Chương 313: Thần Sứ Đến Rồi!

Chương 313: Thần Sứ Đến Rồi!

 

“Thương Thần Giáo? Đó là cái gì? Mọi người nghe qua chưa?”

 

“Chưa nghe bao giờ, thế lực của gia tộc nào đây?”

 

Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán.

 

Xích Hạo vỗ vỗ tay, cắt ngang cuộc thảo luận của mọi người, hắn ta cao giọng nói: “Thương Thần Giáo của tôi không thuộc về bất kỳ thế gia nào cả, chúng tôi tín ngưỡng Thần Thương Nghiệp, là đại diện của Thần Thương Nghiệp tại nhân gian!”

 

“Nơi này đã được Thần Thương Nghiệp bảo hộ, những kẻ có ý đồ xấu xa như các người tuyệt đối không thể bước vào được đâu!”

 

“Tôi biết các người muốn làm gì, nhưng tôi đại nhân đại lượng, không thèm chấp nhặt với các người.”

 

“Bây giờ trời cũng tối rồi, các người ngoan ngoãn đi về đi, sáng mai lại đến đây giao dịch, tôi có thể bỏ qua chuyện cũ!”

 

Xích Hạo đâu có ngốc thật, đám người này tính toán cái gì hắn ta thừa biết. Nhưng mà nhiệm vụ quan trọng hơn tất cả, đây là giáo dục mà hắn ta đã tiếp nhận từ nhỏ. Dù là trước kia trung thành với pháo đài, hay bây giờ trung thành với Thương Thần Giáo, hắn ta chưa bao giờ có ý định làm việc qua loa cho xong chuyện. Huống hồ chi Lam Vân Thanh và Thần sứ đại nhân đã nâng đỡ hắn ta nhiều như vậy, sao hắn ta có thể không dốc toàn lực được cơ chứ?

 

Thế nên trước mắt không có việc gì quan trọng hơn giao dịch cả, đợi hắn ta cày đủ điểm kinh nghiệm, nâng cấp lên Level 21, thành công mở lớp màn chắn bảo vệ xong rồi quay lại tính sổ với đám này cũng chưa muộn! Tiếc thay, sự nhượng bộ của hắn ta lại không được đám người kia tôn trọng.

 

“Bọn tao đếch quan tâm mày là Thương Thần Giáo hay là cái gì! Chỉ cần mày đi theo bọn tao, hoặc giao hết vật tư trong tay mày ra đây, bọn tao có thể tha cho mày.” Gã đàn ông cao to lúc nãy nói chuyện với Mục Thịnh lên tiếng.

 

Xích Hạo không nhịn được mà cười khẩy một tiếng: “Tôi không ra oai thì các người tưởng tôi là mèo bệnh à?!”

 

Nói rồi, uy áp của một cường giả cấp năm được hắn ta phóng thích ra ngoài. Đám người bao vây xung quanh cơ bản đều là dị năng giả cấp thấp, cảm nhận được sự thay đổi khí tức của Xích Hạo, bọn chúng không nhịn được mà khựng lại một chút.

 

Gã đàn ông cao to thấy thế liền vội vàng bước lên một bước.

 

“Xích Hạo, mày là năng lực giả cấp năm thì đã sao? Bọn tao ở đây đông như thế này, còn sợ mày chắc?”

 

“Vậy thì cứ thử xem sao!”

 

Xích Hạo bước từng bước một ra ngoài, mỗi bước hắn ta đi, ngọn lửa bùng lên trên người hắn ta lại mạnh thêm một phần. Gã đàn ông cao to thấy Xích Hạo thế mà lại dám bước ra, trong mắt không khỏi lộ vẻ vui mừng. Gã phẩy tay, vừa định hô mọi người cùng xông lên thì thấy Xích Hạo vốn đang đi chậm rãi bỗng lao vút lên như một con báo, chồm thẳng tới chỗ gã, gã đàn ông cao to vội vàng dựng lên một bức tường đất để chặn lại.

 

“Ầm!”

 

Tiếng nổ vang lên, bức tường đất bị nổ tung thành từng mảnh vụn. Gã đàn ông cao to chỉ thấy trước mắt mình lóe lên một bóng đỏ, giữa đống đá vụn bay tứ tung, nắm đấm của thanh niên tóc đỏ phóng đại ngay trước mặt, vì hành động đó quá nhanh, nên gã cũng chỉ kịp hóa đá phần mặt của mình.

 

Nắm đấm của Xích Hạo cứ thế giáng thẳng vào khuôn mặt đã hóa đá của gã, máu tươi tuôn ra xối xả. Vậy mà Xích Hạo lại cứ như không biết đau là gì, trực tiếp lên gối thúc mạnh vào bụng gã đàn ông cao to, đồng thời phóng ra ngọn lửa hừng hực về phía gã.

 

“Ha-ha-ha, tao là năng lực giả hệ Thổ, chỉ thấp hơn mày một cảnh giới nhỏ thôi, mày không thiêu chết được tao đâu!”

 

Gã đàn ông cao to bị ăn một cú vào bụng, nhưng phản ứng của gã cũng rất nhanh, ngay giây tiếp theo đã hóa đá toàn thân.

 

“Mày là thằng chơi lửa mà lại dám đánh cận chiến với tao à? Mày chán sống rồi hả?”

 

Gã đàn ông cao to vung nắm đấm đá tảng nện về phía Xích Hạo, Xích Hạo không né không tránh, trên tay bùng lên một quả cầu lửa đối chọi gay gắt với gã.

 

“Ầm ầm!”

 

Lại một tiếng nổ nữa vang lên, đất đá bay tứ tung mù mịt, nhưng lần này thứ bị nổ nát bét lại là cả cánh tay của gã đàn ông cao to kia, cả người gã cũng bị thổi bay ra ngoài. Gã đàn ông cao to ngã uỵch xuống đất, rõ ràng cơ thể đã hóa đá, vậy mà ngọn lửa trên người vẫn cứ cháy hừng hực, hoàn toàn không có dấu hiệu tắt đi.

 

“A a —— a a a ——”

 

Gã đàn ông cao to đau đớn lăn lộn trên đất. Trong băng nhóm của gã có dị năng giả hệ Thủy, thấy vậy liền vội vàng thi triển dị năng. Một quả cầu nước khổng lồ dội xuống người gã, nhưng ngọn lửa đang cháy phừng phừng kia lại chẳng hề bị dập tắt. Đáng sợ hơn là, ngọn lửa đó lại nương theo dòng nước chảy lan ra tứ phía. Ngọn lửa liếm láp mọi thứ, cứ như muốn nuốt chửng vạn vật xung quanh, làm cho đám người đứng xem sợ hãi lùi lại liên tục.

 

Lửa mà lại không sợ nước ư? Chuyện này làm đảo lộn nhận thức của tất cả mọi người, bao gồm cả Mục Thịnh đang đứng nhìn từ xa cũng không khỏi ngẩn ngơ. Dị năng của gã đàn ông cao to nhanh chóng cạn kiệt, khi trạng thái hóa đá trên người gã giải trừ, ngọn lửa liền trực tiếp nuốt chửng lấy gã.

 

Xích Hạo lạnh lùng nhìn cảnh tượng đó, trên mặt hắn ta cũng bị đá vụn cứa rách vài đường, máu tươi đang rỉ ra ngoài. Nhưng hắn ta cứ như chẳng biết đau là gì, dưới ánh lửa bập bùng, chàng thanh niên tóc đỏ trông như một sát thần.

 

Tiếng kêu thảm thiết của gã đàn ông cao to dần dần yếu đi.

 

“Còn ai nữa không?” Xích Hạo trầm giọng hỏi.

 

Đám đông ngây người nhìn hắn ta, ai nấy đều sợ hãi lùi về phía sau. Những người trong đám đông từng gặp Xích Hạo trước đây lúc này mới nhớ ra, hắn ta là chiến binh do pháo đài đào tạo, là vũ khí sắc bén để chống lại thú dữ, đồng thời cũng có thể là một cỗ máy giết người. Cuối cùng, khi người đầu tiên quay đầu bỏ chạy, những người khác cũng nhao nhao chạy tán loạn theo.

 

Xích Hạo nhìn bóng lưng đám người bỏ chạy, cũng chẳng thèm đuổi theo làm gì. Qua màn giết gà dọa khỉ lần này, chắc việc giao dịch tiếp theo của hắn ta sẽ thuận lợi hơn một chút rồi nhỉ? Đợi mọi người chạy hết rồi, hắn ta vừa định quay vào nhà đá thì thấy Mục Thịnh đang đứng một bên, nhìn chằm chằm vào cái xác vẫn đang bốc cháy kia.

 

“Cậu làm thế nào vậy?” Mục Thịnh hỏi.

 

“Chậc, bí mật chiến đấu kiểu này sao mà nói cho cậu biết được?”

 

Xích Hạo vừa mở miệng nói chuyện là lại nhe răng trợn mắt: “Ui da, đau chết tôi rồi.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Hắn ta vẩy vẩy tay rồi quay người đi vào trong.

 

Mục Thịnh nhìn hắn ta đi vào nhà đá, cuối cùng cũng bước tới trước cổng sân. Anh ta nhớ lại những lời Xích Hạo vừa nói, suy nghĩ một chút, rồi trong lòng bắt đầu hồi tưởng lại đủ thứ hành vi đáng ghét của Xích Hạo trước đây. Khi sự chán ghét trong lòng lên đến đỉnh điểm, anh ta nhấc chân bước vào trong sân, kết quả…. Đến khi hoàn hồn lại, anh ta đã thấy mình quay lưng về phía sân, mặt hướng ra ngoài rồi. Tuy đã biết trước hiệu quả, nhưng khi đích thân trải nghiệm, anh ta vẫn không khỏi kinh ngạc. Đây là dị năng hệ thần bí sao? Năng lực kiểu này đúng là cách hay để loại bỏ những kẻ đối nghịch.

 

———

 

Đòn phủ đầu của Xích Hạo quả thực rất có hiệu quả, ngày hôm sau, những cơn sóng ngầm trong trại tị nạn đã giảm đi rõ rệt. Hắn ta vẫn giao dịch như trước, chỉ là chuyển địa điểm vào trong sân của Tiệm tạp hóa Thanh Mộc, đối tượng giao dịch cũng đổi thành những người không có ác ý với hắn ta.

 

Còn cái xác chết cháy đen trước cửa tiệm tạp hóa vẫn chẳng ai dám động vào, bởi vì…. Cháy cả đêm rồi mà ngọn lửa kia vẫn chưa tắt!

 

Xích Hạo cứ làm việc như một cái máy, theo tốc độ này, chắc ngày mai là có thể lên Level 21, mở được lớp màn chắn bảo vệ rồi. Nhưng mà, sự bình yên này thật ngắn ngủi. Thời gian trôi qua đến giữa trưa, từ hướng pháo đài lại vang lên mấy tiếng nổ lớn, mọi người chạy lên đỉnh núi nhìn ra xa. Chỉ thấy bức tường thành vốn đã sụp một mảng giờ lại càng sụp đổ nghiêm trọng hơn, lại có mấy con quái thú khổng lồ lao từ trong pháo đài ra. Phía sau chúng, bên trong pháo đài thấp thoáng thấy cả đàn chim đang bay loạn xạ.

 

Qua mấy ngày nay, số lượng quái thú trong Pháo đài Thanh Mộc chẳng những không giảm đi mà trông có vẻ còn nhiều hơn…. Cũng không biết tình hình thương vong trong pháo đài thế nào rồi? Nhưng mà, khi nhận ra hướng di chuyển của lũ quái thú kia chính là ngọn núi nhỏ nơi dân tị nạn đang trú ẩn, chẳng ai còn tâm trí đâu mà quan tâm đến tình hình pháo đài nữa.

 

“Quái vật đến rồi! Chạy mau!”

 

Mọi người hét toáng lên, bắt đầu lao xuống núi, chạy tán loạn khắp các hướng. Xích Hạo cau chặt mày, còn thiếu một chút nữa thôi mà, chẳng lẽ phải bỏ dở giữa chừng à? Nhưng ở lại đây thì rủi ro cũng lớn quá. Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ chỉ bảo vệ được sự sống thôi, nếu đám quái vật này lao lên núi thì cái Tiệm tạp hóa Thanh Mộc vừa mới xây xong của hắn ta e là cũng tiêu tùng mất…

 

Đúng lúc này, trong đám đông vang lên tiếng kinh hô hoảng hốt.

 

“Nhìn kìa! Đó là cái gì?”

 

Chỉ thấy trên bầu trời Pháo đài Thanh Mộc bỗng nhiên như nứt ra một đường, bên kia khe nứt thấp thoáng hiện ra một khu rừng rậm rạp. Nhìn thấy cảnh này, cả Xích Hạo và Mục Thịnh đều biến sắc.

 

Đây là khe nứt không gian? Khe nứt không gian mà Pháo đài Thanh Mộc phát hiện đâu có nằm ngay trên đỉnh pháo đài đâu? Chuyện này là sao….

 

Dưới cái nhìn chăm chú của tất cả mọi người, từng con côn trùng khổng lồ lao ra từ khe nứt, bay tản ra bốn phương tám hướng. Dù ở xa như thế nhưng vẫn có thể nhìn ra hình dáng của đám côn trùng kia, đủ để tưởng tượng ra kích thước của chúng lớn đến mức nào.

 

“Ngày tận thế lại đến nữa sao?”

 

Trên mặt mọi người hiện lên sự tuyệt vọng, bọn họ đều là những người sinh ra và lớn lên trong pháo đài, tuy cuộc sống trước kia cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng ít nhất chưa bao giờ phải lo lắng cho tính mạng. Rời khỏi pháo đài mấy ngày nay, bọn họ vẫn luôn nuôi hy vọng, nghĩ rằng đợi đám quái vật kia đi rồi thì bọn họ vẫn có thể quay về pháo đài. Nhưng nhìn cảnh tượng đáng sợ trước mắt, bóng tối u ám bao trùm lên đỉnh đầu mỗi người.

 

“Kia lại là cái gì nữa? Chim khổng lồ ư?”

 

Xích Hạo nhìn ra xa, chỉ thấy từ trong khe nứt không gian kia lại có một cái bóng đen khổng lồ bay ra.

 

Cái bóng đó cũng có đôi cánh, nhưng mà…. sao hình dáng trông lạ thế nhỉ?

 

“Hình như là phi thuyền?”

 

Mục Thịnh cầm cái ống nhòm lên quan sát cái bóng khổng lồ đang bay kia, nghi hoặc nói.

 

“Phi thuyền? Pháo đài chế tạo được thứ cao cấp thế này từ bao giờ vậy?”

 

Tuy Pháo đài Thanh Mộc phát triển khá tốt, nhưng rất nhiều kỹ thuật trước thời kỳ đại thảm họa đã bị thất truyền, ít nhất là kỹ thuật chế tạo máy bay thì không còn nữa. Tuy nhiên, nhờ vào dị năng và tinh thạch, bọn họ cũng đã phát triển ra những thứ thay thế khác. Nhưng loại phi thuyền cỡ lớn như thế này thì quả thực là Xích Hạo chưa nghe nói bao giờ, cũng có thể là do cấp bậc của hắn ta chưa đủ cao để biết?

 

“Nó bay về phía này rồi!”

 

Tốc độ của chiếc phi thuyền rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã vượt qua đám quái thú đang chạy kia, ngày càng hiện rõ mồn một ngay trước mắt mọi người. Mọi người cứ tưởng nó sẽ bay qua đầu mình như thế, ai ngờ nó lại dừng ngay trên đỉnh đầu. Chiếc phi thuyền che khuất cả bầu trời, che lấp mọi ánh sáng, ngoại hình mang đậm chất công nghệ kia hoàn toàn không giống sản phẩm của thời đại này chút nào. Đám người vốn đang hoảng loạn chạy trốn cũng dần dần dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên chiếc phi thuyền khổng lồ.

 

Chẳng lẽ là pháo đài phái người đến cứu bọn họ?

 

Dưới sự chú ý của mọi người, bên dưới phi thuyền bỗng mở ra một cửa khoang, rồi hai bóng người nhảy từ đó xuống. Đó là hai người mặc áo choàng đen….

 

“Ôi vãi chưởng!”

 

Xích Hạo đột nhiên kêu lên một tiếng, hắn ta giật lấy cái ống nhòm của Mục Thịnh, nhìn chằm chằm vào hai cái bóng đen kia.

 

Mặt nạ màu vàng kim và màu đen….

 

“Là Thần sứ đại nhân đến rồi!”

 

“Thần sứ?”

 

“Đúng vậy! Chắc chắn là Diệu Nhật và Ô Nguyệt! Hai ngài ấy đích thân đến đây rồi!” Xích Hạo kích động nói, “Chiếc phi thuyền này là của Thương Thần Giáo chúng tôi đấy!”

 

Đúng vậy, người nhảy xuống từ phi thuyền chính là Đường Vũ An và Chu Khởi.

 

Hai người bay ở vị diện kia suốt một tháng trời, cuối cùng cũng đến được nơi bà San Na và ông Ba Nhĩ ở. Còn chưa tìm thấy khe nứt không gian của Pháo đài Thanh Mộc thì đã tận mắt chứng kiến một khe nứt mới hình thành. Sự dung hợp của hai thế giới này đang tăng tốc, e là những khe nứt không gian như vậy sau này sẽ xuất hiện ngày càng nhiều hơn. Sau khi xác nhận độ ổn định của khe nứt không gian, hai người liền lái phi thuyền bay thẳng tới đây, đồng thời để phô trương thực lực của Thương Thần Giáo, họ còn trực tiếp giải trừ trạng thái đóng cửa của Cửa tiệm chính luôn.

 

Thế là mới có cảnh tượng mọi người đang nhìn thấy đây.

 

Hết chương 313.

 

Chương 313: Thần Sứ Đến Rồi!

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên