Chương 252: Mặt Đỏ Tim Đập
Màn đêm buông xuống, ánh hoàng hôn treo lơ lững nơi đường chân trời, mặt trời nửa chìm nửa nổi trên mặt biển, tà dương chiếu rọi, rải xuống mặt biển những viên kim cương vụn lấp lánh sắc đỏ vàng.
Đường Vũ An ngã ngồi trên tảng đá ngầm, ngây ngốc nhìn Chu Khởi lúc này đã hóa thân thành người cá ngay trước mặt. Vẻ mặt anh bình thản, đôi mắt màu xanh lam u tối thoáng lên chút lạnh lùng xa cách, trên khuôn mặt tuấn mỹ yêu dị tựa như hải yêu kia, chẳng thể tìm đâu ra thần thái quen thuộc thường ngày nữa.
“Anh Tiểu Khởi, anh… anh còn nhớ em không?” Đường Vũ An đưa tay ra muốn chạm vào người anh, nhưng giữa chừng lại bị anh nắm lấy.
Vẻ lạnh lùng của người thanh niên thoáng hiện lên chút tò mò, anh nắm lấy tay Đường Vũ An, đưa lên mũi ngửi ngửi mùi hương của cậu, sau đó lại áp má mình vào lòng bàn tay Đường Vũ An, nhẹ nhàng cọ cọ.
Đường Vũ An sững sờ nhìn anh, cảm giác như tim mình vừa hẫng đi một nhịp. Rõ ràng người trước mặt là Chu Khởi, nhưng lại mang đến cho cậu một cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
“Có phải anh không nhớ em là ai không?”
Mặc dù từ đầu đến cuối Chu Khởi không nói một lời nào, nhưng Đường Vũ An cứ có cảm giác như vậy, hình như anh thật sự biến thành người cá mất rồi, chẳng còn ký ức lúc làm người nữa.
Chu Khởi không trả lời, chỉ nghiêng đầu áp vào lòng bàn tay cậu, lúc cậu nói chuyện thì khẽ ngước mắt lên nhìn cậu.
Đường Vũ An không kìm được mà nuốt nước bọt một cái. Cái dáng vẻ này của anh Tiểu Khởi…. Đẹp trai quá đi mất.
“Em giúp anh…”
Mấy lời phía sau mắc kẹt lại trong cổ họng, Đường Vũ An đứng chết trân tại chỗ, bởi vì…. Chu Khởi vốn đang áp mặt vào tay cậu cọ cọ, bỗng nhiên hơi nghiêng đầu, đôi mắt màu xanh lam u tối vẫn nhìn cậu chằm chằm, nhưng đôi môi thì lại… nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay cậu.
Mặt mũi Đường Vũ An đỏ bừng ngay lập tức. Cậu cứ thế ngây ngốc nhìn Chu Khởi, nhìn anh vươn đầu lưỡi hồng nhuận ra, vừa nhẹ nhàng vừa chậm rãi…. liếm lên phần thịt ở đầu ngón tay cậu.
(//o////o//)
Anh, anh Tiểu Khởi đang làm cái gì vậy?
Đường Vũ An dùng sức rụt tay lại, kết quả là hoa cả mắt, trong tiếng nước rào rào, chỉ thấy anh chàng người cá dưới biển cũng thuận thế nhảy vọt lên khỏi mặt nước.
Hai tay anh chống hai bên người Đường Vũ An, nửa thân trên áp sát lại gần cậu, hơn nửa cái đuôi cá lộ ra khỏi mặt nước, dưới ánh tà dương lấp lánh ánh xanh, mang một vẻ đẹp vô cùng mộng ảo. Thế nhưng lúc này Đường Vũ An đâu còn tâm trí nào mà thưởng thức. Cậu trân trân nhìn Chu Khởi đang áp sát lại gần, bọn họ ở gần nhau quá, chỉ thiếu chút xíu nữa thôi là chóp mũi chạm vào nhau rồi.
Chu Khởi dùng cái ánh mắt khiến cậu mặt đỏ tim đập, cực kỳ nguy hiểm và đầy tính xâm lược để đánh giá cậu, từ đôi mắt, cái mũi, rồi đến… đôi môi.
Hơi thở của Đường Vũ An bỗng trở nên dồn dập. Ánh mắt của Chu Khởi như có thực thể, ánh mắt ấy chạm vào môi cậu, mang lại cảm giác tê tê dại dại. Hơi thở mang theo vị mặn của gió biển phả vào mặt cậu, càng làm cho cảm giác ấy thêm phần rõ rệt.
“Ầm —”
Đúng lúc này, một tiếng động lớn vang lên từ phía mặt biển, cũng kéo Đường Vũ An thoát ra khỏi cái bầu không khí kỳ lạ kia. Cậu theo bản năng quay đầu nhìn sang, thì thấy một con cá voi vừa nhảy vọt lên khỏi mặt nước, rồi lại rơi tõm xuống biển, làm bắn lên một cột nước khổng lồ, khiến sóng biển càng thêm dữ dội cuộn trào.
Sau khi con cá voi rơi xuống biển, nó lại phun ra một cột nước lớn, dưới ánh ráng chiều, tạo thành một dải cầu vồng bảy sắc rực rỡ. Lần đầu tiên Đường Vũ An được nhìn thấy cảnh tượng này, trước đây toàn xem trên tivi thôi, nên không khỏi bị nó hút hồn.
“Đẹp quá…”
Chu Khởi cũng quay đầu nhìn con cá voi khổng lồ, nghe vậy liền thu hồi tầm mắt, nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh hoàn toàn bị cảnh sắc thu hút của thiếu niên. Môi anh khẽ mím lại, trong thần sắc lộ ra vẻ không vui.
Sau đó, anh giơ một tay lên bóp lấy má thiếu niên, ép cậu quay đầu lại, bắt tiêu điểm ánh nhìn của cậu phải quay trở về trên người mình. Hai má thiếu niên đầy đặn, bị ngón tay của Chu Khởi nhéo một cái liền lún xuống thành hai cái lúm đồng tiền, trông đáng yêu vô cùng. Anh chàng người cá mặt mũi vốn đang hầm hầm, khóe miệng khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười.
Đường Vũ An đầu tiên là bị hành động của anh làm cho ngẩn ra, sau đó lại vì nụ cười của anh mà ngây ngốc cả người.
Đẹp thật đấy….
Sao trước đây cậu không phát hiện ra anh Tiểu Khởi đẹp trai đến thế này nhỉ? Thiếu niên nhìn Chu Khởi chằm chằm, trong con ngươi đen láy phản chiếu hình bóng của anh. Chu Khởi khựng lại, rồi buông tay ra, một lần nữa rướn người lại gần cậu.
Trong đầu anh lúc này vốn đang mờ mịt, hỗn độn một mảnh.
Đúng là anh chẳng nhớ gì cả, sau khi mở mắt ra liền lang thang vô định trong biển khơi, cho đến khi… anh ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng khiến anh cảm thấy quen thuộc. Thế là anh bơi đến đây, nhìn thấy bàn tay từ trên mặt biển thò xuống nước, anh không kìm được mà vươn tay ra nắm lấy.
Sau đó, anh bị thiếu niên này lôi lên.
Đáng yêu thật.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi thấy thiếu niên, trong đầu anh đã lóe lên ý nghĩ này, mặc dù anh cũng chẳng biết “đáng yêu” nghĩa là gì, nhưng điều đó cũng chẳng ngăn cản được việc anh cho rằng…. Thiếu niên này chính là đáng yêu, đáng yêu chính là cậu. Anh muốn thân cận với thiếu niên này, muốn chạm vào cậu, muốn ánh mắt cậu dừng lại trên người mình, muốn… nếm thử xem môi cậu có mùi vị gì.
Chu Khởi càng lúc càng tiến lại gần thiếu niên hơn, gần đến mức anh sắp đạt được ý nguyện của mình rồi, thì đúng lúc này….
“Hắt xì!”
Đường Vũ An quay đầu đi, hắt hơi một cái rõ to.
Âm thanh này làm cho Chu Khởi giật mình, anh trợn tròn mắt nhìn Đường Vũ An, vẻ nguy hiểm đầy tính xâm lược trong mắt biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn.
Em sao thế?
Đường Vũ An đọc được câu hỏi này trong ánh mắt của Chu Khởi, cũng chẳng biết tại sao, cảm giác căng thẳng luống cuống trong lòng cậu bỗng dưng tan biến sạch sành sanh. Mặc dù sau khi biến thành người cá, hành động của anh Tiểu Khởi có hơi là lạ, nhưng sự quan tâm dành cho cậu thì vẫn không hề thay đổi.
“Hơi lạnh rồi, em phải mau thay quần áo ra mới được.” Đường Vũ An giải thích. Sau khi tỉnh lại trên bãi biển, cậu còn chưa kịp lo cho bản thân đã mải đi tìm Chu Khởi, rồi giao nhiệm vụ cho Hải Kình, quần áo trên người vẫn còn ướt sũng đây này.
Giờ bị gió đêm thổi qua, lạnh đến mức run cầm cập.
Đường Vũ An đưa tay nhẹ nhàng đẩy Chu Khởi ra, anh liền thuận thế rơi trở lại xuống biển, ngước đôi mắt xanh thẳm lên nhìn cậu. Thiếu niên vốn đang định cởi quần áo thì khựng lại. Đường Vũ An quay lưng đi, vừa cởi áo khoác ngoài, lúc đang định cởi nốt áo bên trong thì lại dừng tay. Cậu quay đầu lại nhìn, thấy thanh niên người cá lộ nửa thân trên khỏi mặt nước, vẫn dùng cái ánh mắt trực diện đó nhìn cậu chằm chằm.
“Có gì đâu mà nhìn…” Đường Vũ An lầm bầm một câu, quay đầu đi, vén vạt áo lên, nhưng vừa mới để lộ một mảng eo trắng nõn thon gọn, cậu lại dừng tay.
“Anh đừng có nhìn em nữa mà!” Cậu quay phắt lại, đỏ mặt tía tai gào lên với người cá Chu Khởi.
Chu Khởi hơi nghiêng đầu, trên mặt lộ rõ vẻ hoang mang, dường như anh không hiểu tại sao thiếu niên lại đột nhiên nổi giận. Tất nhiên, vì trong giọng điệu xấu hổ giận dỗi của thiếu niên lại mang theo sự mềm mỏng chỉ dành cho người thân thiết, nghe cứ như đang làm nũng vậy, cho nên…. Đáng yêu thật đấy.
Chu Khởi thầm nghĩ như vậy.
Đường Vũ An đứng trên tảng đá ngầm, cũng chẳng biết tại sao mình bỗng dưng lại vặn vẹo thế này. Trước đây cậu còn hay lải nhải chuyện anh Tiểu Khởi lớn rồi không tắm chung với cậu nữa, giữa hai người có khoảng cách này nọ, kết quả bây giờ…. chính cậu cũng thế.
Rõ ràng cả hai đều là con trai mà, sao cậu lại xấu hổ thế chứ?
Nhưng mà…. Cứ nghĩ đến việc Chu Khởi đang dùng cái ánh mắt mang tính xâm lược lúc nãy để đánh giá mình, Đường Vũ An lại cảm thấy hai má mình nóng bừng lên. Cậu túm lấy vạt áo, chần chừ một lúc rồi vẫn nói với Chu Khởi: “Anh quay lưng lại đi.”
Chu Khởi chớp chớp mắt, không hiểu mô tê gì mà cứ nhìn cậu.
“Anh quay lưng lại đi mà!”
Đường Vũ An tức tối ngồi thụp xuống, túm lấy vai anh xoay người anh đi chỗ khác, thấy anh ngoái đầu lại nhìn mình thì lại ôm lấy đầu anh xoay ngược trở lại.
“Anh ngoan đi, cấm không được cử động đâu đấy!”
Xác định Chu Khởi thực sự nghe lời không lộn xộn nữa, Đường Vũ An mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu nghiêng người, nhanh chóng cởi bỏ quần áo ướt, thay đồ khô vào, rồi lấy khăn bông lau mái tóc ướt nhẹp. Đợi đến lúc cậu vừa lau tóc vừa nhìn sang Chu Khởi, thì thấy anh cũng học theo cậu, cởi phăng cái áo trên người ra. Đường Vũ An há hốc mồm, thì thấy người thanh niên đã quay người lại.
Anh chậm rãi dựa nghiêng vào tảng đá ngầm, một tay chống cằm, mắt vẫn nhìn cậu chằm chằm không chớp cái nào, cái đuôi cá màu xanh tuyệt đẹp nhẹ nhàng đung đưa trong nước biển.
Đường Vũ An cảm thấy tim mình lại hẫng đi một nhịp. Cậu ngẩn ngơ nhìn Chu Khởi, từng giọt nước từ mái tóc xanh thẫm của anh nhỏ xuống, rơi lên vòm ngực rắn chắc. Ánh mắt cậu cứ thế trượt theo giọt nước xuống dưới, cho đến tận đường nhân ngư thoắt ẩn thoắt hiện nơi thắt lưng, rồi mới bị nước biển che khuất….
Trong lúc cậu đang ngắm Chu Khởi đến ngẩn người, thì Chu Khởi chìa tay về phía cậu. Đường Vũ An chần chừ một chút, rồi cũng ngồi xổm xuống, đặt tay mình vào lòng bàn tay anh. Bàn tay Chu Khởi rất lớn, ngón tay thon dài, các khớp xương rõ ràng, tay cậu đặt lên đó không những nhỏ hơn một vòng, mà trông còn có vẻ hơi tròn trịa.
Đường Vũ An định rụt tay về thì bị Chu Khởi nắm chặt lấy. Người thanh niên mỉm cười, đầu tiên là ngửi ngửi tay cậu, sau đó hôn một cái lên lòng bàn tay cậu.
(//o////o//)
Thực ra khi cả hai lớn lên, Đường Vũ An cũng cảm nhận được sự xa cách của Chu Khởi đối với mình, điều này không phải nói tình cảm của họ bị rạn nứt, chỉ là…. Chu Khởi đang cố gắng tránh tiếp xúc cơ thể với cậu. Bây giờ thì Đường Vũ An cũng hiểu được phần nào tâm trạng của anh rồi, là vì lớn lên rồi thì dễ xấu hổ hơn sao? Cậu nhìn Chu Khởi đang thể hiện tình cảm thân thiết với mình một lần nữa, chẳng biết tại sao, cảm giác rất thẹn thùng cứ quanh quẩn trong lòng cậu.
Cái kiểu thân mật này, hình như không giống với lúc nhỏ cho lắm nhỉ? Hồi bé…. Chu Khởi có hôn tay cậu thế này không nhỉ? Đường Vũ An không nhớ nổi nữa. Lúc này, cậu chỉ thấy mặt mình càng lúc càng nóng, cứ như đang bị sốt vậy, thế nhưng nhìn nụ cười nhàn nhạt bên khóe môi Chu Khởi, cậu lại không kìm được mà bị thu hút….
Lúc này Chu Khởi lại chìa tay kia về phía cậu, bàn tay anh đặt lên mái tóc vẫn còn ẩm ướt của thiếu niên, nhẹ nhàng xoa xoa, rồi lại thu tay về. Một quả cầu nước trong veo xuất hiện trong lòng bàn tay anh, tóc của Đường Vũ An và cái khăn vắt trên vai cậu lập tức trở nên khô ráo.
Chu Khởi tùy tiện ném quả cầu nước đi, rồi lại nhìn Đường Vũ An, định sờ lên mặt cậu. Khuôn mặt thiếu niên trắng nõn mịn màng, đỏ hây hây, khiến anh rất muốn cắn một cái. Thế nhưng Đường Vũ An lại né đi, cậu rút tay mình về, lùi sang bên cạnh đứng, hướng mặt đón gió biển rồi vỗ vỗ vào má mình. Tỉnh táo lại nào! Không thể để anh Tiểu Khởi lơ mơ rồi cậu cũng lơ mơ theo được!
Hóng gió biển một lúc, cuối cùng cảm thấy đầu óc đã bình tĩnh trở lại, Đường Vũ An mới bắt đầu quan sát môi trường xung quanh, cố gắng tránh nhìn vào Chu Khởi. Hiện tại anh Tiểu Khởi đối với cậu quá mức mê hoặc, cậu cứ nhìn một cái là lại ngẩn ra, thế này thì không ổn cho lắm!
Trời đã tối rồi, cậu phải tìm một chỗ thích hợp để qua đêm cái đã. Vì Lều Ma Pháp đã gửi về nhà rồi, muốn ở thoải mái như trước chắc chắn là không được, nhưng dựng cái lều che gió che mưa cũng tốt.
Đường Vũ An vừa định bay lên tảng đá ngầm thì cảm giác cổ chân mình bị nắm lấy. Cậu cúi đầu xuống, liền thấy vẻ mặt nôn nóng của Chu Khởi, ánh mắt anh như muốn hỏi: Em định đi đâu?
Đường Vũ An dừng lại, đúng rồi ha, bây giờ anh Tiểu Khởi đã biến thành người cá rồi, chắc không rời khỏi mặt nước được…. Lúc Đường Vũ An đang cảm thấy có chút khó xử thì khóe mắt chợt liếc thấy thứ gì đó, cậu vội vàng nhìn sang, phát hiện dưới vách đá đối diện lại có một cái hang động.
Đường Vũ An mừng rỡ, vội gỡ tay Chu Khởi ra, nói: “Chúng ta qua bên kia đi.”
Thấy thiếu niên bay về phía hang động, Chu Khởi lập tức quay người nhảy xuống nước, quẫy đuôi bơi theo sau cậu. Đường Vũ An đáp xuống hang động, cái hang này không lớn lắm, bên trong có một con nhện biến dị đang trú ngụ. Cậu vừa đáp xuống, con nhện biến dị đó đã lao vào cậu, nhưng bị cậu dùng Viên Bi Thần Kỳ và bẫy chuột để giải quyết, rất nhanh gọn.
Đường Vũ An lấy ra một cái chậu sắt, ném vào đó hai viên Viêm Thạch, hang động lập tức tràn ngập ánh sáng và ấm áp hơn hẳn. Vị trí của cái hang này rất thấp, Chu Khởi vẫn ngâm mình trong nước, chỉ cần giơ tay lên là chạm được vào mép cửa hang. Anh nhoài nửa thân trên lên, đôi mắt màu xanh lam u tối vẫn dõi theo Đường Vũ An, lẳng lặng nhìn cậu bận rộn trong hang động.
“Anh Tiểu Khởi, anh đói chưa?”
Đường Vũ An trải một tấm thảm màu tím đỏ xuống đất, sau khi ngồi xuống thì lấy món cơm nếp do ba cậu làm từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra. Cơm nếp ba làm thơm nức mũi, có thêm nấm hương, đậu phộng và lạp xưởng, vừa lấy ra là mùi thơm đã lan tỏa khắp nơi, khiến Đường Vũ An cảm thấy bụng đói cồn cào.
Cậu chưa vội ăn mà đưa phần của Chu Khởi cho anh trước. Chu Khởi nhìn cơm nếp, rồi lại nhìn thiếu niên, anh không hề đưa tay ra nhận mà lại há miệng về phía Đường Vũ An.
“Anh muốn em đút à?”
Đường Vũ An chớp chớp mắt, anh Tiểu Khởi trong ký ức của cậu luôn chín chắn và kiềm chế, lần đầu tiên thấy anh tùy hứng thế này, khiến cậu không nhịn được cảm thấy có chút mới mẻ. Cậu bèn cầm thìa, xúc một miếng đưa đến bên miệng Chu Khởi. Chu Khởi ngậm lấy cái thìa, mắt vẫn nhìn chằm chằm Đường Vũ An, sau khi ăn miếng cơm nếp đó xong, anh liền giật lấy cái thìa, rồi cũng xúc một miếng đưa đến bên miệng thiếu niên.
Đường Vũ An: “…”
Sao cứ cảm thấy thế này có gì đó sai sai nhỉ….
Nhưng mà, nhìn vào đôi mắt xanh thẳm mê hoặc của Chu Khởi, cuối cùng cậu vẫn không nỡ từ chối, ngoan ngoãn há miệng ăn hết. Hai người cứ thế anh một miếng em một miếng, giải quyết sạch chỗ cơm nếp kia. Ăn no xong, Đường Vũ An cảm thấy có chút buồn ngủ, cậu xem bản đồ một chút, xung quanh chỗ nào cũng chi chít chấm đỏ, chỉ có vòng tròn quanh họ là sạch bong. Cậu nhìn Chu Khởi, chẳng biết tình trạng này của anh kéo dài bao giờ, cũng chẳng biết khi nào mới khôi phục. Nhưng mà, lần trước hấp thu Mộc Linh Trùng thì ngày hôm sau là khỏi rồi, lần này chắc cũng không cần lâu thế đâu nhỉ? Đường Vũ An dụi dụi mắt, cố gắng xốc lại tinh thần, sau đó thi triển Thuật Trị Liệu, cậu ấn quầng sáng vào ngực Chu Khởi, muốn bảo vệ tâm mạch cho anh giống như trước đây.
Thi triển Thuật Trị Liệu, chỉ cần ánh sáng tiếp xúc là được, không cần tay cậu phải chạm trực tiếp vào.
Kết quả…. Chu Khởi trực tiếp nắm lấy cổ tay Đường Vũ An, ấn lòng bàn tay cậu lên vòm ngực trần trụi của mình.
Đường Vũ An: “…”
Lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ ấm áp của Chu Khởi, cậu còn cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ của anh, thình thịch thình thịch, đập càng lúc càng nhanh…. giống hệt nhịp tim của cậu lúc này vậy. Hai má Đường Vũ An đỏ bừng lên. Cậu không biết mình bị làm sao nữa, trước đây có phải chưa sờ bao giờ đâu, cái hồi anh Tiểu Khởi biến thành đá đó, ngày nào mà cậu chả sờ. Thế nhưng cậu biết rõ, bây giờ đã khác rồi, có lẽ là do ánh mắt chăm chú của Chu Khởi, cũng có lẽ là…. cậu đã lớn rồi chăng?
Đường Vũ An cắn môi, tiếp tục thi triển Thuật Trị Liệu, cho đến khi cạn kiệt toàn bộ dị năng mới vội vàng rút tay về.
“Em đi ngủ đây!”
Cậu không dựng lều mà lôi ra một cái túi ngủ, chui tọt vào trong, co ro lại như một con sâu róm. Thiếu niên vùi mặt vào trong túi ngủ, muốn trốn đi để giải tỏa bớt những cảm xúc không biết đặt vào đâu. Chỉ là, nghĩ đến cái gì đó, cậu vội vàng thò đầu ra, nhìn Chu Khởi đang nhoài người bên cửa hang nhìn mình, không yên tâm mà dặn dò.
“Em ngủ một lát đây, anh phải ngoan ngoãn ở bên cạnh em, không được chạy lung tung đấy, biết chưa?”
Chu Khởi lặng lẽ nhìn cậu, cũng chẳng biết là anh có hiểu hay không. Đường Vũ An chần chừ một chút, rồi lấy từ Kho Hàng Tùy Thân ra cuộn tơ nhện Mặc Lục mà trước đó không bán được, buộc một đầu vào cổ tay mình trước, sau đó cậu kéo tay Chu Khởi qua, buộc đầu kia vào tay anh.
“Thế này thì anh khỏi chạy nhé.”
Đường Vũ An ngẩng đầu cười với Chu Khởi, Chu Khởi nhìn cậu chăm chú, bỗng nhiên anh vươn ngón tay ra, chọc chọc vào má cậu. Mềm mềm, phúng phính, rất có độ đàn hồi. Anh không nhịn được lại chọc chọc vào bên má kia của thiếu niên.
Đường Vũ An bất lực nhìn anh, đợi anh chơi chán rồi mới nói: “Em ngủ đây, có chuyện gì thì anh cứ gọi em.”
Nói xong cậu mới rụt lại vào trong túi ngủ. Đường Vũ An thật sự mệt mỏi lắm rồi, trôi dạt mấy trăm cây số trên biển, dù là trong trạng thái hôn mê, nhưng cơ thể cậu cũng đã đến giới hạn. Nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc cậu đã chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ, Chu Khởi lại xuất hiện. Anh đã biến trở lại dáng vẻ quen thuộc mà Đường Vũ An vẫn biết, cậu còn chưa kịp vui mừng thì Chu Khởi đã nâng mặt cậu lên, rồi… hôn cậu.
Đường Vũ An giật mình mở choàng mắt ra, nhìn vách hang động được ánh mặt trời soi sáng, cậu mới thoát ra khỏi cảnh tượng trong giấc mơ kia. Là… là mơ thôi sao…
Đường Vũ An lại ngây ngẩn cả người.
Chuyện gì thế này? Sao cậu lại mơ giấc mơ như thế chứ? Chắc chắn là do sau khi biến thành người cá, hành động của anh Tiểu Khởi sỗ sàng quá, nên mới hại cậu gặp ác mộng như vậy! Nhưng mà….
Đó thật sự là ác mộng sao?
Đường Vũ An vừa định đưa tay chạm lên môi mình thì cảm nhận được gì đó, cậu không khỏi ngẩng đầu lên nhìn. Chỉ thấy tay cậu không biết đã thò ra khỏi túi ngủ từ bao giờ, đang được một bàn tay to lớn ấm áp nắm lấy, sợi tơ nhện buộc trên cổ tay hai người thì cuộn thành từng vòng từng vòng dưới đất. Tầm mắt cậu men theo bàn tay to lớn kia nhìn lên, rồi nín thở. Người thanh niên đang ngồi dựa vào vách đá, hai mắt khép hờ, anh để trần nửa thân trên, từ thắt lưng trở xuống là chiếc đuôi cá màu xanh lam, vây đuôi bán trong suốt đang duỗi ra trong làn nước. Ánh nắng mặt trời nhẹ nhàng rải lên người anh, chiếu rọi những chiếc vảy cá sáng lấp lánh, đẹp như mộng ảo.
Đẹp quá….
Đường Vũ An rón rén ngồi dậy khỏi túi ngủ, nhìn cái đuôi cá tuyệt đẹp kia, cuối cùng vẫn không nhịn được mà vươn tay còn lại ra, rụt rè sờ thử.
Ngay khoảnh khắc bị chạm vào, Chu Khởi liền mở mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh lộ rõ vẻ thờ ơ và lạnh lẽo, kết hợp với đôi mắt màu xanh u tối kia, trông cứ như một sinh vật biển không có bất kỳ cảm xúc nào. Chỉ là, khi đôi mắt ấy nhìn thấy Đường Vũ An, lớp băng trong đáy mắt liền tan chảy. Anh nở nụ cười, vươn tay ôm lấy Đường Vũ An, chóp mũi cọ nhẹ vào cổ thiếu niên, hít hà mùi hương của cậu.
Đường Vũ An vốn đang cứng đờ người vì bị bắt quả tang sờ trộm đuôi của anh, lúc này mới từ từ thả lỏng.
“Anh Tiểu Khởi, chào buổi sáng.”
Cậu cố tỏ ra bình tĩnh, nói: “Hôm nay anh thấy thế nào rồi?”
Rất tiếc, Chu Khởi vẫn chưa khôi phục lại thần trí, dường như tình hình vẫn chẳng có gì thay đổi cả. Chẳng lẽ anh Tiểu Khởi cứ định như thế này mãi sao?
Ăn sáng đơn giản xong, Đường Vũ An gọi video cho thầy Cố, muốn hỏi xem anh ấy có cách gì không. Lần trước họ đã hoàn thành giao dịch, túi trữ linh mới cũng đã thông qua Bình Phiêu Lưu, mang theo vật tư lên đường đi vào giấc mơ của mẹ rồi. Số Mộc Tinh Thạch họ trả cho Cố Thiên Lý cũng đã giao đủ cả.
Cố Thiên Lý chăm chú nghe Đường Vũ An mô tả xong, khẽ nhíu mày, trầm ngâm suy nghĩ.
“Sau khi nuốt Thủy Linh Trùng, cậu ấy biến thành bộ dạng nửa người nửa cá, có lẽ thần trí đang ở trong trạng thái hỗn độn, mọi hành vi hiện giờ đều xuất phát từ bản năng.”
Bản năng sao?
Đường Vũ An nhìn thanh niên người cá đang nghịch tay mình, kể cả khi thầy Cố xuất hiện cũng chẳng hề thu liễm chút nào, rồi lại nhớ lại những chuyện hôm qua, cậu không khỏi cảm thấy thắc mắc.
Bản năng của anh Tiểu Khởi…. cũng kỳ lạ quá nhỉ?
“Có cách nào giúp anh ấy không hả thầy? Có thể dùng phương pháp ngũ hành tương sinh tương khắc như trước được không?” Đường Vũ An hỏi.
“Ta đoán là, việc cậu ấy có thể duy trì được trạng thái này chắc là do sức mạnh hệ Thổ trong cơ thể đang phát huy tác dụng đấy.” Cố Thiên Lý giải thích. Vì Thổ khắc Thủy, nên trong cơ thể Chu Khởi vốn đã có sẵn linh năng khắc chế hệ Thủy rồi.
Đường Vũ An gật đầu.
Quả thực là trước đây khi hấp thu hệ Thổ và hệ Mộc thì đều trực tiếp hóa đá và hóa gỗ, lúc hệ Hỏa thì cả người bốc cháy phừng phừng. Như hệ Thủy ôn hòa thế này, lại còn giữ được một nửa hình người, tính ra đã là tốt lắm rồi.
Cố Thiên Lý nói tiếp: “Hệ Thủy vốn dĩ là hệ khó nhất, hiện giờ chỉ có thể giao phó cho thời gian thôi.”
Bởi vì phần lớn cơ thể con người là nước, cho nên đối với Thủy Linh Trùng mà nói, đó là ưu thế tự nhiên, cho dù môi trường bên ngoài không có nước thì cũng chẳng gây được bao nhiêu áp lực để áp chế nó cả.
“Vậy không cần phải đưa anh ấy ra khỏi nước sao thầy?” Đường Vũ An hỏi.
“Ừ.” Cố Thiên Lý gật đầu, “Trạng thái hỗn độn này có khi cũng có thể giúp cậu ấy thấu hiểu hệ Thủy tốt hơn đấy.”
“Trước đây cậu ấy đã thành công nhiều lần rồi, lần này cũng không cần lo lắng quá đâu.”
Có Cố Thiên Lý đảm bảo, cuối cùng Đường Vũ An cũng thở phào nhẹ nhõm. Kết thúc cuộc gọi video, cậu nhìn sang Chu Khởi, nói: “Anh Tiểu Khởi, anh mau khỏe lại nhé.”
Chu Khởi nghiêng đầu nhìn cậu, bỗng nhiên chỉ tay ra mặt biển. Đường Vũ An theo bản năng nhìn ra ngoài đại dương. Trên mặt biển chỉ có từng đàn hải âu bay qua, ngoài ra thì cũng chỉ có những con sóng bạc đầu cuồn cuộn mà thôi.
Đường Vũ An còn đang thắc mắc thì cảm thấy Chu Khởi đang ghé sát lại gần, đôi môi ấm nóng của anh áp lên má cậu, rồi… khẽ gặm nhẹ một cái.
Chu Khởi dùng răng cắn nhẹ lên cái má thịt phúng phính của Đường Vũ An, cảm giác mềm mại trơn láng y như anh tưởng tượng.
Trong lúc thiếu niên ôm má nhìn anh với vẻ không thể tin nổi, thì anh đã “bõm” một cái, nhảy xuống biển, chuồn mất dạng rồi.
“Anh cắn em làm cái gì hả?”
Từ trong hang động vang lên tiếng hét tức tối của thiếu niên.
Hết chương 252.
