Chương 74: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Qua Qua Xuyên Không (Phần 5) Tống Hề Đào Được Tỏ Tình Trong Buổi Ký Tặng Lễ Thất Tịch

Chương 74: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Qua Qua Xuyên Không (Phần 5) Tống Hề Đào Được Tỏ Tình Trong Buổi Ký Tặng Lễ Thất Tịch

 

Dù Tống Mộc Qua có biến thành đại gia Đu Đủ lắm của nhiều tiền thì cũng chẳng thoát được kiếp phải làm bài tập về nhà, ngày ba bữa cơm kèm theo ba môn Văn, Toán, Anh, tất cả đều nằm dưới sự sắp xếp của Mạnh Tư Trình.

 

Mức độ can thiệp của Mạnh Tư Trình vào cuộc sống của hai cha con cũng ngày càng cao quá thể, thế mà Tống Mộc Qua lại vui vẻ chấp nhận mới lạ chứ. Rốt cuộc thì trong tương lai đã xảy ra chuyện gì vậy nhỉ?

 

Chẳng lẽ là hoạn nạn mới thấy chân tình à?

 

Vốn dĩ Tống Hề Đào có trí tưởng tượng rất phong phú, cậu lén túm lấy thằng con trai mình hỏi nhỏ: “Ở tương lai có ai gặp nguy hiểm rồi được thầy Mạnh cứu không hở con? Ví dụ như con, ba, hay là ông bà nội chẳng hạn?”

 

Nếu Tống Mộc Qua đã biết trước chuyện tương lai, nên nếu lỡ có chuyện gì không hay xảy ra, bây giờ biết trước vẫn có thể tìm cách tránh né được.

 

Tống Mộc Qua lắc đầu quầy quậy: “Ba à, mọi người ai cũng đều khỏe mạnh hết đó.”

 

Nếu cỗ máy thời gian chạy nhanh hơn một chút nữa, thì ngay cả cô Hạ cũng khỏe mạnh luôn rồi.

 

Tống Hề Đào vẫn gặng hỏi: “Thật sự không có à? Con thử nghĩ kỹ lại xem nào.”

 

Tống Mộc Qua nghiêng cái đầu nhỏ ngẫm nghĩ một chút rồi bảo: “Có đó ba.”

 

Trái tim Tống Hề Đào giật thót lên: “Chuyện gì thế?”

 

Tống Mộc Qua đưa tay sờ sờ đầu gối của mình: “Ba ơi, có lần chúng ta đi xe đạp điện, lúc đứng chờ đèn đỏ thì bị gió lớn thổi ngã, đầu gối con bị thương, thầy Mạnh đã bế con lên rồi đưa đến bệnh viện đấy.”

 

Tống Hề Đào theo bản năng xoa xoa đầu gối cậu bé: “Có đau không? Có nghiêm trọng lắm không con?”

 

Tống Mộc Qua đáp: “Không nghiêm trọng đâu ba, thầy Mạnh bảo chỉ là trầy xước ngoài da thôi, còn cho con nghỉ học nữa cơ!”

 

Tống Hề Đào hỏi dồn: “Là ngày nào? Ba sẽ xin cho con nghỉ học.”

 

Tống Mộc Qua mím môi, bây giờ toàn là thầy Mạnh lái ô tô đưa đón cậu bé đi học, chắc chắn sẽ không bị gió thổi ngã nữa đâu. Cậu bé lém lỉnh đảo mắt một vòng: “Thứ tư tuần sau đó ba.”

 

Sáng thứ tư có hai tiết Toán liền nhau, cậu bé thích nhất là được nghỉ ngày thứ tư!

 

Tống Hề Đào lập tức nhắn tin cho Mạnh Tư Trình qua WeChat: “Thứ tư tuần sau Qua Qua xin nghỉ một ngày, không đi học nhé.”

 

Mạnh Tư Trình nhắn lại: “Sao thế em?”

 

Tống Hề Đào giải thích: “Qua Qua bảo thứ Tư tuần sau trên đường đi học sẽ bị thương.”

 

Mạnh Tư Trình: “Lúc đó là tôi đưa đón con hay em đưa đón?”

 

Nếu là hắn, Mạnh Tư Trình sẽ cân nhắc mấy ngày đó đổi sang đi bộ đưa Qua Qua đến trường. Còn nếu là Tống Hề Đào thì chứng tỏ là tai nạn xe điện, hiện tại đổi sang đi xe Cullinan, chắc là có thể tránh được rủi ro.

 

“Tôi đưa đấy, được chưa.” Tống Hề Đào nghiến răng, chưa gì đã bắt đầu phân chia trách nhiệm rồi à?

 

Sao Mạnh Tư Trình lại giống mấy gã đàn ông gia trưởng điển hình, cứ hễ con cái bị thương là quay sang mắng vợ thế nhỉ?

 

Mạnh Tư Trình lập tức gọi điện thoại tới giải thích ngay: “Tôi không có ý đó, tôi chỉ muốn biết nguyên nhân cụ thể để thay đổi phương tiện giao thông thôi.”

 

Tống Hề Đào: “Ồ.”

 

Mạnh Tư Trình hỏi tiếp: “Qua Qua này, hôm đó trời mưa hay nắng hả con?”

 

Tống Mộc Qua nói vọng vào: “Trời nắng bố ơi! Gió to lắm!”

 

Mạnh Tư Trình liếc nhìn dự báo thời tiết, không giống thời tiết ngày thứ tư lắm. Thôi kệ, cứ đề phòng cả tuần cho chắc ăn.

 

“Tống Hề Đào, em không cần lo lắng quá đâu. Qua Qua nói ra rồi thì vận hạn sẽ được phá giải thôi, may mà em đã hỏi, em thông minh lắm.”

 

Tống Hề Đào hừ mũi: “Hừm.” Cậu thông minh quá đi chứ, đã bảo là tên này chắc chắn đã bật chế độ tua nhanh ở mốc thời gian nào đó rồi, nếu không sao mới hai tháng mà lại làm được nhiều việc thế?

 

Mạnh Tư Trình không hề coi Tống Mộc Qua là công cụ tăng tốc tình yêu, hắn không nghĩ rằng có Qua Qua thì mình có thể đốt cháy giai đoạn, tỏ tình thần tốc rồi yêu nhau ngay được. Ngược lại, hắn còn muốn chậm một chút, trân trọng cơ duyên mà Qua Qua mang tới, để cho Tống Hề Đào đang rối bời thêm chút thời gian suy nghĩ.

 

Hắn cứ mưa dầm thấm lâu như thế mà hòa nhập vào cái gia đình trái cây này từng bước một, buổi sáng hắn mang rau củ tươi đến nhà họ Tống nấu cơm, tiến độ đã đạt đến mức nắm được mật khẩu cửa, không cần Tống Hề Đào phải ra mở cửa cho hắn mỗi sáng nữa, nấu xong thì hắn sẽ lặng lẽ rời đi. Hôm nay hắn vừa mở cửa thì đụng ngay Tống Quắc đang ra ngoài uống nước.

 

Mạnh Tư Trình: “…”

 

Trong khoảnh khắc ngượng ngùng ấy, Tống Quắc day trán ngáp một cái rồi quay đầu đi về phòng ngủ: “Hôm nay dậy sớm quá, mắt mũi kèm nhèm nhìn gà hóa cuốc rồi, thôi đi ngủ thêm tí nữa vậy.”

 

Nhưng Mạnh Tư Trình thì buộc phải lên tiếng chào hỏi: “Cháu chào chú Tống.”

 

“Uầy.” Tống Quắc dừng lại, đành phải đối mặt với sự thật là có một thầy giáo tiên ốc, ngày nào cũng đến nhà ông làm bữa sáng suốt cả tháng nay để mưu toan cưa cẩm con trai ông.

 

Tống Hề Đào làm gì biết nấu bữa sáng ngon như thế, ngay ngày đầu tiên Tống Quắc đã xem camera và bắt quả tang mánh khóe gian lận này rồi.

 

Chuyện này ấy mà, ông không khuyến khích nhưng cũng chẳng phản đối, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên thôi.

 

Tống Quắc hắng giọng: “Khụ khụ, cậu đang theo đuổi Tiểu Đào nhà tôi đấy à?”

 

Mạnh Tư Trình thẳng thắn: “Dạ đúng ạ, xin chú cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ đối xử tốt với Đào Đào và Qua Qua.”

 

Tống Quắc hỏi vặn: “Liệu cậu có phải là kiểu cua được Tiểu Đào rồi thì bỏ mặc Qua Qua không?” Thế thì ông gấp thật đấy nhé.

 

Mạnh Tư Trình khẳng định: “Cháu sẽ chịu trách nhiệm kèm cặp môn Toán cho Qua Qua cả đời.”

 

Tống Quắc vẫn muốn làm cao một chút: “Vậy cậu phải chứng minh đi chứ….” Ví dụ như Qua Qua thi cuối kỳ được trên 60 điểm chẳng hạn.

 

Tống Mộc Qua vừa ngủ dậy bước ra đi vệ sinh, mặt mũi còn chưa tỉnh, vừa nghe thấy câu này liền tiếp lời: “Ông nội ơi, con có bằng chứng đấy, con và thầy Mạnh đã làm xét nghiệm DNA rồi, ngay cả Đậu Đậu cũng biết nữa.”

 

Đầu óc Tống Quắc lập tức tỉnh táo hẳn: “Qua Qua, con có biết xét nghiệm DNA là để làm gì không hả?”

 

Tống Mộc Qua đáp: “Dạ, là giám định của Qua Qua và bố.”

 

Mạnh Tư Trình hít sâu một hơi: “Chú Tống, thật xin lỗi vì bấy lâu nay đã giấu chú, Qua Qua là con trai của cháu và Đào Đào.”

 

Tống Quắc theo bản năng móc điện thoại ra định gọi cho Giang Mộng Lệ. Về mau đi bác sĩ Giang ơi, có chuyện lớn rồi.

 

Thế mà ông lại để cho một ông bố khác của Qua Qua tự do ra vào nhà nấu bữa sáng suốt cả tháng trời.

 

Khoan đã.

 

Như vậy liệu ông có bị vợ mình giận cá chém thớt không nhỉ?

 

Tống Quắc lại cất điện thoại vào: “Hai đứa tự đi mà giải thích.”

 

Và thế là, Tống Hề Đào vừa ngủ một giấc dậy thì ôi thôi, bí mật đã vỡ lở hết cả rồi. Mỗi lần Giang Mộng Lệ ở nhà, Tống Hề Đào sẽ không cho Mạnh Tư Trình qua. Một là vì mẹ cậu rất nhạy bén, hai là giờ giấc sinh hoạt của bác sĩ khác với giáo viên, khi Giang Mộng Lệ ngủ ở nhà, hai cha con làm gì cũng nhẹ tay nhẹ chân, không dám bật bếp nấu nướng.

 

“Ý con là, con biết rõ mục đích của cậu ta mà con vẫn cho cậu ta vào nhà à?” Giang Mộng Lệ nhìn chằm chằm Tống Hề Đào.

 

Tống Hề Đào chột dạ cúi gằm mặt xuống.

 

Nhưng mà Mạnh Tư Trình bảo là hắn muốn có một gia đình cơ mà.

 

“Còn ông nữa, Tống Quắc, ông tính giả vờ không biết gì thật đấy à?”

 

Tống Quắc chột dạ giở tờ báo ra che mặt, nhưng mà cậu ta dạy Qua Qua học Toán cơ mà.

 

Giang Mộng Lệ cạn lời: “Thế thì mời thẳng người ta đến nhà ở luôn đi, chạy đi chạy lại làm gì cho phiền phức, lại còn làm chậm trễ chuyện Qua Qua gọi bố.”

 

Tống Hề Đào phản bác: “Ở chung không được đâu mẹ, nhà mình không còn phòng trống.”

 

Giang Mộng Lệ: “…” Thôi bỏ đi, con cũng đừng có mà giãy giụa làm gì nữa.

 

Tống Mộc Qua không nghe được đầu đuôi câu chuyện, nhưng cảm nhận được bà nội mình rất là cạn lời, bèn chủ động ôm lấy chân Giang Mộng Lệ: “Bà nội ơi, bà đừng giận nhé, dạo này con học hành chăm chỉ lắm! Thi cuối kỳ con sẽ đậu cho bà xem!”

 

Giang Mộng Lệ lập tức hết giận: “Qua Qua vất vả rồi, thầy Mạnh cũng vất vả, thi đậu rồi thì mời thầy Mạnh ăn cơm nhé.”

 

Ừm, cái cảm giác chẳng cần lo lắng gì mà con cháu cũng tự động thi đậu thế này, đúng là dễ hình thành thói quen ỷ lại thật.

 

Đây là lần thứ hai Tống Mộc Qua tham gia cùng một kỳ thi. Lần trước thi xong, những bài làm sai Mạnh Tư Trình đã giảng giải cặn kẽ cho cậu bé tận hai lần rồi, lúc đang ở trong trạng thái tỉnh táo, hắn còn nghiêm túc hơn cả khi giảng đề thi đại học cho Tống Hề Đào hai lần trước đây.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Mặc dù đề thi có thay đổi đôi chút, nhưng việc đạt điểm trung bình đối với Qua Qua giờ là chuyện dễ như trở bàn tay, cậu bé còn thi dư ra tận 20 điểm, được 80 điểm tròn trĩnh!

 

Giang Mộng Lệ vui mừng khôn xiết, chưa bao giờ Qua Qua thi được 80 điểm cả! Sự xuất hiện của Mạnh Tư Trình đúng là mang lại luồng gió mới cho sạp trái cây nhà họ.

 

Mạnh Tư Trình tham gia bữa cơm gia đình lần này với tư cách là bố kiêm giáo viên của Qua Qua, danh phận duy nhất còn thiếu chính là bạn trai của Tống Hề Đào.

 

Trong học kỳ, trọng tâm của hắn đặt vào việc kèm cặp Qua Qua, thuận tiện cày độ hiện diện ở nhà họ Tống. Đến nghỉ hè, hắn mới bắt đầu xoay quanh Tống Hề Đào. Mạnh Tư Trình rất kiên nhẫn, hắn không giống mấy cậu trai trẻ, mới theo đuổi được hai tuần, gặp cái cuối tuần là đã cuống cuồng lên đòi tỏ tình. Hắn không muốn để Tống Hề Đào cảm thấy mình đang đi theo quy trình mà Qua Qua đã “tiên tri”, cứ như đó là quy luật khách quan vậy. Việc Mạnh Tư Trình thích Tống Hề Đào không phải là quy luật khách quan, mà nó tràn ngập những yếu tố chủ quan mãnh liệt của cá nhân hắn.

 

Giữa tháng Tám, lúc đang ăn cơm, Tống Mộc Qua vô tình buột miệng nói một câu: “Bố ơi, hai người vẫn chưa dọn về ở chung à?”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Rốt cuộc thì Mạnh Tư Trình định theo đuổi đến mức độ nào mới chịu tỏ tình đây?

 

Cuối tháng Tám, tranh thủ trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc, Tống Hề Đào phải đi tour ký tặng ở các thành phố lớn, cậu sẽ không ở nhà, ngay cả lễ Thất Tịch cũng phải trải qua ở thành phố khác.

 

Bộ truyện tranh đề tài sinh tử văn do đại thần như Tống Hề Đào tỉ mỉ vẽ nên ở trên thị trường khá hiếm, lại được đầu tư tâm huyết nên đã nổi như cồn. Cậu và Thời Lưu ngoài tham gia triển lãm truyện tranh còn có những buổi gặp mặt fan riêng, lịch trình cứ nối tiếp nhau, mỗi thành phố chỉ ở lại hai ngày.

 

Lịch trình di chuyển dày đặc, Tống Hề Đào không mang Qua Qua theo mà để cậu bé ở nhà cho Mạnh Tư Trình trông nom.

 

Đúng ngày lễ Thất Tịch, Tống Hề Đào và Thời Lưu đang ở Nam Thành. Về lại chốn cũ, trước buổi ký tặng, Tống Hề Đào hào hứng rủ Thời Lưu tối nay đi dạo khu phố sinh viên: “Tôi biết một quán lẩu cay tự chọn ngon lắm, không biết giờ còn mở không.”

 

Ánh mắt Thời Lưu nhìn cậu như muốn nói lại thôi: “Cậu có biết là vào ngày Thất Tịch hẹn người ta đi chơi khó lắm không, hơn nữa Thất Tịch mà mời người ta đi ăn lẩu cay tự chọn là bị bêu tên lên mấy cái hội nhóm khuyên chia tay đấy nhé.”

 

Tống Hề Đào thẹn quá hóa giận, cậu nắm chặt nắm bút vẽ: “Biết rồi!”

 

Chắc chắn là Mạnh Xế Chử đã đến tìm Thời Lưu rồi, còn Mạnh Tư Trình thì chẳng thấy nói năng gì chuyện sẽ đến, dạo này hắn đang bận huấn luyện mấy học sinh thi Olympic mà.

 

Hàng người xếp hàng xin chữ ký rất dài, qua hai tiếng đồng hồ, tay Tống Hề Đào đã hơi mỏi. Cậu ký tên và vẽ tặng hình nhân vật chibi, hai mươi giây đã vẽ xong một hình, còn nhanh hơn cả máy in. Sau lưng là tấm poster truyện tranh cao vài mét, trong đó một nhân vật chính có phần bụng dưới hơi nhô lên, vừa khéo nằm ngay sau lưng Tống Hề Đào.

 

Trước mặt là dòng người đang rồng rắn xếp hàng, fan cứng nhiệt tình còn mang theo cả thư tay, hoa và quà tự làm. Hôm nay Tống Hề Đào không đeo khẩu trang, càng vẽ mặt càng đỏ, sao ai cũng chỉ định yêu cầu vẽ nhân vật mang thai thế này! Lại còn chỉ định rõ số tháng nữa chứ!

 

“Thông báo: Ai ở phía sau muốn xem Mao Đào thái thái đỏ mặt thì cứ yêu cầu vẽ nam chính mang bầu nhé!”

 

“Đại Đại Mao Đào ơi, em muốn vẽ mang thai ba tháng, kiểu muốn lên giường nhưng ngại không dám nói với ông xã ấy!”

 

“Em muốn sáu tháng cơ! Kiểu đi đường xấu hổ nấp sau lưng chồng! Dùng tay chồng che bụng ấy!”

 

Tống Hề Đào vẽ từ thai phụ một tháng đến mười tháng, nếu không phải chính cậu từng mang thai thì làm sao nhớ nổi độ cong khác biệt vi mô của bụng bầu từng tháng chứ! Sau này có fan ghép lại đủ mười tháng thai kỳ trên mạng, phát hiện ra mỗi tháng đều có sự khác biệt tinh tế, bút lực của Đại đại Mao Đào đúng là quá tinh xảo! Khả năng quan sát quá đỉnh! mà người thì lại còn đẹp trai nữa chứ!

 

Fan đến buổi ký tặng đều tay xách nách mang, cầm theo goods mới mua hoặc quà tặng cho Tống Hề Đào. Hàng người chen chúc, Tống Hề Đào không để ý thấy một fan hâm mộ ôm bó hoa hồng đang tiến lại gần cậu ngày một sát hơn.

 

Người đó đeo khẩu trang đen, nhưng cảm giác trẻ trung và tuấn tú nơi lông mày khóe mắt thì không giấu được, chiều cao nổi bật quá mức trong hàng người đa số là nữ, ngay cả Thời Lưu ngồi bên cạnh cũng nhìn thấy cái đầu đó từ xa. Chậc, đu tới tận buổi gặp mặt fan luôn rồi.

 

Các fan xung quanh thì trắng trợn ngắm nhìn Mạnh Tư Trình, không biết là xếp hàng thay bạn gái hay là fan bạn trai trong mơ của Mao Đào thái thái đây?

 

Tống Hề Đào đón lấy cuốn truyện tranh của độc giả tiếp theo, trang bìa đã được mở sẵn: “Bạn muốn vẽ gì nào?”

 

Mạnh Tư Trình nói: “Viết cho anh dòng chữ, anh yêu em.”

 

Tống Hề Đào chợt ngẩng đầu lên, rồi sững sờ tại chỗ, trong mắt cậu ngoại trừ bó hoa hồng nhung đỏ rực 99 bông và khuôn mặt của Mạnh Tư Trình ra thì không còn nhìn thấy gì nữa.

 

“À, ừ, viết chữ đúng không.” Tống Hề Đào cứ như học sinh tiểu học mới tập viết, cậu viết từng nét từng nét lên cuốn truyện, chữ viết có hơi run run, viết xuống ba chữ “Em yêu anh”.

 

Mạnh Tư Trình không làm mất thời gian của người phía sau: “Hoa này dành tặng cho Mao Đào thái thái.”

 

Nói xong, hắn đặt bó hồng lên bàn, đi ra theo lối thoát hiểm.

 

Trợ lý giúp mang bó hoa hồng đi, đặt dưới chân tường poster.

 

Tống Hề Đào mím môi, ai là thái thái của anh chứ.

 

Sau khi Mạnh Tư Trình ra ngoài không rời đi ngay, mà lại ôm một bó hoa hồng khác, xếp hàng lại từ đầu, đồng thời còn sử dụng chút sức mạnh của đồng tiền.

 

“Xin chào, tôi gởi bạn 30 tệ, chúng ta đổi chỗ nhé.” Mạnh Tư Trình khẩn khoản nói với cô gái đứng trước mình.

 

“Cảm ơn.” Mạnh Tư Trình tiến lên một vị trí, rồi tiếp tục đổi lên phía trước.

 

Nửa tiếng sau, hắn lại một lần nữa đứng ở vị trí đầu hàng.

 

Thời Lưu ở bên cạnh cũng không nhịn được muốn hóng chuyện, thế này đúng là cao tay quá đi.

 

Tống Hề Đào không kìm được đứng dậy. Bó hồng vừa rồi của Mạnh Tư Trình là hồng Pháp đỏ thẫm, còn bó đang ôm trong lòng hiện tại là hồng Tuyết Sơn màu hồng phấn. Màu sắc phấn nộn như hoa đào, một bó hoa thật đẹp. Tống Hề Đào nhìn chằm chằm bó hoa, đưa tay nhận lấy.

 

“Anh muốn vẽ gì?”

 

Mạnh Tư Trình: “Vẽ một gia đình ba người ở bên nhau.”

 

Tống Hề Đào đỏ mặt giao hoa hồng cho trợ lý, rồi cắm cúi vẽ tranh. Cậu vẫn vẽ rất nhanh, giống như đã vẽ cho độc giả cả ngàn lần trong buổi sáng nay vậy. Nhưng chỉ có mình Tống Hề Đào biết, chi tiết trong bức tranh đã khác rồi. Đó không phải là gia đình ba người trong truyện tranh.

 

Tống Hề Đào lén lút như kẻ trộm, vội gập trang bìa truyện tranh lại rồi đưa cho Mạnh Tư Trình: “Xong rồi.”

 

Mạnh Tư Trình: “Cảm ơn em.”

 

Độc giả tiếp theo đi lên, dũng cảm hỏi một câu: “Thầy Mao Đào ơi, anh đẹp trai vừa rồi là bạn trai của thầy hả?”

 

Tống Hề Đào: “Vẫn chưa phải đâu.”

 

Độc giả: “Hôm nay qua đi thì chắc chắn là phải rồi, anh ấy đã mời cả hội trường uống trà hỉ rồi đó!”

 

Tống Hề Đào: “Cái gì? Ý bạn là sao?”

 

Độc giả: “Để được xếp hàng nhanh, anh ấy đã trả cho mỗi người đứng xếp hàng phía trước 30 tệ đấy.”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Cái tên đàn ông phá gia chi tử này, tiêu tiền còn nhanh hơn cậu kiếm nữa.

 

Kết thúc buổi ký tặng, Tống Hề Đào ôm bó hồng tuyết sơn đi vào hậu trường, cậu cũng không hề ngạc nhiên khi thấy Mạnh Tư Trình đang đứng đợi ở đó.

 

Mạnh Tư Trình giúp cậu ôm hoa: “Tối nay em rảnh không? Chúng ta đi dạo khu phố sinh viên trường đại học của em, ăn quán mà em thích nhất nhé.”

 

Mạnh Tư Trình gắn máy nghe lén trên người cậu chắc?! Tống Hề Đào nói: “Anh có biết là ngày Thất Tịch hẹn người ta đi chơi khó lắm không?”

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Anh biết, nhưng hẹn bạn trai thì dễ mà. Anh có thể trở thành bạn trai của em không?”

 

Tống Hề Đào làm bộ rụt rè: “Được rồi, vậy em mời anh ăn lẩu cay.”

 

Cho dù có ai bêu tên bọn cậu lên mấy hội nhóm khuyên chia tay, thì chắc chắn họ cũng sẽ nhận được vô vàn lời chúc phúc mãi mãi bên nhau thôi.

 

Hết chương 74.

 

Chú thích: Thái thái/Đại đại là cách gọi tôn xưng, thân mật dành cho các tác giả/họa sĩ có tay nghề cao trong giới.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Đại khái thì chuyện của Thời Lưu và anh cả là như thế này:

 

Anh công đại gia cùng mẹ xem Show hẹn hò.

 

Mẹ già vừa xem vừa giục con trai mau cưới vợ đi.

 

Trên tivi, thụ là biên tập thực tập của chương trình hẹn hò, vì để cứu vãn tình thế nên tự mình lên sóng, anh ta tự bịa đặt lịch sử tình trường vô cùng phong phú, tiêu chuẩn chọn bạn đời vô cùng quá quắt, còn đưa cả thói đào mỏ vào hồ sơ.

 

Nhưng vì đẹp trai quá nên các nữ khách mời vẫn thi nhau giữ đèn.

 

Anh công chỉ tay: Con muốn người này.

 

Tối hôm đó thụ tưởng mình bị xã hội đen bắt cóc.

 

Chương 74: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Qua Qua Xuyên Không (Phần 5) Tống Hề Đào Được Tỏ Tình Trong Buổi Ký Tặng Lễ Thất Tịch

Ngày đăng: 8 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên