Chương 315: Người Sống Sót
Tất nhiên là Đường Vũ An và Chu Khởi vẫn chưa rời đi đâu, hai người họ chỉ đang nấp dưới chiếc Ô Che Bóng, lẳng lặng nghe nhóm của Xích Hạo nói chuyện mà thôi.
“Mấy vị Thần sứ đại nhân này đúng là xuất quỷ nhập thần mà!”
Xích Hạo còn chưa nói hết câu thì đã bị bà chị Hồng Lý cốc cho một cái rõ đau vào đầu.
“Phải biết tôn trọng Thần sứ đại nhân chứ.” Hồng Lý nghiêm giọng mắng.
Xích Hạo ôm lấy chỗ đau bĩu môi, tỏ vẻ không phục lắm, nhưng mà vừa chạm phải ánh mắt của Hồng Lý thì hắn ta đành nuốt ngược mấy lời phản bác vào trong bụng, chỉ dám lí nhí lầm bầm: “Em có chỗ nào không tôn trọng đâu cơ chứ…”
“Hồng Lý nói đúng đấy, cậu nên cẩn trọng lời ăn tiếng nói, kẻo lại hối hận, họa từ miệng mà ra cả đấy.” Tạ Triêu Nhật cũng gật đầu đồng tình.
Suy cho cùng thì tổ chức mà bọn họ đang dốc lòng trung thành hiện tại là một giáo hội có thể dễ dàng tạo ra những kỳ tích, thế nên khi đối mặt với các nhân vật cấp cao của giáo hội, dù là ở chốn riêng tư thì cũng phải chú ý giữ kẽ. Cho dù không thể sùng bái kính trọng từ tận đáy lòng, thì cũng tuyệt đối không được nói xấu sau lưng người ta.
“Ồ…” Xích Hạo đáp một tiếng, tỏ vẻ mình đã hiểu rồi.
Mục Thịnh đứng bên cạnh nhìn cảnh này mà cứ tặc lưỡi lấy làm lạ. Hồng Lý và Tạ Triêu Nhật thì đương nhiên là anh ta có quen biết rồi, đặc biệt là Hồng Lý, cô chính là bông hồng có gai nổi tiếng trong đội, ngoại trừ Tạ Triêu Nhật ra thì hầu như chẳng có ai quản nổi cô cả. Không ngờ cô lại tỏ ra cung kính, ngoan ngoãn với hai người bí ẩn kia đến thế? Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại….
“Tại sao mọi người lại ở đây thế?” Mục Thịnh thốt lên câu hỏi y hệt như Xích Hạo ban nãy. Anh ta nhớ là Hồng Lý đã bị phái đến trấn thủ ở một nơi rất xa, còn về phần Tạ Triêu Nhật…. có tin đồn là ông đã chết, cũng có tin đồn bảo ông được nhà họ Tạ phái đi xây dựng thế lực mới để đối đầu với các thế gia khác. Bây giờ đang lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà cả hai lại cùng xuất hiện gần pháo đài, chuyện này quả thực rất vi diệu, hơn nữa…. rốt cuộc thì bọn họ đã chui từ đâu ra khỏi căn nhà đá đó vậy?
Hồng Lý và Tạ Triêu Nhật không nhịn được mà đưa mắt nhìn nhau một cái, tất nhiên là bọn họ đi bằng trận pháp dịch chuyển đến rồi. Có trời mới biết, khi nhận được nhiệm vụ yêu cầu bọn họ đến Mái ấm Hoang Thành sử dụng chức năng dịch chuyển để tới Tiệm tạp hóa Thanh Mộc, bọn họ đã kinh ngạc đến mức nào! Chức năng này thực sự đã vượt xa sức tưởng tượng của bọn họ rồi. Trong đầu bọn họ ngay lập tức liên tưởng đến hàng chục loại chiến thuật có thể phối hợp với trận pháp dịch chuyển này, nhưng mà rõ ràng là Thương Thần Giáo chẳng có hứng thú gì với việc phát động chiến tranh cả. Tuy vẫn luôn mở rộng ra bên ngoài, nhưng dường như Thương Thần Giáo lại ưu ái những vùng đất hoang vu hơn, chiếm lĩnh xong rồi mới tiến hành phát triển. Hơn nữa, Thương Thần Giáo vô cùng coi trọng sinh mạng con người.
Nhiệm vụ mà bọn họ nhận được lần này cũng không phải là nhân cơ hội chiếm đóng Pháo đài Thanh Mộc, mà là yêu cầu bọn họ phải cố gắng hết sức cứu giúp những nạn nhân bị thiên tai, sau khi an bài bố trí thỏa đáng cho những người đó xong thì phát triển tất cả thành khách hàng…. Quả nhiên không hổ danh là Thương Thần Giáo, chẳng có gì quan trọng bằng việc làm ăn buôn bán cả!
Đối mặt với thắc mắc của Mục Thịnh, Hồng Lý và Tạ Triêu Nhật chẳng buồn để ý tới, mà quay sang nói với Xích Hạo: “Trước tiên xem xem tiếp theo nên sắp xếp thế nào đã nhé.”
Hai người kéo Xích Hạo lại bắt đầu lên kế hoạch, Hồng Lý thì hào hứng chuẩn bị làm một trận ra trò, còn Tạ Triêu Nhật…. chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ lần này thôi là ông có thể nhận được phần thưởng 10 vạn điểm tích lũy rồi! Khoảng cách đến ngày trả hết nợ cho Mái ấm Hoang Thành lại được thu ngắn thêm một bước.
Nhìn thấy mấy người bọn họ đã bắt đầu triệu tập nhân lực để xây dựng chi nhánh mới, Đường Vũ An và Chu Khởi bèn tạm thời rời đi. Bởi vì lớp màn chắn bảo vệ ngọn núi này chủ yếu dựa vào cửa hàng chính chống đỡ, thế nên tạm thời không thể di chuyển phi thuyền đi được, phải đợi nhóm Xích Hạo xây xong chi nhánh mới và nâng cấp lên đã rồi hẵng tính.
Thế là, dưới sự che chở của Ô Che Bóng, hai người bay ra khỏi dãy núi, hướng thẳng về phía Pháo đài Thanh Mộc. Bên trong pháo đài, phần lớn các con phố đều đã bị tàn phá nặng nề. Dưới những đống đổ nát đó vùi lấp không biết bao nhiêu là xác chết —— số người mà Xích Hạo bảo vệ được hôm đó cũng chỉ là một phần nhỏ mà thôi, còn rất nhiều người không kịp chạy thoát đã vĩnh viễn nằm lại ở nơi này. Khu định cư vốn dĩ phồn hoa trù phú của loài người này, chỉ trong vỏn vẹn vài ngày ngắn ngủi đã biến thành địa ngục trần gian.
Sắc mặt Đường Vũ An trắng bệch, cậu cảm thấy bụng mình đang cuộn trào, phải cố nén lắm mới không nôn ra. Cậu chưa bao giờ nhìn thấy nhiều người chết đến như vậy, cảnh tượng trước mắt đã gây ra một cú sốc cực kỳ lớn đối với cậu. Đây mới chính là bộ dạng thực sự của thời tận thế….
Chu Khởi nắm chặt lấy tay Đường Vũ An, cậu bất giác quay đầu nhìn sang, thoát khỏi những hình ảnh bi thảm nọ.
“Xem xem chúng ta có thể làm được gì không.” Chu Khởi nhẹ nhàng vỗ vỗ lên đỉnh đầu cậu.
Đường Vũ An gật đầu, hiện tại bọn cậu cũng chỉ có thể cố gắng hết sức mình mà thôi. Ánh mắt Chu Khởi chuyển hướng về phía cái bóng khổng lồ đằng xa, tuy anh không đánh lại con hổ biến dị khổng lồ kia, nhưng không có nghĩa là anh cũng ngán mấy con thú khổng lồ khác. Anh có thể cảm nhận được, đám linh trùng trong cơ thể mình lại bắt đầu rục rịch ngo ngoe ngóc đầu dậy rồi.
“Có cần em giúp gì không?” Đường Vũ An hỏi.
“Không cần đâu.”
Chu Khởi rời khỏi phạm vi của Ô Che Bóng, lao vút về phía một con heo rừng khổng lồ ở đằng xa. Tại khu vực phía Nam của pháo đài này, ngoài đám côn trùng tuôn ra từ khe nứt không gian, còn có mấy con hung thú đang lảng vảng quanh đó nữa. Bởi vì đã từng quan sát ở vị diện kia, vậy nên Đường Vũ An biết rõ…. Khe nứt không gian mới xuất hiện bên trên pháo đài hiện tại chỉ mới thu hút được đám côn trùng từ Rừng Cự Mộc tới mà thôi, vẫn chưa có loài mãnh thú cỡ lớn nào đi qua cả. Nói cách khác, mấy con hung thú xuất hiện trong Pháo đài Thanh Mộc này, thực chất đều là do các dị năng giả hóa thú mà thành.
Chu Khởi lao vào chiến đấu với con heo rừng kia, so với những đối thủ đã từng gặp trước đây, con heo rừng này cũng có thể miễn cưỡng coi là có chút sức lực để đánh trả, nhưng mà khi đôi mắt Chu Khởi lóe lên ánh đỏ thì nó cũng chỉ còn nước quay đầu bỏ chạy mà thôi. Thấy trận chiến của Chu Khởi không có gì đáng lo ngại, Đường Vũ An bèn thu hồi tầm mắt.
Cậu cúi đầu xuống, nhìn đám côn trùng khổng lồ đen kịt bên dưới, chúng đang gặm nhấm những xác chết trong đống đổ nát, khung cảnh trông vô cùng máu me và kinh dị. Đường Vũ An chỉ dám nhìn thoáng qua một cái rồi vội vàng ngẩng đầu lên ngay. Cậu suy nghĩ một lát rồi lấy từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra một cái thùng gỗ, bên trong thùng chứa đầy thứ bột phấn màu tím, những bột phấn này được nghiền ra từ lá cây Tử Thiên Tầng. Lá cây Tử Thiên Tầng có thể tỏa ra mùi hương đặc biệt, không những có tác dụng trừ tà trị bệnh, mà còn xua đuổi được côn trùng lạ, ba mẹ Đường Vũ An đã thử nghiệm rồi, Tử Thiên Tầng cũng có hiệu quả khá tốt đối với các loài biến dị chủng.
Đám côn trùng ở Pháo đài Thanh Mộc này đến từ Rừng Cự Mộc, chắc là cũng sẽ sợ Tử Thiên Tầng thôi. Đường Vũ An bôi một ít lên người mình trước, sau đó đeo chiếc mặt nạ của Ngân Quang vào, rồi thu Ô Che Bóng lại. Bây giờ chính là thời cơ tốt để đánh bóng tên tuổi cho Thương Thần Giáo, nếu bên dưới vẫn còn người sống sót thì cậu cũng có thể tranh thủ được lòng tin của bọn họ, công việc sau này sẽ dễ dàng triển khai hơn. Làm việc tốt thì vẫn cứ nên để lại danh tính chứ nhỉ.
Đường Vũ An bốc từng nắm bột Tử Thiên Tầng rắc từ trên không trung xuống, lại điều khiển gió để những hạt bụi phấn nhẹ tênh này có thể rải đều khắp mọi ngóc ngách. Lớp bột phấn màu tím bay múa giữa không trung, dưới ánh nắng mặt trời phản chiếu ra những tia sáng lung linh tuyệt đẹp. Bột phấn đi đến đâu, bầy côn trùng đều phải tháo lui đến đó.
Trong đống đổ nát, giữa một khoảng không gian hình tam giác do những bức tường đổ nát tạo thành, có một thiếu niên mười mấy tuổi đang ôm một đứa bé chừng ba bốn tuổi co rúc trong bóng tối, hai anh em co quắp trong bóng tối, vẻ mặt vô cùng sợ hãi nhìn ra bên ngoài.
“Chít chít ——”
Một con côn trùng khổng lồ đang bám ở ngay lối ra, nhìn chằm chằm vào hai anh em. Cặp râu dài ngoằng của nó thò vào bên trong, dường như muốn lôi tuột cả hai đứa nhỏ ra ngoài. Cậu thiếu niên sợ hãi đến tột độ, toàn thân run lẩy bẩy, cứ thế lùi sâu vào bên trong để trốn tránh, đứa bé được cậu bé ôm trong lòng thì đã thoi thóp, chẳng còn chút sức lực nào để khóc nữa rồi. Nhưng đúng lúc này, một mùi hương lạ thoang thoảng bay vào. Con côn trùng khổng lồ kia bỗng rít lên một tiếng chói tai, rồi cứ như gặp phải thứ gì đó đáng sợ lắm, nó vội vàng quay đầu bỏ chạy. Nhưng mà chạy chưa được bao xa thì thiếu niên đã thấy nó ngã lăn quay ra đất, bốn chân chổng lên trời, rồi một lúc sau thì tắt thở.
Thiếu niên ngây người ra nhìn cảnh tượng này, cậu để ý thấy dường như có một ít bột phấn màu tím đang bay vào chỗ mình đang trốn. Một lúc sau, xác định đây không phải là cái bẫy của con côn trùng kia, thiếu niên mới đặt em trai xuống, cẩn thận bò ra khỏi bức tường đổ nát từng chút một, cả thế giới bên ngoài như được phủ lên một lớp voan mỏng màu tím vậy.
Cậu nhìn theo hướng bột tím bay tới, chỉ thấy một người khoác áo choàng đen, đeo mặt nạ bạc đang lơ lửng giữa không trung. Những bột phấn màu tím này bay ra từ chiếc thùng gỗ trên tay người đó, bụi phấn đổ ra xoay tròn quanh người ấy, rồi theo gió bay về những nơi xa hơn. Còn lũ côn trùng khổng lồ đáng sợ kia thì chết không ít, phần lớn còn lại thì đang rủ nhau tháo chạy thành đàn thành lũ khỏi khu vực này.
Thiếu niên thẫn thờ nhìn chăm chú vào cảnh tượng trước mắt mình, rất nhanh sau đó cậu bé lại chú ý thấy có một người đeo mặt nạ khác cũng khoác áo choàng y hệt, người đó đang đuổi đánh một con hung thú, khiến nó bỏ chạy té khói. Đúng vậy, con hung thú cao đến cả chục mét kia, thế mà lại bị một con người nhỏ bé hơn nó gấp bao nhiêu lần đuổi đánh, thật sự là quá sức tưởng tượng mà!
Mãi cho đến khi người bí ẩn đang rắc bột kia dừng lại và từ từ hạ xuống ngay trước mặt, cậu bé mới sực tỉnh lại. Cậu thiếu niên lùi lại hai bước, có chút rụt rè hỏi: “Ngài… ngài là người do pháo đài phái đến cứu chúng tôi ạ?”
Người bí ẩn đeo mặt nạ bạc khẽ lắc đầu.
“Ta là Ngân Quang của Thương Thần Giáo.”
Giọng nói của một thanh niên ôn hòa, trong trẻo vang lên, giúp xoa dịu đi phần lớn nỗi bất an và sợ hãi trong lòng thiếu niên.
“Cậu tên là gì?” Đường Vũ An hỏi.
“Tôi… tôi tên là Thanh Du.”
Thanh Du khóc nấc lên: “Đại nhân, xin ngài hãy cứu em trai tôi với! Ba mẹ tôi…. bọn họ đều đã chết cả rồi….”
Nghe thấy vậy, Đường Vũ An cũng không nhịn được mà cảm thấy chạnh lòng. Cậu đã sớm để ý thấy dưới chân tường gãy vẫn còn một điểm sáng màu xanh lá, cậu liền thi triển dị năng hệ Phong, nhẹ nhàng đưa em trai của Thanh Du từ dưới bức tường gãy ra ngoài.
Thanh Du vội vàng ôm chầm lấy em trai mình.
“Thần Thương Nghiệp ban phước cho các người.”
Đường Vũ An khẽ nói một câu, trên tay bừng lên luồng ánh sáng dịu nhẹ, ánh sáng đó bao trùm lấy hai anh em tội nghiệp.
Thanh Du chỉ cảm thấy mình như được bao bọc trong một luồng ánh sáng vô cùng ấm áp, cảm giác ấm áp đó cuốn trôi mọi đau đớn trên cơ thể cậu bé, khiến tâm trạng cậu bé cũng dần dần bình ổn trở lại. Đợi đến khi ánh sáng tan đi, cậu bé phát hiện những vết thương trên người mình thật sự đã lành lặn cả rồi!
Còn đứa nhỏ đang được cậu bé ôm chặt trong lòng cũng đã mở mắt ra, lí nhí nói với anh trai mình: “Anh ơi, em đói….”
Từ lúc tai họa ập đến cho tới giờ đã mấy ngày trôi qua, hai anh em vẫn chưa có gì bỏ bụng. Đứa bé được bảo vệ rất kỹ nên không bị thương bao nhiêu, sở dĩ yếu ớt như vậy chủ yếu là do đói quá lả cả người.
Đường Vũ An lấy ra hai hộp sữa, đây là sữa do Đường Tuyết Vân chuẩn bị cho cậu, sữa này đã được hâm nóng sẵn rồi cất trong Kho Hàng Tùy Thân, vậy nên vẫn luôn giữ nhiệt độ ấm nóng, để cậu có thể uống bất cứ lúc nào. Nhìn thấy Thanh Du nhường sữa cho em trai uống trước, Đường Vũ An mỉm cười, lại lấy thêm hai thanh sô-cô-la nữa đưa cho cậu bé.
“Cứ ăn từ từ thôi, vẫn còn đấy.”
Hai anh em Thanh Du ngấu nghiến ăn sô-cô-la và uống sữa, hai đứa còn chưa ăn xong thì những người sống sót trốn trong đống đổ nát cũng bắt đầu lục tục bò ra ngoài.
Lúc này, Chu Khởi cũng đã xử lý xong đám hung thú ở khu vực này và quay trở lại bên cạnh Đường Vũ An, trong túi gấm của anh đã có thêm năm sáu con linh trùng rồi.
“Nơi này không ở lâu được đâu, nếu mọi người muốn sống tiếp thì đi theo tôi.”
Đường Vũ An phát sô-cô-la và nước cho từng người sống sót, đợi đến khi các điểm xanh trên bản đồ đều đã xuất hiện gần hết, cậu mới truyền những lời này đến tai từng người một. Khí hậu ở vùng Pháo đài Thanh Mộc này không quá lạnh, bây giờ nhiều người chết như thế, thi thể sẽ bị thối rữa bốc mùi rất nhanh, nếu cứ tiếp tục ở lại đây thì rất dễ bị lây nhiễm dịch bệnh.
Cậu và Chu Khởi bay lên không trung, hướng về phía bên ngoài pháo đài.
Thanh Du bế em trai, lật đật chạy theo sau họ, có hai anh em này dẫn đầu, những người khác cũng vội vàng bám theo. Chỉ là, khi ra đến bên ngoài pháo đài, nhìn thấy côn trùng bay rợp trời và đám hung thú khổng lồ ở đằng xa, mọi người không nhịn được mà chùn bước dừng lại.
Hai người bí ẩn kia cũng dừng lại theo.
Ngay lúc mọi người đang hoang mang, thì bọn họ nhìn thấy dưới chân dãy núi phía xa, có thứ gì đó đang trườn tới đây, chỉ trong nháy mắt nó đã lan đến ngay trước mặt bọn họ, và rồi cuối cùng bọn họ cũng nhìn rõ đó là cái gì…. Đó thế mà lại là hai bức tường rào bằng tre nứa thấp lè tè? Hàng rào tre chạy dài từ dưới chân núi đến tận bức tường thành sụp đổ, cuối cùng tạo thành một con đường nhỏ hẹp dài hun hút.
Hàng rào đó trông mỏng manh yếu ớt đến thế, vậy mà bất kể là đám mãnh thú hay bầy côn trùng đang bay lượn trên không trung gì cũng vậy, dường như chẳng con nào có thể phá hủy được nó cả.
“Đi đi, ở cuối con đường này chính là nơi an toàn.”
Thanh Du nhìn Ngân Quang, rồi lại nhìn lối đi vừa xuất hiện từ hư không kia, cuối cùng cậu bé cắn răng, cõng em trai lên lưng, lấy hết dũng khí bước vào con đường đó. Cậu bé cắm đầu chạy thục mạng về phía trước, nỗi khiếp sợ đối với bầy côn trùng và hung thú khiến cậu bé chẳng thể nào bình tĩnh nổi. Thế nhưng….
“Anh ơi, sâu bọ không bay vào được đâu!”
Thanh Du quay đầu nhìn sang, lúc này mới phát hiện ra, những con côn trùng đáng sợ kia hoàn toàn không thể lọt vào bên trong lối đi này! Cậu bé không kìm được mà ngoái đầu lại, nhìn về phía hai bóng người bí ẩn ở đằng xa.
Chẳng lẽ trên thế giới này thực sự có Thần linh sao?
Hết chương 315.
