Chương 341: Chuyện Yêu Đương Thường Ngày – Mãn nguyện vô cùng

Chương 341: Chuyện Yêu Đương Thường Ngày Mãn nguyện vô cùng

 

Trong căn gác nhỏ, chỉ có duy nhất một chiếc đèn ngủ vẫn còn đang bật. Ánh đèn vàng nhạt nhòa ấy nhẹ nhàng bao phủ lên cơ thể hai người, khiến cho bầu không khí xung quanh bỗng chốc trở nên mờ ảo và ái muội vô cùng. Vừa nghe thấy tiếng Đường Vũ An thì thầm bên tai mình, Chu Khởi theo bản năng liền dời tầm mắt nhìn xuống phía dưới. Thế nhưng, có vẻ như Đường Vũ An đã kịp nhận ra ánh mắt của anh, nên đã nhanh chóng tránh đi. Cậu kéo vội tấm chăn rồi tự cuộn tròn mình lại như một cái kén nhỏ.

 

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang lộ ra khỏi chăn của cậu đang đỏ bừng lên vì ngượng, Chu Khởi cũng không trêu chọc cậu câu nào. Anh cứ thế ôm cả Đường Vũ An lẫn tấm chăn vào lòng mình. Hai cánh tay mạnh mẽ của anh siết chặt lấy cậu, rồi nhẹ nhàng đặt cằm lên vai Đường Vũ An.

 

“Bắt đầu từ lúc nào thế?”

 

Hơi thở của Chu Khởi nóng hổi, nhẹ nhàng phả lên bên má Đường Vũ An, lại mang theo mùi hương mà cậu vô cùng yêu thích. Chỉ là, cái câu hỏi này của anh…. Đường Vũ An lại cuộn chăn chặt hơn một chút nữa, cậu đỏ mặt lí nhí đáp: “Từ lúc anh ép em vào tường rồi hôn ấy…”

 

Rõ ràng là đang cực kỳ xấu hổ, ấy thế mà lời nói ra từ miệng cậu lại thẳng thắn vô cùng. Khóe miệng Chu Khởi khẽ nhếch lên, nở nụ cười, anh điều chỉnh lại tư thế một chút cho thoải mái hơn, rồi mới hỏi tiếp:

“Thế nên là, việc em đột ngột đòi lên gác mái chính là vì lý do này à?”

 

“Thì tại em sợ ba mẹ bất thình lình đi vào thôi mà… Lúc đó thì đúng là ngại chết đi được, đúng không?”

 

Chu Khởi bất giác tưởng tượng ra cái viễn cảnh đó, quả thực là anh cũng rất tán đồng, nên gật đầu hỏi: “Ừm, thế bây giờ em muốn làm gì tiếp đây?”

 

“Em… em cũng không biết nữa…” Trông Đường Vũ An có vẻ hơi khó chịu.

 

“Có cần anh giúp em không?”

 

Đường Vũ An chớp chớp mắt, cậu quay đầu lại nhìn anh, vẻ mặt vừa tò mò lại vừa mong đợi: “Giúp thế nào?”

 

“Em chưa từng tự mình thử bao giờ sao?” Chu Khởi định thần lại nhìn chằm chằm vào cậu.

 

Gương mặt Đường Vũ An ngơ ngác: “Thử cái gì cơ?”

 

Nhìn thấy biểu cảm ngây thơ đơn thuần của cậu, Chu Khởi im lặng một hồi lâu rồi mới thở dài, nói: “Chú Đường và dì Đường phản đối chuyện của chúng ta cũng có lý do cả, anh có cảm giác như mình sắp dạy hư em vậy.”

 

Đường Vũ An bĩu môi đáp lại: “Em đã lớn rồi nhé, em có khả năng tự phân biệt đúng sai mà, chắc chắn là sẽ không bị dạy hư đâu.”

 

“Với lại là…” Cậu tiếp lời ngay sau đó: “Những chuyện mà anh Tiểu Khởi công nhận thì nhất định là không xấu đâu!”

 

Kỳ thực thì chuyện này vốn là bản năng, cũng chẳng cần phải công nhận làm cái gì.

 

“Anh không tốt đẹp như em nghĩ đâu.” Chu Khởi khẽ lắc đầu, nói.

 

“Đâu có, anh chính là người tốt nhất trên đời này mà!”

 

Chu Khởi nhìn Đường Vũ An, cuối cùng anh quyết định tạm dừng cái chủ đề này lại. Cứ nói tiếp thế này thì bầu không khí có bao nhiêu lãnh mạn cũng tan biến hết mất thôi. Anh đưa tay lên ôm lấy khuôn mặt Đường Vũ An, rồi đặt một nụ hôn lên cái má phúng phính vừa mềm vừa mịn của cậu. Đường Vũ An vốn còn định tranh luận tiếp với anh, nhưng giờ thì bỗng im bặt. Cậu đỏ mặt, đôi mắt to tròn cứ thế nhìn chằm chằm vào Chu Khởi không rời.

 

Vốn dĩ Chu Khởi rất ít khi chủ động như thế này, điều này làm cho Đường Vũ An vừa cảm thấy thẹn thùng, lại vừa có chút vui sướng không nói nên lời. Cậu hơi nghiêng đầu qua một bên, Chu Khởi liền hiểu ý ngay, anh lại hôn thêm một cái nữa lên má bên kia của cậu. Cuối cùng Đường Vũ An cũng không nhịn được mà bật cười khúc khích. Thế rồi cậu lại có chút khổ sở, nói: “Cứ hôn tiếp như thế này, em cảm thấy chỗ đó ngày càng căng lên rồi…. Đúng rồi, khi nãy anh bảo thử cái gì cơ?”

 

Chu Khởi điều chỉnh lại tư thế, để cậu dựa hẳn vào lòng mình thêm lần nữa. Hai cánh tay anh vòng ra phía sau ôm lấy cậu, rồi sau đó nhẹ nhàng luồn tay vào bên trong chăn. Đường Vũ An vốn còn đang thắc mắc, bỗng nhiên cơ thể cậu cứng đờ lại, rồi khuôn mặt cũng bắt đầu đỏ bừng lên như quả cà chua.

 

Chu Khởi khẽ hôn nhẹ lên vành tai cậu.

 

“Cảm giác thế nào?”

 

“Hả?” Đường Vũ An có chút ngơ ngác, cậu cảm nhận được trái tim mình đang đập nhanh vô cùng, cả người cũng bắt đầu nóng bừng lên. Dường như toàn bộ giác quan trên cơ thể cậu đều đang tập trung vào một chỗ duy nhất, và còn có cả…. lòng bàn tay của Chu Khởi nữa. Lòng bàn tay vừa ấm áp vừa nóng bỏng, lại mang theo lớp chai mỏng thô ráp ấy, cứ thế nhẹ nhàng vuốt ve và chạm vào nơi yếu mềm nhất của cậu. Đây đúng là hành động thân mật mà ngay cả lúc còn nhỏ, giữa hai người cũng chưa bao giờ có được.

 

“Em có thích thế này không? Hay là ghét nó?” Chu Khởi ghé sát vào tai cậu. Những lời anh nói truyền thẳng vào tai, khiến cho đầu óc đang bị trì trệ của cậu phải mất một lúc lâu mới có thể hiểu được.

 

“Không, không…”

 

“Không thích sao?”

 

Đường Vũ An lắc đầu: “Cũng không ghét… chỉ là…”

 

Cậu không nhịn được mà khẽ vặn vẹo cơ thể, theo bản năng thôi thúc, cậu bắt đầu cọ xát, bắt đầu tìm kiếm cảm giác khiến mình thấy thoải mái nhất.

 

“Đừng cử động.” Giọng nói trầm thấp khàn khàn của Chu Khởi vang lên, “Nhắm mắt lại đi nào, cứ tận hưởng khoảnh khắc này thôi.”

 

Trên tấm chăn cuộn tròn bắt đầu xuất hiện biên độ phập phồng lên xuống, những giọt mồ hôi rịn ra trên trán, làm ướt đẫm cả phần tóc mái của Đường Vũ An. Cậu cảm thấy cơ thể mình nóng rực lên, nóng đến mức thấy hơi khát nước. Cậu nhắm chặt hai mắt, các giác quan của cơ thể lúc này đều nằm dưới sự kiểm soát của Chu Khởi….

 

“Anh Tiểu Khởi…”

 

Cậu nỉ non gọi tên Chu Khởi, lòng bàn chân dùng lực đạp mạnh vào tấm nệm giường, ngón chân cũng co quắp chặt lại, khẽ nhúc nhích hướng ra phía ngoài. Ngón tay của cậu vô thức bấu chặt lấy cánh tay Chu Khởi, đầu ngón tay vì dùng lực quá mạnh mà trở nên trắng bệch. Cho đến một khoảnh khắc nào đó, cậu bỗng nhiên ngửa cổ lên, nhịp tim đập nhanh đến cực hạn, rồi cuối cùng như thể đã kiệt sức, cậu từ từ thả lỏng cơ thể, lười biếng nằm gọn trong lòng của Chu Khởi.

 

Chu Khởi hôn nhẹ lên vầng trán vẫn còn ướt đẫm mồ hôi của cậu, rồi lại dùng má nhẹ nhàng cọ vào tóc của cậu. Cảm nhận được sự yêu thương trong từng động tác dịu dàng của anh, Đường Vũ An liền bò ra khỏi chăn, nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy anh.

 

“Anh Tiểu Khởi…”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Giọng nói của cậu mang theo vài phần lười biếng và thỏa mãn, giống như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua trái tim Chu Khởi: “Anh lợi hại thật đó…. Em có cảm giác như chẳng có chuyện gì là anh không biết làm cả!”

 

“Dù sao thì anh cũng lớn tuổi hơn em mà.”

 

“Nhưng mà, hồi anh bằng tuổi em bây giờ, anh đã biết rất nhiều thứ em không biết rồi…”

 

Chu Khởi cọ cọ cằm mình lên đỉnh đầu Đường Vũ An: “Chúng ta chỉ là giỏi những lĩnh vực khác nhau mà thôi.”

 

“Ví dụ như là chuyện gì cơ?”

 

“Ví dụ như là… rút thăm trúng thưởng chẳng hạn.”

 

“Chuyện đó thì chẳng phải ai cũng biết làm à?”

 

Không đâu nhé : )

 

Chu Khởi quyết định chuyển sang một chủ đề khác bớt đau lòng hơn, anh lại nói: “Ví dụ như em có dị năng trị liệu, ví dụ như lúc em đóng giả làm Thần sứ, em làm tốt hơn anh rất nhiều.”

 

Ít nhất thì, Chu Khởi cũng không thể làm được cái việc là, sau khi đeo mặt nạ vào thì biến thành một người hoàn toàn khác như thế đâu.

 

Đường Vũ An nghe Chu Khởi kể ra từng ưu điểm của mình mà cười hì hì, cậu cứ thế tựa vào lòng anh, chẳng muốn rời đi chút nào. Nhưng mà, chỉ một lúc sau cậu đã phát hiện ra điều gì đó.

 

“Anh Tiểu Khởi, hình như anh cũng…” Cậu giống như vừa khám phá ra một vùng đất mới, ngước đôi mắt sáng rực lên nhìn Chu Khởi: “Để em giúp anh nhé!”

 

“Không cần đâu…”

 

Vành tai Chu Khởi đỏ rực lên: “Em cứ đi ngủ trước đi, anh… ưm…”

 

Cuối cùng anh cũng không thể ngăn cản Đường Vũ An làm loạn được, lúc Đường Vũ An chạm vào, anh chỉ biết cố gắng nhẫn nhịn nhắm nghiền hai mắt lại.

 

“Em làm thế này có đúng không?” Đường Vũ An vụng về hỏi.

 

Chu Khởi khẽ thở dài, anh mở mắt ra, đặt bàn tay mình lên mu bàn tay của Đường Vũ An để dẫn dắt từng động tác của cậu, rồi nhẹ nhàng cất giọng khàn khàn chỉ dẫn. Ngay cả vào thời khắc như thế này, biểu cảm của anh vẫn mang theo sự kiềm chế và nhẫn nhịn. Đôi lông mày khẽ nhíu lại, mồ hôi ướt đẫm thái dương, lăn dọc theo gò má rồi trượt xuống cằm, cứ thế rơi xuống theo từng nhịp thở ngày càng dồn dập.

 

Trên mặt anh bỗng hiện lên một tầng đỏ nhạt, vẻ cấm dục và gợi cảm cùng lúc xuất hiện trên khuôn mặt điển trai của anh. Đường Vũ An ngây người nhìn anh, cậu lại cảm thấy cổ họng mình bắt đầu khô khốc trở lại.

Đến cuối cùng, khi Chu Khởi buông lỏng, thả tay cậu ra, khi tâm trí anh đã thả lỏng hoàn toàn, Đường Vũ An đột nhiên nhào tới hôn lên môi Chu Khởi, khiến anh ngỡ ngàng.

 

Khả năng học hỏi của Đường Vũ An thực sự rất mạnh, anh mới chỉ hướng dẫn cậu làm một lần thôi mà cậu đã học được luôn rồi. Cậu ngậm lấy đôi môi Chu Khởi, liếm mút, rồi đưa lưỡi vào trong khoang miệng anh, quấn quýt lấy anh, không ngừng hút lấy mật ngọt trong miệng anh.

Dĩ nhiên, vì đây là lần đầu tiên làm chuyện này nên khó tránh khỏi vụng về và non nớt. Nhưng mà chuyện đó cũng chẳng sao cả, bởi vì tính ra thì Chu Khởi cũng mới là lần thứ hai thôi. Họ cùng nhau khám phá đối phương, tìm kiếm những cảm giác khiến cho bản thân và cả đối phương đều cảm thấy yêu thích.

 

Ban đầu vốn là Đường Vũ An nhào tới trước, kết quả đến cuối cùng, cậu lại là người bị anh đè ngược xuống sàn nhà. Tình cảm mà Chu Khởi dành cho cậu vốn đã ấp ủ qua bao nhiêu năm tháng, hiện tại đã biến thành tình yêu sâu đậm và dục vọng chiếm hữu vô cùng mạnh mẽ rồi. Có trời mới biết anh đã từng mơ thấy cảnh tượng này bao nhiêu lần rồi.

Trong mơ anh càng phóng thích bản thân bao nhiêu, thì sau khi tỉnh dậy anh lại càng thấy ảo não và hổ thẹn bấy nhiêu.

 

Nhưng mà, càng bị kìm nén thì tình cảm ấy lại càng trở nên mãnh liệt.

Anh nâng khuôn mặt Đường Vũ An lên, nồng nhiệt và điên cuồng hôn cậu, anh đã hoàn toàn mất kiểm soát, hoàn toàn chìm đắm vào trong khoảnh khắc này.

 

Thế nhưng…. mọi chuyện cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi.

 

Bởi vì anh đã hứa với Đường Vũ An rằng, sẽ đợi đến khi cậu trưởng thành mới cùng nhau xem cái “tài liệu học tập” kia. Chu Khởi vẫn luôn giữ đúng như lời đã hứa, thế nên anh cũng chẳng biết ngoài những việc này ra thì mình còn có thể làm gì khác nữa. Tất nhiên, đối với anh và cả đối với Đường Vũ An mà nói, những chuyện vừa rồi đã là quá mức kích thích rồi.

 

Đợi đến lúc Chu Khởi buông Đường Vũ An ra, cả hai người đều đang thở dốc hổn hển. Thế nhưng họ vẫn chẳng kìm lòng được mà khẽ chạm nhẹ vào môi đối phương, cứ người này một cái, người kia một cái, quấn quýt không rời.

 

Phải một lúc lâu sau Đường Vũ An mới nằm xuống, cậu lầm bầm nói: “Anh Tiểu Khởi, anh làm mặt với cổ của em ướt nhẹp, dính dính hết cả rồi này…”

 

Cái chất lỏng hỗn hợp mang theo hơi thở của cả hai dính lên người, quả thực chẳng thoải mái chút nào. Chu Khởi mỉm cười, anh lại hôn lên môi cậu một cái nữa rồi mới bảo: “Em có thể dùng Thuật Tịnh Hóa mà.”

 

“Không muốn đâu, anh lau sạch cho em đi.”

 

Tắm rửa thì chắc chắn là không thể tắm được rồi. Căn nhà hiện giờ đối với cả hai người đúng là quá nhỏ bé và chật chội, thậm chí phòng vệ sinh còn chẳng đủ chỗ cho cả hai người đứng cùng một lúc. Cuối cùng, Chu Khởi vẫn chạy đi bưng một chậu nước nóng đến. Anh thay một chiếc quần khác trước, rồi mới kéo Đường Vũ An dậy, cẩn thận dùng khăn mặt lau chùi cho cậu. Đầu tiên là hai bàn tay. Đôi bàn tay lúc nhỏ vốn mũm mĩm, theo thời gian trưởng thành mà trở nên thon dài, trắng trẻo, khớp xương rõ ràng và cân đối vô cùng. Sau khi lau sạch hai tay, Chu Khởi lại đi thay một chậu nước khác để lau mặt và cổ cho cậu, rồi tiếp sau đó là…. Đường Vũ An trực tiếp cởi áo ra luôn.

 

Chu Khởi nhìn thấy mà không khỏi sững người lại, hành động cứng đờ người của anh khiến cho Đường Vũ An vốn đang tỏ ra phóng khoáng tự dưng cũng thấy xấu hổ theo. Cậu đưa tay che trước ngực, nhưng lại bị Chu Khởi nắm lấy bàn tay rồi kéo ra. Chu Khởi cúi người xuống, khẽ mở miệng ra ngậm lấy, rồi anh ngước mắt lên nhìn phản ứng của Đường Vũ An. Sắc hồng trên mặt Đường Vũ An vừa mới nhạt đi nay lại một lần nữa bốc hỏa. Chỉ là, cậu không hề đẩy Chu Khởi ra, trái lại còn cắn nhẹ vào môi dưới, hai mắt mơ màng nhìn anh.

 

Và thế là, hai người lại một lần nữa rơi vào trạng thái không thể kiểm soát được nữa. Chẳng biết là đã đùa nghịch bao lâu, cho đến khi cả hai đều đã thỏa mãn, họ mới mặc lại quần áo chỉnh tề rồi nằm vào trong chăn. Chu Khởi ôm chặt lấy Đường Vũ An, giống như khoảng thời gian mà họ đã từng cùng nhau trải qua ở nơi này. Khóe miệng anh lúc nào cũng khẽ nhếch lên, mang theo nụ cười và cảm giác thỏa mãn không thể kìm nén được.

 

“Sinh nhật lần này, em có vui không?” Anh hỏi.

 

Đường Vũ An mệt mỏi dụi dụi mắt, lười biếng đáp lại một câu “Em vui lắm”, rồi cậu áp má mình vào lồng ngực Chu Khởi, chân tay thì quắp chặt lấy người anh, cứ thế chìm vào giấc mộng đẹp, trông vô cùng mãn nguyện.

 

Chu Khởi hôn lên đỉnh đầu cậu, vì vẫn còn đang hưng phấn nên anh cứ thế mở to mắt nhìn lên trần nhà, nhìn một hồi lâu sau mới thực sự chìm vào giấc ngủ….

 

Hết chương 341.

 

Chương 341: Chuyện Yêu Đương Thường Ngày – Mãn nguyện vô cùng

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên