Chương 316: Về nhà!

Chương 316: Về nhà!

 

Có anh em nhà Thanh Du dẫn đầu, những người sống sót cũng dần dần bước ra khỏi đống đổ nát, nối đuôi nhau bước lên con đường được dựng bằng hàng rào tre kia. Ngày càng có nhiều người dìu dắt nhau, đi xa dần trên con đường ấy.

 

Ở phía cuối con đường, sau khi Tạ Triêu Nhật nhận nhiệm vụ đã dẫn theo đội tiếp ứng đứng chờ sẵn từ bao giờ. Lẫn trong đám đông đó, có một bóng người đỏ rực đi ngược chiều dòng người mà bước tới, đó chính là Hồng Lý đang đến để kiểm tra tình hình.

 

Kể ra thì, nếu con đường này có thể tồn tại an toàn và ổn định hệt như tuyến đường nối giữa núi Cự Phong và Hoang Thành, thì công việc sau này của cô sẽ dễ triển khai hơn nhiều lắm. Suy cho cùng thì nhiệm vụ mà các cô vừa nhận được, ngoài việc bố trí chỗ ăn ở cho người sống sót, còn phải xử lý thi thể của những người gặp nạn để tránh dịch bệnh lây lan nữa cơ mà.

 

Lúc này, Đường Vũ An và Chu Khởi lại tiếp tục ẩn mình dưới Tán Ô Che Bóng. Mặc dù hai người đều đã đeo mặt nạ, khoác áo choàng kín mít, nhưng ngặt nỗi cả Hồng Lý và Tạ Triêu Nhật đều là những người tinh ý, không khéo sẽ bị hai người họ nhận ra mất, thế nên tốt nhất là cứ tránh tiếp xúc trực tiếp cho lành.

 

Chợt nghĩ đến điều gì đó, Đường Vũ An quay sang hỏi: “Anh Tiểu Khởi này, thế còn những dị năng giả bị thú hóa kia thì sao?”

 

Chu Khởi khựng lại một chút rồi mới đáp: “Chết cả rồi.”

 

Có lẽ là do thời gian thú hóa quá dài, hoặc cũng có thể là vì nguyên nhân sâu xa nào khác, mà ngay cả sau khi bị anh rút Linh Trùng ra, những người đó vẫn chẳng thể khôi phục lại hình người được nữa. Để tránh cho những con hung thú mất trí này gây thêm thương vong cho người khác, Chu Khởi đã dứt khoát ra tay kết liễu toàn bộ bọn chúng.

 

Nghe anh nói vậy, Đường Vũ An cũng ngẩn người ra một lúc. Sau đó, cậu vươn tay, nhẹ nhàng ôm lấy Chu Khởi, bàn tay khẽ vuốt ve lưng của anh như để an ủi.

 

“Thôi thì… coi như là bọn họ đang chuộc tội cho những người đã chết đi.”

 

Tuy rằng có thể do bị Linh Trùng cắn trả nên bọn họ mới mất đi lý trí, nhưng dù thế nào đi nữa, cũng đã có biết bao nhiêu người phải bỏ mạng vì bọn họ rồi, cuối cùng bọn họ vẫn phải trả một cái giá tương xứng thôi. Huống hồ gì, bọn họ cũng chẳng có cách nào tự ngừng hành vi phá hoại của mình lại được.

 

Đương nhiên là Chu Khởi cũng hiểu rõ đạo lý này, anh đã bình ổn lại cảm xúc rất nhanh, vươn tay ôm lại Đường Vũ An, khẽ xoa nhẹ lên mái tóc của cậu.

 

“Về thôi em.”

 

“Vâng!”

 

Mặc dù ở vị diện này chỉ mới trôi qua có vài ngày, nhưng thực tế là họ đã phải bôn ba ròng rã cả tháng trời mới tới được đây, vừa chân ướt chân ráo đến nơi đã phải chứng kiến cảnh tượng máu tanh như thế, vậy nên hiện tại họ thật sự là mệt mỏi rã rời cả về thể xác lẫn tinh thần. Công việc trước mắt coi như đã tạm ổn, hai người liền quay trở lại phi thuyền để nghỉ ngơi.

 

Còn về các khu vực khác của Pháo đài Thanh Mộc thì sao? Đường Vũ An đã mua vài chiếc máy bay cỡ nhỏ, bên trên có viết dòng chữ “Thương Thần Giáo – Thương hội Bình An”, sau đó phái chúng bay đi, lấy khu vực phía Nam làm điểm bắt đầu, rải bột phấn Tử Thiên Tầng đi khắp các ngõ ngách trong pháo đài. Đồng thời, những chiếc máy bay nhỏ này còn liên tục phát thanh thông báo nữa.

 

Thế nên là, rất nhanh sau đó những người sống sót khác trong Pháo đài Thanh Mộc đã biết tin có một tổ chức tên là Thương Thần Giáo từ phương xa đến, đã dọn dẹp được khu vực cổng phía Nam của pháo đài. Bọn họ có thể thông qua cổng phía Nam để rời đi, đến trại tị nạn để được sắp xếp chỗ ở an toàn. Còn loại bột phấn mà máy bay rải xuống chính là một loại thuốc thực vật trừ sâu, có tác dụng xua đuổi trùng triều vô cùng hiệu quả.

 

Ngày càng có nhiều người sống sót bắt đầu di chuyển về phía cổng Nam, rất nhanh sau đó Hồng Lý cũng đã báo tin này cho Tạ Triêu Nhật và Xích Hạo biết thông qua kênh lân cận.

 

【Bảng tin nhắn (Kênh lân cận).】

 

【Hướng Thiên Thạch: Cách làm này của Thần sứ đại nhân quả là cao tay thật, nhưng mà vẫn phải phòng ngừa rắc rối về sau đấy.】

 

【Lục Như Lam: Phòng ngừa rắc rối gì cơ?】

 

【Ly Long: Đúng vậy, không thể để Pháo đài Thanh Mộc hất nước bẩn lên đầu Thương Thần Giáo được.】

 

【Lục Như Lam: Nước bẩn gì mà hất lên đầu Thương Thần Giáo?】

 

【Hướng Thiên Thạch: Thương Thần Giáo xuất hiện…. kịp thời quá.】

 

【Lục Như Lam: Kịp thời thì không tốt sao?】

 

Bởi vì bọn họ nói chuyện công khai trên kênh lân cận, nên Đường Vũ An và Chu Khởi ngồi trong xe đương nhiên cũng đọc được cuộc đối thoại của ba người. Chu Khởi không nhịn được mà nhíu mày, Đường Vũ An cũng rơi vào trầm tư suy nghĩ.

 

“Ý của chị Hồng Lý là…. rất có khả năng thủ lĩnh của Pháo đài Thanh Mộc sẽ vu khống rằng, nguồn gốc của tai họa lần này là do Thương Thần Giáo gây ra sao?”

 

“Ừ, chắc là vậy đấy.”

 

Tại sao Thương Thần Giáo lại xuất hiện kịp thời đến thế cơ chứ? Đã vậy còn sở hữu những thủ đoạn đối phó với tai họa mạnh mẽ như vậy nữa? Nếu suy diễn theo thuyết âm mưu một chút, dựng chuyện Thương Thần Giáo chính là kẻ đầu sỏ khiến Pháo đài Thanh Mộc thất thủ, thì chắc chắn sẽ có khối người tin sái cổ cho mà xem. Mà trên thực tế, cả Đường Vũ An và Chu Khởi đều nhất trí cho rằng, chuyện này chắc chắn có liên quan đến việc Pháo đài Thanh Mộc chiếm đoạt mỏ tinh thạch của bà San Na. Tuy không biết chi tiết cụ thể, nhưng xét theo tập tính của Linh Trùng thì rất dễ suy đoán ra được ngọn ngành.

 

【Bảng tin nhắn (Kênh lân cận).】

 

【Hướng Thiên Thạch: Tốt nhất là chúng ta nên ra tay trước để chiếm lợi thế.】

 

【Ly Long: Anh định làm thế nào?】

 

【Lục Như Lam: Không phải chứ, pháo đài chắc không đến mức bẩn thỉu như các người nghĩ đâu nhỉ?】

 

Bất kể pháo đài có bẩn thỉu hay không, sau này Thương Thần Giáo muốn phát triển ở Pháo đài Thanh Mộc, thì kiểu gì cũng sẽ xảy ra xung đột với pháo đài thôi, thế nên ngay từ đầu cứ phải đặt mình vào cái thế thượng phong về mặt dư luận cái đã, chắc chắn sẽ chẳng thiệt đi đâu được.

 

“Vậy phải làm sao bây giờ nhỉ?” Đường Vũ An cũng có chút lúng túng. Trong những gì cậu được giáo dục từ bé đến lớn, làm gì có bài học nào dạy về mấy cái mưu mẹo ở phương diện này đâu.

 

Chu Khởi chần chừ một chút, rồi vẫn lấy máy tính quang học của mình ra, sau đó mở một đoạn video lên. Trong video có thể nhìn thấy phía trước xuất hiện một con Lợn Răng Kiếm – đoạn này được quay dưới góc nhìn thứ nhất của Chu Khởi, ngoại trừ tứ chi ra thì anh không hề lộ mặt.

 

Đường Vũ An biết Chu Khởi có thói quen ghi lại quá trình chiến đấu, sau đó sẽ xem lại để phân tích kỹ càng, nhưng mà giờ đâu phải lúc để phân tích chiến đấu nhỉ?

 

Rất nhanh sau đó, trong đoạn video kia xuất hiện cảnh Chu Khởi đã rút con Linh Trùng trong cơ thể Lợn Răng Kiếm ra. Thân hình khổng lồ của Lợn Răng Kiếm dần dần thu nhỏ lại, cuối cùng biến trở về thành hình dáng con người…. Đường Vũ An không nhịn được mà trố mắt ngạc nhiên, chẳng phải anh Tiểu Khởi bảo những người này không biến lại được sao?

 

Cậu nín thở xem tiếp, chỉ thấy dị năng giả vừa biến lại thành người kia đầu tiên là ngơ ngác nhìn quanh, sau đó bỗng nhiên suy sụp mà nức nở khóc òa lên.

 

“Giết tôi đi! Cầu xin cậu, hãy giết tôi đi!” Người đó gào khóc, trong giọng nói tràn ngập hối hận và đau khổ tột cùng. Có lẽ người đó đã nhớ lại ký ức khi mình bị thú hóa, mà với tư cách là một con người chính trực lương thiện, tất cả những điều tàn nhẫn đó không phải là thứ mà anh ta có thể chịu đựng được.

 

“Tại sao các người lại thú hóa tập thể như vậy?” Giọng nói trầm thấp lạnh lùng của Chu Khởi vang lên trong video.

 

Dị năng giả kia chỉ biết lắc đầu, khóc lóc cầu xin anh cho mình một cái chết. Nhưng cuối cùng Chu Khởi cũng không ra tay, sau khi bị rút Linh Trùng ra, cơ thể của dị năng giả đó vốn dĩ đã rất yếu ớt rồi, quá trình suy yếu này còn nghiêm trọng hơn nhiều so với tình trạng của nhóm Hồng Lý trước kia nữa. Sau khi gào khóc một lúc, giọng của người đó nhỏ dần đi, rồi cuối cùng tắt thở.

 

Chu Khởi đã đối phó với sáu con mãnh thú, có hai lần xuất hiện tình huống như thế này, những trường hợp còn lại thì đúng như anh nói, dù bị rút Linh Trùng ra cũng không thể biến lại thành người, cuối cùng đều bị anh giết chết để giải thoát.

 

“Anh Tiểu Khởi…”

 

“Gửi đoạn video này cho lão Tạ đi, có lẽ sẽ dùng được đấy.”

 

Chu Khởi cắt bỏ đoạn anh rút Linh Trùng trong video đầu tiên, chỉ giữ lại phần anh chiến đấu với con Lợn Răng Kiếm và cảnh Lợn Răng Kiếm biến lại thành người rồi đau khổ mà chết. Tất nhiên, kể cả có video này rồi, muốn vu khống Thương Thần Giáo cũng không phải là không có cách. Bởi vì cái này chỉ có thể chứng minh những con hung thú kia đều là do dị năng giả của Pháo đài Thanh Mộc biến thành, còn về nguyên nhân dẫn đến việc bọn họ bị thú hóa là gì thì vẫn chưa giải thích rõ ràng được. Nhưng mà bọn cậu cũng chẳng cần vội vã tự chứng minh làm gì, chỉ cần ra tay trước, tung chuyện này ra là được rồi. Còn việc xử lý sau đó ra sao, thế thì phải trông cậy vào năng lực ứng biến của Tạ Triêu Nhật và Hồng Lý thôi.

 

Đường Vũ An hiểu ý của anh, bèn sao chép video vào một chiếc máy tính quang học mới, sau đó gửi chiếc máy này cho Tạ Triêu Nhật dưới dạng vật phẩm nhiệm vụ. Đồng thời, cậu cũng giao luôn quyền điều khiển mấy chiếc máy bay nhỏ đang rải bột phấn Tử Thiên Tầng cho Tạ Triêu Nhật luôn.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Đúng là mấy chuyện đòi hỏi chuyên môn cứ phải để người có chuyên môn đi xử lý, việc mình không hiểu thì cứ giao cho người chuyên nghiệp làm là được, đây cũng là một trong những lý do bọn cậu điều chị Hồng Lý và lão Tạ tới đây mà.

 

“Anh Tiểu Khởi, anh không sao chứ?” Đường Vũ An lo lắng nhìn Chu Khởi.

 

Chu Khởi im lặng một lát, bỗng nhiên nhìn sang cậu, nói: “Nếu có một ngày anh cũng biến thành con quái vật mất hết lý trí, em….”

 

“Thì em sẽ định thân anh lại ngay.” Chu Khởi còn chưa nói hết câu, Đường Vũ An đã cướp lời.

 

Chu Khởi khựng lại một chút.

 

“Em có Viên Bi Định Thân đấy nhé!” Đường Vũ An cười hì hì, “Hay là anh muốn trải nghiệm Viên Bi Vui Vẻ? Cười mệt rồi thì chắc là khỏi động đậy được luôn ấy nhỉ?”

 

Nghe cậu nói vậy, tâm trạng đang căng thẳng của Chu Khởi cũng dần dần thả lỏng hơn. Đúng rồi, mấy phương pháp mà An An có, đến cả người khổng lồ còn chẳng chống đỡ nổi cơ mà.

 

Thấy khóe miệng Chu Khởi khẽ cong lên, Đường Vũ An lại ôm lấy cánh tay anh, nũng nịu nói: “Thế nên là, sau này anh phải như hình với bóng với em, cứ ở lì bên cạnh em thôi, vì chỉ có em mới trị được anh mà!”

 

Chu Khởi nhìn Đường Vũ An, dịu dàng đáp một tiếng, “Được.”

 

Đường Vũ An buông tay anh ra, chuyển sang ôm lấy eo anh. Cậu tựa đầu vào ngực anh, khẽ thì thầm: “Cho dù anh có biến thành bộ dạng gì đi nữa, em cũng sẽ nghĩ cách biến anh trở lại, em cũng sẽ không để anh làm chuyện sai trái đâu…. Em muốn anh phải sống thật tốt.”

 

Chu Khởi cụp mắt nhìn cậu, cuối cùng cũng dang rộng vòng tay, ôm chặt lấy cậu vào lòng.

 

“Ừ, chúng ta sẽ cùng nhau sống thật tốt.”

 

Họ ôm lấy nhau, như đang ôm lấy kho báu quý giá nhất trên thế gian này. Thời khắc đó, bầu không khí trong phòng điều khiển phi thuyền bỗng trở nên ấm áp và có chút mờ ám, chỉ là….

 

【Bạn tốt “Siêu Nhân Gối” vừa gửi tin nhắn cho bạn.】

 

Nhìn thấy dòng thông báo này, Đường Vũ An hơi khựng lại một chút, cậu theo bản năng buông Chu Khởi ra ngay, có chút chột dạ mà mở tin nhắn lên.

 

【Trò chuyện riêng với bạn tốt.】

 

【Siêu Nhân Gối: Con trai ơi, ba đã thăng cấp tới Level 25 rồi này! Cái trận pháp dịch chuyển này phải làm thế nào đây?】

 

Đường Vũ An đầu tiên là ngẩn người, sau đó mới lộ ra vẻ mặt mừng như điên.

 

“Anh Tiểu Khởi, ba em lên cấp 25 rồi!” Cậu kích động nói lớn.

 

Chu Khởi mỉm cười: “Vậy là có thể xây trận pháp dịch chuyển rồi.”

 

Xây xong trận pháp dịch chuyển, anh và An An có thể về nhà rồi….

 

“Vâng!”

 

Đường Vũ An hưng phấn đến mức hai tay run rẩy, năm năm rồi, cậu đã rời khỏi thế giới cũ suốt năm năm dài đằng đẵng rồi. Bây giờ cuối cùng cũng có thể trở về đoàn tụ với ba mẹ rồi! Cậu mở bảng điều khiển lên, cấp quyền xây dựng trận pháp dịch chuyển cho Đường Thăng. Rất nhanh sau đó, cậu đã nhìn thấy trên bảng quản lý cửa hàng, tại Cửa tiệm chi nhánh số 13 xuất hiện biểu tượng của trận pháp dịch chuyển.

 

Lúc này Đường Thăng cũng gửi tin nhắn tới: 【Con trai, trận pháp đã xây xong rồi, tiếp theo ba phải làm thế nào?】

 

Đường Vũ An mở bảng quản lý trận pháp dịch chuyển ra, thử kết nối trận pháp của cửa tiệm chi nhánh số 13 với cửa tiệm chính.

 

【Bạn đang tiến hành kết nối địa điểm liên kết xuyên vị diện cho trận pháp dịch chuyển, đã sở hữu Đá Định Vị Vị Diện, đủ điều kiện!】

 

【Vui lòng nhập mã số địa điểm vị diện sẽ kết nối: ____】

 

Đường Vũ An hít sâu mấy hơi, xác nhận đi xác nhận lại mấy lần, lúc này mới nhập vào dãy mã số mà cậu đã thuộc nằm lòng kia: MR168845.

 

【Phát hiện tại vị diện này có cửa tiệm sở hữu trận pháp dịch chuyển có thể kết nối: Tiệm tạp hóa Bình An – Chi nhánh số 13.】

 

【Bạn có muốn kết nối ngay không? Lần kết nối này sẽ khấu trừ một viên Đá Định Vị Vị Diện.】

 

Đường Vũ An không chút do dự chọn có.

 

【Trận pháp dịch chuyển hiện tại có thể truyền tống đến: Tiệm tạp hóa Bình An – Chi nhánh số 13, vui lòng chọn phương thức truyền tống xuyên vị diện.】

 

【1. Mỗi lần truyền tống khấu trừ 20.000 điểm tích lũy.】

 

【2. Khấu trừ một lần 10 triệu điểm tích lũy, mở khóa vĩnh viễn chức năng truyền tống.】

 

So với lần truyền tống xuyên vị diện đầu tiên, phí khấu trừ mỗi lần đã tăng gấp 100 lần, còn trả một lần thì giá vọt thẳng lên tới 10 triệu điểm! Nhưng mà Đường Vũ An không hề do dự chút nào, cậu chọn ngay phương án trả một lần. Chỉ cần có thể về nhà, cho dù có tiêu sạch sành sanh điểm tích lũy cậu cũng chẳng tiếc!

 

【Đã khấu trừ điểm tích lũy thành công!】

 

Trên bảng điều khiển trận pháp dịch chuyển của cửa tiệm chính hiện thêm tùy chọn cửa tiệm chi nhánh số 13, Đường Vũ An thêm tên Chu Khởi vào danh sách truyền tống, sau đó cậu nhìn sang Chu Khởi, rõ ràng là miệng đang cười, nhưng trong mắt lại lấp lánh ánh nước.

 

“Anh Tiểu Khởi, chúng ta có thể về nhà rồi.”

 

Về nhà, trở về ngôi nhà có ba có mẹ.

 

Chu Khởi đưa tay lau đi giọt nước mắt trên má cậu, rồi nắm lấy tay cậu, Đường Vũ An cũng chủ động đan những ngón tay mình vào tay anh, mười đầu ngón tay của hai người đan chặt lấy nhau. Hai người cùng nhau đi đến chiếc xe RV ở cửa tiệm chính, bước lên trận pháp dịch chuyển trong thùng xe. Dưới ánh sáng rực rỡ trong thùng xe, họ lờ mờ nhìn thấy dáng vẻ của đối phương khi mới vừa đặt chân đến thế giới này. Biết bao nhiêu gian khổ ngày trước lại hiện về trước mắt….

 

“Anh Tiểu Khởi, còn nhớ anh từng nói gì không?”

 

“Gì cơ?”

 

“Anh từng nói, anh nhất định sẽ đưa em về nhà, anh đã thực sự làm được rồi.”

 

Chu Khởi mỉm cười: “Về thôi.”

 

“Dạ vâng!”

 

Họ khởi động trận pháp dịch chuyển, cứ thế nắm chặt tay nhau, đợi đến khi ánh sáng của trận pháp biến mất, cuối cùng hai người cũng đã cùng nhau trở về thế giới cũ!

 

Hết chương 316.

 

Chương 316: Về nhà!

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên