Chương 102: Đinh Tang Môn
Lâm Thừa Nhất kinh hãi bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Người hắn ta mồ hôi lạnh đầm đìa, thở hổn hển, cả người run lẩy bẩy bám chặt lấy cánh tay Tiêu Dã, giọng hoảng loạn mà dồn dập: “Tôi mơ thấy mình đang ở trong huyệt mộ, một cái huyệt có cả quan tài nữa. Tôi đang đóng đinh quan tài, xung quanh tối om không một bóng người, tôi cầm búa đóng vào quan tài! Chỉ có một mình tôi thôi, mặt mũi vô cảm, cứ như một con rối bị thứ gì đó điều khiển vậy, tôi cầm một cái búa, cứ đập mãi, đập mãi!”
Nỗi sợ hãi ở nghĩa địa không một bóng người, sự hoảng hốt khi cảm thấy bản thân bị thứ gì đó điều khiển, không thể tự chủ, tất cả những cảm giác kinh khủng đó vẫn còn đeo bám lấy Lâm Thừa Nhất, dù hắn ta đã tỉnh lại.
Trước đây, hắn ta không có cảm nhận gì sâu sắc về chuyện gặp ma, phần nhiều chỉ là hơi sợ hãi nhưng cũng có chút tò mò.
Bây giờ thì hắn ta đã hoàn toàn cảm nhận được sự đáng sợ của nó, một cảm giác rợn tóc gáy mà hắn ta không biết phải dùng lời lẽ nào để diễn tả. Lúc này, dù đang ngồi trong phòng riêng, thậm chí có thể nghe thấy tiếng xe cộ ồn ào náo nhiệt ở bên ngoài cửa sổ, nhưng hắn ta vẫn không thể thoát khỏi nỗi sợ hãi ấy được.
Tiêu Dã nhìn sang Ngô Dạng: “Anh ta bị sao vậy? Ngủ mơ đi đóng đinh quan tài, giấc mơ này có ý nghĩa gì đặc biệt không?”
Ngô Dạng nhíu mày trầm tư một lúc rồi nhìn Lâm Thừa Nhất, nói: “Cậu bình tĩnh lại đã. Cậu thử nghĩ xem mình bắt đầu mơ từ khi nào, mơ được khoảng mấy ngày rồi?”
Người có thể cứu mình đang ở ngay trước mắt, đương nhiên là đối phương nói gì Lâm Thừa Nhất cũng răm rắp nghe theo. Hắn ta lau mồ hôi lạnh trên mặt, cố gắng suy nghĩ, nhưng lúc này tim hắn ta vẫn đập thình thịch, đầu óc ong ong, lòng dạ rối bời, vậy nên chẳng thể nào bình tĩnh nổi, huống chi là suy nghĩ.
Mãi một hồi lâu sau hắn ta mới nhớ ra lần đầu tiên mình mất ngủ còn than thở với chị gái.
Lâm Thừa Nhất vội vàng tìm lại lịch sử trò chuyện rồi đưa điện thoại cho Ngô Dạng xem: “Ngày hai mươi tám tháng trước. Tôi nhắn tin cho chị tôi vào ngày hai mươi chín, tức là tôi bắt đầu mơ và mất ngủ từ rạng sáng ngày hai mươi tám hoặc hai mươi chín.”
Ngô Dạng mở lịch ra xem, sắc mặt càng lúc càng nặng nề: “Hôm nay là mùng hai, sáu ngày rồi.”
Tiêu Dã: “Thời gian này có vấn đề gì à?”
Ngô Dạng không trả lời câu hỏi của Tiêu Dã, tạm thời có chút manh mối, nhưng manh mối này chưa chắc chắn lắm, cần phải xác nhận lại. Anh ta bèn hỏi Lâm Thừa Nhất: “Cậu nói trước đây cậu mơ đứt quãng chứ không phải một mạch đến sáng?”
Lâm Thừa Nhất gật đầu: “Đúng vậy, nửa đêm cứ đột ngột tỉnh giấc, ngủ lại thì lại tiếp tục mơ, cả đêm cứ ngủ rồi lại tỉnh, nhưng tôi không nhớ mình đã mơ gì, người cũng mệt mỏi lắm.”
Mấy ngày liền đều như vậy, bất kể ngày hay đêm, hễ ngủ là mơ, hễ mơ là đột ngột tỉnh giấc, bao nhiêu ngày rồi chưa được ngủ một giấc trọn vẹn, sao mà tỉnh táo nổi. Thế nên đi đâu hắn ta cũng mang bộ dạng lờ đờ như thể ngày đêm đảo lộn.
Ngô Dạng nói: “Tôi đoán có thể là cậu đã bị trúng thuật Quỷ Đóng Đinh Quan Tài rồi.”
Lâm Thừa Nhất và Tiêu Dã đồng loạt nhìn Ngô Dạng. Lâm Thừa Nhất vừa hoang mang vừa sợ hãi, còn Tiêu Dã thì thắc mắc: “Quỷ Đóng Đinh Quan Tài là gì? Sẽ bị thế nào?”
Ngô Dạng đáp: “Quỷ Đóng Đinh Quan Tài là một loại tà thuật đoạt vận, dùng thân quỷ để đóng đinh vào quan tài trong mộ tổ, phá hoại phong thủy mộ phần, cắt đứt vận khí của con cháu đời sau, nhẹ thì hao tài, nặng thì tan cửa nát nhà.”
Phong thủy mộ phần rất được coi trọng. Đừng thấy bây giờ người mất đi, đưa đến nhà hỏa táng, ôm hũ tro cốt ra nghĩa trang mua đại một tấm bia rồi hạ táng là xong. Hễ nhà nào có điều kiện một chút đều sẽ xem xét kỹ lưỡng nơi chôn cất, giờ hạ táng, hy vọng tìm được một nơi có phong thủy tốt để phù hộ cho vận khí của con cháu đời sau được dài lâu.
Chỉ là cùng với sự phát triển ở khắp nơi, để tiện cho việc cúng bái, người ta đã quy hoạch thống nhất các khu lăng mộ nên việc có thể động tay động chân vào mộ phần cũng không còn nhiều điều kiện nữa. Nhưng một số người giàu có vẫn rất chú trọng đến phong thủy vận khí của mộ tổ.
Kết hợp với giấc mơ của Lâm Thừa Nhất, Ngô Dạng nói: “Nhà cậu hẳn là có mộ tổ được chôn cất bằng quan tài, mà e rằng bây giờ mộ tổ nhà cậu đã xảy ra vấn đề rồi. Tôi tính toán thời gian, dựa theo giấc mơ của cậu thì cậu đã đóng sáu cây đinh vào quan tài. Vốn dĩ có thể là năm cây, nhưng vừa rồi cậu ngủ sớm hơn, đã đóng trước một cây vốn phải đến tối nay mới đóng. Trước đây cậu cứ ngủ rồi lại tỉnh, e là lần nào vào mộng cũng bị tổ tiên nhà cậu đánh thức, chính là để không cho cậu ngủ rồi tiếp tục mơ, nhưng cậu lại chẳng hề để tâm.”
Lâm Thừa Nhất: “Vậy sao vừa rồi tôi không bị đánh thức? Trong mơ cũng không có ai đến đánh tôi cả.”
Ngô Dạng: “Nếu vừa rồi cậu lại bị đánh thức, tỉnh dậy không nói rõ được mình mơ thấy gì thì chúng tôi làm sao giúp cậu được, tổ tiên nhà cậu đâu có ngốc.”
Lâm Thừa Nhất lập tức trưng ra vẻ mặt đau khổ: “Vậy tại sao lại là tôi chứ? Tôi đã làm gì hay chọc phải cái gì à? Nếu hôm nay mà không gặp được Tiêu Dã, thì tôi thật sự chẳng để tâm đến giấc mơ này đâu, tôi còn định đến bệnh viện xin ít thuốc ngủ về uống nữa. Nếu chuyện này không được phát hiện thì chẳng phải nhà tôi sẽ gặp nguy hiểm sao?”
Ngô Dạng: “Không chỉ nguy hiểm mà có lẽ tất cả sẽ mất mạng. Ba cây đinh là đoạt tài vận, năm cây đinh là đoạn sinh cơ, bảy cây đinh là đinh đoạt mệnh. Có một cách nói khác dễ hiểu hơn, bảy cây đinh còn được gọi là Đinh Tang Môn.”
Lâm Thừa Nhất mặt mày trắng bệch, run rẩy không nói nên lời.
Tiêu Dã hỏi: “Anh nói anh ta đã đóng sáu cây rồi?”
Ngô Dạng gật đầu: “Chỉ là suy đoán thôi. Ngoài bảy cây đinh còn có chín cây. Nếu chín cây đinh được đóng xuống, nhà họ Lâm các cậu không chỉ mất hết người, mà đến thần hồn cũng sẽ bị người hạ chú thuật này trấn áp. Gia đình cậu càng thê thảm thì kẻ đối đầu hạ chú thuật này sẽ càng tốt đẹp. Nhưng chín cây đinh này quá độc ác, rất dễ bị phản phệ. Tôi đoán là bảy cây đinh, vì chú thuật này tốt nhất nên hoàn thành trước tiết Thanh minh. Mùng bốn là Thanh minh rồi, tính theo thời gian cậu ta mơ, mỗi giấc mơ một cây đinh, đến ngày Thanh minh vẫn chưa đủ chín cây, mà trước Thanh minh thì vừa tròn bảy cây.”
Phải mất một lúc lâu Lâm Thừa Nhất mới tiêu hóa được những lời này, bấy giờ hắn ta mới hơi hiểu ra một chút: “Nói cách khác, không phải tôi chọc giận ai, mà là có người mượn tôi để đối phó với gia đình tôi? Nhưng tại sao lại là tôi chứ?”
Hắn ta còn có một người chị gái, nhà hắn ta không trọng nam khinh nữ, chị gái hắn ta tài giỏi hơn nên gia đình đã giao gần hết công ty cho chị rồi, hắn ta chỉ việc ngồi không hưởng lợi tức là được.
Lâm Thừa Nhất cũng không cho rằng chuyện xui xẻo nên trút lên đầu chị mình, chỉ là chị hắn ta thông minh và nhạy bén hơn, nếu chuyện này xảy ra với chị ấy thì chắc chắn đã sớm bị phát hiện chứ không đến nỗi đợi đến hôm nay.
Tiêu Dã đứng bên cạnh nghe hắn ta lẩm bẩm, bèn nói: “Nguyên nhân không phải chính anh đã nói ra rồi sao, chị anh thông minh hơn anh. Người ta muốn đối phó với nhà anh thì ra tay với anh dễ hay ra tay với chị anh dễ hơn?”
Ngô Dạng gật đầu đồng tình: “Tuy chưa gặp chị cậu, nhưng nghe cậu miêu tả thì chị cậu hẳn là một nữ cường nhân trong giới kinh doanh. Chuyện này chọn người cũng phải xem người. Nếu khí trường của đối phương mạnh, thì có thể trấn áp được một số âm vật ở một mức độ nhất định. Còn nếu gặp người khí trường không mạnh, cơ thể lại hư hao thì đương nhiên dễ nhập vào hơn nhiều.”
Khí trường không mạnh hắn ta nhận, còn cơ thể hư hao??
Vẻ nghi ngờ trên mặt hắn ta quá rõ ràng, Tiêu Dã bật cười một tiếng: “Nghi ngờ cái gì, chưa đến tuổi vị thành niên đã nếm mùi đời, sau khi thành niên thì khỏi nói đến chuyện đêm đêm triền miên, lần gần đây nhất của anh là khi nào?”
Bị một người chưa tròn mười tám, nhỏ hơn mình mấy tuổi nói cho đỏ mặt, nhưng Lâm Thừa Nhất vẫn thành thật khai báo: “Hai ngày trước.”
Là một người đàn ông, Ngô Dạng đâu thể không hiểu những lời ám chỉ của họ, lập tức thầm nghĩ, giỏi thật đó. Đã mơ thấy bị ma ám, đêm nào cũng bị tổ tiên đánh cho không ngủ yên mà vẫn còn làm được chuyện đó, đúng là hết nói nổi.
Ăn chơi trác táng như vậy, kẻ thù của nhà họ không tìm hắn ta thì tìm ai.
Trước đây Lâm Thừa Nhất không thấy mình làm vậy có vấn đề gì, tuổi trẻ bồng bột, ngươi tình ta nguyện, chớp lấy thời cơ tận hưởng cũng chẳng làm hại đến ai. Nhưng bây giờ hắn ta cũng cảm thấy hình như mình hơi quá đáng thật, nhưng đây không phải là lúc để nói chuyện này, hắn ta muốn biết phải giải quyết việc này thế nào hơn.
Ngô Dạng nói: “Chắc chắn là phải về mộ tổ ở quê cậu, mở mộ đào đinh ra. Một khi cây đinh cuối cùng được đóng xuống thì mọi chuyện sẽ càng phiền phức hơn. Cho nên từ bây giờ cậu phải luôn giữ tỉnh táo, tuyệt đối không được ngủ. Nếu cậu ngủ thì cả nhà cậu sẽ mất mạng.”
Về quê, lại còn phải đào mộ, chuyện này đã vượt quá khả năng tự quyết của Lâm Thừa Nhất rồi. Thế nên hắn ta vội vàng báo cho chị gái mình biết trước, bản thân hắn ta lúc này đang hoang mang lo sợ, cũng chỉ có thể dựa vào chị gái quyết định.
Chị của Lâm Thừa Nhất tên là Lâm Chanh Ý, ngụ ý là toại lòng như ý. Nhà hắn ta vốn chỉ định sinh một con, ai ngờ mẹ Lâm đã đặt vòng tránh thai rồi mà vẫn dính bầu, thế nên mới có thêm Lâm Thừa Nhất.
Có thêm một cậu con trai đương nhiên là chuyện tốt, nhà hắn ta cũng không thiếu tiền. Ban đầu, họ định bồi dưỡng Lâm Thừa Nhất để sau này nối nghiệp, nhưng từ nhỏ hắn ta chuyện gì cũng không bằng chị, thật sự không đào tạo nổi, nhà họ Lâm đành bỏ cuộc, chuyển trọng tâm trở lại với cô con gái.
Từ nhỏ Lâm Chanh Ý đã quen quyết định mọi việc, vậy nên Lâm Thừa Nhất rất ỷ lại vào chị mình. Sau khi hiểu rõ chuyện xảy ra với mình, hắn ta lập tức kể lại cho Lâm Chanh Ý nghe.
Tại văn phòng công ty nhà họ Lâm, Lâm Chanh Ý lắng nghe em trai kể lại, rồi nhìn sang vị đại sư trẻ tuổi và tiểu thiếu gia nhà họ Tiêu đang ngồi bên cạnh. Cô mím môi, cân nhắc một lát rồi nói thẳng: “Nếu tôi muốn cải táng, tìm một nơi có phong thủy tốt cho gia đình thì không biết Ngô đại sư có thể giúp được không?”
Ngô Dạng vốn tưởng sẽ bị nghi ngờ trước, không ngờ đối phương lại nói đến chuyện cải táng. Anh ta nghe vậy bèn suy nghĩ một lát: “Nơi tiểu khang tiểu an thì tôi có thể giúp chọn lựa, còn nơi có phong thủy tuyệt giai thì có lẽ cần phải mời thầy phong thủy cao tay hơn đến xem.”
Lâm Chanh Ý nói: “Không biết Ngô đại sư có thể giới thiệu giúp được không? Tôi cũng không cần nơi có phong thủy tuyệt giai để vượng con cháu, chỉ mong tổ tiên trong nhà có thể yên nghỉ là đủ rồi.”
Ngô Dạng gật đầu: “Việc này được, tôi sẽ giúp cô liên hệ với thầy phong thủy.”
Lâm Thừa Nhất nhìn chị mình: “Bây giờ không phải đang nói chuyện Quỷ Đóng Đinh Quan Tài à, sao lại thành chuyện phong thủy rồi?”
Lâm Chanh Ý nói: “Trước nay ông nội không tin những chuyện này, em muốn đào mộ mở quan tài thì nói với ông thế nào? Dù cho có tiểu thiếu gia nhà họ Tiêu bảo đảm chuyện này là thật, thì e là cũng không thể thuyết phục được ông nội ngay. Chuyện này nếu trì hoãn thì sẽ cướp đi mạng sống của cả nhà, không thể chậm trễ được, vậy nên phải tìm một lý do để mở quan tài, bốc cốt rồi cải táng.”
Lâm Thừa Nhất ồ một tiếng, rồi lại hơi tò mò hỏi: “Chị tin em thật à?”
Lâm Chanh Ý cười lạnh một tiếng: “Tin em cái quỷ gì, chị chỉ là thà tin là có còn hơn không thôi.”
Vạn nhất là thật mà vì cô không tin nên trì hoãn, cuối cùng chôn vùi cả gia đình thì hối hận cũng không kịp. Còn nếu là giả thì cũng chỉ là cải táng thôi, nhiều nhất là hai ngày nữa đến Thanh minh, cô sẽ đến mộ tổ tiên thành tâm tạ lỗi vì đã làm phiền đến sự yên nghỉ của các ngài là được.
Đều là tổ tiên nhà mình, chắc cũng sẽ không trách tội cô nhiều.
Ngô Dạng liền liên lạc với thầy phong thủy Trình. Vì chuyện Đinh Tang Môn khá gấp, lại không thể cứ bắt Lâm Thừa Nhất thức mãi, lỡ hắn ta vô tình ngủ quên thì thật sự nguy to, nên thầy phong thủy Trình nhận điện thoại xong là đến ngay.
Lâm Chanh Ý gọi điện cho ông nội, không nói chuyện của Lâm Thừa Nhất, mà chỉ nói tối qua cô mơ thấy bà nội, nói nhà bị ngập nước. Cô sợ mộ tổ trong nhà có vấn đề, với lại mộ tổ cũng đã nhiều năm rồi, có thể bốc cốt chọn nơi mới, nên cô định về xem trước.
Nếu mộ tổ không có vấn đề gì là tốt nhất, còn nếu thật sự bị ngập nước thì phải nhanh chóng tìm nơi mới để di dời, cố gắng không làm ảnh hưởng đến việc cúng bái Thanh minh.
Nếu người nói chuyện này là Lâm Thừa Nhất, ông Lâm sẽ chỉ thấy hắn ta đang làm càn, dù sao hắn ta trước nay vẫn không đáng tin. Nhưng người nói là Lâm Chanh Ý, mà Lâm Chanh Ý trước nay luôn rất có chừng mực, nên ông Lâm đã giao cho cô xử lý.
Chuyện này tuy không liên quan gì đến Tiêu Dã, nhưng hắn đã gặp phải thì chắc chắn muốn theo dõi toàn bộ quá trình. Hơn nữa mộ tổ của nhà họ Lâm và nhà hắn cũng khá gần, đều ở trên cùng một ngọn đồi, hắn cứ coi như là về quê sớm.
Trên máy bay riêng, Lâm Chanh Ý nhìn Tiêu Dã tuy còn trẻ nhưng khí chất lại vô cùng chín chắn, cười nói: “Không ngờ Tiêu thiếu gia lại am hiểu những chuyện này, trước đây chưa từng nghe nói.”
Gia đình họ Tiêu gia thế trong sạch, trong nhà có người theo nghiệp quân đội, có người làm chính trị, bên ngoại thì kinh doanh và có một số hợp tác với nhà họ Lâm. Không nói là biết rõ gốc rễ, nhưng ít nhiều gì cũng hiểu hơn người ngoài.
Tiêu Dã cười cười, tay nhẹ nhàng vuốt ve chuỗi vòng Ngư Kinh Thạch mà Quý Nam Tinh tặng: “Bây giờ không phải đã biết rồi sao.”
Lâm Chanh Ý: “Vậy trên đời này thật sự có ma sao?”
Tiêu Dã nhìn cô: “Thay vì hỏi tôi những chuyện này, chi bằng nghĩ xem là ai muốn đối phó với nhà chị, thủ đoạn ác độc đến mức muốn diệt cả nhà chị.”
Lâm Chanh Ý nghe vậy không nói gì thêm. Mãi một lúc lâu sau, cô quay sang nhìn Ngô Dạng đang nhắm mắt nghỉ ngơi: “Ngô đại sư.”
Ngô Dạng mở mắt nhìn cô.
Lâm Chanh Ý nói: “Nếu trong quan tài thật sự có đinh thì phải giải quyết thế nào?”
Ngô Dạng: “Nhổ ra.”
Lâm Chanh Ý còn đợi vế sau, nhưng chờ một lúc vẫn không thấy Ngô Dạng nói tiếp, lúc này mới không nhịn được mà bật cười: “Chỉ vậy thôi sao?”
Thầy phong thủy Trình ngồi bên cạnh Ngô Dạng nói: “Cô đừng nghĩ nhổ ra là chuyện đơn giản. Đây là cuộc đấu xem đạo hạnh của hai bên ai cao ai thấp. Nếu vị thiên sư mà kẻ thù nhà cô tìm đến lợi hại hơn thì e là Đinh Tang Môn này không dễ nhổ. Quá trình này tương đương với đấu pháp. Đấu thắng thì đối phương không chết cũng bị thương, đấu thua thì đừng nói nhà họ Lâm, ngay cả người ra tay nhổ đinh cũng nhẹ thì trọng thương, nặng thì mất mạng.”
Nghe những lời này, sắc mặt Lâm Chanh Ý trở nên nghiêm trọng hơn vài phần. Cô không ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến vậy, ánh mắt do dự mấy lần, cuối cùng vẫn cố nén lại không mở lời.
Tiêu Dã thì chẳng kiêng dè nhiều như vậy, hỏi thẳng Ngô Dạng: “Vậy anh có bao nhiêu phần chắc chắn?”
Ngô Dạng lắc đầu: “Phải xem tình hình ở mộ địa trước đã. Nhưng đối phương chỉ dám hạ bảy cây đinh chứ không phải chín cây, vậy thì chắc cũng là để cầu sự ổn thỏa, bản lĩnh có lẽ cũng không hơn tôi là bao.”
Tiêu Dã hỏi: “Nếu là cậu ấy xử lý, anh thấy ai có khả năng thắng cao hơn?”
Cậu ấy này rõ ràng là chỉ Quý Nam Tinh. Ngô Dạng tỏ vẻ cạn lời nhìn Tiêu Dã: “Sao cậu lại lấy một kẻ phàm nhân như tôi đi so với thiên tài huyền thuật chứ?”
Nếu Quý Nam Tinh đến, việc nhổ đinh chắc chắn dễ như nhổ rau, có gì mà so sánh được.
Nghe vậy, Tiêu Dã không nhịn được cười, ưỡn ngực vô cùng tự hào. Náo Náo nhà hắn là giỏi nhất!
Sau khi xuống máy bay, họ còn phải đi xe hai tiếng nữa. Quá trình di chuyển trên đường vốn rất dễ gây buồn ngủ. Lâm Chanh Ý và Ngô Dạng ngồi hai bên kẹp Lâm Thừa Nhất ở giữa, thỉnh thoảng lại liếc nhìn hắn ta một cái để đảm bảo hắn ta vẫn tỉnh táo.
Vừa rồi lúc vào mộng, Lâm Thừa Nhất đã ngủ được một giấc, bây giờ tuy có hơi buồn ngủ, nhưng mà vẫn chịu được. Thế là hắn ta lấy điện thoại ra chơi game.
Nhưng con đường lên núi không dễ đi, xe cứ lắc lư qua lại, một ván game chưa xong hắn ta đã chóng mặt buồn nôn, đành phải cất điện thoại đi.
Khi hắn ta chuyển sự chú ý ra ngoài cửa sổ xe, càng nhìn cảnh vật càng thấy quen mắt, rồi không nhịn được mà xoa xoa cánh tay, vươn tay ôm lấy tay chị gái: “Cảnh lên núi này em từng thấy trong mơ rồi!”
Lâm Chanh Ý quay đầu nhìn hắn ta: “Dù không phải trong mơ thì em cũng nên thấy qua rồi chứ, năm nào về cúng tổ tiên chúng ta cũng đi đường này mà.”
Lâm Thừa Nhất ngơ ngác: “Hả? Nhưng em có ấn tượng gì mấy đâu.”
Lâm Chanh Ý chẳng trông mong gì ở hắn ta: “Ra nước ngoài hai năm không về, trước đây lên núi em toàn chơi điện thoại hoặc ngủ, có bao giờ để ý cảnh vật bên ngoài đâu.”
Lâm Thừa Nhất cúi đầu không dám hó hé, nếu hắn ta để ý thì có lẽ lúc ở trong mơ đã thấy có gì đó không đúng rồi.
Thầy phong thủy Trình và Tiêu Dã ngồi ở xe sau. Bấy giờ thầy phong thủy Trình mới biết Tiêu Dã là bạn của Quý Nam Tinh, còn cười nói: “Tôi còn tưởng huyền môn lại xuất hiện một thiên sư lợi hại, lại còn trẻ như vậy chứ.”
Tiêu Dã cười đáp: “Tôi không phải thiên sư, chỉ là quan hệ tốt với Quý Nam Tinh, lại từng cùng cậu ấy xử lý vài vụ việc nên mới biết một chút về phương diện này.”
Thầy phong thủy Trình ồ một tiếng, nhớ lại chuyện trước đây, có chút tò mò hỏi: “Trước đây có một người đàn ông, sau lưng có một nữ quỷ đến tìm tôi giúp trừ tà. Con quỷ đó là vợ anh ta. Vụ án đó hình như chính là do Quý tiểu hữu xử lý, cậu có biết chuyện này không?”
Tiêu Dã đáp: “Biết chứ, sau đó người đàn ông đó bị kết án, nữ quỷ cũng buông bỏ chấp niệm đi đầu thai rồi.”
Thầy phong thủy Trình gật đầu lia lịa: “Vậy thì tốt quá rồi. Có thể buông bỏ chấp niệm là chuyện không dễ dàng, vẫn là Quý tiểu hữu có bản lĩnh.”
———–
Thiên tài huyền thuật có bản lĩnh vừa mới xuống máy bay. Tuy hồi nhỏ cậu được sư phụ phán mệnh tốt nhất nên ở lại thành phố Ngọc Lan, nhưng đó là nói về nơi định cư trước tuổi thành niên, chứ không phải là không được rời khỏi thành phố Ngọc Lan trước khi trưởng thành.
Nhưng cũng vì lời phán mệnh này mà gia đình luôn rất lo lắng cho cậu, gần như không bao giờ đưa cậu ra khỏi Ngọc Lan. Lần này nếu không phải do sư phụ gọi, chắc chắn anh cả và chị gái sẽ không để sư huynh đưa cậu đi.
Biên Thành là một thành phố mang đậm phong cách dị vực, nơi đây gần sa mạc nên nắng nhiều, hoa quả cũng rất ngọt, trai xinh gái đẹp cũng không ít, mấy năm nay lại càng đẩy mạnh phát triển du lịch.
Giống như sư huynh cậu đã đoán trước đó, bên này đào đường tàu điện ngầm, lại đào ra một ngôi mộ, sau đó xảy ra hàng loạt chuyện, buộc phải mời các nhân vật lớn của Cục Quản lý đến giải quyết.
Quý Nguyên Đình không mang theo trợ lý, vậy nên việc gì cũng phải tự làm. Trước khi đi, anh cả và chị gái ở nhà đã dặn đi dặn lại, nói Náo Náo rất ít khi đi xa, không biết tình hình ở Biên Thành thế nào mà khiến các nhân vật lớn kia hơn một năm chưa về, dặn anh ta nhất định phải trông chừng em trai cẩn thận, nếu em trai đi lạc thì anh ta cũng đừng về nữa.
Quý Nguyên Đình chỉ muốn đảo mắt lên trời, tiểu sư đệ năm nay sắp mười bảy rồi chứ có phải ba tuổi đâu mà lạc mất được.
Nhưng lời dặn dò cứ văng vẳng bên tai, anh ta cũng đành phải tuân theo.
Lấy được hai chiếc vali, Quý Nguyên Đình một tay đẩy cả hai, một tay chìa về phía Quý Nam Tinh: “Nào, nắm tay anh, ở đây đông người lắm, đừng để đi lạc nhé. Làm lạc mất em là anh trai này thật sự không còn nhà để về đâu.”
Quý Nam Tinh vỗ nhẹ vào lòng bàn tay sư huynh rồi lấy vali của mình đẩy đi về phía trước.
Quý Nguyên Đình mỉm cười, đi theo sau: “Sư phụ nói sẽ có người đến đón chúng ta, không biết có cầm biển đón không, sư phụ cũng không cho anh số điện thoại.”
Quý Nam Tinh: “Không cần biển đón đâu.”
Quý Nguyên Đình còn đang thắc mắc tại sao không cần biển đón, vừa ngẩng đầu lên đã thấy trong đám người ra đón có một ông chú trung niên đội mũ rơm rộng vành che nắng, mặc áo may ô trắng, sơ mi hoa hòe hoa sói khoác ở ngoài, đang vẫy tay nhiệt tình nhất trong đám đông.
Nụ cười trên mặt Quý Nguyên Đình lập tức cứng lại vài phần, cười gượng: “Sư phụ vẫn hoạt bát như ngày nào.”
Quý Nam Tinh đẩy vali đi ra, Yến Bắc Sinh vừa thấy đã nhận ra ngay cậu học trò nhỏ quý báu xinh đẹp nhất nhà mình. Nếu không có hàng rào chắn bên cạnh, có lẽ ông đã lao thẳng đến rồi: “Tinh Tinh! Sư phụ ở đây! Tinh Tinh, sư phụ ở đây nè!”
Khi Quý Nam Tinh và Quý Nguyên Đình đi ra khỏi lối đi, Yến Bắc Sinh ôm chầm lấy Quý Nam Tinh rồi xoa nắn đủ kiểu: “Học trò cưng của sư phụ ơi, một năm không gặp có nhớ sư phụ không? Để sư phụ xem nào, chà, Tinh Tinh lại cao lên rồi, càng xinh đẹp hơn nữa. Ở trường có bạn gái nhỏ nào chưa? Lên cấp ba rồi, có thể nắm tay các bạn nữ nói chuyện yêu đương được rồi đó. Nhanh nhanh xoay một vòng sư phụ xem nào, có mập lên không.”
Quý Nam Tinh ngoan ngoãn xoay một vòng.
Quý Nguyên Đình đứng bên cạnh cố gắng chen vào, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị Yến Bắc Sinh gạt tay đẩy ra.
Sau khi ông sờ nắn đầu tay chân của Quý Nam Tinh một lượt, xác định rằng cậu học trò cưng của mình một năm không có sư phụ bên cạnh vẫn sống rất tốt, lúc này mới quay sang nhìn Quý Nguyên Đình: “Ố, đại đồ đệ cũng đến rồi à.”
Quý Nguyên Đình bất đắc dĩ: “Con đi ra cùng Náo Náo mà.”
Yến Bắc Sinh vỗ một cái vào lưng Quý Nguyên Đình: “Thấy con từ sớm rồi, to con thế này sao mà không thấy được, trêu con thôi. Lại đây đồ đệ cưng, sư phụ ôm cái nào.”
Quý Nguyên Đình vừa giang tay ra, Yến Bắc Sinh lại ôm lấy Quý Nam Tinh bên cạnh, còn dụi dụi vào đầu cậu: “Vẫn là ôm Tinh Tinh thích hơn, không như sư huynh con, cơ bắp trên người càng ngày càng cứng, đánh vào mà tay ta đau hết cả.”
Quý Nam Tinh bất lực gọi: “Sư phụ.”
Yến Bắc Sinh một tay dắt một học trò, mặt mày hớn hở. Gần năm mươi tuổi nhưng ông thuộc dạng chú già đẹp trai, lúc không cười thì khí chất nho nhã, nhưng thực chất lại là người ham vui.
Hồi nhỏ ông thích nhất là trêu chọc Quý Nguyên Đình, nhất là lúc Quý Nguyên Đình còn nhỏ cứ thích bắt chước anh cả mình ra vẻ ông cụ non, lần nào cũng bị Yến Bắc Sinh chọc cho mất hết vẻ nghiêm túc.
Ông vốn tưởng Quý Nam Tinh lớn lên ở nhà họ Quý, cũng sẽ bắt chước tính cách của anh cả nhà họ Quý mà trở nên lạnh lùng, nội tâm, ai ngờ thằng nhóc này trời sinh đã vậy, bị ông trêu chọc thế nào cũng mặt mày bình thản, thậm chí còn có vài phần cưng chiều.
Thật không biết ai là sư phụ của ai nữa.
Yến Bắc Sinh dắt học trò không đi về phía cổng sân bay mà lại đến khu mua sắm trong sân bay. Ở cửa một khu bán đồ ăn vặt, có một người trông như sinh viên đang đứng đó với vẻ mặt bất lực, dưới đất chất một đống túi đồ ăn vặt lớn nhỏ.
Yến Bắc Sinh vẫy tay với hai cậu học trò: “Các đồ đệ của ta, xem đây! Đây là giang sơn vi sư đã đánh chiếm cho các con đấy!”
Nhìn đống đồ ăn thức uống và đủ loại quà vặt, Quý Nam Tinh bình thản rút điện thoại ra: “Thanh toán ở đâu?”
Yến Bắc Sinh chỉ vào quầy thu ngân của cửa hàng phía sau.
Quý Nam Tinh đi đến thanh toán, Quý Nguyên Đình nhìn đống đồ dưới đất thở dài bất lực: “Nhiều thế này sao mà mang hết được.”
Yến Bắc Sinh cũng thở dài theo: “Hết cách rồi, nợ người ta nhiều quá. Mãi mới mong được các con đến, không thể không bù đắp lại những đồ ăn thức uống đã nợ người ta.”
Quý Nguyên Đình ngạc nhiên: “Đi công tác không được bao ăn à?”
Yến Bắc Sinh sờ mũi: “Có bao ăn, nhưng không bao đồ ăn vặt.”
Bây giờ làm cho mấy đứa nhỏ trong đội khảo cổ thấy ông là chạy mất, đứa nào cũng khóc lóc nói bị ông ăn cho nghèo mạt rệp. Ví tiền nhỏ không ở bên cạnh, ông ngoài việc ghi nợ ra thì còn biết làm thế nào nữa.
Hết chương 102.
