Chương 285: Dị Năng Mất Hiệu Lực?

Chương 285: Dị Năng Mất Hiệu Lực?

 

Nhìn cậu thiếu niên đang bay lơ lửng giữa không trung, người khổng lồ bỗng nhiên nhìn lại bàn tay vừa đập vào tấm màn chắn của mình, rồi anh ta đưa tay lên ướm thử một cái. Chiều cao của cậu thiếu niên này vậy mà chỉ xấp xỉ bằng bàn tay của anh ta thôi, đúng là nhỏ xíu xiu.

 

Bởi vì bay lên cao rồi, nên người khổng lồ có thể nhìn thấy rõ ràng ngũ quan thanh tú đáng yêu, khuôn mặt tròn trịa phúng phính của cậu thiếu niên, ngay cả quần áo trên người cậu cũng tinh xảo đến thế, trông vô cùng đáng yêu, cảm giác dễ thương này anh ta chưa từng thấy bao giờ.

 

“Này nhóc con, tất nhiên là tôi có thể nhìn thấy cậu rồi.” Giọng điệu của người khổng lồ cũng trở nên mềm mỏng hơn hẳn.

 

Tuy nhiên, do sự chênh lệch về kích thước cơ thể giữa hai bên quá lớn, nên khi lọt vào tai Đường Vũ An và Chu Khởi, giọng nói ấy vẫn mang theo tiếng ong ong vang vọng.

 

Đường Vũ An vội đưa tay bịt tai lại, lúc này mới lên tiếng: “Xin lỗi anh nhé, chúng tôi không biết nơi này là lãnh địa của anh, làm như vậy cũng chỉ để tự bảo vệ mình mà thôi.”

 

Người khổng lồ gật gật đầu: “Cũng phải, các người nhỏ bé thế này cơ mà, mấy con thú khác rất dễ nuốt chửng các người vào bụng lắm, nhưng mà…”

 

Ánh mắt của anh ta rơi xuống hàng rào bên bờ sông.

 

“Đồng bọn của các người thì thực sự rất vô lễ!” Anh ta nói tiếp, “Cách đây 10 kỳ Tử Nguyệt, tôi đã phát hiện ra bọn chúng rồi, tôi nói chuyện với chúng, mà chúng chẳng thèm để ý gì đến tôi cả!”

 

Đường Vũ An chớp chớp mắt. Quả nhiên, ở vị diện này cũng tồn tại một số hiện tượng mà thế giới ban đầu không có, ví dụ như cứ cách một tháng thì mặt trăng sẽ chuyển sang màu tím. Xem ra con người ở thế giới này dùng Tử Nguyệt để tính thời gian…. Thế nhưng mà, “đồng bọn” mà người khổng lồ nhắc đến, chẳng lẽ là đang ám chỉ….

 

“Ý anh là cái này hả?” Đường Vũ An lấy một con robot xây dựng ra.

 

“Đúng rồi, chính là cái tên nhóc vô lễ này đây!” Người khổng lồ tức giận nói.

 

Đường Vũ An đành phải giải thích: “Nó là người máy, không phải sinh vật sống thực sự đâu, cho nên nó không thể trả lời anh được, tôi thay mặt nó xin lỗi anh nhé.”

 

“Người máy ư?”

 

Người khổng lồ nghi hoặc chớp chớp mắt: “Đó là giống loài gì thế?”

 

Nhìn quần áo trên người anh ta đều làm từ da thú, vậy nên đối với loại kỹ thuật đến từ nền văn minh công nghệ này thì vô cùng xa lạ. Đường Vũ An cũng chẳng biết phải giải thích với anh ta thế nào cho phải, bèn nói: “Nó chỉ biết xây dựng thôi, không biết giao tiếp nói chuyện với con người đâu, nhưng mà robot giúp việc thì có thể đấy.”

 

Cậu bay trở lại mặt đất, sau đó lấy ra một con robot giúp việc đang nhàn rỗi, điều chỉnh kích thước của nó đến mức tối đa là hai mét, tiếp đó cài đặt chương trình cho nó.

 

Trong lúc Đường Vũ An thao tác, người khổng lồ đã đặt mấy con cá xuống, rồi ngồi bệt xuống đất nhìn cậu, cuối cùng thậm chí còn nằm sấp xuống luôn. Cái dáng vẻ chống cằm nghiêng đầu cười tủm tỉm của anh ta, cảm giác cứ như đang ngắm nhìn mèo con liếm móng vuốt rửa mặt vậy.

 

Chu Khởi: “…”

 

Đối mặt với ánh nhìn chằm chằm của một người khổng lồ như thế này, cho dù có tấm màn chắn bảo vệ ngăn cách, Chu Khởi vẫn cảm thấy có chút sởn gai ốc. Còn Đường Vũ An thì đang bận rộn cài đặt robot nên chẳng có cảm giác gì mấy.

 

Rất nhanh sau đó, robot đã được khởi động.

 

“Xin chào, rất hân hạnh được phục vụ ngài!”

 

Nghe thấy âm thanh máy móc của robot, mắt người khổng lồ sáng rực lên: “Wao, cuối cùng nó cũng nói chuyện rồi! Nó đang nói cái gì thế?”

 

“Phát hiện ngôn ngữ chưa được thu thập, đang bật chế độ học tập…. Xin hãy nói chuyện với tôi nhiều hơn, điều đó có thể giúp tôi nắm bắt ngôn ngữ mới được tốt hơn.”

 

Đường Vũ An và Chu Khởi là nhờ mua gói phiên dịch từ hệ thống nên mới có thể giao tiếp bình thường với người khổng lồ, còn robot thì chưa được cài đặt gói phiên dịch này. Đường Vũ An đành phải thuật lại lời robot cho người khổng lồ nghe.

 

“Được rồi, cái tên nhóc này cũng thú vị đấy chứ.” Cuối cùng người khổng lồ cũng tha thứ cho sự vô lễ của đám robot xây dựng.

 

Sau đó, Đường Vũ An lại tò mò hỏi: “Anh khổng lồ ơi, làm sao mà anh có thể nhìn thấy bọn tôi được vậy? Bởi vì tấm màn chắn này có chức năng tàng hình mà, theo lý thuyết thì anh không thể nhìn thấy chúng tôi mới đúng chứ.”

 

Vừa nãy cậu đã kiểm tra bảng điều khiển rồi, căn nhà nhỏ ở vị diện này đúng là đang ở trạng thái đóng cửa, cho nên việc người khổng lồ nhìn thấy bọn cậu quả thực là rất kỳ lạ.

 

Nếu là trước đây, có lẽ cậu sẽ không dám hỏi, nhưng bây giờ cậu cảm thấy hỏi thẳng ra cũng chẳng sao cả. Có lẽ điều này sẽ giúp họ khám phá thế giới này tốt hơn.

 

Người khổng lồ cười ha hả, nói: “Tất nhiên là tôi nhìn thấy rồi, chẳng lẽ các người không biết sao? Con người là con cưng của đất mẹ mà, mấy cái trò che mắt này chẳng có tác dụng gì với chúng ta cả đâu!”

 

Tiếng cười của anh ta vang rền như sấm, khiến cả Đường Vũ An và Chu Khởi đều không nhịn được phải bịt tai lại.

 

Những chuyện khác thì không biết, nhưng người khổng lồ lại không cho rằng bản thân mình là “người khổng lồ”, vậy thì có thể suy ra rằng —— con người ở thế giới này đều có kích thước cơ thể to lớn như thế này sao?

 

Quả không hổ danh là vị diện ma pháp cao cấp!

 

“Anh khổng lồ, thế anh có biết ma pháp nào lợi hại không?” Đường Vũ An tò mò hỏi.

 

“Ma pháp á? Ý cậu là mấy cái kỹ năng mà bọn ma thú hay dùng ấy hả?” Người khổng lồ lắc đầu quầy quậy, “Tôi không biết, con người ở đây chẳng ai biết cái đó cả.”

 

“A, ra là vậy….”

 

Có lẽ là nhận ra sự thất vọng của Đường Vũ An, người khổng lồ lại có chút vội vàng nói: “Mặc dù tôi không biết dùng, nhưng mấy con ma thú kia cũng chẳng có cách nào dùng kỹ năng để đối phó với tôi được đâu, kỹ năng của chúng nó đối với tôi không có tác dụng!”

 

Đường Vũ An trố mắt ngạc nhiên: “Kỹ năng không có tác dụng với anh sao?”

 

“Đúng thế!”

 

Nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của cậu thiếu niên nhỏ xíu, lúc này người khổng lồ mới hài lòng, anh ta chỉ chỉ vào mấy con cá bên cạnh, nói: “Loại cá kiếm này biết phóng điện đấy, nhưng mà chích vào người tôi thì chẳng có chút tác dụng nào cả.”

 

Vậy là miễn dịch 100% lực sát thương linh năng à?

 

Đường Vũ An chợt nhớ tới chiếc Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ, cậu bất giác quay sang nhìn Chu Khởi. Vậy thì dị năng của anh Tiểu Khởi đối với người khổng lồ cũng vô hiệu luôn à?

 

Chu Khởi cũng đang nhíu mày, anh suy nghĩ một chút rồi mở miệng nói: “Tôi không tin đâu, trừ khi anh để cho tôi thử một chút.”

 

Người khổng lồ quan sát anh một lúc rồi hỏi lại: “Cậu biết kỹ năng của ma thú à?”

 

Chu Khởi gật đầu xác nhận.

 

Người khổng lồ khoanh tay trước ngực, sờ sờ cằm, nói: “Vậy thì chắc chắn là các cậu không phải con người rồi, thế sao lại trông giống con người vậy nhỉ? Rốt cuộc các cậu là sinh vật gì vậy?”

 

“Anh đang cố tình lảng sang chuyện khác à?” Chu Khởi hỏi.

 

“Tất nhiên là không rồi!” Người khổng lồ nói, “Đến đây nào, các cậu muốn thử thì nhanh lên, tôi đang chờ đây này.”

 

Thế là, Chu Khởi trực tiếp ném một cái Thuật Đóng Băng về phía anh ta. Nhưng mà, ngay trước khi linh năng chạm vào người khổng lồ, Chu Khởi đã cảm nhận được năng lượng hệ Băng mà anh giải phóng ra đã tan biến mất. Anh không tin vào những gì diễn ra trước mắt, lại lần lượt sử dụng Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, kết quả không có gì ngoại lệ, tất cả đều mất tác dụng ngay khi đến gần người khổng lồ.

 

Ngay cả việc điều khiển mặt đất sụt lún xuống cũng không được, bởi vì năng lượng hệ Thổ căn bản không thể tiếp cận được người khổng lồ, càng đừng nói gì đến chuyện lan đến dưới chân anh ta.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Người khổng lồ cười hì hì, vẻ mặt càng lúc càng đắc ý.

 

Cuối cùng, Chu Khởi đành phải dừng lại.

 

Lông mày anh nhíu chặt, sắc mặt có chút nghiêm trọng. Vốn dĩ anh tưởng rằng bản thân đã sở hữu thực lực nhất định rồi, nào ngờ khi gặp phải người khổng lồ, tất cả lại hoàn toàn mất hiệu lực? Vậy sau này nếu thực sự đụng độ người khổng lồ ở thế giới này, mà đối phương lại có ý thù địch, thì chẳng phải họ sẽ gặp nguy hiểm sao? May mắn thay, ngay bước đầu tiên đặt chân đến thế giới này, họ đã gặp được anh chàng khổng lồ tính tình hào sảng, tâm tư đơn thuần trước mặt đây…

 

“Thấy chưa, tôi đâu có chém gió!”

 

Người khổng lồ ngồi khoanh chân lại, cúi người xuống quan sát Chu Khởi: “Cơ mà cái cậu nhóc này, năng lực cũng đặc biệt ghê đấy!”

 

Tai của Đường Vũ An và Chu Khởi đều dựng đứng cả lên. Liệu người khổng lồ này có manh mối gì về linh trùng trong cơ thể Chu Khởi không nhỉ?

 

“Đây là lần đầu tiên tôi thấy có sinh vật có thể sử dụng được nhiều kỹ năng thuộc tính như thế đấy! Cậu làm thế nào hay vậy?”

 

Nghe vậy, Chu Khởi thầm thở dài trong lòng. Xem ra người khổng lồ này cũng chẳng biết gì cả….

 

Lúc này anh lại nghe thấy Đường Vũ An nói: “Anh khổng lồ ơi, tôi còn có mấy kỹ năng khác nữa nè, có thể thử xem được không?”

 

Đúng rồi, ngoài linh năng ra, họ còn có đạo cụ hệ thống nữa mà. Người khổng lồ liền phất phất tay, nói: “Các cậu có chiêu trò gì thì cứ tung hết ra đi!”

 

Đầu tiên là gậy trêu mèo.

 

“Leng keng leng keng…. Leng keng leng keng….”

 

Đáng tiếc, ngoại trừ việc người khổng lồ lại một lần nữa để lộ ra cái biểu cảm bị sự dễ thương đánh gục, thì chẳng có phản ứng gì đặc biệt cả. Nếu gậy trêu mèo vô hiệu, vậy thì đĩa bay cho chó và bẫy chuột chắc cũng chẳng cần thử nữa làm gì.

 

“Cái gậy nhỏ của cậu dễ thương quá, sao lại cất đi rồi?” Người khổng lồ thấy Đường Vũ An cất cái gậy đi, không nhịn được bèn hỏi.

 

“Không có gì đâu, tôi cầm nhầm thôi mà.”

 

Đường Vũ An thử vươn một tay ra ngoài màn chắn: “Tôi có thể bắt tay với anh được không?”

 

Đôi tay cậu đang đeo Găng Tay Thiên Nga Trắng, trông vừa thanh lịch lại vừa tinh tế. Người khổng lồ vội vàng chùi chùi bàn tay của mình lên người, cho đến khi cảm thấy sạch sẽ rồi mới chìa một ngón tay ra. Đường Vũ An ôm lấy ngón tay của anh ta, hơi thử một chút, phát hiện ra…. Hình như Găng Tay Thiên Nga Trắng có hiệu lực, nhỉ?

 

Mắt cậu sáng lên, gan cũng to ra hẳn.

 

“Anh khổng lồ, anh ngồi yên đừng động đậy nhé, tôi muốn thử xem có thể nâng anh lên được không.”

 

Làm như vậy có lẽ sẽ đo được giới hạn của Găng Tay Thiên Nga Trắng chăng?

 

Còn người khổng lồ thì bị lời nói của cậu chọc cho bật cười.

 

“Nâng tôi lên á? Cái cậu nhóc tí hon này biết nói đùa thật đấy!”

 

“Tôi không có nói đùa đâu, nhưng tôi cũng không biết có thành công hay không, cho nên cần phải thử một lần đã.”

 

“Được thôi, vậy cậu làm đi.”

 

Chu Khởi không nhịn được mà kéo tay Đường Vũ An lại, người khổng lồ không vào được màn chắn bảo vệ, điều này có nghĩa là Đường Vũ An phải đi ra ngoài….

 

“Không sao đâu, em cảm thấy người khổng lồ này có thể tin tưởng được!”

 

Nghe thấy câu này, Chu Khởi cũng đành chiều theo ý cậu, chỉ đứng bên cạnh căng thẳng quan sát.

 

Còn Đường Vũ An thì bước ra khỏi màn chắn bảo vệ.

 

Người khổng lồ đang ngồi khoanh chân, không hề cử động, chiều cao của Đường Vũ An chỉ nhỉnh hơn đầu gối anh ta một chút, trông cậu bé bé xinh xinh đến là yêu! Sau đó, anh ta nhìn thấy cậu thiếu niên tí hon đeo găng tay trắng thanh lịch kia vươn hai bàn tay nhỏ bé ra, rồi cúi người xuống chạm vào đầu gối của anh ta. Người khổng lồ vốn đang cười tủm tỉm ngắm nhìn cậu bé đáng yêu này, bỗng nhiên cảm thấy có một luồng sức mạnh khổng lồ truyền tới.

 

“Uỳnh ——”

 

Đường Vũ An không nâng người khổng lồ lên, mà là lật ngửa anh ta ra luôn! Người khổng lồ trố mắt, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn lên bầu trời, đợi đến khi anh ta chống tay ngồi dậy được thì người tí hon dễ thương kia đã chạy tót vào trong màn chắn trong suốt rồi.

 

“Cậu nhóc, cậu làm thế nào được như vậy?” Người khổng lồ kinh ngạc thốt lên.

 

“Vừa nãy là cậu lật ngã tôi à?”

 

Đường Vũ An gật gật đầu: “Trông có vẻ là thế đấy, anh không bị thương chứ?”

 

“Tất nhiên là không rồi!” Người khổng lồ quan sát Đường Vũ An, vẫn không nhịn được nói, “Sao sức lực của cậu lại lớn thế hả?”

 

Đường Vũ An cười hì hì: “Tôi còn có một năng lực thần kỳ khác nữa đó.”

 

“Năng lực gì?”

 

“Có thể khiến người ta cười.”

 

“Ý cậu là kể chuyện cười đó hả?”

 

Đường Vũ An lắc đầu: “Là có thể khiến người ta cười ha hả không kiểm soát được, cười rất lâu mới dừng lại được, nhưng không biết có tác dụng với anh không.”

 

Người khổng lồ lập tức thấy hứng thú.

 

“Đến đây nào, thử xem!” Anh ta nói, “Tôi muốn xem xem đó là cái năng lực kiểu gì.”

 

Chu Khởi không nhịn được ném cho anh ta một ánh mắt như muốn nói: “Tinh thần dũng cảm thật đáng khen”.

 

“Vậy tôi thử đấy nhé?” Đường Vũ An xác nhận lại lần nữa.

 

Người khổng lồ gật đầu: “Tới luôn đi!”

 

Thế là, Đường Vũ An lấy Viên Bi Vui Vẻ ra, rồi tận dụng chức năng đặt đồ từ xa, nhẹ nhàng chạm vào người anh ta một cái. Ngay khoảnh khắc chạm vào, Chu Khởi đã ôm lấy Đường Vũ An bay vút ra xa.

 

Người khổng lồ nghi hoặc nhìn bọn họ bay lên cây cầu phao, vừa định hỏi sao hai người họ lại chạy mất, thì cảm thấy miệng mình không tự chủ được mà ngoác ra.

 

“Ha ha ha —— Ha ha ha ha ——”

 

Rất nhanh sau đó, bên bờ sông đã vang lên tiếng cười điên cuồng của người khổng lồ, mặc cho anh ta có cố nhịn thế nào cũng không nhịn được.

 

Hết chương 285.

 

Chương 285: Dị Năng Mất Hiệu Lực?

Ngày đăng: 27 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên