉ còn lại một câu cuối cùng là “Bài tập nâng cao năng lực”.
“Từ từ.” Tống Hề Đào ngăn con trai cất bài tập đi, cậu phải cho Mạnh Tư Trình thấy thực lực của mình.
“Bài này ba cũng dạy con một chút.”
Tống Mộc Qua: “Dạ.”
Cậu bé cúi đầu đọc đề cùng ba, vừa dùng bút chì gạch chân những dữ kiện quan trọng, ra dáng học sinh giỏi lắm.
Sau đó còn tiện tay vẽ hai quả đào.
[★ Đàn piano có hai loại phím đen và trắng, phím trắng nhiều hơn phím đen 16 phím, phím đen ít hơn tổng số phím là 52 phím, hỏi có bao nhiêu phím trắng, bao nhiêu phím đen?]
Tống Hề Đào đọc xong đề bài, mày nhíu chặt lại ngay lập tức, phức tạp thế, phím đen, phím trắng hai ẩn số lận. Cậu vò đầu bứt tai, có phải dùng hệ phương trình bậc nhất hai ẩn không nhỉ? Cậu nhìn ánh mắt trong veo của con trai, bắt đầu dạy nó phương trình từ bây giờ thì tối nay khỏi ngủ. Đúng là cái đề bài gai góc như quả cầu gai, chẳng biết bắt đầu từ đâu. Tống Hề Đào nghiến răng, cậu phải dùng cách nào để Tống Mộc Qua hiểu được cách giải đây?
Khó quá, Mạnh Tư Trình chưa dạy cậu cái này.
Do dự một lát, cậu vẫn móc điện thoại ra, chụp lại đề bài, chuẩn bị tra cứu.
Cùng lúc đó, tin nhắn WeChat nhảy ra, là của mẹ của Trần Lộ, cô xin lỗi cậu vì hôm nay không nên tám chuyện về cậu ở nơi nguy hiểm có Mạnh Tư Trình, dẫn đến lộ lịch sử trò chuyện.
[Tống Hề Đào]: Không có hắn là tám chuyện được nữa hả ╰(‵□′)╯
[Mẹ Trần Lộ]: Giờ thì chị tin hai người chỉ là bạn học cấp ba rồi.
[Tống Hề Đào]: Em thì không tin nữa, chúng ta đều đã xóa đoạn chat đó đi nhé.
[Mẹ Trần Lộ]: Đã xóa rồi.
Tống Hề Đào cũng nhanh chóng xóa lịch sử trò chuyện bên mình, rất tốt, không có bằng chứng nào cho thấy cậu từng dò hỏi về Mạnh Tư Trình.
Cậu yên tâm đặt điện thoại xuống.
Reng reng reng, một cái báo thức nhảy ra, nhắc nhở cậu bảy giờ rồi, đến giờ gửi bài toán hộ Tống Nhạn Lý rồi. Tống Hề Đào chuyển sang QQ, mở album ảnh, chọn một tấm hình, gửi cho đàn anh Vương. Bây giờ cậu đã có kinh nghiệm rồi, gửi đề xong sẽ kiểm tra lại một lượt xem có nhầm lẫn gì không.
Bà nó chứ, lại nhầm nữa rồi!
Sao cậu lại gửi bài toán tiểu học cho sinh viên đại học thế này!
May quá, vẫn còn kịp thu hồi khẩn cấp, Tống Hề Đào vội vàng đổi một bài khác, trước khi gửi còn mở to mắt nhìn kỹ hai lần.
Tống Mộc Qua chớp chớp mắt chờ đợi: “Ba ơi, ba đã biết làm chưa?”
Không biết làm thì mình cất đi thôi.
Tống Hề Đào: “Ngại quá, ba vừa xử lý gấp một việc quan trọng.”
Tống Hề Đào lại gửi đề bài cho trình duyệt web.
【Câu trả lời hay nhất: Phím đen ít hơn tổng số phím là 52 cái, chứng tỏ phím trắng có 52 cái. 】
【Hướng dẫn học sinh tiểu học có thể dùng đoạn thẳng biểu thị phím đen phím trắng. 】
Đúng là khai thông trí não!
Đề bài đơn giản thế này thôi á?!
Tống Hề Đào có chút hổ thẹn, cứ làm như trình độ đọc hiểu của cậu kém lắm không bằng, cậu đọc hiểu rất tốt mà.
Tống Hề Đào vẽ một đoạn thẳng lên giấy trắng chia làm hai phần, lần lượt biểu thị phím đen, phím trắng.
“Qua Qua nhìn này, cả một dải này biểu thị tổng số, bên trái là phím đen, đoạn bên phải này là phím trắng, phần phím đen ít hơn tổng số, có phải chính là phím trắng không?”
Tống Mộc Qua nghe một hồi rồi gãi gãi đầu: “Không phải đâu ba, đàn piano đen trắng xen kẽ nhau mà, đâu phải đen một cục trắng một cục đâu.”
Tống Hề Đào: “Con không cần quan tâm nó sắp xếp như thế nào, phải có tư duy tổng thể chứ. Phím đen ít hơn tổng số 52 phím….”
Tống Mộc Qua thắc mắc: “Ba ơi, nhưng tổng số bao nhiêu thì mình cũng đâu có biết đâu.”
Tống Hề Đào: “Tổng số cứ khoan hãy tính… Thôi bỏ đi con trai, bài này con không cần làm đâu.”
Tức chết mất, ngày mai để Mạnh Tư Trình dạy con.
Tống Mộc Qua cất bài tập vào cặp: “Làm xong rồi! Ba ơi, con xem tivi một tí được không?”
Tống Hề Đào: “Hai mươi phút.”
Tống Mộc Qua lập tức tụt xuống ghế, ra phòng khách bật tivi.
Tống Hề Đào ngồi tại chỗ, nhìn chằm chằm vào giao diện trò chuyện của đàn anh Vương, đau đớn rút kinh nghiệm, nhất quá tam ba bận, không thể lật xe thêm lần nào nữa. Đàn anh Vương tốt tính như vậy, phải giữ lại cơ hội cho Tống Nhạn Lý chứ.
Gửi đề từ album ảnh nguy hiểm quá, trong album của cậu hay lẫn lộn bài tập lớp 1, phải cách ly chúng ra mới được. Cậu phải kiếm một quyển sách toán thật, cứ theo thứ tự mà chụp gửi, bài nào gửi rồi thì khoanh lại.
Tống Hề Đào chợt nhớ đến đống tài liệu ôn tập hồi cấp ba của mình, sách bài tập và bài thi được học sinh giỏi sửa cho, cậu vẫn chưa vứt, trên đó từng chữ từng câu đều là tâm huyết của học sinh giỏi và mồ hôi của cậu đó.
Học sinh giỏi khoanh lại toàn những bài không khó không dễ rất hợp với cậu, vừa hay cũng đúng yêu cầu của Tống Nhạn Lý.
Tống Hề Đào nhắn tin cho Giang Mộng Lệ: “Mẹ ơi, hôm nào rảnh mẹ qua nhà cũ lấy thùng sách giáo khoa cấp ba dưới gầm giường phòng con, mang qua đây giúp con nhé.”
Giang Mộng Lệ nhắn lại một chữ “Được”, rồi hỏi: “Em gái con cần dùng à?”
Tống Hề Đào: “Cũng coi như là thế đi.”
Giang Mộng Lệ còn rất vui mừng, đây chính là bí kíp tăng điểm của Tống Hề Đào đó, trước kia Tống Nhạn Lý cứ bảo mười năm rồi, trọng tâm thi cử khác rồi, nó không thèm xem, thực ra đề toán thì có biến đổi gì đâu, là do nó lười học thôi.
………
Trong phòng tự học buổi tối, khối cấp 3.
Mạnh Tư Trình nhìn cái đề bài đi một vòng trái đất rồi lại về tay mình kia, khẽ day day ấn đường. Ảnh thu hồi rất nhanh, nhưng hắn không cần nhìn kỹ cũng biết. Bài hắn ra buổi sáng, buổi tối đã xuất hiện trên phần giải đáp trực tuyến của hắn rồi. Trước đề bài có một dấu sao, biểu thị đó là bài nâng cao năng lực, làm cũng được không làm cũng được, giống như tem chống hàng giả vậy, chứng thực nguồn gốc chính là bài thi do hắn tự ra.
Mạnh Tư Trình ấn vào trang cá nhân của người có tên là “Cô bé bán hoa quả” này. Dạo trước, bỗng nhiên có người kết bạn với hắn, kèm theo lời nhắn là: “Đàn anh, em có thể hỏi anh một số bài toán được không?”
Mạnh Tư Trình vốn định lờ đi, trượt tay ấn vào tường nhà đối phương, nhìn thấy những dòng trạng thái từ hai năm trước.
[Toán khó quá đi, lại không đạt yêu cầu rồi.]
[Lại là một ngày làm ô-sin chăm cháu trai, đã hai ngày không đến trường rồi O.O.]
[Các bạn có cháu trai không? Tôi có :)]
[Cứu với, hôm nay lại bị bố mẹ hỗn hợp song phi rồi O_O..]
Gia đình trọng nam khinh nữ, một cô học sinh cấp ba nắm bắt mọi cơ hội để học tập. Với tư cách là một giáo viên, Mạnh Tư Trình xuất phát từ lòng trắc ẩn, đã đồng ý lời mời kết bạn, mỗi ngày giải đáp thắc mắc online, cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt.
Hắn không để trong lòng, cũng sẵn lòng tin rằng đây là một cô bé muốn thay đổi số phận bằng con đường học hành, nhưng đối phương giả bộ được ba ngày thì lộ nguyên hình. Bài gửi đến bắt đầu đơn giản, lặp lại, mục đích của đối phương có lẽ không đơn thuần.
Quá tam ba bận, Mạnh Tư Trình định cứ để đấy đã.
Cho đến hôm nay nhìn thấy một bài toán tiểu học, trên hình còn có hình vẽ quả đào bằng bút chì, liệu có phải do Tống Mộc Qua vẽ không?
Nếu người đứng sau tài khoản là phụ huynh khác, thì vấn đề rất nghiêm trọng, nếu là Tống Hề Đào, thì thú vị rồi đây. Liệu có phải là Tống Hề Đào không?
Vụng về, sơ hở trăm bề, kể ra cũng hợp lý.
Muốn kiểm chứng cũng chẳng khó.
Mạnh Tư Trình trầm ngâm một lát rồi mở máy tính lên.
——-
Chín giờ tối, trước khi đi ngủ, Tống Hề Đào bỗng nhận được tin nhắn của đàn anh Vương.
Vẫn là cái giọng điệu sặc mùi máy móc đó.
[Đàn anh Vương]: Nhờ điền giúp phiếu khảo sát môn Tư tưởng chính trị, tôi cần 500 mẫu dữ liệu để viết luận văn, hiện tại còn thiếu một trăm phiếu. [Link khảo sát] [Gửi hàng loạt, xin lỗi đã làm phiền]
Phiếu khảo sát môn Tư tưởng à? Ai học đại học chắc cũng chẳng lạ gì. Đàn anh Vương thảm thật đấy, vậy mà cần tới năm trăm mẫu dữ liệu, hồi xưa cậu gửi vào nhóm lớp cấp ba, lấp liếm được một trăm phiếu là xong chuyện. Chắc là trường của đàn anh Vương xịn hơn, yêu cầu cũng cao hơn.
Tống Hề Đào ngồi dậy, làm phiền đàn anh Vương lâu như vậy, lần đầu tiên đối phương nhờ vả cậu, cậu phải làm cho nghiêm túc mới được. Cậu ấn vào phiếu khảo sát, thấy tiêu đề là “Khảo sát thói quen tiêu dùng của sinh viên đại học hiện nay”.
Vì gửi hàng loạt nên gửi nhầm sang chỗ cô em gái cấp ba của cậu luôn rồi. Nhưng không sao cả, mình cũng từng là sinh viên đại học mà. Tống Hề Đào quyết định đóng góp một viên gạch cho dữ liệu điều tra của đàn anh Vương.
Đàn anh Vương gửi hàng loạt, đã thu thập được mấy trăm phiếu, hệ thống khảo sát sẽ trực tiếp tổng hợp thành big data, sẽ không phát hiện ra “cô em khóa dưới” giúp anh ta thêm một dữ liệu nhỏ nhoi đâu.
Tống Hề Đào bắt đầu làm khảo sát, tổng cộng có hai mươi câu, rất đơn giản.
[Giới tính của bạn:] A. Nam
[Chuyên ngành của bạn:] C. Nghệ thuật
[Số lần gọi đồ ăn ngoài trung bình một tuần của bạn là?]
- Trên 15 lần.
Tống Hề Đào mím môi, tự kiểm điểm một giây.
[Sinh hoạt phí hàng tháng của bạn là bao nhiêu?]
- Trên 3000.
[Nguồn sinh hoạt phí của bạn là?]
- Thu nhập từ việc làm thêm.
Tống Hề Đào có chút tự hào, sinh hoạt phí của cậu đều là do cậu vẽ tranh kiếm được, tiền sữa bỉm cũng là do vẽ tranh mà ra.
[Bạn thường chi trả cho những loại hình giải trí nào sau đây? (Câu hỏi nhiều lựa chọn)]
Du lịch, xem phim, thể thao, triển lãm tranh, triển lãm nhiếp ảnh, triển lãm điêu khắc, trò chơi điện tử, board game, nhà ma, công viên giải trí, làm gốm… livestream, tấu hài, hòa nhạc.
Các lựa chọn của câu hỏi này chi tiết quá, thế này dữ liệu phân tán khó viết luận văn lắm, đàn anh Vương vẫn còn non quá, suy nghĩ chưa chu toàn.
Tống Hề Đào hoa cả mắt, chọn trò chơi điện tử, triển lãm tranh, làm gốm, công viên giải trí.
[Bạn có tham gia các hoạt động khuyến mãi dịp lễ tết của các cửa hàng không?]
- Có.
Sau khi Tống Hề Đào ấn “Có”, một câu hỏi ẩn hiện ra.
[Hoạt động ngày lễ nào sau đây được bạn coi trọng nhất? (Câu hỏi nhiều lựa chọn).]
Lễ tình nhân, sinh nhật, ngày kỷ niệm, Tết thiếu nhi… Giáng sinh.
Tống Hề Đào nhìn qua, chà, thân là cẩu độc thân cậu chỉ có thể chọn Tết thiếu nhi.
[Bạn có cùng người yêu tiêu dùng các chương trình vào ngày Lễ tình nhân do các cửa hàng tạo ra không?]
- Không có người yêu.
……..
[Câu 20: Trang web quay thưởng nhảy ra sau khi kết thúc khảo sát là lừa đảo, xin đừng tin theo.]
- Tôi đã biết.
- Tôi là đồ ngốc.
Tống Hề Đào rũ hàng mi dài, chọn A, đàn anh Vương cũng chu đáo phết.
Cậu đâu phải lần đầu làm khảo sát, đâu phải đồ ngốc, mới không thèm mắc lừa đâu.
Tống Hề Đào ấn [Kết thúc], phiếu khảo sát chuyển trang, quả nhiên là một vòng quay may mắn lớn, còn quay trúng điện thoại iPhone nữa chứ. Ngón tay theo thói quen định ấn vào, nhưng nghĩ đến câu hỏi cuối cùng thì lại rụt về.
Điền xong phiếu, Tống Hề Đào không trả lời đàn anh Vương, trời biết đất biết cậu biết, làm việc tốt không cần lưu danh.
———-
Ba giây sau.
Mạnh Tư Trình nhìn mẫu dữ liệu và địa chỉ IP duy nhất thu được trên hệ thống quản trị, nheo mắt lại.
Nam, chuyên ngành nghệ thuật, đại học có đi làm thêm, ngày nào cũng gọi đồ ăn ngoài, thích chơi game, xem triển lãm tranh, đi công viên giải trí, làm gốm.
Thích Tết thiếu nhi, không có người yêu.
Đặc điểm nhân vật về cơ bản không khớp với những dòng trạng thái trên QQ, nhưng lại trùng khớp 100% với Tống Hề Đào. Tống Mộc Qua đã khai rồi, chỉ có ba nó kèm toán cho nó thôi, không có gia sư nam sinh viên đại học nào cả.
Số QQ của Mạnh Tư Trình dùng từ hồi cấp ba, hắn và Tống Hề Đào là bạn học cấp ba, Tống Hề Đào tìm được số của hắn là chuyện bình thường. Chắc là Tống Hề Đào mua một cái tài khoản QQ người khác không dùng nữa, mới dám kết bạn với hắn.
Mục đích là gì?
Thực sự ghét toán, cũng ghét cả hắn, giả làm nữ sinh cấp ba trêu chọc hắn, nắm thóp để làm hắn thân bại danh liệt à?
Thực sự ghét toán, nhưng không ghét hắn, muốn yêu đương qua mạng với hắn à?
Vế đầu tiên về cơ bản có thể loại trừ.
Vế sau… Mạnh Tư Trình, mày hơi ảo tưởng quá rồi đấy.
Mạnh Tư Trình thở hắt ra một hơi, tuy Tống Hề Đào dùng tài khoản phụ kết bạn với hắn, dò hỏi tình trạng hôn nhân của hắn, nhưng hiện tại hắn chỉ có thể án binh bất động. Thân phận của hắn và Tống Hề Đào không bình đẳng, một người là giáo viên, một người là phụ huynh học sinh, nếu hắn đi theo đuổi Tống Hề Đào, chẳng khác nào nắm thóp Tống Mộc Qua để uy hiếp cậu. Tống Hề Đào sợ hắn, lại không dám từ chối hắn, áp lực tâm lý chắc chắn sẽ rất lớn.
Đợi thêm chút nữa, đợi đến nghỉ hè.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng việc bổ túc bài tập thì không tính là theo đuổi, đó hoàn toàn là một phần trong công việc chính đáng của hắn thôi.
Mạnh Tư Trình nhìn lịch sử trò chuyện, chắc là Tống Hề Đào bị bài này làm khó, định chụp ảnh lên mạng tra à?
Cậu có thể giảng cho Tống Mộc Qua hiểu được không?
Hắn mở giáo án ra, tự tay soạn một bài toán cùng dạng đề đó để buổi học ngày mai giảng kỹ lại.
Thay phím đàn piano thành “học sinh cả lớp”, [Nam sinh nhiều hơn nữ sinh 6 người, nữ sinh ít hơn sĩ số cả lớp 20 người], như vậy đối với Tống Mộc Qua mà nói, chắc là dễ hiểu hơn rồi nhỉ?
Mạnh Tư Trình lướt màn hình, Tống Hề Đào không trả lời hắn nữa.
Thông thường sau khi điền xong phiếu khảo sát, người ta hay nhắn lại một câu đại loại như “OK” để xác nhận, dù không tính là nợ một cái ơn thì ít nhất cũng chứng minh là mình không ngó lơ đối phương.
Tống Hề Đào lén lút điền xong, nhưng không trả lời, chứng tỏ cậu có tật giật mình.
“Cô bé bán hoa quả”, là bán mộc qua với đào à?
Dừng lại, nghĩ nữa là thành ép mua ép bán đấy.
Nói đi cũng phải nói lại, yêu qua mạng thì thường nảy sinh trong game. Trò chơi điện tử, triển lãm tranh, công viên giải trí, làm gốm… Mạnh Tư Trình cau mày, biết thế trong phiếu khảo sát hỏi thêm Tống Hề Đào cụ thể thích chơi game gì.
Đi dạy sáu năm rồi mà ra đề vẫn chưa chặt chẽ lắm.
Hết chương 18.
