Chương 290: Phát Hiện Trọng Đại!
Ba người còn lại có mặt ở đó đều ngẩn tò te.
Người… người yêu á?
Chu Khởi ngẩn ngơ cúi đầu nhìn xuống, đúng lúc Đường Vũ An cũng ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt hai người chạm nhau. Cậu thiếu niên hơi nhoẻn miệng, nở một nụ cười rạng rỡ đáng yêu với anh.
Vành tai Chu Khởi dần dần đỏ lên.
Đây là lần đầu tiên họ công khai quan hệ người yêu với người ngoài….
(//o////o//)
Chu Khởi vội vàng quay đi chỗ khác hòng che giấu sự thất thố của mình, nhưng bàn tay đang nắm tay Đường Vũ An lại siết chặt hơn, một niềm vui sướng khó tả dâng trào trong lòng anh.
Trong khi đó Sơn Phong lại lộ vẻ hoang mang.
“Không phải hai cậu đều là con trai à?” Anh ta thắc mắc hỏi.
Mặc dù Sa Sa cứ cười tủm tỉm vô cùng ẩn ý, nhưng cũng gật đầu phụ họa theo: “Đúng rồi đó, hai đứa là con trai mà, sao lại là người yêu được chứ? Trừ khi…. hai đứa hôn nhau một cái cho chị xem nào!”
Sơn Phong: “….”
Anh ta vốn đang gật gù tán đồng, kết quả câu chốt hạ của Sa Sa làm anh ta đứng hình luôn. Còn Chu Khởi lúc nãy vốn chỉ mới hơi đỏ tai thôi, giờ thì mặt cũng đỏ lựng như gấc chín rồi.
Mặt Đường Vũ An cũng đỏ bừng.
Mặc dù cậu vẫn luôn muốn hôn anh Tiểu Khởi, nhưng mà… nhưng mà sao có thể hôn trước mặt người ngoài được chứ?!
May mà Sơn Phong đã giải vây cho họ.
“Đùa thế có quá đáng lắm không đấy?” Anh ta nói, “Sa Sa, em đừng làm khó hai cậu ấy nữa!”
Người phụ nữ khổng lồ hừ hừ một tiếng, rồi cũng chịu đổi chủ đề thật.
“Sao hai người họ lại bé tẹo thế này? Là kỹ năng thần kỳ gì à?” Cô hỏi.
Ở thế giới này tồn tại đủ loại dị năng kỳ quái — tất nhiên là mấy dị năng đó chẳng có tác dụng gì với bọn họ cả.
“Không phải đâu, chủng tộc của bọn họ vốn dĩ nhỏ bé thế thôi.” Sơn Phong giải thích, “Đừng nhìn bọn họ bé tí teo mà xem thường, bọn họ biết nhiều thứ lắm đấy!”
Sơn Phong khoe cho người phụ nữ khổng lồ xem đồ đạc trong cái giỏ của mình, ngoài bình giữ nhiệt ra thì toàn là những thứ đổi được trong mấy tháng nay, nào là dao đa năng, đèn pin, bật lửa…. lại còn có cả lẩu tự sôi nữa!
“Em nhất định phải nếm thử món lẩu tự sôi này, ngon cực kỳ luôn! Anh chưa bao giờ được ăn thứ gì ngon như thế!”
Mấy thứ này, đương nhiên đều là phiên bản siêu to khổng lồ rồi.
“À đúng rồi!” Sơn Phong chỉ vào chân mình, bảo: “Cái đôi ủng này này, em nhất định phải mua một đôi!”
Chân Sơn Phong đang đi ủng đi mưa, vốn dĩ Đường Vũ An định làm cho anh ta một đôi giày vải, nhưng sau lại nhớ ra chợ bán buôn có thể đổi được ủng đi mưa. Ủng đi mưa do hệ thống cung cấp vừa chống nước lại bền chắc, đi vào còn êm chân, có thể đặt làm theo kích cỡ, dùng sướng hơn giày vải tự làm rất nhiều. Cậu vừa lấy ra là Sơn Phong đã ưng ngay, vứt luôn đôi giày cỏ rách nát của mình đi.
Thực ra Sa Sa cũng để ý đến diện mạo mới của Sơn Phong rồi — không chỉ mặc quần áo mới kiểu dáng lạ mắt, mà râu ria cũng cạo sạch sẽ, tóc tai thì cắt ngắn gọn gàng, nếu không phải giọng nói của anh ta quá quen thuộc thì có khi cô cũng chẳng nhận ra nổi.
Thấy Sơn Phong ra hiệu bằng mắt, vì đã nhận tiền trước rồi nên Đường Vũ An gác chuyện vừa nãy sang một bên, bắt đầu làm việc.
Cậu bay đến trước mặt người phụ nữ khổng lồ, hỏi: “Anh Sơn Phong có đặt may cho chị vài bộ quần áo, tôi có thể đo kích thước cho chị rồi chọn kiểu dáng phù hợp được không?”
Sa Sa nghe mà cứ ngớ ra.
Cô bỗng nhiên thấy hơi ngại ngùng, hỏi: “Tôi cần phải làm gì?”
“Chúng ta ra bãi đất trống đằng kia đi.” Đường Vũ An và Chu Khởi bay ra bãi đất trống cạnh ngôi nhà gỗ, đợi Sa Sa bước tới đứng yên vị, liền dùng máy tính quang học đo kích thước cho cô.
Hình ảnh 3D của cô nhanh chóng được tạo ra, tỷ lệ một một, tái hiện hoàn toàn dáng vẻ của cô.
Sa Sa nhìn thấy mô hình 3D sống động như thật thì không khỏi kinh ngạc: “Đây là tôi á? Các cậu làm thế nào hay vậy?”
Trên hình ảnh 3D, cô trông thật oai phong, thân hình săn chắc khỏe mạnh, nhìn qua là biết thân thủ bất phàm rồi.
Đường Vũ An cười cười không giải thích, cái này mà giải thích thì lằng nhằng lắm. Cậu trực tiếp thao tác trên màn hình quang học, chỉ thấy hình ảnh 3D của Sa Sa cũng bắt đầu tự động thay đổi trang phục, đừng nói là Sa Sa, đến cả Sơn Phong đứng bên cạnh cũng cũng phải trố mắt ra nhìn…. Sao hồi trước anh ta không có cái màn này nhỉ?
Nhưng thấy Sa Sa vui ra mặt, Sơn Phong lại khoái chí, túi ma tinh này tiêu cũng đáng đồng tiền bát gạo ghê!
Được Đường Vũ An tư vấn nhiệt tình, Sa Sa cũng nhanh chóng chọn được quần áo mình thích. Mặc dù cô rất thích mấy cái váy đẹp đẽ kia, nhưng cuối cùng cũng chỉ chọn một bộ kiểu dáng đơn giản không ảnh hưởng đến việc vận động, còn lại đều là trang phục gọn gàng.
Thế là, Đường Vũ An lấy robot gia dụng ra, sau đó đổi các loại vải vóc và chỉ may chất liệu khác nhau, cài đặt xong chương trình cho robot thì chỉ việc ngồi chờ thôi.
Còn bên kia, Sơn Phong đã chuẩn bị xong nước nóng, kéo Sa Sa ra một bên ngồi ăn lẩu tự sôi rồi. Vốn dĩ Sa Sa còn định xem robot may quần áo, nhưng mùi thơm nồng nàn đã quyến rũ cô, cô nhanh chóng bị nồi lẩu của Sơn Phong dụ dỗ đi mất.
Dù sao thì gia vị bọn họ dùng cũng có hạn, làm sao cưỡng lại được kích thích vị giác tầng tầng lớp lớp của hương liệu hiện đại chứ? Dưới sự tấn công dồn dập của quần áo đẹp và lẩu tự sôi, Sa Sa và Sơn Phong đã nhanh chóng làm hòa với nhau.
Còn Đường Vũ An thì sau khi cài đặt cho robot gia dụng xong, lại được sự đồng ý của Sa Sa, bèn chọn một vị trí thích hợp trong rừng Tử Thiên Tầng, lấy robot xây dựng ra xây nhà. Trong bốn tháng này, trên đường đi họ đã xây thêm Tiệm Tạp Hóa Bình An chi nhánh số 18 và 19, tất cả đều nằm gần nơi ở của người khổng lồ. Hai người họ cũng tranh thủ buôn bán với những người khổng lồ này, hơn nữa còn được chào đón nồng nhiệt vô cùng. Nếu không phải người khổng lồ thích sống một mình, lại còn ở cách nhau quá xa, thì chắc chắn hai người họ đã chốt được nhiều đơn hơn rồi! Mặc dù vậy, lợi nhuận mà bọn cậu thu được cũng rất hậu hĩnh.
Đường Vũ An liếc nhìn tài khoản điểm tích lũy, số dư của cậu đã cán mốc mười triệu, đang thẳng tiến tới hai mươi triệu điểm rồi đây này! Và bây giờ, đợi cái tiệm tạp hóa ở Rừng Thiên Tầng này xây xong, cậu sẽ sở hữu tròn 20 chi nhánh! Mặc dù trong số đó chỉ có những nơi như Mái ấm Hoang Thành – Cự Phong – Mái ấm Lâm Hải, Lam Hồ, Xích Phong, Tử Thiên và Đồng Cỏ Chăn Nuôi, cộng thêm hai tiệm ở thành Nam thành Bắc ở thế giới cũ là phát triển được….
Đường Vũ An bấm đốt ngón tay đếm đếm, lúc này mới phát hiện cơ ngơi của họ thực sự đã rất lớn rồi! Giờ lại thêm vài khách hàng ở vị diện người khổng lồ, tuy số lượng ít nhưng bù lại bọn họ có sản vật phong phú, lại còn hào phóng nữa chứ.
“Đợi em lên Level 30, cảm giác như có thể nâng cấp đẳng cấp cửa hàng theo cả hai hướng cùng lúc luôn ấy!” Đường Vũ An hí hửng nói.
Chu Khởi cười xoa đầu cậu.
Nhớ lại lúc nãy Đường Vũ An thẳng thắn thừa nhận quan hệ người yêu của hai người, ý cười trên mặt anh lại càng sâu hơn. Bỗng nhiên, anh nhận ra điều gì đó, nhạy bén quay đầu nhìn sang, kết quả lại thấy…. Sa Sa đang ngồi ăn lẩu tự sôi với Sơn Phong trên tảng đá, không biết đã nhìn về phía họ từ lúc nào, khóe miệng còn treo nụ cười đầy ẩn ý.
Chu Khởi: “…”
Anh cứng đờ người rút tay về, thế nhưng ngay sau đó, Đường Vũ An đã chộp lấy cánh tay anh, dựa sát vào người anh. Ánh mắt Sa Sa nhìn họ hình như lại càng phấn khích hơn nữa.
Chu Khởi hơi cứng người, vội vàng bảo với Đường Vũ An: “Chúng ta vào rừng xem thử đi.”
“Dạ được!”
Đường Vũ An cũng rất hứng thú với khu rừng màu tím này, cảm giác như lạc vào thế giới cổ tích mộng mơ vậy. Họ bay lên ngọn cây rồi đáp xuống một chiếc lá, chiếc lá màu tím này tỏa ra một mùi hương thoang thoảng, ngửi vào rất dễ chịu. Đúng lúc có một chiếc lá rụng từ trên cành xuống, Đường Vũ An liền ném cho nó một kỹ năng giám định.
【Lá Tử Thiên Tầng.】
【Giá trị: 100 điểm/lá.】
【Mô tả: Lá rụng từ cây Tử Thiên Tầng, có khả năng tỏa hương thơm liên tục, có thể trừ tà trị bệnh, đặc biệt có hiệu quả rõ rệt với các loại dị trùng.】
Một cái lá giá 100 điểm! Đắt gấp đôi lá Lam Hồ…. Tất nhiên, xét về kích thước thì lá Tử Thiên Tầng to hơn lá Lam Hồ nhiều.
“Có thể trừ tà trị bệnh, hiệu quả rõ rệt với dị trùng ư?” Đường Vũ An không nhịn được nói, “Thế có trừ được linh trùng không anh?”
Cậu nhìn sang Chu Khởi.
Chu Khởi cũng ghé sát vào phiến lá cảm nhận kỹ càng, sau đó lắc đầu: “Bản chất của linh trùng không phải là côn trùng, mà là quy tắc của những nhánh nhỏ, nên chắc là không có tác dụng đâu.”
“Vậy à….”
Đường Vũ An có hơi thất vọng một chút, nhưng cậu chợt nghĩ ra điều gì đó, mà Chu Khởi cũng đúng lúc nhìn sang cậu. Hai người bốn mắt nhìn nhau, đều đoán được đối phương đang định nói gì.
“Em nói trước đi.” Chu Khởi mỉm cười nói.
Đường Vũ An cười hì hì, “Nếu là có thể trừ tà trị bệnh, vậy liệu có tác dụng với Biến dị chủng không nhỉ?”
Chu Khởi gật đầu, “Có thể thử xem sao.”
Nếu có hiệu quả thật, thì thế giới cũ của họ được cứu rồi!
“Vâng! Để em báo cho ba mẹ biết!”
Đường Vũ An lập tức tag Đường Thăng và Đường Tuyết Vân trong nhóm chat gia đình, giải thích tình hình xong, lại bỏ một chiếc lá Tử Thiên Tầng vào kho tùy thân. Một chiếc lá Tử Thiên Tầng dài gần cả mét, phải gấp lại một chút mới nhét vừa.
【Đông Thổ Đại Đường: Nếu xác định là có hiệu quả, chúng ta nghiên cứu xem có thể làm thành dạng Tiền Bình An được không.】
Như thế thì có khi lại ra mắt được một loại tiền tệ phiên bản đặc biệt dành riêng cho thế giới cũ của họ! Nếu có thể chống lại được biến dị chủng, thì loại Tiền Bình An này chắc chắn sẽ được đón nhận nồng nhiệt, không chỉ bảo vệ được nhiều người hơn mà còn có lợi cho việc phát triển giao thương của Thương hội Bình An, thế là đôi bên cùng có lợi rồi.
【Siêu Nhân Gối: Rõ rồi! Ba đi thử nghiệm ngay đây!】
Đường Thăng cũng hiểu rõ tầm quan trọng của việc này, lập tức lấy lá Tử Thiên Tầng đi thử nghiệm thành quả. Nếu thành công, thì ý nghĩa của chuyến đi này quả thực là vô cùng to lớn!
“Chúng ta cứ thu thập một mớ trước đã.” Chu Khởi nói.
“Vâng vâng!”
Họ không hái lá trên cây, mà đi gom lá rụng dưới đất trước cho đỡ phí. Có lẽ nhờ hiệu quả đuổi côn trùng tự nhiên, vậy nên trong rừng Tử Thiên Tầng gần như chẳng thấy mấy con bọ thường gặp ở Rừng Cự Mộc, an toàn hơn những chỗ khác rất nhiều!
“Chúng ta phải mau chóng dựng cho xong màn chắn bảo hộ, bảo vệ khu rừng Thiên Tầng này lại.”
Tuy bây giờ nói mấy cái này còn hơi sớm, nhưng dù sao thế giới này cũng đã có người của Pháo đài thâm nhập rồi, ai mà biết được khu rừng này có bị bọn họ dòm ngó hay chưa cơ chứ?
Chỉ mất một tiếng đồng hồ, robot xây dựng đã dựng xong nhà.
Thế là, Tiệm Tạp Hóa Bình An chi nhánh số 20 cũng đã hoàn thành thuận lợi! Đường Vũ An mở màn chắn bảo hộ và trận pháp dịch chuyển, rồi dùng hàng rào quây mấy cây Thiên Tầng lại.
Sa Sa nhìn thấy cũng chẳng nói gì, dù sao cây cối trong Rừng Thiên Tầng nhiều vô kể, hai bạn nhỏ dễ thương này muốn quây thì cứ quây thôi. Nghĩ đến việc họ sẽ trở thành hàng xóm của mình, cô lại cười tít cả mắt.
Còn Đường Vũ An và Chu Khởi thì vào trong nhà gỗ nhỏ, lập tức đi qua trận pháp dịch chuyển quay về vị diện gốc. Vừa về đến Mái ấm Hoang Thành, thông báo hệ thống của Đường Vũ An đã nhảy ra.
【Đã trở về vị diện gốc, đang tổng kết các phần thưởng trong thời gian rời đi….】
【Chúc mừng! Bạn đã hoàn thành tất cả các nhiệm vụ hằng ngày, điểm tích lũy +560, số lần quay Vòng Quay May Mắn +12.】
【Chúc mừng! Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ tuần…】
Nhìn thấy số lần quay Vòng Quay May Mắn tăng lên, Đường Vũ An không khỏi sững sờ.
12 lần! Cộng thêm nhiệm vụ tuần nữa là tổng cộng 13 lần!
Mắt cậu sáng rực lên, nhưng ngay sau đó lại thấy khó hiểu. Không đúng nha, cậu ở vị diện khác tính già tính non cũng chỉ tầm 7 tháng, giữa chừng còn về hái việt quất biến dị nữa, sao lại là 12 lần được nhỉ?
Chẳng lẽ tỷ lệ dòng chảy thời gian giữa hai thế giới đã thay đổi rồi sao?
Hết chương 290.
