Chương 233: Lục Nhãn

Chương 233: Lục Nhãn

 

“Sao thế con?” Đường Tuyết Vân cất tiếng hỏi.

 

“Dạ không có gì…. hình như con vừa nhìn thấy cái gì đó lạ lắm…” Đường Ngữ Hinh ngập ngừng đáp.

 

Chắc là mình nhìn nhầm thôi nhỉ?

 

Đường Ngữ Hinh vẫn còn chút bán tín bán nghi, đang định ngó thêm lần nữa thì Đường Tuyết Vân đã đón lấy chiếc Túi Trữ Linh, nhanh tay mở ra trước.

 

“Ơ, sao lại nhiều sách thế này?”

 

Không gian bên trong Túi Trữ Linh dường như hoàn toàn tách biệt, bất kể bên ngoài túi có rung lắc thế nào thì đồ vật bên trong cũng chẳng hề bị xô lệch. Thế nên là khi Đường Tuyết Vân mở ra, mọi thứ bên trong vẫn còn nguyên vẹn, xếp chồng ngay ngắn y như lúc mới bỏ vào.

 

Bà lấy cuốn sách nằm trên cùng ra xem, thì thấy trên bìa viết dòng chữ to đùng: “Chương trình giáo dục bắt buộc 12 năm (Bản đầy đủ) – Toán học lớp 3”. Mà đâu chỉ có Toán, còn đủ cả các môn học khác nữa, không những có sách giáo khoa mà còn kèm theo cả bài tập và đề thi nữa cơ.

 

Đường Ngữ Hinh lúc này đã trợn tròn cả mắt, cô bé hoài nghi nhân sinh bật thốt lên: “Anh trai gửi nhầm đồ rồi phải không mẹ?”

 

Đường Tuyết Vân mỉm cười: “Chắc là không nhầm đâu, cái đống này là gửi cho con đấy.”

 

“Bây giờ là tận thế rồi mà! Bên ngoài toàn là quái vật thôi! Trường học làm gì còn giáo viên nào dạy nữa đâu chứ!” Giọng điệu của Đường Ngữ Hinh dần chuyển sang suy sụp.

 

Đường Tuyết Vân rút ra một tấm thiệp được kẹp trong cuốn sách, đọc xong liền đưa cho cô bé.

 

“Cái này là anh trai viết cho con đấy.”

 

Đường Ngữ Hinh hậm hực cầm lấy tấm thiệp. Chỉ thấy trên đó viết những dòng chữ nắn nót:

 

【Hinh Hinh à, ở dị giới nơi anh đang sống gần như chẳng có ai biết chữ cả, tri thức không được truyền thừa, dẫn đến việc rất nhiều người phải sống cực khổ vô cùng. Thậm chí bọn họ còn chẳng biết cách làm máy lọc nước, đến cả nước lũ bẩn thỉu cũng cứ thế mà uống trực tiếp luôn.】

 

【Sau khi có được bộ sách giáo khoa chương trình giáo dục bắt buộc 12 năm này, anh và anh Tiểu Khởi đã cùng nhau học tập, hiện tại anh đã tự học xong chương trình cấp hai rồi đó.】

 

【Anh đã học được rất nhiều kiến thức bổ ích từ sách giáo khoa, những kiến thức này đã giúp bọn anh sinh tồn tốt hơn trong thế giới tận thế.】

 

【Xin lỗi em nhé, anh không thể ở bên cạnh để bảo vệ em và ba mẹ, cho nên chỉ có thể nghĩ cách trang bị kiến thức cho mọi người, nâng cao khả năng sinh tồn của cả nhà trong thời tận thế.】

 

【Tận thế đã không cho phép chúng ta được lớn lên một cách từ từ chậm rãi nữa rồi, em phải học tập thật chăm chỉ, gia tăng vốn kiến thức dự trữ, rèn luyện tư duy, lại còn phải chăm chỉ tập thể dục nữa, để bản thân không còn phải sợ hãi trước lũ quái vật và tai ương.】

 

【Anh sẽ tìm cách kiếm thêm nhiều trang bị và công pháp phù hợp với em, em cũng phải cố gắng lên nhé. Hy vọng rằng trong tương lai khi gia đình chúng ta đoàn tụ, em vẫn luôn bình an và khỏe mạnh ^ ^】

 

【Anh mãi yêu thương và nhớ về cả nhà mình, An.】

 

Đọc xong nội dung tấm thiệp, hốc mắt Đường Ngữ Hinh đã ầng ậng nước. Cô bé bĩu môi, rúc vào người Đường Tuyết Vân, nói: “Mẹ ơi, con nhớ anh trai quá…”

 

Đường Tuyết Vân ôm chặt lấy con gái, đôi mắt bà cũng đã đỏ hoe từ lúc nào rồi.

 

Một lúc sau, Đường Ngữ Hinh mới thút thít nói: “Mẹ ơi, mẹ đọc cho con nghe được không? Có nhiều chữ con chưa biết đọc…”

 

Đường Tuyết Vân xoa xoa đỉnh đầu con gái: “Đợi mẹ vệ sinh cá nhân một chút đã nhé, rồi mẹ đọc cho con nghe, chịu không?”

 

Đường Ngữ Hinh ngoan ngoãn gật đầu.

 

Đúng lúc này, Đường Thăng cũng nghe thấy tiếng động của hai mẹ con, ông chạy lên xem tình hình rồi vội nói: “Em vào phòng tắm rửa ráy đi, để anh dọn dẹp cho.”

 

Nói xong, ông quay sang dặn Hắc Đầu Tròn đi đun nước nóng. Đường Tuyết Vân gật đầu, bà nhìn thấy trong Túi Trữ Linh có cả bông và vải cotton, đúng lúc có thể dùng để may băng vệ sinh. Trong Lều Ma Pháp cũng có sẵn chăn ga gối đệm để thay giặt, đợi sau khi Đường Tuyết Vân tắm rửa sạch sẽ, thay đồ xong xuôi mới quay trở lại giường nằm nghỉ. Lúc này, cả nhà ba người mới quây quần bên nhau, cùng xem đoạn video trong máy tính quang học.

 

“Ở thế giới mà bọn con xuyên đến cũng đang trải qua tận thế, nhưng mà, nhờ có hệ thống Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế nên con và anh Tiểu Khởi sống cũng không đến nỗi vất vả lắm…”

 

“Bọn con đang ở một nơi gọi là Hoang Thành, còn xây dựng được một khu căn cứ tị nạn, đặt tên là Mái ấm Hoang Thành…”

 

Qua lời kể của Đường Vũ An, vợ chồng Đường Thăng cũng coi như nắm được sơ qua tình hình của các con ở dị giới. Chỉ là đối với những lời kể nhẹ tênh của cậu, bọn họ vẫn giữ thái độ nửa tin nửa ngờ. Dù sao thì bọn họ cũng đâu phải người chưa từng nếm trải mùi vị của tận thế, tận thế sống khổ sở thế nào, chẳng lẽ bọn họ lại không biết hay sao? Chưa kể đến việc hai đứa còn nhỏ tuổi và non nớt như vậy, lại phải bươn chải ở một thế giới tận thế hoàn toàn xa lạ, những nguy hiểm rình rập mà hai đứa trẻ phải gặp là điều hoàn toàn có thể tưởng tượng được.

 

Tất nhiên, khi nghe được những thành tựu hiện tại của hai đứa nhỏ, hai vợ chồng cũng không giấu được niềm tự hào. Các con của bọn họ thực sự giỏi giang quá!

 

“Kiến thức sản khoa à…” Đường Tuyết Vân day day thái dương, “Cái này em phải cố nhớ lại thật kỹ mới được.”

 

“Hay là mình đến hiệu sách tìm thử xem?” Đường Thăng đề nghị.

 

Ông nhớ mang máng là hồi mình ra ngoài tìm xe, có nhìn thấy một hiệu sách.

 

“Gom hết sách trong tiệm gửi qua cho tụi nhỏ, biết đâu lại dùng được thì sao?” Ông nói tiếp.

 

“Với lại tụi nó xây dựng căn cứ tị nạn, còn thu nhận bao nhiêu người như thế, chắc chắn là cần lương thực rồi, mình cũng có thể thu thập thêm ít hạt giống năng suất cao gửi qua cho tụi nó nữa.”

 

Hạt giống tốt thì hơi khó kiếm, chứ sách vở thì dễ ợt. Suy cho cùng thì ở cái thời buổi loạn lạc này, sách vở là thứ chẳng đáng một xu, có vứt đầy đường cũng chẳng ai thèm nhặt.

 

Đường Tuyết Vân cũng thấy chồng mình nói có lý, bà gật đầu, rồi lại tặc lưỡi tiếc nuối: “Giá mà có internet thì tốt biết mấy, mình có thể trực tiếp tải tài liệu trên mạng về, tài liệu trên đó còn đầy đủ hơn nhiều.”

 

“Mạng lưới điện đã bị quái vật phá hỏng hết rồi, lại chẳng có ai sửa chữa, muốn khôi phục thì khó lắm.”

 

Đường Thăng lắc đầu, rồi nói tiếp: “Em ăn chút gì đi, rồi tranh thủ nghỉ ngơi cho khỏe.”

 

Đường Tuyết Vân đang đến kỳ kinh nguyệt, mùi máu trên người khá nồng, tạm thời ra ngoài không tiện, đành phải ở lì trong Lều Ma Pháp dưỡng sức. Nhìn thấy chỉ trong vòng mười ngày ngắn ngủi mà vợ và con gái trông đã hồi phục hơn hẳn, Đường Thăng không kìm được mà nhoẻn miệng cười hiền khô.

 

“Em có kinh nguyệt trở lại là chứng tỏ cơ thể khỏe mạnh rồi đấy, chuyện tốt mà.”

 

Đường Tuyết Vân mệt mỏi nhìn chồng, lắc đầu bảo: “Trước khi em khỏe hẳn, anh đừng có một mình ra ngoài mạo hiểm đấy nhé.”

 

Chủ yếu là do con biến dị chủng bên ngoài kia, nó đã coi cái phòng gym này là hang ổ của mình rồi, không giải quyết nó thì cả nhà chẳng có cách nào rời khỏi đây được.

 

“Anh biết chừng mực mà.”

 

Thực ra Đường Thăng không định đợi vợ khỏi hẳn mới ra tay xử lý con biến dị chủng đó, mấy ngày nay ông vẫn luôn quan sát, phát hiện ra nó đang cắn nuốt và tiêu hóa những con biến dị chủng khác, khí tức ngày càng mạnh lên. Nếu không kịp thời tiêu diệt nó, e là cả nhà bọn họ sẽ thực sự bị mắc kẹt trong cái Lều Ma Pháp này mất.

 

Mặc dù trong lều cực kỳ an toàn, vật tư cũng dư dả, nhưng Đường Thăng vẫn cảm thấy không nên cứ ru rú mãi trong lều như rùa rụt cổ thế này. Nhất là khi có một con quái vật đang lù lù ở ngay bên ngoài, lỡ như cái lều bị phá hỏng thì biết phải làm sao? Hắc Đầu Tròn từng nói, nếu lều bị hỏng thì không gian này cũng sẽ sụp đổ theo – tất nhiên nó cũng bảo vật liệu làm lều rất chắc chắn, không dễ gì bị phá hủy đâu. Nhưng Đường Thăng không dám đánh cược, cho nên ít nhất cũng phải xử lý xong con biến dị chủng bên ngoài, rồi mới di chuyển lều đến nơi an toàn và kín đáo hơn được.

 

Đường Tuyết Vân há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi, không khuyên can nữa. Thực ra Đường Thăng đã phân tích với bà mấy lần rồi, bà cứ lấy cớ cần nghỉ ngơi hồi phục để từ chối, nhưng sâu trong thâm tâm bà chủ yếu là do cảm thấy chán ghét và muốn trốn tránh thế giới tận thế bên ngoài kia.

 

Thế nhưng bức thư con trai gửi cho con gái đã khiến bà bừng tỉnh. Đối mặt với tai họa nhường này, bọn họ không thể cứ lãng phí thời gian vào việc trốn tránh nữa, phải nỗ lực rèn luyện bản thân, gia tăng vốn liếng để sinh tồn trong tận thế thôi. Chẳng lẽ cứ định dựa dẫm vào cứu trợ của con trai mãi sao?

 

“Vậy lát nữa em sẽ ghi chép lại những kiến thức sản khoa mà em biết rồi bảo cho tụi nhỏ, sau đó gửi cái Bình Phiêu Lưu này về trước đã.” Đường Tuyết Vân nói.

 

“Chắc tụi nó cũng đang ngóng tin nhà mình đấy, không thể để tụi nó đợi lâu được.”

 

Từ đoạn video của Đường Vũ An có thể biết, Bình Phiêu Lưu đi một chiều mất khoảng 18 đến 20 ngày, nhờ có chức năng Gia Tốc Bình Phiêu Lưu mới rút ngắn được thời gian trở về. Mà cái chức năng gia tốc này cần tụi nhỏ chủ động kích hoạt, lại còn cách ba ngày mới dùng được một lần. Nếu bọn họ chần chừ quá lâu mới gửi chai đi, lỡ mất lúc tụi nhỏ ấn nút gia tốc thì lại phải đợi thêm ba ngày nữa.

 

Đường Thăng gật đầu: “Được, vậy cứ gửi về trước đi, báo cho tụi nhỏ biết tình hình, rồi tiện thể hỏi xem tụi nó còn cần thêm thứ gì nữa không.”

 

Thế là Đường Tuyết Vân lấy giấy bút ra, bắt đầu lục lọi trí nhớ về kiến thức sinh sản, đồng thời viết xuống một vài gợi ý và những điều cần lưu ý khi xây dựng phòng sinh.

 

Đường Ngữ Hinh không hề quấy khóc, cô bé ngoan ngoãn lấy sách vở ra, ngồi ở một bên học bài. Cô bé tìm thấy một cuốn từ điển trong cái túi anh trai vừa gửi về, đó là cuốn mà trước đây cô bé vẫn hay để trong cặp sách. Cô bé nhìn tấm thiệp anh trai gửi, chép những chữ mình không biết ra, rồi tra từ điển để chú thích phiên âm vào. Mặc dù Đường Ngữ Hinh chẳng ham học cho lắm, nhưng cô bé muốn đọc hiểu được thư anh trai viết cho mình. Ít nhất thì cô bé cũng phải nhận mặt chữ cho hết đã.

 

Đường Thăng đưa bát đũa cho Hắc Đầu Tròn xử lý, sau đó đi tới vị trí cửa ra vào, ông mặc bộ Giáp Kiên Cố vào người, rồi cẩn thận vén tấm rèm cửa lên. Một luồng khí hôi thối nồng nặc lập tức xộc từ bên ngoài vào, vô cùng gay mũi.

 

Đường Thăng nín thở, ông không đi ra ngoài ngay mà lén thả máy tính quang học ở chế độ theo dõi ra, để nó bay ra ngoài quay lại tình hình trong phòng gym. Còn ông thì mở một chiếc máy tính quang học khác lên, nhận hình ảnh trực tiếp truyền về.

 

Mười ngày trôi qua, phòng gym đã hoàn toàn biến đổi, chất dịch nhầy nhụa màu đen màu xanh bắn tung tóe khắp nơi, dụng cụ tập thể hình cũng bị phá hoại không ít. Còn con biến dị chủng kia thì đang nằm trong góc, ngủ say sưa. Bên cạnh nó là xác của một con biến dị chủng khác, thứ chất lỏng sền sệt màu xanh lục đậm đặc kia chảy từ cái xác ra, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta có cảm giác buồn nôn.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Con biến dị chủng đang nghỉ ngơi trong góc kia có chiều dài cơ thể ít nhất cũng phải ba bốn mét, hình dáng giống người, tứ chi vạm vỡ cuồn cuộn cơ bắp. Điều khiến Đường Thăng kiêng dè và đau đầu nhất là, trước đó ông đã thử dùng dị năng “Lừa Gạt” lên người nó rồi, nhưng chẳng xi-nhê gì cả. May mà ông kịp thời trốn vào trong lều nên không bị nó làm bị thương.

 

Ông cảm thấy chắc không phải do thính giác đâu, bởi vì chỉ cần trong phòng gym có chút động tĩnh gì là con quái vật đó sẽ phát hiện ra ngay, rất nhạy bén. Cho nên rất có thể là dị năng “Lừa Gạt” của ông vô dụng với con biến dị chủng này. Nói cách khác, cả nhà muốn rời khỏi đây thì chỉ có nước đợi nó tự bỏ đi, hoặc là phải trực tiếp đánh bại nó mới được.

 

Thấy con biến dị chủng đang ngủ, Đường Thăng lập tức chớp lấy thời cơ ngàn vàng này, nhanh tay phóng lưỡi hái bay ra ngoài. Lưỡi hái xoay tròn trên không trung, lao vút về phía con quái vật như một tia chớp! Chỉ tiếc là, ngay khi lưỡi hái sắp đánh trúng chỗ hiểm, con quái vật đã giơ cánh tay hộ pháp lên, gạt phăng lưỡi hái sang một bên. Lưỡi hái chỉ kịp để lại một vết thương trên cánh tay nó, rồi lại bị con quái vật đang giận dữ tát bay đi, sau đó bay ngược trở lại với tốc độ còn nhanh hơn lúc đi.

 

Đường Thăng vội vàng buông tấm rèm xuống. Lưỡi hái xoay tít trên không, cuối cùng rơi bịch xuống sàn phòng gym. Con biến dị chủng hình người phẫn nộ gầm lên, nó đi tuần tra khắp phòng gym nhưng mãi chẳng tìm ra kẻ chủ mưu, đành hậm hực đấm thùm thụp xuống sàn nhà để trút giận. Có thể thấy trên người nó đã chằng chịt ba bốn vết thương.

 

Đó đều là chiến tích Đường Thăng để lại những lúc nó đang ngủ, tiếc là con quái này da dày thịt béo, dường như mấy vết thương cỏn con này chẳng ảnh hưởng gì mấy đến nó.

 

Nhiệm vụ mỗi ngày một đao đã hoàn thành, Đường Thăng kéo kỹ rèm rồi cởi bộ áo giáp ra. Còn cái lưỡi hái bên ngoài kia, đợi lúc nào có cơ hội thì thu về sau cũng chưa muộn…. Cái lưỡi hái này có thể tự động quay về tay người sử dụng, đúng là một món trang bị rất tốt.

 

Đường Thăng quay lại ghế sofa phòng khách, nhờ Hắc Đầu Tròn ép cho ly nước trái cây, rồi mở lại đoạn video trên máy tính quang học vừa quay được, tiếp tục nghiền ngẫm cách đối phó với con quái vật này. Tuy mỗi ngày chém một nhát không giết được nó, nhưng việc cắt ngang giấc ngủ của nó vẫn có thể làm chậm quá trình hấp thụ năng lượng của nó.

 

Ít nhất là tốc độ nó mạnh lên sẽ chậm lại, sau này đối phó cũng đỡ vất vả hơn.

 

——

 

Tại vị diện MR176349.

 

Chiếc xe RV của Tiệm tạp hóa Bình An đã chạy đến ngã ba đường. Trên bản đồ, con đường dẫn đến nhà máy hóa chất bỏ hoang vẫn bị bao phủ trong màn sương mù dày đặc, chỉ có một đường kẻ mảnh hiển thị dấu vết mà Lục Nhãn đã đi qua.

 

“Anh lái qua nhé?” Chu Khởi hỏi.

 

“Vâng!” Đường Vũ An gật đầu, ánh mắt ngập tràn vẻ mong chờ. Cậu rất tò mò, không biết Lục Nhãn sinh tồn thế nào trong màn sương độc này, và cái chấm màu xanh lá cây ở cùng chỗ với cậu ta rốt cuộc là ai?

 

Chu Khởi quan sát độ rộng của con đường, sau đó bảo Đường Vũ An điều chỉnh kích thước xe RV nhỏ lại. Tiếp đó anh lái xe, dưới sự chỉ dẫn của Đường Vũ An, tiến về phía vị trí của Lục Nhãn.

 

Dưới tác dụng của Màn Chắn Bảo Vệ, sương độc đều bị ngăn ở bên ngoài, tạo ra một không gian hình cầu có bán kính khoảng 20 mét. Trong môi trường kịch độc như vậy mà đất đai lại không hề trọc lóc, vẫn có thể nhìn thấy lác đác vài loài thực vật thấp bé. Ngoài ra còn có đủ loại rác rưởi và xác động vật do nước lũ cuốn đến, nằm rải rác lộn xộn trên mặt đất, bị bánh xe nghiền qua. Cũng may là trên đường không có công trình bỏ hoang nào quá cao lớn, họ chỉ cần gạt đống rác rưởi sang một bên, chừa ra một lối đi vừa đủ là được.

 

Càng đi sâu vào trong, thực vật lại càng xuất hiện nhiều hơn. Sau khi đi được nửa tiếng đồng hồ, Đường Vũ An nhìn thấy một vài bụi cây thấp lè tè, trên đó treo lủng lẳng khá nhiều quả việt quất biến dị. Chắc là việt quất biến dị của Lục Nhãn được hái ở chỗ này đây.

 

Xe RV vẫn tiếp tục lăn bánh về phía trước. Dần dần, họ nhìn thấy những tòa nhà, đó là tàn tích của nhà máy hóa chất bị bỏ hoang, các xưởng sản xuất đều đã sập đổ, trở thành một đống hoang tàn đổ nát. Đến đây, sương độc mờ mịt càng thêm dày đặc, cảnh vật bên ngoài lớp màn chắn gần như chẳng nhìn rõ thứ gì. Mấy con thú cưng cũng đều trốn tiệt trong xe, chẳng con nào có ý định xuống xe cả, ngay cả Trân Châu Đen vốn đang trốn trong túi áo Đường Vũ An cũng nhảy tót ra ngoài. Nó ngồi xổm trên bệ điều khiển, vẻ mặt nghiêm túc nhìn ra bên ngoài.

 

Đường Vũ An nhìn bản đồ, trên đó hiển thị một chấm xanh lá cây đại diện cho khách hàng tiềm năng, còn chấm vàng của Lục Nhãn thì nằm ở phía sau bên phải của chấm xanh kia.

 

“Hình như chỗ kia có một cái cây thì phải?” Cậu chỉ tay về phía chấm xanh lá cây, nói.

 

Chu Khởi gật đầu, rồi lấy một ít việt quất biến dị từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra, anh và Đường Vũ An mỗi người ăn vài quả. Còn đám thú cưng, Đường Vũ An do dự một chút rồi quyết định thu hết chúng vào ô thú cưng.

 

Bọn cậu không báo trước tiếng nào mà đã xộc thẳng đến tìm Lục Nhãn, để tránh gây ra hiểu lầm không đáng có, tốt nhất là cứ thu Trân Châu Đen và mấy đứa kia đi cho lành.

 

Đợi ăn xong việt quất biến dị để tăng khả năng kháng độc, Đường Vũ An lại mua thêm hai bộ đồ bảo hộ trên Cửa hàng Vị diện. Hai người bọc kín mít từ đầu đến chân, đeo thêm kính bảo hộ, lúc này mới rón rén mở cửa xe. Tuy sương độc đã bị Lớp Chắn Bảo Vệ chặn lại bên ngoài, nhưng độc tố tích tụ ngày qua ngày đã ngấm sâu vào đất, họ có cẩn thận thế nào cũng không thừa.

 

Sau khi xác nhận bản thân không có cảm giác hoa mắt chóng mặt, đồ bảo hộ cũng không bị ăn mòn, hai người mới nhảy xuống xe. Chu Khởi bắt đầu vận dụng dị năng, dọn dẹp đống gạch đá đổ nát cản đường xe chạy, còn Đường Vũ An thì đi về phía cái cây kia.

 

Ở trong Màn Chắn Bảo Vệ, cậu không cần lo lắng về nguy hiểm, cho nên Đường Vũ An rất mạnh dạn, Chu Khởi cũng không ngăn cản cậu. Cái cây đó cao chừng sáu bảy mét, chỉ có một nửa tán cây nằm trong phạm vi lớp màn chắn, phần còn lại vẫn ẩn mình trong màn sương độc.

 

Đường Vũ An bèn mở bảng điều khiển phần cứng ra, mở rộng Lớp Màn Chắn Bảo Vệ ra thêm năm mét nữa, lúc này mới bao trọn được cả cái cây vào trong. Thế nhưng lạ một nỗi là, cậu đi vòng quanh gốc cây một lượt, rồi bay lên cả tán cây tìm kiếm, thế mà vẫn chẳng thấy người khách hàng tiềm năng kia đâu. Tình huống gì đây? Bản đồ hiển thị ở đây có người rõ ràng mà?

 

Đường Vũ An vươn tay gõ gõ vào thân cây. Đặc ruột, bên trong chắc không thể giấu người được đâu, thế chẳng lẽ là…. Cậu chợt nhớ ra trước đây mình cũng từng gặp tình huống này rồi, lúc đang định quay người gọi Chu Khởi thì phát hiện anh đã bay tới từ lúc nào. Qua lớp kính bảo hộ, có thể thấy đôi mắt của Chu Khởi lại chuyển sang màu đỏ rồi. Vậy là cái cây to đùng này thực sự là do dị năng giả hệ Mộc bị phản phệ biến thành! Anh Tiểu Khởi lại bị linh trùng khống chế rồi!

 

“Anh Tiểu Khởi!”

 

Đường Vũ An vội vàng lao tới ôm chặt lấy anh, hét lớn: “Anh tỉnh táo lại đi!”

 

Trước khi mặc đồ bảo hộ, Đường Vũ An đã đeo Găng tay Thiên Nga Trắng vào rồi, nên khi bị cậu ôm, Chu Khởi không dễ dàng hất cậu ra như trước nữa. Đường Vũ An mừng thầm trong bụng, kết quả chưa kịp vui mừng được bao lâu thì Chu Khởi đã luồn hai tay qua nách cậu, nhấc bổng cậu lên. Sau đó anh vác thẳng cậu lên vai, tiếp tục tiến về phía cái cây lớn.

 

“Anh Tiểu Khởi! Anh dừng lại đi mà!”

 

Đường Vũ An có giãy dụa cũng hoàn toàn vô ích, Chu Khởi chỉ cần sải vài bước đã tới sát bên cái cây. Anh giơ tay lên, ngọn lửa thiêu rụi găng tay, cuối cùng anh áp thẳng lòng bàn tay trần trụi lên thân cây.

 

Đường Vũ An ngẩng đầu nhìn cái cây lớn phía sau. Chỉ thấy trên thân cây xuất hiện một vật thể phát sáng dạng sợi màu xanh lục, mặc dù đang giãy giụa không ngừng muốn chạy trốn, nhưng vẫn bị hút về phía bàn tay Chu Khởi ngày một gần hơn. Cuối cùng, khi đến vị trí bàn tay Chu Khởi đặt lên, nó bị anh rút ra khỏi thân cây.

 

Đường Vũ An trơ mắt nhìn Chu Khởi nuốt chửng linh trùng thêm lần nữa, cậu không kìm được thở dài thườn thượt. Vậy là, lần này anh Tiểu Khởi định biến thành cái cây to tướng sao?

 

Sau khi nuốt linh trùng, khống chế của Chu Khởi đối với cậu cũng lỏng lẻo đi thấy rõ, Đường Vũ An vội chớp lấy thời cơ đẩy tay anh ra, nhảy xuống đất. Còn Chu Khởi, quả nhiên đúng như cậu dự đoán, cơ thể anh đang nhanh chóng bị gỗ hóa. Có kinh nghiệm từ lần trước, Đường Vũ An nhanh chóng thi triển Thuật Quang Dũ, ấn lên ngực Chu Khởi, làm liền tù tì ba lần mới dừng lại.

 

Trái ngược với Chu Khởi, cơ thể của cái cây to lớn kia đang nhanh chóng thu nhỏ lại, rồi dần dần biến thành hình dáng con người. Quả nhiên, đây là một dị năng giả bị linh trùng phản phệ!

 

Đường Vũ An thấy Chu Khởi tạm thời đã ổn định, lúc đang định qua kiểm tra tình hình người kia thì nghe thấy tiếng a a chói tai vang lên. Cậu vội vàng chắn trước mặt Chu Khởi, thì thấy một bóng người xanh lè lao từ bên ngoài lớp màn chắn bảo vệ tới. Bóng xanh đó gào thét, nhưng chạy được nửa đường thì bỗng nhiên đứng sững lại tại chỗ. Cậu ta nhìn thấy bóng người nằm trên mặt đất, trên khuôn mặt đầy mụn mủ và lở loét đó, có thể thấy rõ vẻ bàng hoàng không thể tin nổi của cậu ta.

 

“A… A…”

 

Cậu ta ngồi xổm xuống bên cạnh người nằm dưới đất, hai tay muốn chạm vào, nhưng khi nhìn thấy mụn mủ trên tay mình thì lại vội vàng rụt lại.

 

“Lục Nhãn?” Đường Vũ An thử gọi.

 

Lục Nhãn không kìm được ngẩng đầu nhìn cậu, cảm giác thù địch ban đầu đã biến mất, trong ánh mắt chỉ còn lại vẻ nghi hoặc. Đường Vũ An nhìn vào mắt cậu ta, không khỏi ngẩn ngơ trong chốc lát. Mặc dù vẻ ngoài của cậu ta trông rất đáng sợ, nhưng phải công nhận là, cậu ta sở hữu một đôi mắt màu xanh lục vô cùng xinh đẹp. Màu xanh lục thuần khiết lay động lòng người, cứ như những viên đá quý vậy, lấp lánh ánh sáng. Nhưng Đường Vũ An cũng biết giờ không phải lúc để ngẩn ngơ, nên đã hoàn hồn lại ngay, vừa định giới thiệu bản thân thì nghe Lục Nhãn khó nhọc mở miệng: “Thương… Thương nhân?”

 

Đường Vũ An chần chừ một chút rồi lắc đầu: “Tôi không phải ngài ấy, nhưng đúng là ngài ấy phái tôi tới đây.”

 

“Lục Nhãn à, đã lâu rồi Thương Nhân không nhận được tin tức của cậu, ngài ấy không yên tâm về cậu nên phái bọn tôi qua xem sao.”

 

Cậu nhìn người nằm dưới đất, nói: “Tôi kiểm tra cho anh ta một chút được không?”

 

Rõ ràng là Lục Nhãn có chút do dự, nhưng sau khi nhìn đôi bàn tay của mình, cậu ta vẫn gật đầu.

 

Thế là Đường Vũ An ngồi xổm xuống. Cậu đỡ người nằm dưới đất dậy, để lộ khuôn mặt bị mái tóc che khuất ra. Đây là một thanh niên trạc hai mươi tuổi, mái tóc màu xanh lục rất hiếm gặp, sắc mặt anh ta trắng bệch tiều tụy, hơi thở yếu ớt. Đường Vũ An cảm nhận sinh mệnh lực của anh ta đang trôi đi nhanh chóng, vội vàng phóng ra một Thuật Quang Dũ, rồi lấy một chai Thuốc Trị Liệu Trung Cấp đút cho anh ta uống.

 

Nhìn thấy ánh sáng rực rỡ lóe lên, Lục Nhãn ngẩn người ra. Cậu ta ngơ ngác nhìn con người có tạo hình kỳ quái trước mặt, nhìn người thanh niên được người đó chữa trị mà hơi thở cũng dần trở nên mạnh mẽ hơn, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết. Cậu ta muốn ghé sát lại gần để nhìn cho rõ hơn, nhưng rồi rất nhanh sau đó cậu ta lại cúi đầu, nhìn làn da lở loét trần trụi của mình. Trong đôi mắt cậu ta thoáng qua một chút ảm đạm.

 

Đường Vũ An không để ý thấy điều này, sau khi đút cho thanh niên tóc xanh uống thuốc trị liệu, cậu lại đút thêm nước ép việt quất biến dị cho anh ta. Trên người anh ta cũng có khá nhiều vết lở loét giống Lục Nhãn, chắc là cũng bị trúng độc rồi. Đút xong, cậu lại tiếp tục thi triển Thuật Quang Dũ cho anh ta, mãi đến khi cạn sạch dị năng mới dừng tay lại.

 

Cuối cùng, những vết lở loét trên người thanh niên tóc xanh cũng khép miệng đóng vảy, tuy chưa khỏi hẳn, nhưng chắc chỉ là vấn đề thời gian thôi.

 

Đường Vũ An vừa mới khẽ thở phào nhẹ nhõm thì thấy hàng mi của thanh niên tóc xanh rung rinh, từ từ mở mắt ra. Khác với màu xanh lục hơi nhạt của Lục Nhãn, đôi mắt anh ta đen láy ánh lên một chút sắc xanh, trông thâm trầm hơn một chút.

 

Khi nhìn thấy Đường Vũ An, rõ ràng thanh niên tóc xanh này có chút sững sờ, trong ánh mắt lộ ra vài phần mờ mịt, rồi anh ta nhìn dáo dác xung quanh.

 

“Lục Nhãn?” Giọng anh ta khàn đặc, nghe như tiếng của người đã nhiều năm chưa từng mở miệng nói chuyện.

 

“Lục Nhãn đâu rồi?” Anh ta gặng hỏi.

 

Chẳng phải Lục Nhãn đang ở ngay bên cạnh sao?

 

Đường Vũ An cảm thấy có chút kỳ quái nhìn ra phía sau, lại phát hiện sau lưng trống trơn chẳng có ai cả, trong lúc cậu không để ý, Lục Nhãn đã bỏ đi mất rồi. Cậu nhìn lướt qua bản đồ. Phát hiện Lục Nhãn chưa đi xa, chỉ trốn vào trong tòa nhà bỏ hoang bên cạnh thôi, chẳng biết đang làm cái gì nữa.

 

Hết chương 233.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Lục Nhãn: Mình sẽ trốn đi, không ai tìm thấy mình đâu!

 

An An: (Nhìn lướt qua bản đồ) Cậu chắc chứ?

 

Chương 233: Lục Nhãn

Ngày đăng: 27 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên