Chương 79: Nhật Ký Trưởng Thành Của Qua Qua (Phần 1) “Có Còn Là Bạn Thân Nhất Của Nhau Nữa Không Đấy!”

Chương 79: Nhật Ký Trưởng Thành Của Qua Qua (Phần 1) “Có Còn Là Bạn Thân Nhất Của Nhau Nữa Không Đấy!”

 

Toán học là nền tảng cơ bản, nhưng chiều cao thì không phải nền tảng đâu nhé. Tống Mộc Qua nỗ lực uống sữa tươi, bắt đầu từ năm lớp ba đã cùng Hoắc Quyết đóng đô ở bàn cuối rồi, hai bạn nhỏ này hoàn toàn có thể được bình chọn là bàn cuối ngoan nhất toàn trường luôn ấy chứ.

 

Tất nhiên, hai người cũng là đôi bạn cùng bàn có chênh lệch thành tích cực kỳ lớn. Khối trung học cơ sở không phân lớp theo thành tích từ cao xuống thấp, mà phân ngẫu nhiên, nhưng đến học kỳ hai năm lớp bảy, toàn khối chọn lọc ra một lớp chọn để bồi dưỡng. Hoắc Quyết không vào, suýt chút nữa đã làm cho giáo viên chủ nhiệm của cậu bé cảm động muốn khóc.

 

“Hoắc Quyết, sao cậu không đi?” Bạn ngồi bàn trên thấy vị trí của người đứng nhất vẫn còn đó thì ngạc nhiên vô cùng.

 

Hoắc Quyết đáp gọn lỏn: “Cũng chẳng có gì khác nhau cả.”

 

Trên lớp thì ở đâu cũng là học kiến thức thôi, Hoắc Quyết phải canh chừng Tống Mộc Qua để cậu không làm việc riêng, đợi đến lúc tan học, muốn mở rộng nâng cao thì chú Mạnh sẽ huấn luyện các đề thi Olympic cho cậu bé.

 

Đang là giờ ra chơi dài buổi sáng, đám nam sinh nữ sinh tuổi dậy thì học xong hai tiết đã đói đến mức bụng dính vào lưng.

 

Hoắc Quyết hỏi: “Cậu muốn ăn gì?”

 

Tống Mộc Qua suy nghĩ một lát rồi nói: “Sữa bò và cơm nắm nếp cẩm.”

 

Hồi lớp một, lần đầu tiên Mạnh Tư Trình đưa Qua Qua đi đến căn tin ăn, Tống Mộc Qua đã chọn cơm nắm nếp cẩm, hơn năm năm trôi qua rồi, vậy mà cậu bé vẫn thích món này.

 

Bên ngoài trời mưa lất phất, cái rét tháng ba se lạnh, không phải tập thể dục giữa giờ, Hoắc Quyết chạy đi căn tin mua cơm nắm và sữa nóng.

 

“Cô ơi, cho cháu hai nắm cơm ạ.”

 

Mua được đồ ăn, Hoắc Quyết chạy về rất nhanh, cơm nắm vẫn còn nóng hổi. Hai người ngồi ngay tại chỗ ăn, Tống Mộc Qua vừa ăn vừa lôi ra một quyển sổ vẽ trắng tinh, hí hoáy vẽ nhân vật lên đó. Một tay cậu bé cầm bút vẽ, một tay cầm cơm nắm, cắn hai miếng lại đổi sang hộp sữa, hút một ngụm sữa to tướng.

 

Hoắc Quyết hỏi: “Có muốn ra hành lang đi dạo một chút không?”

 

Tống Mộc Qua lắc đầu: “Tôi muốn vẽ cho xong đã.”

 

Hoắc Quyết đành phải lôi cuốn những tác phẩm nổi tiếng mà học sinh trung học bắt buộc phải đọc ra, vừa ăn vừa đọc, cậu bé uống sữa trước, uống gần hết thì đặt sang một bên. Tống Mộc Qua thuận tay cầm luôn hộp sữa của Hoắc Quyết sang, hút một hơi cạn sạch chỗ còn lại, lắc lắc, hết rồi, lại đặt về chỗ cũ.

 

Cả hai người đều đã quen thuộc với cảnh này, chỉ có bạn bàn trên mới đổi chỗ xuống đây là thấy lạ lẫm: “Tống Mộc, sao cậu lại uống sữa của Hoắc Quyết thế?”

 

Tống Mộc Qua đáp tỉnh bơ: “Cậu ấy uống không hết mà.”

 

Bạn bàn trên: “Của tôi cũng uống không hết này, cậu uống giúp tôi được không?”

 

Tống Mộc Qua: “Uống sữa của Hoắc Quyết nó khác chứ!”

 

“Khác ở chỗ nào?” Bạn bàn trên bỗng nhiên ngộ ra, “Tôi hiểu rồi, cái này cũng giống như mẹ tôi cho tôi ăn bữa trưa trạng nguyên ấy, uống vào để học giỏi như Hoắc Quyết chứ gì.”

 

Tống Mộc Qua phản bác: “Không phải vì môn toán đâu, tôi uống vào để cao hơn Hoắc Quyết mà.”

 

Hồi bé nhờ tranh sữa của Hoắc Quyết nên cậu mới vạm vỡ hơn Hoắc Quyết. Sau này không uống sữa nữa, đám mỡ sữa của cậu biến mất tiêu luôn. Muốn khởi động lại con đường phát triển chiều cao thì phải uống nhiều sữa, chiều cao của Tống Mộc Qua và Hoắc Quyết cứ bám đuổi nhau sát nút mà từ từ tăng lên. Tống Mộc Qua có tận hai ông bố cao lớn cơ mà, mỗi ngày lại uống lượng sữa gấp 1,2 lần của Hoắc Quyết, nhất định sẽ không thấp hơn Hoắc Quyết đâu.

 

Bạn bàn trên ghen tị nói: “Hai cậu đã cao lắm rồi.”

 

Thực ra thì không phải là Hoắc Quyết uống không hết, chỉ là sau khi biết bí quyết tăng chiều cao của Tống Mộc Qua, cậu bé đã cố tình để lại cho Tống Mộc Qua thôi. Bất kể là uống sữa lúc nào, cậu bé cũng đều uống một hơi đến khi còn lại khoảng hai ngụm thì đi ăn cái khác. Bởi vì nếu cậu bé ăn cơm nắm trước, hoặc vừa ăn vừa uống, ống hút của hộp sữa sẽ dính mùi thức ăn khác, có thể sẽ bị Tống Mộc Qua chê.

 

Hoắc Quyết ăn hết nắm cơm hơi khô của ngày hôm nay, suýt chút nữa thì bị nghẹn, một lúc sau cậu bé mới mở bình giữ nhiệt ra uống nước.

 

Reng reng ——

 

Chuông báo vào lớp vang lên, giáo viên lịch sử bước vào, viết lên bảng dòng chữ “Quá trình thống nhất và diệt vong của nhà Tùy”.

 

Tống Mộc Qua tiếp tục vẽ vời, sau kỳ nghỉ đông, tâm hồn cậu bé vẫn chưa thu về. Hoắc Quyết nhắc cậu bé cất đi, nhưng Tống Mộc Qua già mồm cãi lại: “Tôi đang vẽ người nhà Tùy mà.”

 

Hoắc Quyết: “…”

 

Tống Mộc Qua nghe giảng câu được câu chăng, tố chất văn học lịch sử của cậu bé cũng tàm tạm, nên cũng chẳng ảnh hưởng gì đến thành tích cả. Hết giờ, Hoắc Quyết thấy Tống Mộc Qua vẫn chưa có ý định cất đi, “Tiết toán cậu cũng không nghe à?”

 

Hồi nghỉ đông, Mạnh Tư Trình đã dạy trước nội dung cho Tống Mộc Qua rồi, vậy nên cậu bé cảm thấy mình mạnh đến mức đáng sợ.

 

Hoắc Quyết nhắc nhở: “Thầy sẽ dạy công thức căn bậc hai đấy, tiết đầu tiên để xây dựng nền tảng, phải nghe cho kỹ.”

 

Tống Mộc Qua lí nhí: “Tôi hiểu mà, tôi đã học qua rồi.”

 

Giọng càng nhỏ thì chứng tỏ càng chột dạ, chứng tỏ biết cũng chẳng được bao nhiêu đâu.

 

Hoắc Quyết định nói thêm gì đó. Nhưng Tống Mộc Qua đã vội nói: “Thật ra tôi đang vẽ truyện tranh giúp ba tôi á, dạo này ba tôi mệt quá nên vẽ không hết. Chuyện của ba tôi là quan trọng nhất mà, đúng không?”

 

Hoắc Quyết: “…” Tống Mộc Qua sợ chú Mạnh, nhưng chú Mạnh cũng sẽ cho rằng chuyện của chú Tống là quan trọng nhất. Tống Mộc Qua lanh trí cực kỳ, lý do chính đáng, thế này thì Hoắc Quyết sẽ không mách lẻo với bố nữa.

 

Tất cả các giáo viên toán đều khá dễ tính với thành tích của Tống Mộc Qua, vì bố cậu bé là Mạnh Tư Trình lừng lẫy mà, giới hạn toán học mà Tống Mộc Qua có thể đạt đến đã sớm được Mạnh Tư Trình đích thân kết luận rồi, có dạy nữa cũng chẳng dạy bằng Mạnh Tư Trình được đâu. Cơ mà kết quả là kết quả, nhưng trong giờ học mà công khai không nghe giảng thế này thì không được. Giáo viên toán đi vòng xuống bàn cuối, nhẹ nhàng tịch thu quyển sổ vẽ của Tống Mộc Qua, “Bảo phụ huynh em đến lấy nhé.”

 

“Thầy ơi, em sai rồi.” Tống Mộc Qua ngửa mặt lên nhìn giáo viên toán, nhưng cậu bé đã là học sinh trung học rồi, chẳng có giáo viên nào vì cậu bé trông dễ thương đáng yêu mà mềm lòng nữa đâu.

 

Giáo viên toán cực kỳ sắt đá và công minh.

 

Tống Mộc Qua ngoan ngoãn viết một chữ “Sớm” lên quyển sách toán mới tinh, toàn tâm toàn ý lao vào học kiến thức về căn bậc hai.

 

Hết tiết bốn, Tống Mộc Qua lập tức hỏi Hoắc Quyết tại sao không nhắc mình là có giáo viên toán đi xuống, nếu mà nhắc thì cậu bé đã kịp giấu quyển sổ vẽ đi rồi.

 

Hoắc Quyết đáp: “Tôi không nhìn thấy.”

 

Tống Mộc Qua: “Nói điêu!”

 

Hoắc Quyết: “Tôi cố ý đấy.”

 

Tống Mộc Qua: “Có còn là bạn thân nhất của nhau nữa không đấy!”

 

Tuyệt giao hẳn một phút luôn.

 

Toang rồi, cậu phải gọi ông bố nào đi nhận sổ vẽ đây?

 

Mỗi ngày học sinh trung học phải học rất nhiều tiết, buổi trưa cần một giấc ngủ trưa thoải mái, vì thế Tống Mộc Qua và Hoắc Quyết đều là học sinh ngoại trú, về nhà ngủ trưa nửa tiếng rồi buổi chiều quay lại lớp học.

 

Tài xế đón Tống Mộc Qua về nhà, trưa nay Mạnh Tư Trình không ăn cơm ở nhà, chỉ có Tống Hề Đào và một bàn đồ ăn được chuẩn bị sẵn từ sáng.

 

Canh sườn được Mạnh Tư Trình ninh bằng nồi áp suất trước khi đi làm, cơm được hẹn giờ, thịt bò kho chỉ cần thái lát, rau xanh đã rửa sạch, mắm muối dầu giấm cũng đã được pha chế theo tỷ lệ chuẩn chỉnh, lúc xào nấu không cho phép Tống Hề Đào tự ý bớt xén.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tống Mộc Qua gặm sườn, cậu bé cứ ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi.

 

Tống Hề Đào hỏi: “Sao thế con?”

 

Tống Mộc Qua lí nhí: “Ba ơi, con vẽ tranh trong giờ toán, bị thầy thu mất rồi, cần phụ huynh ra mặt mới lấy về được, ba có đi giúp con được không?”

 

Quyển sổ vẽ đó cậu bé vẽ rất nhiều tranh, quan trọng lắm đó.

 

Tống Hề Đào phán: “Mấy cái liên quan đến toán học thì đều là nghiệp vụ của thầy Mạnh cả.”

 

Người nhà họ Tống mà bị mời phụ huynh, hay là đi họp phụ huynh gì cũng đều là Mạnh Tư Trình ra mặt, bao gồm cả Tống Nhạn Lý.

 

Tống Mộc Qua: “Vậy, vậy cứ để chỗ thầy giáo một thời gian đã.”

 

Đợi cậu bé biểu hiện tốt hơn một chút rồi mới đi, lúc đó cả nhà cùng vui.

 

…………

 

Buổi chiều họp lớp, giáo viên chủ nhiệm bầu lại ban cán sự lớp, để mỗi học sinh đều có cơ hội được rèn luyện. Tống Mộc Qua làm ủy viên tuyên truyền một học kỳ rồi, tên gọi dân dã là người vẽ báo tường, vậy nên học kỳ này không làm nữa.

 

Thế mà cái tên thường dân Hoắc Quyết lại ứng cử làm ủy viên kỷ luật!

 

Tống Mộc Qua thắc mắc: “Sao tự nhiên cậu lại làm cái đó?” Cậu đến ủy viên học tập còn chẳng thèm làm cơ mà?

 

Hoắc Quyết: “Để quản cậu.”

 

Tống Mộc Qua bĩu môi, cậu ngồi ngay cạnh Hoắc Quyết, nếu cậu làm việc riêng, Hoắc Quyết mà không ghi tên cậu thì là làm trái với quy định, mất uy tín lắm. Mà cậu bé thì không thể để Hoắc Quyết khó xử được.

 

Chuyện này đúng là tệ thật mà.

 

Buổi tối, Tống Mộc Qua đi học thêm buổi tối về nhà, phát hiện quyển sổ vẽ của mình đang nằm trên bàn. Bố đã giúp cậu lấy về rồi!

 

Tống Mộc Qua hỏi: “Ba ơi, ba nói với bố rồi à?”

 

Tống Hề Đào: “Không có.”

 

Xem ra là giáo viên toán chủ động liên hệ với Mạnh Tư Trình rồi.

 

Tống Mộc Qua mở sổ vẽ ra, dạo này cậu bé vẽ một nhóm nhân vật, cậu bé biết chú Thời Lưu và ba đang làm thiết kế nhân vật cho một bộ truyện tranh trinh thám cổ trang mới, trong đó có một thiết lập mà cậu bé cực kỳ thích, là một đại hiệp mang đao, thế là cậu đã đã lén thiết kế rất nhiều mẫu đao, hy vọng ba có thể sử dụng.

 

“Ba ơi, ba xem này.”

 

Tống Hề Đào hơi kinh ngạc, cũng lập tức hiểu ra tại sao dạo này Qua Qua cứ thần thần bí bí vẽ vời để làm gì, bạn nhỏ này ngại không dám khoác lác đòi tham gia thiết kế, nên đã lẳng lặng vẽ rất nhiều bản.

 

“Qua Qua vẽ đẹp lắm, ba sẽ bàn bạc với chú Thời Lưu ngay.” Tống Hề Đào gọi video cho Thời Lưu ngay trước mặt Tống Mộc Qua.

 

Tống Mộc Qua hí hửng đứng một bên.

 

“Hình tượng Qua Qua vẽ cực kỳ phù hợp với thiết lập, để ba cháu làm chi tiết lại, khi nào ra mắt chú sẽ phát lương cho cháu.” Thời Lưu nói.

 

“Cháu cảm ơn chú!” Tống Mộc Qua vui sướng vô cùng, khiêm tốn nói, “Lương cứ chuyển cho ba cháu là được rồi ạ, cháu giúp ba cháu mà.”

 

Mạnh Tư Trình vừa hay tắm xong đi ra, mỉm cười, hắn vừa cầm quyển sổ vẽ về là đã hiểu ngay tâm tư của Tống Mộc Qua: “Bố làm cho con cái thẻ lương, họa sĩ nhí cũng vất vả rồi.”

 

Tống Mộc Qua: “Thật ạ? Con cũng có thẻ lương hả bố?”

 

Mạnh Tư Trình: “Đương nhiên rồi, có điều, lần sau không được vẽ trong giờ học nữa.”

 

Tống Mộc Qua: “Dạ, không có lần sau đâu, con đảm bảo.”

 

Vụ việc mời phụ huynh cứ thế trôi qua…. Nhưng không, chưa có qua đâu.

 

“Con trai em làm công cho em, khiến cho anh bị mời phụ huynh, Đào Tử thái thái, em phải bù đắp cho anh một chút chứ nhỉ.”

 

Mạnh Tư Trình đứng bên tủ quần áo, tiện tay lôi ra một bộ gì đó bóc ra.

 

Tống Hề Đào hoảng hốt: “Không phải em bảo con làm đâu nhé!”

 

Mạnh Tư Trình: “Nhưng thực tế thì cũng đã tiết kiệm được khối thời gian làm việc cho em mà.”

 

Tống Hề Đào ấp úng.

 

Mạnh Tư Trình: “Thời gian tiết kiệm được đó cứ dùng ở trên giường là vừa đẹp.”

 

Tống Hề Đào nhìn thấy Mạnh Tư Trình mở ra một bộ đồ rất gợi cảm, chắc chắn là Mạnh Tư Trình đi làm ở công ty, tiếp xúc nhiều với Mạnh Xế Chử nên nhiễm thói hư tật xấu của hắn ta rồi.

 

Bộ đồ có rất nhiều sợi dây xích bạc mảnh, nhấc lên là thấy rối thành một nùi, Mạnh Tư Trình cau mày nghiên cứu cách mặc, hắn ném trước hai chiếc tất dài qua đầu gối cho Tống Hề Đào, “Em đi cái này vào trước đi.”

 

Tống Hề Đào cự nự: “Em không mặc đâu.”

 

Mạnh Tư Trình: “Đợi anh mặc cho à?”

 

Tống Hề Đào đành phải tự mình đi vào, càng đi càng thấy sai sai, kiểu dáng quen mắt thế, chẳng phải đây là bộ đồ nữ mà hồi trước cậu vẽ minh họa cho một trò chơi sao? May quá, trang phục cậu vẽ cũng khá kín đáo, che chắn rất kỹ càng.

 

Bộ đồ mà Mạnh Tư Trình phục dựng lần đầu tiên được nghiệm thu, ướm thử lên người Tống Hề Đào: “Là thế này hả?”

 

Tống Hề Đào đỏ mặt tía tai túm lấy bộ đồ, “Người ta có ngực mới mặc được.”

 

Mạnh Tư Trình thấy Tống Hề Đào đi tất dài xong rồi, đôi chân thẳng tắp thon dài, phần thịt trắng hồng bị thít lại một vòng, hơi thở cũng gấp gáp hơn đôi chút, hắn chẳng màng đến quy cách nữa, mà tròng luôn bộ đồ dây xích bạc leng keng lên người Tống Hề Đào.

 

Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình mặc kệ tất cả, cứ buộc linh tinh lên người mình, cậu đành phải âm thầm giơ tay nhấc chân lên hướng dẫn, “Anh bị lừa rồi, bộ này bị ăn bớt bao nhiêu là nguyên liệu.”

 

Mạnh Tư Trình: “Ừ, lần sau anh sẽ tìm chủ shop tính sổ.”

 

Sau khi mặc xong xuôi, Tống Hề Đào phát hiện ra chỗ ăn bớt nguyên liệu còn nhiều lắm! Đáng lẽ phần mông phải có mấy lớp vải đan xen nhau che chắn, giờ chỉ có hai mảnh mỏng tang, Mạnh Tư Trình chỉ cần thổi một hơi thôi là nó đã bay lên hết rồi.

 

Càng quá đáng hơn nữa là, một tiếng sau, những sợi xích bạc trang trí mỏng manh kia cũng đứt gần hết, chúng nằm vương vãi như tóc trải ra trên giường hoặc trên làn da trắng ngần tựa mỡ đông, thi thoảng hành động của Mạnh Tư Trình có hơi mạnh, dây xích bị cuốn vào giữa kẽ đùi, thít chặt lại và ma sát dữ dội.

 

Hu hu, từ nay về sau cậu không bao giờ vẽ đồ nữ nữa đâu.

 

Hết chương 79.

Chương 79: Nhật Ký Trưởng Thành Của Qua Qua (Phần 1) “Có Còn Là Bạn Thân Nhất Của Nhau Nữa Không Đấy!”

Ngày đăng: 8 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên