Chương 298: Long Tộc

Chương 298: Long Tộc

 

Rồng… Tiếng Rồng á?

 

Vậy sinh vật xuất hiện trước mặt họ thực sự là Rồng sao? Lại còn là một con Hỏa Long có thể bơi lội tung tăng trong dung nham nữa chứ? Cả Đường Vũ An và Chu Khởi đều kinh ngạc đến ngây người luôn rồi.

 

Từ những gì quan sát được bằng thần thức của họ, sinh vật trước mặt sở hữu thân hình dài ngoằng như trăn, trên người phủ đầy vảy cá, lại còn có móng vuốt đại bàng, sừng hươu, tai trâu… Y hệt như loài Rồng trong truyền thuyết thần thoại vậy! Cơ thể nó dài ít nhất cũng phải năm sáu mươi mét, móng vuốt còn to hơn cả bàn tay của người khổng lồ.

 

Thế nhưng mà…. Chẳng phải Tứ Hải Long Vương đều là Thủy Thần sao? Rồng là loài cai quản mưa gió, lẽ ra phải thuộc hệ Thủy chứ nhỉ! Đằng này con Cự Long trước mặt họ lại tràn ngập linh năng hệ Hỏa, cũng chẳng hề sợ hãi dung nham nóng bỏng, rõ ràng là thuộc tính Hỏa rồi….

 

Đường Vũ An có chút thắc mắc, nhưng nghĩ đến việc đây đâu phải thế giới ban đầu của mình, thế là cậu lại nhanh chóng cảm thấy rất bình thường. Có chút khác biệt cũng là lẽ đương nhiên, giống y hệt mới là chuyện lạ ấy chứ. Đối mặt với một con Cự Long chỉ tồn tại trong thần thoại thế này, Đường Vũ An cảm thấy tò mò từ tận đáy lòng. Thấy Cự Long vẫn đang chờ câu trả lời, Đường Vũ An bèn lên tiếng: “Chào ngài Rồng.”

 

Bọn cậu vốn chẳng biết ngôn ngữ của loài Rồng, nhưng đã có gói ngôn ngữ của hệ thống rồi thì lo gì vấn đề giao tiếp chứ.

 

Cự Long hơi trợn mắt, vô cùng kinh ngạc nói: “Ngươi thực sự biết nói tiếng Rồng à?”

 

Nó khẽ khịt mũi, dường như đang ngửi mùi trên người Đường Vũ An và Chu Khởi, rồi ánh mắt lại thêm vài phần nghi hoặc.

 

“Các ngươi không phải Rồng.”

 

“Vâng, thưa ngài Rồng, chúng tôi là con người.”

 

“Sao có thể thế được?” Cự Long lấy làm lạ, “Cái đám đầu óc ngu si tứ chi phát triển kia làm sao mà nói được tiếng Rồng? Phải mất cả mấy mùa Trăng Đỏ bọn chúng mới học nói được tiếng của chính mình cơ mà!”

 

Ở vị diện này không có đồng hồ hay lịch, thời gian được tính bằng số lần xuất hiện của các mặt trăng màu khác nhau. Một mùa Trăng Đỏ bằng 24 mùa Trăng Tím, tương đương với 2 năm. Trẻ con loài người mới sinh ra, phải mất vài năm mới học nói được thì đúng là chuyện quá đỗi bình thường rồi còn gì.

 

“Chẳng lẽ Long tộc không như vậy sao?” Đường Vũ An tò mò hỏi.

 

“Tất nhiên rồi, Long tộc chúng ta là chủng tộc trí tuệ cổ xưa, vừa sinh ra đã nắm vững ngôn ngữ của tộc mình rồi!”

 

Giọng nói trầm thấp của Cự Long bỗng trở nên cao vút, còn mang theo vài phần kiêu hãnh.

 

Đường Vũ An chớp chớp mắt, tò mò hỏi tiếp: “Vậy trên thế giới này, ngoài con người và Long tộc ra, còn có giống loài trí tuệ nào khác nữa không?”

 

“Đương nhiên là có rồi.” Cự Long đáp, “Tất cả các loài ma thú cấp cao đều là chủng tộc có trí tuệ cả, nhưng mà… hai người các ngươi thực sự là con người sao? Ta chưa từng thấy con người nào bé tí tẹo như các ngươi.”

 

“Vâng, chúng tôi đúng là con người mà.”

 

Đường Vũ An cười nói: “Tuy thân hình chúng tôi nhỏ bé, nhưng chúng tôi thông minh lắm đấy nhé!”

 

Cự Long gật gù: “Các ngươi biết nói tiếng Rồng, đúng là thông minh hơn cái đám toàn cơ bắp kia thật.”

 

Nghe giọng điệu của ngài ấy, chắc là từng chịu thiệt thòi gì đó dưới tay người khổng lồ rồi, nếu không thì đâu có oán niệm sâu sắc đến vậy.

 

“Thế sao các ngươi lại ở trong bồn tắm của ta? Các ngươi chạy đến đây làm gì?”

 

Đối diện với ánh mắt soi xét của Cự Long, Đường Vũ An bình tĩnh đáp: “Chúng tôi vô tình lạc vào đây thôi, cảm ơn ngài đã vớt chúng tôi ra khỏi dung nham.”

 

Tuy bị dọa cho một phen hú vía, nhưng đúng là ngài ấy đã giúp bọn cậu một tay thật.

 

“Thưa ngài Rồng, ngài có muốn món đồ gì không? Chúng tôi có thể tặng ngài để làm quà báo đáp.”

 

“Đồ ta muốn ư?”

 

Tâm trạng của Cự Long bỗng trầm xuống, nó im lặng một lúc rồi mới nói: “Thứ ta muốn, các ngươi không cung cấp được đâu.”

 

“Các ngươi mau đi đi, lãnh địa của Long tộc không cho phép sinh vật khác lảng vảng đâu.”

 

Đường Vũ An không khỏi có chút tiếc nuối, cậu còn đang định làm một vụ làm ăn với Cự Long, biến ngài ấy thành khách hàng của mình cơ. Cậu liếc nhìn bảng tin nhắn, thấy Chu Khởi đang nhắn tin riêng bày mưu tính kế cho mình. Đường Vũ An lại xốc lại tinh thần, cậu hỏi: “Thưa ngài Rồng, tôi có thể biết quý danh của ngài được không?”

 

“Trước khi hỏi tên người khác, chẳng phải ngươi nên xưng tên của mình trước hay sao?”

 

Đường Vũ An vội vàng nói: “Ngài cứ gọi tôi là Tiểu An được rồi.”

 

“Ừm, ta tên là Sí Diễm.”

 

Đúng là cái tên rất hợp với thuộc tính của loài Rồng.

 

Đường Vũ An cười gật đầu, rồi lấy ra một lọ Thuốc Trị Thương Sơ Cấp ra. Cậu không chắc Cự Long có hứng thú hay không, nhưng vẫn mở nắp lọ ra. Luồng sinh khí nồng đậm lập tức tràn ra ngoài, ngay cả ở trong dung nham ngập tràn linh năng hệ Hỏa cũng không thể nào lờ đi luồng năng lượng này được. Và rồi Cự Long cũng đã nhận ra.

 

Nó ngạc nhiên hỏi: “Cái gì thế?”

 

Đường Vũ An mừng thầm: “Đây là thuốc trị thương, có thể chữa lành vết thương, phục hồi sinh lực. Cảm ơn ngài đã cứu chúng tôi từ trong dung nham ra, cái này coi như quà trao đổi, xin ngài hãy nhận lấy.”

 

Cậu cúi người đặt cái lọ bé xíu xuống dưới chân, vì bọn cậu vẫn đang đứng trên lòng bàn tay của Cự Long, nên đặt xuống đó cũng coi như là giao cho ngài ấy rồi, thế là….

 

【Bạn đã hoàn thành một vụ mua bán lỗ vốn với một khách hàng mới, điểm kinh nghiệm +3.】

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tuyệt vời ~

 

Tuy không kiếm được lãi, nhưng ít nhất cũng đã biến Cự Long thành khách hàng, thắp sáng được điểm sáng của ngài ấy trên bản đồ rồi. Đường Vũ An tiện tay ghi chú tên của con rồng vào.

 

Lúc này Sí Diễm đã bị lọ Thuốc Trị Thương Sơ Cấp thu hút sự chú ý, nhưng cái lọ này đối với con rồng khổng lồ thì quả thực là quá bé. Vốn dĩ một lọ thuốc sơ cấp chỉ to bằng ngón trỏ của Đường Vũ An, còn đối với Cự Long thì nó chẳng khác gì hạt cát. Ấy thế mà từ cái lọ bé tẹo ấy lại tỏa ra luồng sinh khí nồng đậm đến mức nó cũng cảm nhận được, chuyện này đúng là kỳ lạ thật. Thấy vậy, Đường Vũ An và Chu Khởi chủ động bay lên, để Cự Long dễ dàng quan sát thứ trên móng vuốt của mình. Ngắm nghía hồi lâu, cuối cùng Cự Long cũng không nhịn được nữa, nó thè lưỡi ra liếm lòng bàn tay mình một cái, cuốn luôn lọ thuốc trị thương vào miệng. Uống xong rồi nó chép chép miệng, bỗng hai mắt sáng rực lên. Cự Long ngẩng đầu lên định nói gì đó, nhưng rồi chợt khựng lại, tròng mắt nó đảo quanh như đang tìm kiếm bóng dáng hai người tí hon.

 

“Ngài Sí Diễm, chúng tôi ở đây này.” Đường Vũ An và Chu Khởi chủ động bay đến trước mặt nó.

 

“Ái chà, các ngươi ở đây à! Ta còn tưởng các ngươi lại rơi tõm xuống dung nham rồi chứ!”

 

Cự Long ngẫm nghĩ một chút, rồi vươn móng vuốt cào vào cây cột đá mà nó đang quấn quanh, bẻ ra một tảng đá đặt lên mặt dung nham. Tảng đá đó nổi lềnh bềnh trên dung nham, không chìm xuống cũng chẳng hề tan chảy.

 

“Các ngươi đứng lên đây đi, đỡ mất công ta lại tìm không thấy.”

 

“Vâng.”

 

Đường Vũ An và Chu Khởi đáp xuống tảng đá, tảng đá này còn to hơn cả móng vuốt của Cự Long, đủ chỗ cho hai người họ đứng rất thoải mái. Nhưng Chu Khởi vẫn chưa thu hồi màn chắn bảo vệ bằng dị năng hệ Hỏa lại, đối với họ thì nhiệt độ trong hang động vẫn còn quá cao.

 

“Tiểu An, cái thứ vừa rồi đó ngươi còn không?” Cự Long hào hứng hỏi.

 

Nghe cách xưng hô thân thiện này, Đường Vũ An biết ngay là cá đã cắn câu!

 

Cậu mỉm cười đáp: “Vâng, còn chứ.”

 

Cự Long vội nói: “Nếu ta muốn giao dịch với các ngươi, thì cần phải trả bằng cái gì? À đúng rồi, nhu cầu của ta lớn lắm đấy, một lọ bé tí thế này e là không đủ nhét kẽ răng.”

 

Đường Vũ An đã tính toán từ trước, cậu hỏi: “Ở chỗ ngài có tinh thạch hệ Hỏa không?”

 

Theo lý mà nói, linh năng hệ Hỏa ở nơi này đậm đặc như vậy, chắc chắn phải kết tinh ra không ít tinh thạch hệ Hỏa mới đúng.

 

“Tinh thạch hệ Hỏa?” Cự Long chớp chớp mắt, “Là cái thứ dưới chân ngươi ấy hả?”

 

0.0

 

Đường Vũ An ngẩn người, vội vàng cúi xuống nhìn dưới chân mình. Tảng đá lớn này cũng có màu đỏ, vì ánh lửa xung quanh quá chói mắt nên lúc nãy họ chẳng để ý đến sự đặc biệt của nó. Đường Vũ An bật kỹ năng giám định lên, chọn mục tinh thạch hệ Hỏa, quả nhiên thấy trên tảng đá hiện lên một bong bóng thoại, ghi rõ “Linh Năng Thạch Hệ Hỏa”. Sau khi xác định Cự Long không lừa mình, Đường Vũ An không nhịn được mà nuốt nước bọt cái ực. Cả một tảng tinh thạch to đùng thế này, nếu quy đổi ra thì được bao nhiêu điểm tích lũy hả trời!

 

Phát tài rồi, phát tài to rồi! Đường Vũ An reo hò trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh. Cậu nói: “Vâng, chính là loại tinh thạch hệ Hỏa này.”

 

Cự Long gật đầu: “Ta biết mà, tuy con người các ngươi không dùng được, nhưng lại rất thích loại ma tinh này…”

 

Rồi bỗng dưng nó ngưng bặt, ngờ vực quan sát hai con người nhỏ bé này: “Có phải lúc nãy các ngươi vừa bay lên không?”

 

“Chẳng phải con người các ngươi không dùng được bất kỳ kỹ năng nào sao? Hơn nữa…. có vẻ các ngươi rất sợ đám dung nham này?”

 

Đường Vũ An cũng chẳng giấu giếm gì, cậu đáp: “Đúng vậy, thế nên kích thước của chúng tôi mới nhỏ bé thế này.”

 

Cự Long nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi gật gù: “Xem ra hiểu biết của ta về Nhân tộc vẫn chưa đủ, nhưng thứ lỗi cho ta nói thẳng, kích thước này của các ngươi trông rất đáng yêu, ta rất thích.”

 

“Cảm ơn ngài đã yêu thích.”

 

Đường Vũ An nói tiếp: “Vậy cụ thể thì ngài cần bao nhiêu thuốc trị thương?”

 

“Ta cũng không rõ nữa.” Cự Long đáp, “Nhưng chắc chắn là cần rất nhiều.”

 

“Ngài bị thương à?” Đường Vũ An hỏi, “Nếu ngài bị thương, tôi còn có thể thử chữa trị giúp ngài xem sao.”

 

Cậu giơ tay lên, thi triển Thuật Quang Dũ. Quả cầu ánh sáng màu vàng kim dưới phản chiếu của ánh lửa đỏ rực, toát lên một vẻ đẹp hết sức thần thánh. Dưới điều khiển của Đường Vũ An, phạm vi chiếu sáng của quả cầu có thể mở rộng ra —— tất nhiên ánh sáng càng yếu thì hiệu quả chữa trị càng giảm, thường thì trong phạm vi một mét là tốt nhất. Tuy so với kích thước của Cự Long thì vẫn rất nhỏ bé, nhưng ít nhất cũng dễ nhìn hơn cái lọ thuốc trị thương bé tí tẹo kia nhiều.

 

Cự Long cảm nhận được quả cầu ánh sáng, gật đầu tán thưởng: “Tuy kém hơn thuốc trị thương một chút, nhưng mà cũng có thể dùng được.”

 

“Lần đầu tiên ta thấy loại kỹ năng này đấy, kỳ diệu thật!”

 

Cự Long ngắm nghía Đường Vũ An và Chu Khởi, trên mặt lộ rõ vẻ do dự, đắn đo, cuối cùng như thể đã hạ quyết tâm.

 

“Các ngươi đợi ta một lát.” Nói rồi Cự Long liền cắm đầu lao xuống dòng dung nham, biến mất tăm. Đường Vũ An và Chu Khởi nhìn nhau, nhưng cũng không dám manh động, chỉ thả thần thức ra quan sát không gian này. Tuy gọi là hang động, nhưng đối với họ thì nơi này rộng lớn vô cùng. Biển dung nham này cứ như đại dương vậy, tỏa ra nhiệt lượng thật khủng khiếp, sinh vật bình thường tuyệt đối không thể sống nổi trong môi trường này.

 

Đường Vũ An đang hí hoáy với tấm bản đồ, vì xung quanh bị sương mù che phủ nên tầm nhìn rất hạn chế, nhưng không gian chiều dọc thì không bị ảnh hưởng gì. Cậu quan sát bản đồ 3D, không nhịn được thốt lên: “Anh Tiểu Khởi, hình như mình đang ở dưới lòng đất đó!”

 

Không ngờ phía trên bầu trời của Pháo đài Viêm Long lại nối liền với lòng đất của vị diện khác, chuyện này đúng là không ai ngờ tới.

 

“Lát nữa mình ra ngoài kiểu gì đây nhỉ?”

 

Chu Khởi còn chưa kịp trả lời, thì một tiếng rồng ngâm vang vọng khắp hang động, Cự Long Sí Diễm lại trồi lên khỏi dòng dung nham, quay trở lại rất nhanh. Hai chân trước của Cự Long đang cẩn thận nâng niu thứ gì đó, nó bơi đến bên cạnh tảng tinh thạch, chìa móng vuốt ra, trưng bày thứ đó đến trước mặt Đường Vũ An và Chu Khởi. Nhìn vật thể hình bầu dục màu đỏ rực ấy, cả Đường Vũ An và Chu Khởi đều sững sờ. Cái này…. chẳng lẽ cái này là một quả trứng Rồng sao?

 

Hết chương 298.

 

Chương 298: Long Tộc

Ngày đăng: 27 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên